Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Phu Quân Giả Ch /ếc, Ta Mang Vạn Quán Hồi Môn Cũng Giả Ch /ếc
Chương 5
Ta quay đầu, tựa như chợt nhớ ra điều gì đó.
Nhìn hắn, khẽ cau mày.
“Khoan đã.”
“Ngươi… trông có chút quen mắt.”
“Chúng ta, có phải đã từng gặp ở đâu rồi không?”
12
Lời ta, như một đạo sét giữa trời quang, giáng thẳng xuống đỉnh đầu Bùi Tử Hiên.
Hắn đứng ngây ra nhìn ta.
Trong mắt tràn đầy sợ hãi và hỗn loạn.
Hắn nên trả lời thế nào đây?
Nói là quen biết?
Vậy hắn phải giải thích ra sao, vì sao ta, một kẻ đã ch/ết, lại có thể đứng ở đây?
Hắn lại phải giải thích thế nào, vì sao bản thân hắn, một vị tướng quân được báo là ch/ết trận, lại rơi vào cảnh khốn cùng như thế này?
Nói là không quen biết?
Vậy hôm nay, e rằng ngay cả cánh cửa này, hắn cũng không thể bước ra.
Yết hầu hắn khẽ chuyển động lên xuống.
Rất lâu sau, hắn mới miễn cưỡng nặn ra được mấy chữ từ kẽ răng.
“Tiểu nhân… không biết.”
“Không quen thì thôi.”
Ta khẽ cười một tiếng, nhẹ nhàng phe phẩy chiếc quạt xếp trong tay.
“Có lẽ là ta nhận nhầm người.”
“Thấy ngươi đáng thương, vậy thì cứ ở lại đi.”
“Đúng lúc hậu viện của ta còn thiếu một kẻ làm việc vặt trong chuồng ngựa.”
“Mỗi tháng một lượng bạc, bao ăn bao ở.”
“Ngươi, có nguyện ý không?”
Chuồng ngựa làm việc vặt.
Một lượng bạc.
Đó là sự sỉ nhục đến mức nào.
Ta nhìn rất rõ, nắm tay Bùi Tử Hiên trong ống tay áo đã siết chặt đến mức nào.
Các khớp ngón tay vì dùng sức quá mạnh mà trắng bệch.
Với sự kiêu ngạo của hắn, lẽ ra hắn phải phất tay áo bỏ đi.
Nhưng hắn không làm vậy.
Bởi vì hắn không còn lựa chọn.
Hắn chậm rãi cúi thấp đầu.
Cúi xuống cái đầu từng cao ngạo không ai sánh kịp.
“… Nguyện ý.”
“Tiểu nhân nguyện ý.”
“Rất tốt.”
Ta hài lòng gật đầu.
“Dẫn hắn xuống đi.”
Quản sự dẫn hắn về phía hậu viện.
Từ đầu đến cuối, Bùi Tử Hiên không dám nhìn ta thêm lần nào nữa.
Hắn giống như một con gà bại trận, chật vật và nhếch nhác.
Ta sắp xếp cho hắn ở căn phòng hạ nhân xa nhất, ẩm thấp nhất.
Công việc hằng ngày của hắn là chẻ củi, gánh nước, quét phân ngựa.
Ta chính là muốn hắn nếm thử mùi vị của tầng đáy nhân gian.
Ta chính là muốn hắn hiểu rõ.
Thân phận tướng quân mà hắn từng lấy làm kiêu hãnh.
Ở trước mặt ta, không đáng một xu.
Trò chơi mèo vờn chuột, chính thức bắt đầu.
Ta là con mèo đó.
Còn Bùi Tử Hiên và Liễu Như Mi, đều là những con chuột nằm gọn trong lòng bàn tay ta.
Ta bắt đầu có chủ ý, khiến bọn họ “tình cờ” gặp nhau.
Hôm đó, ta bảo Liễu Như Mi theo ta ra hậu hoa viên ngắm hoa.
Những ngày này, nàng ta một lòng một dạ thêu bộ giá y kia.
Sự “ưu ái” của ta khiến nàng ngày càng lệ thuộc vào ta.
Nàng đã bắt đầu xem ta như một vị tỷ tỷ tri kỷ.
Chuyện gì cũng sẵn lòng nói với ta.
“Vị nương tử, người thật sự là người tốt.”
“Nếu như… nếu như năm đó ta gặp được người như người, thì tốt biết mấy.”
Nàng vừa nói, vành mắt lại đỏ lên.
Ta vỗ nhẹ lên tay nàng, giọng ôn hòa an ủi.
“Chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi.”
“Con người ta, rốt cuộc vẫn phải nhìn về phía trước.”
Vừa nói, ta vừa liếc mắt nhìn về phía Bùi Tử Hiên đang ở không xa, cầm kéo tỉa cành hoa.
Hắn mặc y phục thô vải của hạ nhân, động tác cứng nhắc.
Hắn nghe thấy cuộc đối thoại của chúng ta.
Bóng lưng hắn, tràn ngập nhục nhã và phẫn nộ.
Ta cố ý nâng cao giọng.
“Nói ra thì, vị khách mà ta nhắc tới, chính là người đang đặt ngươi thêu bộ giá y kia.”
“Nàng ta cũng từng bị một nam nhân làm tổn thương đến tận đáy lòng.”
“Kẻ đó vì người trong lòng của mình, không tiếc giả ch/ết để lừa hôn, vứt bỏ nàng.”
“Ngươi nói xem, trên đời này sao lại có hạng người lang tâm cẩu phế đến như vậy?”
Lời ta, như một lưỡi dao, hung hăng đ/âm thẳng vào tim của hai người.
Sắc mặt Liễu Như Mi “xoẹt” một cái liền trắng bệch.
Nàng nằm mơ cũng không ngờ, bộ giá y mình đang thêu, phía sau lại là một câu chuyện giống hệt số phận của chính nàng đến vậy.
Còn bên kia.
“Choang” một tiếng.
Chiếc kéo trong tay Bùi Tử Hiên rơi xuống đất.
Hắn đột ngột quay đầu lại, trừng trừng nhìn ta. <<Mọi người thấy hay follow, hoặc quay lại cho ad đề xuất nha….cay cay cay Ớt>>
Ánh mắt hắn, đã không còn nửa phần hoảng sợ như trước nữa.
Thứ còn sót lại, là oán đ/ộc sau khi bừng tỉnh ngộ.
Hắn đã hiểu rồi.
Hiểu hết tất cả rồi.
Đây không phải trùng hợp.
Đây là một ván cục.
Là một tấm thiên la địa võng do chính ta vì hắn mà dày công bày bố.
Ta đón thẳng ánh nhìn của hắn, không hề né tránh.
Khóe môi ta kéo ra một nụ cười lạnh lẽo.
Bùi Tử Hiên.
Ngươi bây giờ, cuối cùng cũng biết sợ rồi sao?
Đáng tiếc.
Trò chơi này, mới chỉ vừa bắt đầu.
13.
Ánh mắt của Bùi Tử Hiên, tựa như mũi tên tẩm đ/ộc.
Thẳng tắp b/ắn về phía ta.
Liễu Như Mi sợ đến mức hoa dung thất sắc.
“Vị nương tử… chuyện này…”
Ta vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng ta, giọng nói ôn hòa.
“Đừng sợ.”
“Có lẽ là một con chó điên nào đó từ đâu chạy tới, sủa loạn vài tiếng mà thôi.”
Ta nhìn Bùi Tử Hiên.
“Ngươi, lại đây.”
Giọng ta không lớn, nhưng mang theo uy áp không thể cự tuyệt.
Bùi Tử Hiên siết chặt nắm tay, từng bước từng bước đi về phía ta.
Mỗi bước của hắn, tựa như giẫm lên mũi d/ao.
“Ngươi tên là gì?”
Ta biết rõ mà vẫn cố hỏi.
Hắn nhìn ch/ết chằm ta, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng.
Không nói lời nào.
“Câm rồi sao?”
Ta nhướng mày.
“Cũng được.”
“Một kẻ hạ nhân, tên gọi là gì cũng chẳng quan trọng.”
“Quan trọng là, phải hiểu quy củ.”
Ta nhặt chiếc kéo hắn làm rơi trên đất.
Đưa tới trước mặt hắn.
“Cắt tỉa mấy khóm mẫu đơn kia cho ta.”
“Nếu có một chiếc lá nào không vừa mắt ta.”
“Ta sẽ chặt tay ngươi.”
Giọng ta, dịu dàng mà tàn nh/ẫn.
Thân thể Liễu Như Mi run rẩy dữ dội hơn.
Lồng ngực Bùi Tử Hiên phập phồng kịch liệt.
Hận ý trong mắt hắn, gần như muốn nuốt chửng ta.
Nhưng cuối cùng, hắn vẫn đưa tay nhận lấy chiếc kéo.
Xoay người đi về phía vườn mẫu đơn.
Bàn tay hắn run rẩy.
Đôi tay từng nắm chặt trường kiếm, chỉ huy thiên quân vạn mã.
Giờ khắc này, lại phải ở đây, vì một nữ nhân, cắt tỉa cành hoa.
Thật là một sự châm biếm đến tột cùng.
Cũng là một nỗi nhục nhã đến tận xương tủy.
Ta kéo Liễu Như Mi, ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh.
“Như Mi, chúng ta ngồi xem hắn cắt tỉa.”
“Nhân tiện cũng học hỏi chút công phu làm vườn.”
Liễu Như Mi ngồi mà như có kim châm dưới thân.
Nàng ta không dám nhìn Bùi Tử Hiên.
Cũng không dám nhìn ta.
Chỉ biết cúi đầu, xoắn chặt chiếc khăn tay trong lòng bàn tay.
Không khí lập tức đông cứng lại.
Chỉ còn lại tiếng kéo “cách cách” vang lên đều đều.
Cùng với tiếng hô hấp nặng nề của Bùi Tử Hiên.
Ta ung dung nhấp trà.
Thưởng thức bức họa thú vị trước mắt.
Phu quân cũ của ta.
Và bạch nguyệt quang của phu quân cũ.
Một kẻ làm nô.
Một kẻ làm tỳ.
Tất cả đều nằm trong lòng bàn tay ta.
Cảm giác này, quả thực là…
Diệu không sao tả xiết.
Đêm đã khuya.
Ta vừa chuẩn bị an giấc.
Cửa phòng bỗng bị người từ bên ngoài đẩy ra.
Một bóng người lướt nhanh vào trong.
Là Bùi Tử Hiên.
Hắn đã thay bỏ bộ y phục hạ nhân lấm lem.
Chỉ khoác một bộ nội y mỏng manh.
Tóc tai rối bời, đôi mắt đỏ ngầu.
Tựa như một con thú bị dồn đến đường cùng.
Hắn trở tay đóng cửa, rồi khóa chặt lại.
Từng bước từng bước, ép sát về phía ta.
“Thẩm Ngọc Vi.”
Hắn gọi tên ta, nghiến răng ken két.
Ta ngồi trước bàn trang điểm, không nhúc nhích.
Chỉ thông qua tấm gương, lạnh lùng nhìn hắn.
“Bùi tướng quân, đêm khuya xông vào khuê phòng của ta.”
“Đây không phải là quy củ mà một hạ nhân nên có.”
“Quả nhiên nàng chưa ch/ết.”
Hắn bước tới phía sau ta, hai tay chống lên bàn trang điểm.
Giam ta giữa thân thể hắn và mặt gương.
“Mọi chuyện này, đều là do nàng bày ra.”
“Nàng dẫn ta đến Giang Nam.”
“Nàng khiến Liễu Như Mi rời xa ta.”
“Nàng biến ta thành hạ nhân của nàng.”
“Thẩm Ngọc Vi, lòng nàng thật độc.”
Ta bật cười.
Ta xoay người lại, ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn.
“Đ/ộc?”
“So với việc tướng quân giả ch/ết lừa hôn, vứt bỏ thê tử.”
“Thủ đoạn của ta, thì tính là gì chứ?”
“Ta chẳng qua chỉ là…”
“Lấy đạo của người, trả lại cho chính người mà thôi.”
Hơi thở của hắn phả lên mặt ta.
Mang theo mùi t/ửu khí cùng nộ khí nồng nặc.
“Rốt cuộc nàng muốn thế nào?”
“Rất đơn giản.”
Ta đứng dậy, đối diện với hắn.
Đầu ngón tay, khẽ lướt qua lồng ngực hắn.
“Ta muốn ngươi, s/ống không bằng ch/ết.”
“Ta muốn ngươi tận mắt chứng kiến, nữ nhân ngươi yêu thương, từng bước từng bước quên ngươi, rồi yêu người khác.”
“Ta muốn chính tay ngươi, vì nàng ta mà thêu phượng quan hà bội, tiễn nàng lên kiệu hoa của kẻ khác.”
“Ta muốn ngươi quỳ dưới chân ta, như một con chó, vẫy đuôi cầu xin.”
Mỗi một chữ ta thốt ra, đều như một mũi kim, đ/âm thẳng vào tim hắn.
Sắc mặt hắn, lập tức tái nhợt.
Thân thể, không kìm được mà run rẩy.
“Ngươi… ngươi đúng là một ả đ/ộc phụ!”
Hắn đột ngột siết chặt cổ họng ta.
Dùng sức ấn ta mạnh vào tường.
Cảm giác nghẹt thở, trong khoảnh khắc ập đến.
Ta không giãy giụa.
Chỉ dùng đôi mắt bình tĩnh, nhìn thẳng vào hắn.
Nhìn sát ý điên cuồng trong mắt hắn.
“G/iết ta đi.”
Ta dốc hết sức lực, từ cổ họng nặn ra ba chữ.
“G/iết ta, thì ngươi và ‘Mi nhi’ trong lòng ngươi, đều có thể được giải thoát.”
“Nhưng ngươi, vĩnh viễn đừng mong biết được kết cục của phụ mẫu ngươi.”
“Còn cả toàn bộ Bùi thị tông tộc, sẽ vì ngươi mà chịu liên lụy đến mức nào.”
Bàn tay hắn, bỗng nhiên cứng đờ.
Phụ mẫu.
Tông tộc.
Đó chính là nhược điểm của hắn.
Ta đã nắm trúng.
Sát ý trong mắt hắn, dần dần rút đi.
Thứ còn lại, chỉ là tuyệt vọng vô tận cùng vẻ suy sụp.
Hắn buông tay.
Ta mềm nhũn ngã xuống đất, ho sặc sụa dữ dội.
Hắn nhìn ta, ánh mắt phức tạp đến cực điểm.
“Ngươi… rốt cuộc là ai?”
Hắn thì thầm tự hỏi.
Nữ nhân trước mắt này, bình tĩnh, tàn nh/ẫn, bày mưu tính kế đâu ra đấy.
Hoàn toàn khác xa Thẩm Ngọc Vi ôn thuận, nhút nhát trong ký ức của hắn.
Ta vịn tường, chậm rãi đứng lên.
Chỉnh lại y sam xộc xệch.
“Ta là ai ư?”
Ta bước tới trước mặt hắn, ghé sát bên tai, hạ giọng nói khẽ.
“Ta là ác quỷ từ địa ngục bò về, tới đòi m/ạng ngươi.”
14.
Sau đêm đó, Bùi Tử Hiên đã thay đổi.
Hắn không còn phản kháng nữa.
Cũng không còn bất kỳ ánh nhìn oán đ/ộc nào.
Hắn trở nên trầm mặc, tê dại.
Tựa như một con rối không có linh hồn.
Ta bảo hắn làm gì, hắn liền làm nấy.
Bảo hắn quét phân ngựa, hắn liền quét đến sạch sẽ tinh tươm.
Bảo hắn chẻ củi, hắn liền chẻ đến gọn gàng ngay ngắn.
Dường như hắn đã thực sự nhận mệnh.
Nhưng ta biết, không phải vậy.
Ngọn lửa trong lòng hắn, chỉ là tạm thời bị đè nén xuống mà thôi.
Hắn đang đợi.
Đợi một cơ hội có thể phản công.
Còn ta, tuyệt đối không cho hắn cơ hội đó.
Ta bắt đầu nghĩ đủ mọi cách để hành hạ hắn.
Ví như, bảo hắn rửa chân cho ta.
Ta ngồi trên chiếc ghế nằm trong sân.
Hắn quỳ dưới đất, bưng một chậu nước nóng.
Cẩn thận từng chút một, đặt bàn chân ta vào trong nước.
Bàn tay hắn, rất nóng.
Động tác, lại vô cùng nhẹ nhàng.
Ta có thể cảm nhận rõ, thân thể hắn đang căng cứng và run rẩy.
Ta nhắm mắt lại, tận hưởng tất cả những điều này.
Liễu Như Mi đứng ở cách đó không xa.
Mỗi ngày nàng ta đều tới viện của ta thỉnh an.
Hôm nay cũng không ngoại lệ.
Nàng ta đã nhìn thấy cảnh này.
Ngây người đứng tại chỗ, sắc mặt trắng bệch.
Đại anh hùng mà nàng ta hằng mong nhớ.
Nam nhân nàng ta yêu đến mức có thể vứt bỏ tất cả.
Giờ phút này, lại đang quỳ dưới chân một nữ nhân khác, rửa chân cho nàng.
Cảnh tượng này, đối với nàng ta mà nói, là một đả kích vô cùng lớn.
Bùi Tử Hiên cũng đã nhìn thấy nàng ta.
Đầu hắn cúi thấp hơn nữa.
Hận không thể tìm một kẽ đất để chui xuống.
Ta mở mắt ra, vẫy tay về phía Liễu Như Mi.
“Như Mi, lại đây.”
Liễu Như Mi cứng đờ từng bước đi tới.
“Vị nương tử…”
“Ngươi xem,” ta chỉ về phía Bùi Tử Hiên, “hạ nhân mới ta thu nhận này, tay nghề cũng không tệ phải không?”
“Lực đạo này, không nặng không nhẹ, vừa vặn vô cùng.”
Đôi môi Liễu Như Mi run rẩy, một câu cũng nói không nên lời.
Ta khẽ cười.
“À đúng rồi, bộ giá y của ngươi, thêu đến đâu rồi?”
“Bẩm… bẩm Vị nương tử, đã… đã thêu được một nửa rồi ạ.”
“Ừ, phải nhanh lên.”
Ta nói, “Vị khách của ta, đã không chờ nổi nữa rồi.”
“Người trong lòng của nàng ấy, đang vì nàng chuẩn bị một hôn lễ long trọng.”
“Ngay vào mùng tám đầu tháng tới.”
“Đến lúc đó, cả Tô Châu thành, đều sẽ vì bọn họ mà chúc mừng.”
Lời ta nói, tựa như một lưỡi d/ao cùn, qua lại c/ắt x/ẻ trong tim Liễu Như Mi.
Nước mắt nàng ta, rốt cuộc cũng không kìm được, rơi xuống.
“Vị nương tử… ta… ta ngưỡng mộ nàng ấy.”
“Ngưỡng mộ điều gì?”
“Ngưỡng mộ nàng ấy… có thể cùng người trong lòng, hữu tình nhân cuối cùng cũng thành quyến thuộc.”
“Ngươi cũng có thể.”
Ta nhìn nàng ta, chậm rãi nói, hàm ý sâu xa.
“Chỉ cần ngươi quên đi người không nên nhớ, sớm muộn gì cũng sẽ gặp được người đúng.”
Ánh mắt ta, như có như không, liếc về phía Bùi Tử Hiên đang quỳ dưới đất.
Liễu Như Mi theo ánh mắt ta nhìn qua.
Thứ nàng ta nhìn thấy, là một nam nhân thấp hèn, chật vật.
Và một nữ nhân cao cao tại thượng, đang an nhiên hưởng thụ sự hầu hạ của hắn.
Cán cân trong lòng nàng ta, vào khoảnh khắc này, hoàn toàn nghiêng hẳn.
Nàng ta hít mạnh một hơi, dùng sức lau khô nước mắt.
“Vị nương tử nói rất đúng.”
“Tiện nô… tất cả đều nghe theo người.”
Bùi Tử Hiên quỳ dưới đất, nghe trọn vẹn cuộc đối thoại của chúng ta.
Mỗi một chữ, đều như đang lăng t/rì hắn.
Nữ nhân hắn yêu thương, trước mặt hắn, nói rằng sẽ quên hắn đi.