Phu Quân Muốn Nạp Thiếp, Ta Chủ Động Xin Nàng Làm Bình Thê

Chương 1



Biên cương báo tin thắng trận, phu quân ta hồi phủ, mang về một cô gái mồ côi.

Nàng ta đắc ý hất cằm về phía ta, giọng nói vừa làm nũng vừa kiêu căng:

“Lang ca, đây chính là người nữ tử xuất thân thương hộ mà huynh cưới trước khi xuất chinh sao?”

Công Tôn Lãng nắm tay nàng, ngữ khí đầy sủng ái:

“Nàng nên gọi là tỷ tỷ, sau này đều là người một nhà cả.”

Hắn không ngừng kích thích ta, muốn ta thất thố.

Còn ta chỉ dùng giọng điệu bình thản đáp lại:

“Nguyện thay phu quân phân ưu, xin mời Tần tiểu thư làm bình thê.”

1

Tiết thu mát lạnh tháng chín, sương sớm đọng trên cánh hoa.

Biên cương đại thắng, phu quân ta Công Tôn Lãng cũng trở về nhà.

Ngày thứ hai sau đại hôn, hắn lâm nguy tiếp chỉ, theo quân xuất chinh. Từ đó, một đi là ba năm. Gia thư của hắn gửi về vô số, nhưng không một chữ nào nhắc đến người nữ tử này.

Người nữ tử lúc này đang khoác tay hắn, nụ cười rạng rỡ.

Ánh mắt Công Tôn Lãng nhìn nàng chan chứa tình ý, gợn sóng dịu dàng.

Hắn nhẹ nhàng vuốt ve những ngón tay có phần nứt nẻ của nàng, trong ánh nhìn đầy xót xa:

“Vũ Lan, nàng ấy là ân nhân cứu m /ạng của ta.”

“Cũng là người trong lòng ta, Tần Thiên Nghi.”

Tần Thiên Nghi mặc áo vải thô màu xám giản dị, nhưng vẫn không giấu được dung mạo tươi sáng nơi mày mắt.

Nàng ta lại đắc ý hất cằm về phía ta, giọng nói vừa ngây thơ vừa khiêu khích:

“Lang ca, đây chính là người nữ tử xuất thân thương hộ mà huynh cưới trước khi xuất chinh sao?”

Ta khẽ nhíu mày, thần sắc lạnh nhạt nhìn về phía Công Tôn Lãng.

Cho dù là nữ nhân hắn lặng lẽ mang từ bên ngoài về, cũng không nên vô lễ như vậy.

Công Tôn Lãng cưng chiều lắc đầu, đưa tay khẽ gõ lên ch /óp mũi cao thẳng của nàng:

“Nàng nên gọi là tỷ tỷ, sau này đều là người một nhà cả.”

Nói xong, hắn quay đầu nhìn về phía ta, ngữ khí tự nhiên:

“Vũ Lan, Thiên Nghi quen tự do nơi biên cương, sau này trong phủ không cần quá câu nệ quy củ với nàng ấy.”

Ta cúi đầu, nơi khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

Từ khi bọn họ hồi phủ, ta từ đầu đến cuối chưa từng nói một lời.

Ta đang đợi, đợi Công Tôn Lãng cho ta một lời giải thích.

Nhưng hắn không những không nói một câu nào, còn thản nhiên trao cho nàng ta đặc quyền.

Vậy thì ba năm qua, ta quán xuyến nội trạch, giữ phép tắc, kính trọng bà mẫu.

Rốt cuộc là vì điều gì?

Thấy không khí lâm vào ngượng ngùng, Công Tôn lão phu nhân run run bước ra:

“Đều là con ngoan của ta, bên ngoài gió lạnh, mau vào trong đi.”

“Thiên Nghi, chúng ta vào phủ thôi.”

Công Tôn Lãng cũng chẳng để tâm đến sự im lặng của ta, ôm lấy Tần Thiên Nghi định bước qua ngưỡng cửa.

Ta đứng ngay giữa đại môn, chậm rãi nâng hai tay lên, ống tay áo dài chắn kín lối vào.

“Khoan đã—”

Công Tôn Lãng nghi hoặc ngẩng đầu nhìn ta:

“Vũ Lan, nàng làm vậy là có ý gì?”

“Phu quân có phải đã quên, đêm tân hôn chàng từng hứa với ta điều gì?”

Giọng ta không lớn, nhưng từng chữ từng chữ vang lên rõ ràng.

Đêm thành thân ấy, hắn đã đích thân nói với ta:

“Ta, Công Tôn Lãng, đời này kiếp này chỉ có một mình Vũ Lan, nếu trái lời, nguyện ch /ết nơi sa trường.”

Công Tôn Lãng dường như nhớ lại lời thề năm đó.

Hắn dừng bước, chắp hai tay ra sau lưng, ánh mắt bỗng trở nên lạnh lẽo:

“Ta không có gì để nói.”

“Đường đường là nam nhi bảy thước, nếu đối với chân ái còn do dự sợ hãi, thì ta hổ thẹn làm người.”

“Bất kể nàng có đồng ý hay không, Thiên Nghi nhất định phải bước vào cửa Công Tôn gia.”

Ta khẽ nhếch môi cười:

“Lấy danh phận thiếp sao?”

“Nhưng gia huấn Công Tôn thị không cho phép nạp thiếp.”

Công Tôn Lãng sững người, hắn không ngờ ta lại trực tiếp đem gia huấn ra nói.

Dẫu sao thì, trong gia thư của hắn, hay qua miệng bà mẫu.

Hình ảnh của ta trước nay vẫn là một nữ nhân hiền lành, nhu thuận, dễ bắt nạt.

Gả vào tướng phủ ba năm, ta chưa từng đỏ mặt tranh cãi với bất kỳ ai trong phủ.

Hắn thấy ta mặc sức chịu đựng, cam tâm nhẫn nhịn, nên mới dám nghênh ngang mang Tần Thiên Nghi trở về.

Lời nói của ta trước mặt mọi người khiến hắn mất hết thể diện, hắn thẹn quá hóa giận, trợn mắt dựng mày quát:

“Nàng dám có ý kiến, ta sẽ dựa theo bảy điều xuất thê mà hưu nàng!”

Ta cúi đầu khẽ cong môi, con cá cuối cùng cũng đã cắn câu.

Khi ngẩng đầu lên lần nữa, trong mắt ta trong trẻo sáng tỏ, ngữ khí bình thản:

“Vũ Lan nguyện thay phu quân phân ưu, xin mời Tần tiểu thư làm bình thê.”

2

Công Tôn Lãng thoáng chốc sững sờ, kinh ngạc nhìn về phía ta.

“Vũ Lan, nàng thật sự bằng lòng để Thiên Nghi làm bình thê sao?”

Ta khẽ chỉnh lại ống tay áo, mỉm cười gật đầu:

“Tần tiểu thư là ân nhân cứu m /ạng của phu quân, chỉ có thân phận bình thê mới xứng đáng báo đáp đại ân này.”

Trong mắt Công Tôn Lãng thoáng qua một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã bị một tầng thất vọng che phủ.

Rõ ràng hắn không ngờ ta lại rộng lượng đến vậy.

Hắn vốn còn định chờ ta vì ghen tuông mà mất lý trí, rồi lấy cớ đố kỵ để hưu bỏ ta.

Dẫu sao, ở những phương diện khác, ta đều làm không chê vào đâu được.

Hắn căn bản không tìm ra lý do nào để hưu ta.

Mà theo luật pháp triều đình, nữ tử bị hưu bỏ thì một phân đồ hồi môn cũng không được mang đi.

Hắn chính là không nỡ bỏ số của hồi môn vạn quan của ta.

Còn ta thì tuyệt đối không ngờ, người phu quân mà ta chân thành đối đãi, ngày ngày mong ngóng.

Thậm chí còn chưa từ chiến trường trở về, đã nghĩ sẵn cách mưu đoạt tài sản của ta.

Nhưng lần này ta ra tay, khiến hắn hoàn toàn trở tay không kịp.

Sự việc không diễn ra theo dự tính của Công Tôn Lãng, sắc mặt hắn thoáng phủ một tầng u ám.

Song hắn vẫn kịp nén giận, nhướng mày cười lớn:

“Nếu đã là nương tử rộng lượng như vậy, thì Đông sương phòng để nhường cho Thiên Nghi ở.”

Ta siết chặt bàn tay, nỗi chua xót từng tầng từng tầng dâng lên.

Ta nghiến răng, khẽ đáp một tiếng:

“Vâng.”

Tần Thiên Nghi bật cười khinh miệt:

“Lang ca, mau dẫn ta đi dạo một vòng đi.”

Nói xong, nàng ta lướt qua b ên cạnh ta, làn gió nhẹ thổi tung những sợi tóc sau tai.

Lộ ra một nốt thai ký hình hoa mai màu đỏ.

Công Tôn Lãng sảng khoái nắm tay Tần Thiên Nghi, bước dài vững vàng tiến vào phủ đệ.

Ta nhìn theo bóng lưng cao lớn của hắn, móng tay ghim s /âu vào lòng bàn tay, nước mắt dần làm mờ tầm mắt.

Bóng lưng ấy, so với ba năm trước càng thêm rắn rỏi vững chãi.

Nhưng hắn đã không còn là thiếu niên phong nhã khiến ta từng rung động thuở nào nữa.

Cho đến hôm qua, ta mới hiểu ra, hóa ra ta chưa từng thật sự hiểu hắn.

Giờ ngẫm lại, từ lần đầu quen biết cho đến khi thành thân.

Tất cả đều mơ hồ như một giấc mộng.

Giống hệt những câu chuyện anh hùng cứu mỹ nhân trong thoại bản.

Chỉ là, đời người nào có thể thuận lợi viên mãn đến vậy.

Mọi thứ tưởng như nước chảy thành sông.

Kỳ thực chỉ là một ván cờ hắn đã sớm bày ra mà thôi.

3

Ta là độc nữ của một phú thương nơi kinh thành, từ nhỏ đã mất mẹ.

Phụ thân vì tình nghĩa với thê tử quá sâu nặng, cho đến lúc qua đời cũng chưa từng tái giá, một mình nuôi ta khôn lớn.

Ba năm trước, vào dịp Thượng Nguyên, đèn hoa rực rỡ vừa được thắp sáng.

Ta cùng nha hoàn Tiểu Đồng lên tửu lâu sầm uất nhất kinh thành ngắm đèn.

Trong lúc mơ mơ màng màng, ta và Tiểu Đồng chẳng hiểu vì sao đều rơi vào hôn mê.

Khi tỉnh lại, tửu lâu đã bốc hỏa.

Chúng ta bị vây kín trong biển lửa, không còn đường lui.

Đúng lúc sắp bị khói đặc hun đến gần ngất đi.

Công Tôn Lãng như thần linh giáng thế.

Khoác y phục ướt sũng, giẫm lên lửa đỏ mà lao tới, cứu lấy chúng ta.

Đưa chúng ta thoát khỏi đám hỏa hoạn ngút trời.

Ta nhìn thiếu niên tuấn tú ôm chặt ta trong lòng.

Không sao khống chế được, gương mặt nóng bừng, tâm trí rối loạn.

Một lần gặp gỡ, đôi bên đều sinh hảo cảm, duyên niệm từ đó không dứt.

Ta ngỡ rằng, hắn chính là mối nhân duyên đã được định sẵn của đời mình.

Ngay từ ban đầu, đã dành cho hắn sự thân cận khác thường.

Tòa tửu lâu bị thiêu rụi trong trận hỏa hoạn ấy, vốn là sản nghiệp của phụ thân.

Phụ thân vì hít phải quá nhiều khói đặc, chẳng bao lâu sau liền lâm bệnh nặng, nằm liệt giường.

Công Tôn Lãng từ đầu đến cuối luôn ở bên cạnh ta, chăm sóc ta, an ủi ta.

Trước lúc lâm chung, phụ thân nắm chặt tay chúng ta, thanh âm khàn đặc, tựa gió lùa trong hang sâu:

“Công Tôn tướng quân, ta biết tổ huấn Công Tôn thị không cho phép nạp thiếp, nay đem Lan nhi giao phó cho ngươi.”

“Gia nghiệp to lớn này, coi như của hồi môn của tiểu nữ.”

Giữa tiếng ta khóc nghẹn không thành lời, phụ thân buông tay, lìa đời.

Ta thủ hiếu tròn ba năm, sau đó cùng Công Tôn Lãng kết làm phu thê.

Ngày xuất giá, ta đã mười chín tuổi.

Ở Ương triều, tuổi ấy đã bị xem là nữ tử quá lứa.

Ngoài ba năm để tang, trước đó hôn sự của ta vẫn chậm chạp chưa định.

Cũng bởi phụ thân do dự, luyến tiếc không nỡ.

Ông muốn gả ta cho người làm quan, để ta có chỗ nương thân.

Lại e ta phải chịu khổ vì đấu đá nơi nội trạch.

Những thế gia vọng tộc chốn kinh thành, ta với không tới.

Còn những nhà môn hộ tầm thường, lại chẳng có chỗ dựa.

Hôn sự của ta vì thế mà kéo dài hết năm này sang năm khác.

Cho đến khi Công Tôn Lãng xuất hiện, phụ thân mới rốt cuộc an lòng.

Tổ tiên Công Tôn Lãng từng thừa hưởng tước vị suốt ba đời.

Chỉ tiếc đến đời hắn thì tước phong đoạn tuyệt.

Lại thêm con cháu thưa thớt, gia cảnh dần sa sút.

Phụ thân vẫn luôn cho rằng, phàm việc gì có thể dùng tiền giải quyết, đều không đáng lo.

Chỉ cần phu quân phẩm hạnh đoan chính, đối đãi với ta tử tế là đủ.

Vì thế, ông yên tâm đem ta phó thác cho Công Tôn Lãng.

Nào ngờ, tất thảy những điều ấy, đều là từng bước mưu tính của Công Tôn Lãng.

Thứ hắn nhắm tới, chính là gia tài vạn quan của ta.

Muốn dùng ta để lấp đầy cái hố sâu không đáy của tướng phủ.

Chương tiếp
Loading...