Phu Quân Gánh Hai Phòng, Ta Hòa Ly Xong Trở Thành Quận Chúa

Chương 3



Bạch Chỉ Sương liếc nhìn ta một cái, kêu một tiếng:

“Ôi chao, thư từ trong phủ, những thứ như thiệp mời của các nhà đều được đưa thẳng đến thư phòng, còn lại những thứ không có dấu hiệu gì thì đều xử lý trực tiếp, ta không biết muội có gửi thư đến, mấy kẻ không có mắt kia tám phần là đã đem đốt hết rồi.”

Ta khẽ cong khóe môi, nhìn về phía Tiêu Dịch Hàn.

Chàng có thể thi đỗ trạng nguyên, tự nhiên không phải kẻ ngu, những uẩn khúc trong đó không thể nào không rõ.

“Đem người này áp giải xuống, trực tiếp đưa đến Thuận Thiên phủ, tiện thể truyền lệnh xuống, sau này thư từ trong phủ nhất định phải kiểm tra cẩn thận.”

Sau đó chàng nhìn về phía ta: “Tri Kiến, có chuyện gì ăn xong rồi nói sau, cũng không cần gấp trong nhất thời, cho dù nàng không đói, hài tử cũng đói rồi.”

Nói xong, chàng bế Niếp Niếp lên đi ra ngoài.

“Niếp Niếp, đi nào, theo cha đi ăn cơm, lát nữa sẽ được gặp ca ca, có vui không?”

Ta nhìn theo bóng lưng của bọn họ, sống mũi cay xè.

Năm năm qua, Niếp Niếp không chỉ không có sự bầu bạn của phụ thân, thậm chí còn vì không có phụ thân mà luôn bị người khác ức h/iếp.

Ta lau lau khóe mắt.

Bạch Chỉ Sương nhìn ta, lạnh lùng hừ một tiếng: “Thẩm Tri Kiến, đến bây giờ mà ngươi vẫn chưa hiểu sao, Tiêu Dịch Hàn đối với ta đã không còn như trước nữa, ta và hắn cùng Thiên Hựu mới là người một nhà.”

“Ngươi nếu biết điều, thì nên sớm trở về đi, ta còn có thể thương hại ngươi, cho ngươi thêm chút bạc.”

4

Ta liếc nhìn Bạch Chỉ Sương một cái:

“Tẩu tẩu, hình như người đã quên đại bá ca rồi thì phải, người hiện giờ như vậy, chẳng lẽ không sợ nửa đêm tỉnh giấc, đại bá ca sẽ đến tìm người sao?”

Sắc mặt nàng lập tức trắng bệch.

“Thẩm Tri Kiến, ngươi không cần dọa dẫm ta, lúc đó chính hắn đã tự tay giao ta cho Dịch Hàn, hơn nữa người hắn thích từ đầu đến cuối vẫn luôn là ta, nếu không phải ta gả trước cho huynh trưởng của hắn, thì còn đến lượt ngươi sao?”

“Bây giờ cũng chỉ là sửa lại cái sai mà thôi, ngươi nên tự biết thân biết phận, năm năm nay hắn chưa từng đến thăm ngươi đã đủ chứng minh tất cả.”

Ta liếc nàng một cái.

“Thật sao? Vậy thì ngươi để hắn đích thân đến nói với ta, nói rằng hắn muốn vứt bỏ ta và Niếp Niếp, cùng ngươi song túc song phi!”

Nói xong, ta xoay người đi ra ngoài…

Đợi đến khi ta tới, ba người bọn họ đã ngồi xuống, trên bàn cũng bày đầy các món ăn.

Người đã đủ, Tiêu Dịch Hàn nâng chén trà lên, vẻ mặt tươi cười nói.

“Hôm nay là ngày gia đình chúng ta đoàn tụ, là một ngày vui vẻ đáng để chúc mừng.”

Ta cười nâng chén: “Phải vậy, một gia đình tốt đẹp như vậy, lại bị chia lìa suốt năm năm, cũng không sao, sau này một nhà năm người chúng ta vui vẻ là được.”

Nụ cười của Tiêu Dịch Hàn rõ ràng có phần miễn cưỡng, gọi ta và Niếp Niếp dùng món.

Niếp Niếp đi theo ta, nào đã từng thấy qua những món ăn như thế này, một đôi mắt nhìn không xuể.

Dù ta đã bảo con bé ăn chậm lại, vẫn bị sặc.

Ta cho con uống nước, vỗ lưng giúp con thuận khí.

Ngay sau đó liền nghe thấy một tiếng cười giễu cợt.

Ta ngẩng đầu, nhìn thấy Tiêu Thiên Hựu ngồi đối diện, trên mặt đầy vẻ châm chọc, không hề che giấu sự chán ghét.

Thấy ta nhìn sang, hắn cũng không có ý thu liễm, ngược lại còn mở miệng nói: “Thẩm thẩm, đường muội dù sao cũng là nữ tử, bộ dạng như thế này, sau này làm sao có thể gả được vào nhà tử tế?”

“Những gia đình càng có thân phận lại càng coi trọng quy củ, đường muội như vậy, cho dù là làm thiếp, người ta cũng chẳng buồn nhìn.”

Ta còn tưởng mình nghe nhầm: “Thiên Hựu, ngươi nói cái gì?”

Sự chán ghét trên mặt hắn đã chuyển thành khinh miệt.

“Bảo sao đường muội lại thành ra như vậy, thẩm thẩm đến lời cũng nghe không hiểu, quả nhiên là người ở nơi quê mùa, không lên được mặt bàn.”

Ta nhìn Bạch Chỉ Sương, lại nhìn Tiêu Dịch Hàn.

Hai người bọn họ đều không có bất kỳ phản ứng gì.

Chỉ có Niếp Niếp vẻ mặt luống cuống, đầy sợ hãi nhìn ta.

Nếu đã như vậy, vậy thì tất cả đều đừng ăn nữa.

Ta trực tiếp lật tung bàn.

Tiếng bát đũa, đĩa rơi xuống đất vang lên lanh lảnh, đối lập với sự chật vật của ba người bọn họ.

Bạch Chỉ Sương vẻ mặt căng thẳng kiểm tra tình trạng của Tiêu Thiên Hựu.

Tiêu Dịch Hàn thấy người không sao, lúc này mới quay sang nhìn ta, trên mặt đầy tức giận.

“Thẩm Tri Kiến, ngươi điên rồi sao, ăn một bữa cơm cũng không yên ổn, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”

Nhìn ba người bọn họ đều đang trừng mắt nhìn ta, ta không giận mà bật cười.

“Ta muốn làm gì sao? Ta chính là đến đòi một cái công đạo, cầu một con đường sống!”

“Thế còn các người thì sao, ta còn chưa kịp ngồi ấm chỗ đã bị khuyên quay về, hiện giờ ăn một bữa cơm cũng phải bị chỉ trỏ, rốt cuộc các người muốn làm gì?”

Tiêu Dịch Hàn nhíu mày: “Chẳng phải đang bàn bạc với nàng sao, cho dù như vậy, nàng cũng không nên lật bàn chứ, lỡ làm Thiên Hựu bị thương thì phải làm sao?”

Ta cười lạnh một tiếng: “Tiêu Thiên Hựu nhục mạ Niếp Niếp như vậy, chàng đến một câu cũng không nói, bây giờ chẳng qua chỉ bị dọa một chút, chàng lại vội vàng đứng ra bênh vực hắn!”

“Hắn theo chàng năm năm nay ăn ngon mặc đẹp, nhìn chẳng khác nào một cái chum lớn, còn Niếp Niếp của ta thì sao, ngay cả một miếng điểm tâm bình thường cũng chưa từng thấy, đây là vì sao, chàng nói cho ta biết đây là vì sao?”

Tiêu Dịch Hàn nhìn Niếp Niếp gầy gò, lại nhìn Tiêu Thiên Hựu béo tốt như một con lợn.

Chàng xoa xoa thái dương: “Thiên Hựu, mau xin lỗi muội muội.”

5

Tiêu Thiên Hựu nhìn Niếp Niếp một cái, giống như đổi tính mà mở miệng: “Xin lỗi muội muội, là ca ca sai rồi, ta không nên nói năng không kiêng dè, ta biết mấy tiệm điểm tâm rất ngon, quay đầu ta dẫn muội đi ăn.”

Tiêu Dịch Hàn nghe vậy vẻ mặt hài lòng, trong mắt đầy sự tán thưởng.

Chương trước Chương tiếp
Loading...