Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Phu Quân Muốn Nạp Thiếp, Ta Chủ Động Xin Nàng Làm Bình Thê
Chương 6
21
Trên đường cùng Tần Thiên Nghi trở về mỗi viện của mình.
Chúng ta không ai thèm để ý đến ai.
Nhớ tới trong lòng ta vẫn còn cất bức họa tìm người của Vĩnh Bình Hầu phủ.
Những lời muốn hỏi nàng ta suýt nữa đã bật ra khỏi miệng.
Nhưng thấy ánh mắt oán độc nàng ta ném về phía ta, ta rốt cuộc vẫn nuốt lại.
Đến trước viện nơi Tần Thiên Nghi ở, nàng ta đột nhiên dừng bước.
Quay đầu lại, chống nạnh, đầy vẻ đắc ý mà nói với ta:
“Ngươi đừng tưởng sau này có thêm một Trưởng công chúa thì có thể làm gì được!”
“Người phu quân yêu nhất vẫn là ta!”
“Trưởng công chúa chẳng qua chỉ là bàn đạp để hắn leo lên cao!”
“Còn ngươi, chẳng là cái thá gì cả!”
Vừa nói, nàng ta vừa chậm rãi đặt tay lên bụng mình, trong mắt tràn đầy vẻ đắc thắng:
“Phu quân còn chưa biết ta đã mang thai cốt nhục của hắn.”
“Đợi ta nói cho hắn biết, hắn lại sẽ nâng niu ta trong lòng bàn tay!”
“Cho dù phu quân thật sự cưới Trưởng công chúa, ta cũng có thể ngang hàng với nàng ta!”
“Còn ngươi, cứ một mình già c/h/ế/t trong cái viện hẻo lánh kia đi!”
Nói xong, sắc mặt Tần Thiên Nghi rõ ràng đã dễ coi hơn rất nhiều.
Ta nhìn nàng ta, ánh mắt tràn đầy bi thương.
Cho dù Công Tôn Lãng thật sự có thể cưới được Trưởng công chúa.
Thì Trưởng công chúa lại sao có thể cùng chung một phu quân với chúng ta.
Đến nước này, Công Tôn Lãng đã đối xử với nàng ta khắc nghiệt như vậy.
Thế mà nàng ta vẫn cứ chấp mê không tỉnh.
Ánh mắt ta lại dừng trên bụng nàng ta, khẽ lắc đầu.
Thấy phản ứng ấy của ta, Tần Thiên Nghi lập tức hoảng hốt, đưa tay che chặt bụng:
“Ngươi có ý gì?”
“Ngươi muốn làm gì?”
Ta trầm mặc trong chốc lát, rồi chỉ nhàn nhạt nói với nàng ta một câu:
“Không có gì.”
“Chúc mừng muội muội.”
Nói xong, ta xoay người, tiếp tục bước về viện của mình.
Ta không ngờ, nàng ta lại mang thai nhanh đến như vậy.
Nếu nàng ta thật sự là Tam tiểu thư của Vĩnh Bình Hầu phủ.
Vậy thì đứa trẻ này… vốn không nên được sinh ra.
22
Ba ngày sau, Công Tôn Lãng đem toàn bộ ruộng đất và cửa hiệu trong tay ra bán.
Thế nhưng vẫn không đủ bạc để mua lại một gian cửa hiệu tại khu phồn hoa nhất kinh thành.
Mà gian cửa hiệu ấy, chính là nơi ta đã nhờ Lưu chưởng quỹ tìm giúp.
Trưởng công chúa đích thân chỉ định phải là gian này — đắt nhất, cũng là tốt nhất.
Công Tôn Lãng bất đắc dĩ, chỉ còn cách đem nốt bức đan thanh cuối cùng của Trương lão tiên sinh ra bán.
Khi ấy mới gom đủ số bạc cần thiết.
Đến ngày ký kết khế ước.
Ban đầu Công Tôn Lãng còn muốn đứng tên mình để ký.
Nhưng một thái giám trong cung của Trưởng công chúa khẽ ho hai tiếng, rồi lạnh lùng liếc nhìn hắn.
Công Tôn Lãng toàn thân run lên, cuối cùng vẫn thu lại ấn tín của mình.
Tên thái giám kia hài lòng mỉm cười, bước lên phía trước, từ trong tay áo lấy ra một phương ấn.
Công Tôn Lãng muốn nhìn xem rốt cuộc là ai đứng tên trên khế ước.
Thế nhưng lại bị thái giám kia che chắn kín kẽ, không cho nhìn rõ.
Trên thực tế, trên khế ước ấy đóng chính là ấn của ta.
Còn tờ địa khế của gian cửa hiệu kia, cuối cùng cũng rơi vào tay ta.
Nhìn đường tỷ đưa tờ địa khế mỏng manh ấy cho ta, ta liên tục lắc đầu từ chối:
“Đây là của Trưởng công chúa.”
“Ta giữ giúp nàng, sau này nàng rời khỏi cung, cũng cần có chút bạc để phòng thân.”
Đường tỷ lắc đầu, lại đặt tờ địa khế vào tay ta:
“Trưởng công chúa chỉ cầu được ra ngoài.”
“Chỉ cần ra được khỏi cung, những chuyện về sau, không cần chúng ta bận tâm.”
Nghe nàng nói vậy, ta cũng không tiếp tục từ chối nữa, lặng lẽ thu nhận tờ địa khế.
Chiều buông, gió cuối thu thổi qua, lạnh đến thấu xương, khiến người ta nổi đầy da gà.
Khi Công Tôn Lãng từ ngoài trở về, thần sắc sảng khoái, bước chân sinh phong.
Trong chính sảnh đã sớm bày sẵn bữa tối.
Thấy Công Tôn Lãng ngồi xuống, Công Tôn lão phu nhân lên tiếng:
“Dùng bữa đi.”
Mọi người lúc này mới cùng nhau động đũa.
Chỉ có Tần Thiên Nghi, vừa gắp được hai miếng thức ăn đã đặt bát xuống.
Rồi nghiêng người sang một bên, che miệng khan nôn liên hồi.
Đợi nàng ta ổn định lại, cả bàn ăn đều đổ dồn ánh mắt về phía nàng.
Người phản ứng đầu tiên chính là Công Tôn lão phu nhân.
Đôi mắt mờ đục của bà nheo lại thành một đường, giọng nói run rẩy vì kích động: “Nghi nhi… chẳng lẽ là có hỉ rồi sao?”
Vương ma ma tiếp lời, vẻ mặt đầy hỉ khí:
“Chuẩn là vậy rồi.”
“Lão nô thấy Nhị phu nhân so với ngày mới vào phủ đã tròn trịa hơn không ít.”
Công Tôn lão phu nhân vội giục Công Tôn Lãng:
“Con à, còn không mau đi mời đại phu đến xem cho con dâu.”
Lúc này Công Tôn Lãng vẫn còn bưng bát trong tay, ngây người nhìn Tần Thiên Nghi, đôi mày rậm cau chặt.
Tần Thiên Nghi sớm đã cúi đầu, hai má ửng đỏ, giọng nói mềm mại:
“Mẫu thân, con dâu đã mời đại phu xem qua rồi.”
“Chỉ là vốn định chọn ngày lành mới nói cho phu quân biết.”
Công Tôn lão phu nhân cười đến không khép nổi miệng:
“Việc vui, đúng là việc vui.”
“Tổ tông phù hộ rồi.”
“Bốp.”
Một tiếng vang lên.
Công Tôn Lãng đặt mạnh bát cơm xuống bàn.
Chỉ thấy hắn chỉnh y nghiêm ngồi, đối diện Công Tôn lão phu nhân, chậm rãi nói:
“Vốn định đợi dùng xong bữa mới nói.”
“Nay đã vậy, thì nói luôn một thể.”
“Trưởng công chúa đã đồng ý để ta làm phò mã.”
“Chỉ trong ít ngày nữa, ta sẽ vào cung xin chỉ.”
“Nhưng Trưởng công chúa cũng nói rõ rồi.”
“Ta muốn làm phò mã thì được.”
“Nhưng trước hết, phải cùng Doãn thị và Tần thị… hòa ly.”
Nói xong, hắn đưa ánh mắt nặng nề quét qua ta và Tần Thiên Nghi.
23
Ta vẫn lặng lẽ ngồi trên ghế, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, không nói một lời.
Trái lại, Tần Thiên Nghi bỗng bật dậy đứng lên.
Vì đứng quá gấp, thân hình nàng ta lảo đảo, thuận thế ngã ngửa ra sau.
May mà Vương ma ma phản ứng kịp thời, sải bước lên phía trước đỡ lấy nàng ta.
Sau khi đứng vững, Tần Thiên Nghi ôm lấy bụng, môi run rẩy hỏi Công Tôn Lãng:
“Phu quân, chàng chưa đồng ý với Trưởng công chúa, đúng không?”
Giọng nàng ta mang theo sự cầu khẩn nồng đậm.
Đáng tiếc, lời cầu khẩn ấy không mang lại kết quả.
Công Tôn Lãng quay mặt đi, không nhìn nàng ta, giọng nói lạnh lùng:
“Ta đã đáp ứng yêu cầu của Trưởng công chúa.”
“Vì vậy hôm nay, ta sẽ hòa ly với cả hai người.”
Tần Thiên Nghi khép chặt mắt lại, nước mắt lập tức trào ra nơi khóe mi.
Còn ta vẫn bình thản ngồi yên trên ghế, chỉ là giữa mày khẽ nhíu lại.
Khi Tần Thiên Nghi mở mắt ra lần nữa, đôi mắt ấy đã phủ đầy hơi nước, tràn ngập sự không thể tin nổi cùng tuyệt vọng sâu sắc.
Nàng ta ôm chặt bụng, như vớ được cọng rơm cứu m /ạng, níu lấy tay áo Công Tôn Lãng:
“Phu quân, thiếp đã mang thai cốt nhục của chàng.”
“Chàng sao có thể hòa ly với thiếp được?”
“Chàng sẽ không hòa ly với thiếp đâu.”
“Chàng từng nói sẽ chăm sóc thiếp suốt một đời một kiếp mà.”
Ha.
Những lời hứa chỉ cần động môi là nói ra ấy, nàng ta cũng tin sao?
Ta vừa định nở nụ cười mỉa mai, lại chợt nghĩ…
Bản thân ta năm xưa, chẳng phải cũng như vậy hay sao?
Từng một lòng một dạ tin tưởng Công Tôn Lãng.
Tin rằng hắn sẽ cùng ta trọn đời trọn kiếp, một người một bóng.
Nhìn Tần Thiên Nghi khóc đến tuyệt vọng đau đớn, ta không sao cười nổi.
Trong lòng chỉ dâng lên một nỗi bi ai to lớn.
Công Tôn Lãng nhìn chằm chằm vào bụng Tần Thiên Nghi, rất lâu sau mới lạnh lùng buông ra một câu:
“Đứa trẻ thì để lại.”
“Còn ngươi… thì không.”
Thân thể Tần Thiên Nghi run lên, bàn tay níu áo Công Tôn Lãng cũng chậm rãi buông xuống.
Như thể toàn thân đột ngột bị rút cạn sức lực, Tần Thiên Nghi mềm nhũn ngã ngồi xuống ghế.
Lồng ngực phập phồng, nàng ta vừa nức nở vừa run rẩy thì thào:
“Không thể nào…”
“Ta vừa mới gả cho ngươi, ta sẽ không hòa ly đâu.”
Nghe vậy, Công Tôn Lãng giơ tay đập mạnh xuống bàn, giọng nói lạnh lẽo nghiêm khắc:
“Không phải do ngươi quyết định.”
“Nếu không chịu hòa ly, vậy thì chỉ còn cách h/ưu thê!”
H/ưu thê?
Ta chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía Công Tôn Lãng.
Chỉ thấy hắn sắc mặt dữ tợn, rõ ràng là đã hạ quyết tâm —
Không hòa ly thì sẽ h/ưu thê thật.
Nhưng chỉ có ta biết rõ, yêu cầu của Trưởng công chúa đối với hắn.
Là phải hòa ly với cả hai chúng ta.
Tuyệt đối không được h/ưu thê.
Bởi một khi bị h/ưu, ta sẽ không thể mang theo của hồi môn rời phủ.
Trong thư, Trưởng công chúa đã nói rất rõ:
Nàng không thể mang tiếng ép buộc vị chuẩn phò mã h/ưu thê.
Vì vậy, chỉ có thể hòa ly, không có lựa chọn nào khác.
Giờ phút này, Công Tôn Lãng chẳng qua chỉ cố tình lấy hai chữ “h/ưu thê” ra để uy h/iếp chúng ta mà thôi.
Thế nhưng Tần Thiên Nghi đã hoàn toàn bị hai chữ ấy đánh gục.
Nàng ta mở to đôi mắt tuyệt vọng, ngây người nhìn Công Tôn Lãng, giọng nói run rẩy vỡ vụn:
“Ngươi…”
“Ngươi lại có thể vô tình đến mức ấy sao…”
“Ta ở kinh thành không nơi nương tựa.”
“Ngươi bảo ta sau này phải sống thế nào?”
Công Tôn Lãng quay mặt đi, không thèm nhìn nàng ta.
“Hòa ly đã là ân huệ lớn nhất dành cho các ngươi.”
“Đừng không biết điều.”
Dứt lời, hắn đột ngột chuyển ánh mắt sang ta:
“Vũ Lan, từ đầu đến giờ nàng không nói một lời.”
“Nàng có ý kiến gì không?”
24
Ta hạ mắt xuống, cố gắng để giọng nói của mình nghe buồn bã hơn vài phần:
“Thiếp tuy không muốn…”
“Nhưng vì tiền đồ của phu quân, thiếp đồng ý hòa ly.”
Nghe ta đáp, Công Tôn Lãng như trút được gánh nặng, khóe môi nhếch lên.
“Vẫn là Vũ Lan hiểu chuyện.”
“Đợi ngày ta cùng Trưởng công chúa sinh hạ con nối dõi, tự nhiên sẽ không bạc đãi các nàng.”
Con cái của Trưởng công chúa —
Nếu không có gì bất ngờ, sẽ chính là vị quân vương kế nhiệm.
Công Tôn Lãng vẻ mặt ngây ngất, dường như đang chìm đắm trong những viễn cảnh tốt đẹp của tương lai.
Tần Thiên Nghi ngồi đờ đẫn tại chỗ, ánh mắt xám xịt, không còn chút sinh khí.
Công Tôn Lãng nói rằng, đợi khi thư hòa ly được soạn xong, sẽ mời tộc trưởng hai bên đến làm chứng.
Tần Thiên Nghi vì cha mẹ nuôi đều đã mất nơi biên ải, nay không còn thân nhân.
Vì vậy sẽ cùng ta, dưới sự chứng kiến của tộc trưởng Doãn thị, làm thủ tục hòa ly với Công Tôn Lãng.
Những việc ấy, đều là Công Tôn Lãng bàn bạc với ta.
Tần Thiên Nghi dường như đã mất hồn, ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm xuống mặt đất.
Tựa như một con rối mặc người sắp đặt.
Mãi đến khi nha hoàn đỡ nàng ta trở về viện của mình, nàng ta cũng không nói một lời.
Ta nhìn theo bóng lưng rệu rã ấy, không kìm được mà nói một câu:
“Muội muội, thân thể quan trọng.”
“Chỉ cần còn núi xanh, thì không sợ thiếu củi đốt.”
Tần Thiên Nghi dừng bước, chậm rãi quay người lại.
Nhìn ta thật lâu, rồi khẽ gật đầu.
Trong đôi mắt trống rỗng ấy, cuối cùng cũng le lói lên một tia sáng.
Trăng treo cao, bầu trời đêm quang đãng.
Cuối cùng… cũng đến lúc phải nói lời từ biệt với Công Tôn Lãng.
Tiểu Đồng nhìn về phía viện của Tần Thiên Nghi, khẽ hỏi ta:
“Tiểu thư, người kia… thật sự sẽ dừng lại như vậy sao?”
Ta nhìn ánh nến vàng vọt hắt ra từ viện Tần Thiên Nghi, đáp khẽ:
“Đêm nay, đừng ngủ quá say.”
Tiểu Đồng ngơ ngác, nhưng đối diện ánh mắt bảo nàng đừng hỏi thêm của ta, vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
Đêm xuống, sương mỏng bao phủ mặt đất.
Một tràng gõ cửa gấp gáp vang lên, trong đêm tĩnh mịch càng thêm ch /ói tai.
May mắn thay, viện ta ở nơi hẻo lánh, tiếng gõ cửa ấy không kinh động đến người khác.
Ta ngủ không quá say, nên lập tức xoay người, khoác áo đứng dậy.
Một lát sau, Tiểu Đồng chạy vào, thở hổn hển nói:
“Tiểu thư, không xong rồi!”
“Nhị phu nhân… s/ảy th/ai rồi!”
25
Ta dẫn theo đại phu đến Đông sương phòng thì Tần Thiên Nghi đang nhắm mắt nằm trên giường.
Môi nàng ta trắng bệch, trán thấm đầy mồ hôi lạnh, mày khẽ nhíu lại.
Hoàn toàn không còn dáng vẻ đắc ý, hăng hái thường ngày.
Bên giường chỉ có một nha hoàn thân cận, lặng lẽ đứng một bên lau nước mắt.
Nha hoàn của nàng ta không kinh động đến Công Tôn Lãng, mà trực tiếp tìm đến ta.
Vì thế, ta lặng lẽ mời đại phu vào phủ bằng cửa sau, không kinh động đến bất kỳ ai.
Đại phu bắt mạch xong cho Tần Thiên Nghi, lắc đầu nói:
“Đứa trẻ không giữ được rồi.”
“Hôm nay nhị phu nhân có dùng qua thứ gì không?”
Nha hoàn đứng bên cạnh nức nở đáp:
“Nhị phu nhân sau khi trở về liền tự nhốt mình trong phòng.”
“Đến khi gọi nô tỳ vào thì đã ch/ảy rất nhiều m/áu, bên cạnh còn đặt cái hũ này.”
Nha hoàn đưa chiếc hũ cho đại phu xem.
Đại phu nhìn qua, liên tục thở dài:
“Là ngưu tất.”
Ta hỏi:
“Thân thể nàng ta thế nào?”
Đại phu trầm giọng đáp:
“Rất suy nhược, cần phải điều dưỡng cẩn thận.”
“Nhưng ngưu tất dùng quá liều, e rằng sau này… rất khó có thể mang thai nữa.”
Trong lòng ta chợt trầm xuống.
Ánh mắt phức tạp nhìn về phía Tần Thiên Nghi, người vẫn còn nhắm chặt hai mắt.
Đại phu kê xong phương thuốc, ta sai Tiểu Đồng dẫn nha hoàn từ cửa sau đi bốc thuốc.
Còn ta thì lặng lẽ ngồi lại bên giường Tần Thiên Nghi.
Không ngờ Tiểu Đồng vừa rời đi chưa bao lâu, Tần Thiên Nghi đã mở mắt.
Đôi mắt ấy không còn trống rỗng hay mê mang.
Chỉ còn lại sự quyết tuyệt.
Nàng ta gắng sức chống người ngồi dậy, dựa vào đầu giường, cúi đầu trước mặt ta.
“Phu nhân…”
“Xin người cứu ta, cho ta một con đường sống.”
26
Ta không ngờ Tần Thiên Nghi lại có thể mở miệng cầu xin ta.
Nàng ta khàn giọng nói tiếp:
“Phu nhân, ta đã hiểu rõ mình nhìn lầm người.”
“Ta không muốn tiếp tục sai lầm nữa…”
Nàng ta khàn giọng nói:
“Ta từ nhỏ đã lớn lên nơi biên ải, nơi đó dân phong chất phác, coi trọng chân tình.
Ta cứ ngỡ hắn là người đã được số mệnh an bài cho ta, nhưng đáng tiếc… ta đã nhìn lầm.”
“Giờ đây ta cô độc giữa cõi đời, không còn một ai thân thích.
Rời khỏi tướng phủ này, e rằng ta không thể sống nổi.”
“Ta biết Doãn gia gia nghiệp lớn, cầu xin phu nhân thu nhận ta.
Bất kể bảo ta làm gì, ta đều cam tâm tình nguyện.”
Nói xong, Tần Thiên Nghi chống tay định xuống giường hành lễ với ta.
Ta vội vàng giữ lấy bờ vai nàng ta, ấn nàng ta nằm trở lại trên giường.
“Thân thể ngươi còn suy yếu, đại phu vừa mới bắt mạch, đừng cử động.”
Nhìn ánh mắt chân thành của Tần Thiên Nghi, trong lòng ta nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
Khi Công Tôn Lãng đưa nàng ta về phủ, ta quả thực từng hận nàng ta.
Nhưng rất nhanh, ta đã tỉnh táo lại.
Kẻ đáng hận từ đầu đến cuối, vẫn là Công Tôn Lãng.
Không có Tần Thiên Nghi, cũng sẽ có người khác.
Nàng ta chẳng qua cũng chỉ là một kẻ bị mê hoặc bởi những lời ngon tiếng ngọt của hắn.
Một nạn nhân mà thôi.
Nàng ta theo hắn rời xa quê nhà, đến kinh thành, chẳng qua là vì đã đặt trọn niềm tin vào hắn.
Còn Công Tôn Lãng, trước là phản bội lòng tin của ta.
Sau đó lại vì một danh hiệu phò mã, quay lưng phản bội nàng ta.
Nói cho cùng, tất cả đều là lỗi của hắn.
Nghĩ đến đây, ta hỏi Tần Thiên Nghi:
“Vì sao lại tự mình bỏ đứa trẻ?
Ngươi có biết, từ nay về sau, ngươi sẽ không thể sinh dưỡng nữa hay không?”
Tần Thiên Nghi nở một nụ cười nhợt nhạt.
Trong ánh mắt nàng ta, chỉ còn lại hận ý sâu đậm.
“Nếu hắn đã tuyệt tình với ta như vậy, ta hà tất phải sinh đứa trẻ này ra, để nó trở thành nhược điểm của ta, để Công Tôn Lãng còn có cơ hội nắm lấy, mặc sức khống chế ta?”
“Không thể sinh dưỡng, ta cũng chấp nhận.
Đời này, ta sẽ không bao giờ tin vào nam nhân nữa.”
Nàng ta đã từ một cực đoan, rơi sang một cực đoan khác.
Ta nhất thời không biết nên khuyên giải thế nào, chỉ có thể nói ra vài lời khô khốc, vô lực:
“Ngươi cũng không cần quá mức nản lòng, thiên hạ nam nhi, đâu phải ai cũng giống Công Tôn Lãng như vậy……”
Nhìn thấy vẻ xám xịt trong mắt Tần Thiên Nghi, đến chính ta cũng không thể tiếp tục nói thêm được nữa.
“Phu nhân không cần khuyên ta, hiện giờ ta chỉ mong sau khi hòa ly, có một chốn dung thân mà thôi.”
“Danh hạ của ta có không ít trạch viện cùng sản nghiệp, đợi ngươi dưỡng tốt thân thể rồi hẵng quyết định cũng không muộn.”
Khóe mắt Tần Thiên Nghi khẽ đỏ lên, nàng nhìn ta rất lâu, cuối cùng thấp giọng nói một câu:
“Phu nhân, trước kia là Thiên Nghi ngu muội, xin lỗi người.”
Ta khoát tay:
“Đều đã qua cả rồi, sau này cứ gọi ta là Lan tỷ tỷ đi.”
Nàng gật đầu, cúi thấp đầu, đưa tay lau nước mắt.
Ta lại một lần nữa nhìn thấy phía sau tai nàng, đóa mai đỏ nhỏ bé kia.
Trầm ngâm giây lát, ta rốt cuộc vẫn hỏi ra nghi vấn chôn sâu trong lòng.
“Nghi muội muội, nghe nói muội là được nhận nuôi, vậy những chuyện thuở ấu thời, muội còn nhớ được bao nhiêu?”