Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Phu Quân Muốn Nạp Thiếp, Ta Chủ Động Xin Nàng Làm Bình Thê
Chương 9
36
Ngay khoảnh khắc Công Tôn Lãng thốt ra câu mình sắp làm phò mã.
Ta thấy Hoắc Hạc Thần khẽ gật đầu về phía đám người dưới lầu.
Sau đó, một nam tử mặc thường phục, thân pháp nhẹ như yến, lặng lẽ rời đi.
Chẳng bao lâu sau, hắn đã dẫn theo nhiều thị vệ hơn quay lại, trực tiếp bắt giữ Công Tôn Lãng.
Công Tôn Lãng trợn trừng hai mắt, còn chưa kịp phản ứng đã bị kéo lê đi.
Ta lập tức sai Tiểu Đồng đến Hắc Lâu báo tin cho Lưu chưởng quỹ.
Dặn ông ấy truyền tin vào cung, báo cho Trưởng công chúa biết trước để sớm có chuẩn bị.
Sản nghiệp của Doãn gia trải rộng khắp y thực trụ hành, là thương hộ được nội vụ phủ chỉ định thu mua.
Lưu chưởng quỹ muốn đưa tin từ ngoài cung vào trong cung cho bất kỳ ai, đều không khó.
Bảy ngày sau, trước cửa chiếu ngục, một “người” bị ném ra ngoài.
Y phục rách nát, ánh mắt trống rỗng, nửa thân dưới là một mảng m/áu th/ịt nh/ầy nh/ụa.
Bách tính vốn đã tránh xa chiếu ngục mà đi, lúc này càng không có lấy một người dám tiến lại gần.
Mãi cho đến khi thân thể ấy bị gió lạnh thổi suốt một canh giờ.
Từ xa mới có một cỗ xe ngựa chạy tới, từ trên xe bước xuống một lão phụ nhân.
Bà lảo đảo lao tới, vừa khóc lớn vừa gào gọi, ôm chầm lấy thân thể đã không còn chút sinh khí kia.
“Con ơi, con ơi, sao con lại thành ra thế này!”
Lão phụ nhân xoay người kia lại, ôm chặt vào lòng.
Vạch mái tóc rối bù, lộ ra gương mặt đầy vết bẩn và m/áu.
Người đó chính là Công Tôn Lãng, kẻ một tuần trước còn bị áp giải đi.
37
Đêm hôm Công Tôn Lãng bị bắt đi.
Đường tỷ đã sai người gửi đến một phong mật thư.
Hoàng thượng nghe nói có kẻ tự xưng là “chuẩn phò mã”, nổi trận lôi đình, đích thân thẩm vấn Công Tôn Lãng.
Công Tôn Lãng quỳ trước mặt hoàng thượng, tứ chi run rẩy.
Nhưng hắn vẫn cố gắng lấy hết can đảm, cúi đầu giải thích với hoàng thượng:
“Hoàng thượng, tất cả đều là hiểu lầm. Nếu không phải đám dân đen kia bức bách quá đáng, thần tuyệt đối không dám sớm tiết lộ ý chỉ của thánh thượng.”
Hoàng thượng ánh mắt u ám nhìn chằm chằm vào hắn, gương mặt không biểu cảm, chậm rãi hỏi:
“Là đạo thánh chỉ nào?”
Ánh mắt Công Tôn Lãng lóe lên, hắn vội vàng nói, như sợ chậm một khắc sẽ bỏ lỡ:
“Chính là thánh chỉ do Trưởng công chúa thỉnh cầu, xin hoàng thượng ban hôn!”
Sắc mặt hoàng thượng càng thêm trầm xuống, người không hề nhúc nhích, chỉ lặng lẽ nhìn Công Tôn Lãng.
Mồ hôi Công Tôn Lãng túa ra như mưa, nhưng hắn vẫn cắn răng nói tiếp:
“Hoàng thượng, thần và Trưởng công chúa là đôi bên hai tình tương duyệt, tâm đầu ý hợp. Thần có thể đối trời mà thề, nếu đối với Trưởng công chúa có nửa phần hai lòng, xin trời tru đất diệt!”
Đột nhiên, hoàng thượng bật cười.
“Hai tình tương duyệt, tâm đầu ý hợp.”
Hoàng thượng vừa cười vừa lặp lại mấy chữ ấy, tiếng cười vang lên khiến người nghe lạnh sống lưng.
Đúng lúc này, một thị vệ bước vào bẩm báo:
“Khởi bẩm hoàng thượng, Trưởng công chúa nói rằng, chỉ từng gặp Công Tôn Lãng một lần trong cung yến Trung thu, sau đó không hề có bất kỳ qua lại nào khác.”
Công Tôn Lãng sững người mấy nhịp thở, đến khi kịp phản ứng thì đã mồ hôi đầm đìa, vội vàng kêu lên:
“Hoàng thượng, thần tuyệt đối không dám nói dối! Thần có thư từ làm chứng!”
Thị vệ đã sớm lật tung nhà Công Tôn Lãng lên tìm kiếm.
Cuối cùng, quả thực cũng tìm ra mấy bức thư đúng như lời hắn nói.
Nhưng những bức thư ấy, thứ nhất không phải bút tích của Trưởng công chúa, thứ hai trong thư không hề có một chữ nào chứng minh thân phận Trưởng công chúa.
Dù nhìn thế nào đi nữa, cũng chỉ là sự tưởng tượng một phía của Công Tôn Lãng!
Những bức thư ấy, toàn bộ đều do ta cho người ngụy tạo.
Chỉ là về sau, đã được Trưởng công chúa ngầm cho phép.
Công Tôn Lãng nhìn những bức thư ký thác toàn bộ hy vọng của mình, trong mắt vừa kinh hoàng vừa sợ hãi.
Ngay sau đó, hắn dường như nghĩ ra điều gì, liền quỳ rạp xuống dập đầu, run giọng nói:
“Túy Phương Hiết! Hoàng thượng, trong thư có nhắc đến Túy Phương Hiết, đó là cửa hàng của Trưởng công chúa, do chính thần thay nàng đứng ra lo liệu!”
Thị vệ lập tức trình lên hoàng thượng một tờ địa khế.
Trên con dấu in rõ ràng ba chữ Doãn Vũ Lan.
Lúc này Công Tôn Lãng mới bừng tỉnh ngộ, hắn điên cuồng gào thét chửi mắng:
“Là tiện phụ đó! Chính nàng ta hại ta! Hoàng thượng, thần muốn tố cáo, có kẻ mạo danh Trưởng công chúa để lừa gạt!”
Thế nhưng, toàn bộ chứng cứ đều không hề dính dáng đến Trưởng công chúa.
Tất cả chỉ là sự suy đoán hoang tưởng của Công Tôn Lãng mà thôi.
Hắn chỉ vì thoáng nhìn thấy ngọc bội của Trưởng công chúa một lần, liền tự nhận định người kia chính là nàng.
Thực tế là đến dung mạo của Trưởng công chúa, hắn còn chưa từng được thấy.
Sắc mặt hoàng thượng càng lúc càng lạnh lẽo, xét đến đây, ngài đã hoàn toàn mất kiên nhẫn.
Các thị vệ cũng lạnh lùng nhìn Công Tôn Lãng.
Lại thêm một kẻ mộng tưởng si cuồng muốn làm phò mã mà thôi.
“Cứ xử lý theo lệ, chừa lại một m /ạng.”
Hoàng thượng lạnh nhạt buông xuống câu ấy, rồi rời khỏi chiếu ngục.
38
Sau khi rời chiếu ngục, hoàng thượng đi thẳng đến Ngọc Lưu điện của Trưởng công chúa.
Trưởng công chúa đang ngâm mình trong làn nước ấm.
Hoàng thượng tiện tay lấy một quyển sách, vừa đọc vừa chờ.
Không bao lâu sau, Trưởng công chúa xong liền ra nghênh kiến.
Nàng khoác một lớp trung y bằng lụa mỏng, trên mặt không trang điểm, mái tóc đen như mực còn vương giọt nước.
Nàng thong thả bước đến trước mặt hoàng thượng, thần sắc điềm nhiên, khẽ khom người hành lễ.
“Hoàng huynh, trời đã khuya, có việc gì tìm ta?”
Ánh mắt hoàng thượng không hề che giấu, lướt qua Trưởng công chúa một cách chiếm đoạt.
Rất lâu sau, ngài cong môi cười, hờ hững đáp:
“Hôm nay bắt được một kẻ cuồng đồ, Ngọc nhi không muốn nghe sao?”
Trưởng công chúa rũ mắt, giọng nói bình thản:
“Chuyện triều chính, ta không có hứng thú.”
“Có liên quan đến muội.”
Trưởng công chúa khẽ run lên đúng lúc, hơi thở bắt đầu dồn dập:
“Ngươi thật sự quá đáng!”
Hoàng thượng nghiêng người tựa trên ghế mềm, đột nhiên bật cười.
“Ta đã nói rồi, Ngọc Triều, ta không cho phép muội động lòng, cũng không cho bất kỳ kẻ nào dám mơ tưởng đến muội!
“Muội cho rằng mình làm kín kẽ như vậy thì có thể qua mắt ta sao?
“Công Tôn Lãng dù có một trăm cái gan, cũng không dám vô duyên vô cớ vọng tưởng làm phò mã!”
Nói đến đây, hoàng thượng đột ngột đứng dậy, một tay b/óp c/ổ Trưởng công chúa.
Hơi thở của nàng lập tức bị chặn lại, sắc mặt dần chuyển đỏ, hai tay liều m /ạng cào cấu cánh tay hoàng thượng.
Thế nhưng hoàng thượng dường như không hề cảm nhận được, vẫn tự mình nói tiếp, giọng nói gần như nghẹn ngào:
“Vì sao muội lại không thể ngoan ngoãn hơn một chút?
“Muội đã nói sẽ vĩnh viễn đứng bên cạnh ta, muội không được nuốt lời.”
“Ta biết, muội chỉ muốn tùy tiện tìm một người để phản kháng ta, cho nên ta không g/iết hắn.
“Muội muốn chơi, ta liền chơi cùng muội.”
Sắc mặt Trưởng công chúa đã dần dần tím lại, nàng trừng mắt nhìn hoàng thượng bằng ánh mắt căm hận.
Cuối cùng, hoàng thượng mới buông tay.
Ngài dịu dàng vuốt ve gương mặt Trưởng công chúa, mỉm cười nói:
“Đúng vậy, muội cứ nhìn ta như thế này đi, chỉ có thể nhìn ta như thế này thôi.”
…
Sau khi hoàng thượng rời đi.
Trưởng công chúa lặng lẽ đứng trước cửa sổ.
Nhìn ánh trăng sáng vằng vặc trên cao, nàng khẽ cười một nụ cười thê lương.
Nàng đã sớm biết, hoàng thượng căn bản không tin nàng hoàn toàn không có quan hệ gì với Công Tôn Lãng.
Vì thế, nàng dứt khoát mặc nhiên thừa nhận, là chính mình lợi dụng Công Tôn Lãng.
Như vậy, hoàng thượng nhiều nhất cũng chỉ trừng phạt nàng giống như trước kia.
Sẽ không đào sâu hoài nghi thêm nữa.
Sự thật chứng minh, con đường này của nàng, đã đi đúng.
Trời hanh vật khô, cẩn thận h/ỏa ho/ạn.
Đã đến lúc, gió nổi lên rồi.
“Nhược Hi, gửi thư đi.”
39
Những ngày gần đây, trò cười lớn nhất của kinh thành chính là Công Tôn Lãng.
Từ đầu phố đến cuối ngõ, từ tửu lâu đến trà quán, khắp nơi đều truyền tai nhau câu chuyện về hắn.
Nói hắn si tâm vọng tưởng muốn làm phò mã, cuối cùng lại mất sạch quan chức và cả “căn bản làm người”.
Trở thành trò cười cho toàn kinh thành.
Nghe nói, sau khi Công Tôn Lãng bị cách chức, những kẻ trước kia cho vay tiền liền ùn ùn kéo đến đòi nợ.
Đáng tiếc, trong phủ tướng quân lúc ấy đến một đồng cũng không moi ra được.
Cuối cùng, ngay cả tòa phủ đệ của tướng quân cũng bị chủ nợ chiếm lấy để trừ nợ.
Công Tôn Lãng bị đuổi ra ngoài, chỉ đành dẫn theo Công Tôn lão phu nhân dọn vào mấy căn lều rách nát ở khu dân nghèo.
Mỗi ngày sống cảnh tranh ăn với ch/ó.
Bất quá, Công Tôn Lãng dù sao cũng xuất thân võ tướng, có chút sức lực.
Rất nhanh, hắn tìm được kế sinh nhai ở bến tàu, làm phu khuân vác.
Hôm ấy, ta đang dẫn gia đinh ra bến tàu kiểm kê hàng hóa.
Không ngờ lại vừa hay trông thấy mấy tên đầu công đang bắt nạt Công Tôn Lãng.
Bọn chúng cố ý ném mấy cái màn thô xuống đất, giẫm nát thành vụn rồi đá về phía Công Tôn Lãng.
Mấy con ch/ó bị buộc dây ở bến tàu lập tức ùa lên, dù bị dây thừng siết chặt cổ vẫn liều m /ạng lao tới.
“Ăn đi, thứ không còn căn rễ như ngươi, chỉ xứng ăn cái này thôi.
“Sao, còn muốn ăn thứ trong tay ta à? Vậy thì liếm sạch mấy thứ dưới đất trước đã.
“Không ăn sao? Không ăn thì để cho ch/ó ăn!”
“Còn dám trừng mắt! Trừng nữa ta đ/ánh ch/ế/t ngươi bây giờ!”
Nói xong, một tên trong số đó liền tung một cước, đ/ạp Công Tôn Lãng ngã lăn ra đất.
Công Tôn Lãng chậm rãi bò dậy, dường như chẳng hề nghe thấy những lời chế giễu kia.
Hắn không nói một lời, lặng lẽ ngồi xổm xuống.
Hai tay nhặt lấy những mảnh màn vụn trên đất.
Rồi nhét hết vào miệng.
Trần quản sự trên thuyền thấy ta cứ nhìn chằm chằm vào Công Tôn Lãng.
Tưởng rằng ta không chịu nổi cảnh có người bị ức h/iếp, đang định thay ta bước tới ngăn cản bọn họ.
Ta gọi ông lại:
“Trần quản sự, có những kẻ, chỉ xứng làm ch/ó mà thôi.”
Trần quản sự nhìn Công Tôn Lãng đang cúi đầu bới móc đồ ăn trên mặt đất.
Lắc đầu một cái, không quản thêm nữa.
Công Tôn Lãng, để ngươi c/hết một cách dễ dàng.
Mới chính là sự khoan dung lớn nhất dành cho ngươi.
Ngươi cứ ở lại nơi nhân gian đầy khổ nạn này.
Từ từ mà chịu dày vò đi.
Ta xoay người rời đi, hoàn toàn không để ý.
Sau lưng, Công Tôn Lãng ngẩng đầu lên, dõi theo bóng lưng ta.
Trong mắt ngập tràn hận ý sâu không đáy.
40
Nghe được kết cục của Công Tôn Lãng, Hoắc Thiên Nghi cười cười rồi lại rơi nước mắt.
“Lan tỷ tỷ, đây là kết cục hắn đáng phải nhận.”
Ta mỉm cười, kéo nàng đi trong cửa hàng chọn những tấm vải mới nhất.
“Muội cũng nên nhìn về phía trước.
“Màu vải này tôn da muội, lấy về may mấy bộ y phục đi.
“Muội đã khôi phục thân phận, sang năm đầu xuân, có thể mặc chúng dự xuân yến rồi.”
Xuân yến là dịp các công tử, tiểu thư trong kinh thành du ngoạn, thưởng xuân, cũng là lúc thích hợp để xem xét hôn sự.
Hoắc Thiên Nghi vê miếng vải trong tay, nhíu mày lẩm bẩm:
“Gả người thì có gì tốt, ta không muốn gả nữa.”
Ta nhẹ giọng an ủi nàng:
“Muội thân phận tôn quý, lại có hầu phu nhân đứng ra lo liệu, cho dù từng gả rồi, cũng vẫn có thể tìm được một gia đình tốt.”
Hoắc Thiên Nghi buông miếng vải trong tay xuống, dùng sức nắm lấy tay ta:
“Lan tỷ tỷ, ta đâu phải lo chuyện đó.
“Ta là thật sự không muốn gả nữa.
“Tỷ thử nói xem, gả người có gì hay, phải sinh con cho hắn, lo liệu việc nhà, đối phó với bà mẫu khó tính, còn phải đề phòng đám oanh oanh yến yến bên ngoài.
“Ta ở trong phủ, tự do tự tại, có gì không tốt, mẫu thân ta cũng nói rồi, bà chỉ cần ta sống vui vẻ.”
Ta chớp mắt nhìn nàng, không ngờ nàng lại nghĩ thông suốt đến vậy.
“Nếu Vĩnh Bình Hầu phủ thật sự đồng ý, vậy thì như thế lại càng tốt.”
Hoắc Thiên Nghi nhướng mày, cười hỏi ta:
“Chỉ nói ta thôi sao, Lan tỷ tỷ, tỷ cũng nên may cho mình mấy bộ y phục chứ.”
“Đợi sang xuân, nếu muội muốn đi dự xuân yến, ta sẽ đi cùng muội.
“Muội vừa ý công tử nhà nào, ta sẽ thay muội hỏi hắn xin hoa.”
Trong xuân yến, nam tử tặng hoa cho nữ tử mình ngưỡng mộ, chính là mang ý cầu thân.
Lời Hoắc Thiên Nghi vừa dứt, trong đầu ta người đầu tiên hiện lên.
Lại chính là ca ca nàng, Hoắc Hạc Thần.
Ngay sau đó, trước cửa tiệm bỗng loạng choạng ngã vào một bóng người.
Hoắc Hạc Thần dường như bị ai đó đẩy một chưởng, thân hình thẳng đơ xuất hiện ngay ở cửa.
Hắn giương tay múa chân, quay đầu về phía bóng người đang trốn sau cửa mà vung nắm đấm loạn xạ.
Khoảnh khắc ta quay đầu lại.
Hắn lập tức đứng thẳng người.
Trên gương mặt đỏ bừng, lại cố gắng bày ra vẻ nghiêm nghị, trông vô cùng không ăn nhập.
Lưỡi hắn như bị thắt nút, rất lâu sau mới lắp bắp nói được một câu:
“Doãn… Doãn tiểu thư, thật… thật trùng hợp.”
Ta khẽ bật cười, vừa định đáp lời.
Hoắc Thiên Nghi lại chẳng nể mặt hắn chút nào:
“Nhị ca, huynh lén nghe chúng ta nói chuyện!”
Hoắc Hạc Thần luống cuống, mặt càng đỏ hơn, không kịp nghĩ đã buột miệng giải thích:
“Ta đâu có nghe các muội nói muốn đi dự xuân yến!”
Nói xong, hắn mới nhận ra mình vừa lỡ lời, lập tức cắn chặt miệng.
Người giả vờ lâu rồi, sớm muộn cũng sẽ lộ tẩy.
Ta nhìn tiểu hầu gia, e rằng sắp không chống đỡ nổi nữa.
Quả nhiên, hắn nhắm mắt lại, cắn môi, hít sâu một hơi:
“Nha đầu c/ế/t tiệt, không được dẫn Doãn tiểu thư đi xuân yến.
“Có đi thì cũng chỉ được đến hầu phủ!”
Hoắc Thiên Nghi đã quyết tâm trêu chọc Hoắc Hạc Thần.
Trước kia nàng chẳng ít lần bị bộ dạng giả vờ nghiêm chỉnh của hắn dọa cho sợ.
Giờ đây nàng cũng cau mày, nghiêm trang hỏi:
“Xuân yến không đi thuyền du ngoạn cùng các công tử, đến hầu phủ làm gì?”
Hoắc Hạc Thần gấp đến mức bước nhanh đến trước mặt ta, chen ngang Hoắc Thiên Nghi:
“Nha đầu c/ế/t tiệt, muội muốn đi thì tự muội đi, không được dẫn Doãn tiểu thư theo.”
Hoắc Thiên Nghi cười với vẻ đầy ác ý:
“Chậc chậc chậc, có người miệng c/hết cứng rắn, rõ ràng là ghen rồi.”
Hoắc Hạc Thần đưa tay định bịt miệng Hoắc Thiên Nghi, lại bị nàng né người, cười khanh khách chạy ra ngoài.
Trong cửa tiệm, chỉ còn lại ta và Hoắc Hạc Thần.
Mặt hắn đỏ như vừa bị luộc trong nồi, vậy mà vẫn cố tỏ ra cao lãnh, trấn tĩnh.
Thật đúng là lúng túng.
Ta cúi đầu, cố ép xuống ý cười nơi khóe môi:
“Tiểu hầu gia, ngài cùng ta đi dự xuân yến, được không?”
Lời vừa dứt, đôi mắt Hoắc Hạc Thần lập tức sáng rực lên.
Hắn gật đầu rất nghiêm túc.
“Ừ!”
Khoảnh khắc ấy, ta như nhìn thấy một chú c/hó con.
Đang liều m /ạng, vẫy đuôi về phía ta.