Sau Khi Bị Từ Hôn, Ta Trở Thành Bảo Bối Trong Lòng Bàn Tay Của Tĩnh Vương
Chương 1
Ngày ta bị Thái tử từ hôn, khắp kinh thành người người đều chờ xem ta trở thành trò cười.
Thế nhưng không ai hay biết rằng, ngay trong đêm ấy, vị Tĩnh Vương mà ngay cả Hoàng đế cũng phải nể nhường ba phần, đã lặng lẽ trèo tường xông thẳng vào khuê phòng của ta.
Hắn cầm tờ hôn thư từ hôn trong tay, khẽ bật cười, giọng nói thong thả: “Bản vương đợi cơ hội này, đã đợi tròn mười năm.”
Ta đưa tay đẩy hắn ra: “Vương gia nếu chỉ đến để xem ta mất mặt…”
Lời còn chưa dứt, hắn bỗng cúi người áp sát: “Ta đến để trộm người.”
Về sau, Thái tử hối hận không kịp, quỳ suốt ngoài phủ cầu ta quay đầu.
Tĩnh Vương vòng tay ôm lấy eo ta, lạnh lùng liếc nhìn hắn.
“Thái tử điện hạ, bản vương đợi nàng mười năm, không phải để đứng nhìn ngươi ức hiếp nàng.”
1.
Ngày ta bị Thái tử từ hôn, khắp kinh thành người người đều chờ xem ta trở thành trò cười.
Giọng nói the thé của tên thái giám truyền chỉ dường như vẫn còn văng vẳng trên không trung phủ đệ, mang theo sự kéo dài cố ý, tràn đầy ý vị sỉ nhục.
Cuộn thánh chỉ màu vàng rực kia giống như một khối sắt nung đỏ, nặng nề nện xuống bàn tay đang run rẩy của phụ thân ta, cũng nện thẳng vào lồng ngực vốn đã trống rỗng của ta.
Lý do ư.
Đương nhiên là những lời lẽ đường hoàng, nào là “đức hạnh có thiếu sót”, nào là “e rằng khó gánh nổi trách nhiệm tông miếu”, từng chữ từng câu đều giẫm nát thể diện của ta, đích nữ phủ Trấn Bắc Hầu Thẩm Tri Vi, cùng với danh tiếng của cả Thẩm gia, không thương tiếc vùi xuống bùn lầy.
Ngoài cổng phủ, mơ hồ vang lên những tiếng bàn tán của dân chúng nơi phố chợ, vo ve như ruồi nhặng.
Ta biết rõ, vào lúc này, cả kinh thành đều đang nhai ngấu nghiến những điều bất kham của ta.
A hoàn Bích Ngọc đỏ hoe vành mắt, thay ta bất bình: “Tiểu thư, Thái tử sao có thể làm như vậy được, lúc trước chính là hắn…”
“Im miệng.”
Ta thấp giọng quát ngăn, cổ họng khô khốc đến khó chịu.
Còn nói gì đến lúc trước nữa.
Chẳng qua là ta ngu muội, tin vào những lời dịu dàng của hắn, tin vào lời hứa về phượng quan hà bào mà thôi.
Phụ thân tiễn thái giám rời đi, quay người nhìn ta, gương mặt từng quen chinh chiến sa trường, uy phong lẫm liệt, lúc này chỉ còn lại vẻ xám xịt và lo âu.
“Vi nhi, con…”
Ta thẳng lưng đứng dậy, cố gắng giữ lấy sự bình tĩnh đang chực chờ sụp đổ.
“Phụ thân, nữ nhi không sao, chỉ là mệt rồi, muốn về phòng nghỉ ngơi.”
Ngay khoảnh khắc xoay người, những giọt nước mắt bị dồn nén bấy lâu cuối cùng cũng vỡ òa.
Ta bước nhanh không ngoảnh lại, một mạch trở về tú lâu của mình, Lãm Nguyệt Các, khép chặt cửa lại, nhốt hết mọi ồn ào và ánh nhìn thương hại bên ngoài.
Dựa lưng vào cánh cửa lạnh lẽo, ta chậm rãi trượt người ngồi xuống đất.
Ngoài cửa sổ, ánh tàn dương đỏ như m/áu, kéo chiếc bóng của ta dài ra, cô độc đến thê lương.
Đức hạnh có thiếu sót ư.
Chẳng qua là Thái tử đã tìm được một “giải ngữ hoa” hợp ý hắn hơn, thiên kim phủ Tả tướng, vị tài nữ nức tiếng kinh thành Tô Nguyệt Nhu.
Còn ta, kẻ từng được hắn khen là “anh khí rạng rỡ”, đích nữ của võ tướng thế gia, lại trở thành chướng ngại chướng mắt.
Một viên đá vướng đường, cần phải đá văng đi, hơn nữa còn phải giẫm thêm một cước, khiến ta vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên được.
Màn đêm cứ thế, trong vô vàn tủi nhục và lạnh lòng, lặng lẽ buông xuống.
Ta thổi tắt đèn, không thay y phục, trực tiếp nằm xuống giường.
Mở to mắt nhìn lên hoa văn thêu mơ hồ trên đỉnh màn, hơi lạnh của cả một đêm dường như thấm thẳng vào tận xương cốt.
Đến khi bốn bề lặng ngắt, chỉ còn tiếng canh lậu tí tách vang lên, song cửa sổ bỗng phát ra một tiếng động cực khẽ.
Ta bật dậy, tim như bị bóp chặt.
“Ai đó?!”
Một bóng đen như quỷ mị lướt vào, mang theo làn gió đêm se lạnh, vững vàng đáp xuống giữa phòng.
Ánh trăng thưa thớt phác họa nên dáng người cao ráo, thon dài của hắn, một dáng hình mà ta tuyệt đối không ngờ sẽ xuất hiện ở nơi này.
“Tĩnh Vương điện hạ?”
Ta kinh hãi đến mức giọng nói cũng đổi cả âm điệu.
Đương triều Tĩnh Vương, Tiêu Diễn.
Hoàng đệ nhỏ tuổi nhất của Hoàng đế, hoàng thúc của Thái tử, một nhân vật mà ngay cả bệ hạ cũng phải nể nhường ba phần, tay nắm trọng quyền, tính tình lại quái gở khó dò.
Hắn và phụ thân ta trên triều đình vốn không hòa thuận, đối với Thái tử lại càng ngấm ngầm đối chọi.
Giữa ta và hắn, mối giao tình duy nhất chỉ là buổi cung yến nhiều năm trước, khi hắn rơi xuống nước, ta tình cờ đi ngang, gọi người đến cứu, cũng chỉ có vậy mà thôi.
Từ đó về sau, đôi khi chạm mặt trong cung yến, cũng chỉ là liếc nhìn từ xa, đến nửa câu cũng chưa từng nói qua.
Vậy mà lúc này, hắn sao lại xuất hiện ở đây.
Tiêu Diễn từng bước tiến lại gần.
Nhờ ánh trăng mờ nhạt, ta có thể nhìn rõ gương mặt tuấn mỹ đến gần như yêu nghiệt của hắn, khóe môi mang theo một tia cười như có như không.
Ánh mắt hắn lướt một vòng trong phòng, cuối cùng dừng lại trên gương mặt tái nhợt đầy hoảng loạn của ta, rồi từ trong tay áo, chậm rãi rút ra một cuộn lụa vàng quen thuộc.
Đó là… thánh chỉ từ hôn ban ban ngày.
Hắn lấy được bằng cách nào.
Hắn cầm cuộn lụa trong tay, đầu ngón tay khẽ gõ lên mấy chữ “đức hạnh có thiếu sót”, rồi bật cười khẽ.
Giọng cười trầm thấp vang lên trong màn đêm tĩnh lặng, mang theo thứ từ tính dễ khiến lòng người xao động.
“Bản vương đợi cơ hội này.”
Hắn ngẩng mắt lên, đôi đồng tử trong bóng tối sáng rực đến kinh người, thẳng thắn khóa chặt lấy ta.
“Đợi tròn mười năm.”
Mười năm.
Tim ta chấn động dữ dội, trong đầu rối loạn không sao sắp xếp được.
Mười năm trước, ta mới chỉ là một đứa trẻ mười tuổi.
Sự hoang đường cùng một tia xấu hổ vì bị nhìn thấu khiến cơn sợ hãi trong ta lập tức tan biến, thay vào đó là cơn tức giận bùng lên dữ dội.
Ta đột ngột đứng phắt dậy, giơ tay chỉ thẳng ra cửa sổ, giọng nói vì kích động mà khẽ run lên.
“Vương gia nếu chỉ đến để xem ta làm trò cười, vậy thì trò cười đã xem xong rồi, xin mời ngài lập tức rời đi.”
Đêm khuya như thế này, ngang nhiên xông vào khuê phòng, một khi bị người khác phát hiện, cho dù ta có trăm cái miệng cũng không cách nào giải thích cho rõ ràng.
Hắn chẳng những không rời đi, trái lại còn tiến lên một bước.
Hơi thở nam nhân trong trẻo pha lẫn chút lạnh lẽo của sương đêm lập tức bao trùm lấy ta.
Ta theo bản năng lùi về sau, nhưng lưng đã chạm vào bức tường lạnh ngắt, không còn đường thoái lui.
Hắn cúi người xuống, hơi thở ấm nóng lướt qua bên tai ta, mang theo một sự áp chế không cho phép khước từ, cùng với một loại… quấn quýt khó có thể nói thành lời.
“Ta đến để trộm người.”
Câu nói ấy giống như một tiếng sét, nổ vang bên tai ta.
Toàn thân ta cứng đờ, m /áu trong người dường như đều dồn cả lên đỉnh đầu, khiến hai má nóng rực.
Điên rồi.
Hắn nhất định là điên rồi.
“Ngài…”
Ta há miệng, lắp bắp hồi lâu, vậy mà không thể thốt ra nổi một chữ hoàn chỉnh.
Hắn dường như rất hài lòng với phản ứng của ta, khẽ bật cười một tiếng.
Hắn tiện tay ném tờ thánh chỉ từ hôn sang bên cạnh án kỷ, như thể đó là thứ gì đó dơ bẩn không đáng lưu tâm.
Ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt ta, mang theo một loại nóng rực nặng nề mà ta hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Tim ta chấn động dữ dội, trong đầu rối loạn không sao sắp xếp được.
Mười năm trước, ta mới chỉ là một đứa trẻ mười tuổi.
Sự hoang đường cùng một tia xấu hổ vì bị nhìn thấu khiến cơn sợ hãi trong ta lập tức tan biến, thay vào đó là cơn tức giận bùng lên dữ dội.
Ta đột ngột đứng phắt dậy, giơ tay chỉ thẳng ra cửa sổ, giọng nói vì kích động mà khẽ run lên.
“Vương gia nếu chỉ đến để xem ta làm trò cười, vậy thì trò cười đã xem xong rồi, xin mời ngài lập tức rời đi.”
Đêm khuya như thế này, ngang nhiên xông vào khuê phòng, một khi bị người khác phát hiện, cho dù ta có trăm cái miệng cũng không cách nào giải thích cho rõ ràng.
Hắn chẳng những không rời đi, trái lại còn tiến lên một bước.
Hơi thở nam nhân trong trẻo pha lẫn chút lạnh lẽo của sương đêm lập tức bao trùm lấy ta.
Ta theo bản năng lùi về sau, nhưng lưng đã chạm vào bức tường lạnh ngắt, không còn đường thoái lui.
Hắn cúi người xuống, hơi thở ấm nóng lướt qua bên tai ta, mang theo một sự áp chế không cho phép khước từ, cùng với một loại… quấn quýt khó có thể nói thành lời.
“Ta đến để trộm người.”
Câu nói ấy giống như một tiếng sét, nổ vang bên tai ta.
Toàn thân ta cứng đờ, m /áu trong người dường như đều dồn cả lên đỉnh đầu, khiến hai má nóng rực.
Điên rồi.
Hắn nhất định là điên rồi.
“Ngài…”
Ta há miệng, lắp bắp hồi lâu, vậy mà không thể thốt ra nổi một chữ hoàn chỉnh.
Hắn dường như rất hài lòng với phản ứng của ta, khẽ bật cười một tiếng.
Hắn tiện tay ném tờ thánh chỉ từ hôn sang bên cạnh án kỷ, như thể đó là thứ gì đó dơ bẩn không đáng lưu tâm.
Ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt ta, mang theo một loại nóng rực nặng nề mà ta hoàn toàn không thể hiểu nổi.
“Thẩm Tri Vi.”
Hắn gọi tên ta, từng chữ từng tiếng rõ ràng chuẩn xác, tựa như đã nghiền ngẫm giữa môi răng hàng trăm hàng nghìn lần.
“Nhớ kỹ, từ đêm nay trở đi, ngươi là người đã lọt vào tầm mắt ta, Tiêu Diễn.”
Lời còn chưa dứt, hắn đã lại vươn tay.
Tốc độ nhanh đến mức ta căn bản không kịp phản ứng, đầu ngón tay hắn nhẹ nhàng lướt qua một lọn tóc rơi bên thái dương ta, rồi như có như không chạm khẽ lên gò má, mang đến một cơn run rẩy không thể khống chế.
Ngay sau đó, hắn xoay người.
Giống hệt như lúc đến, lặng lẽ không một tiếng động, hòa vào màn đêm ngoài song cửa, biến mất không dấu vết.
Chỉ còn lại một mình ta, lưng tựa vào bức tường lạnh băng, tim đập dồn dập như trống trận, rất lâu vẫn không sao bình ổn lại được.
Trong không khí, dường như vẫn còn lưu lại mùi hương gỗ thông thanh lãnh trên người hắn.
Trộm người.
Đợi mười năm.
Rốt cuộc, đây là chuyện gì.
Nửa đêm còn lại hôm ấy, ta gần như không hề chợp mắt.
Sự xuất hiện của Tiêu Diễn cùng những lời lẽ kinh thế hãi tục của hắn, tựa như một tầng sương mù hỗn loạn, xua tan đi không ít nỗi tủi nhục và bi thương vì bị từ hôn của ta, thay vào đó là một cảm giác bất an sâu sắc hơn, cùng với… một tia rung động mà ngay cả chính ta cũng không muốn thừa nhận.
Những ngày kế tiếp, lời đồn đãi trong kinh thành về việc ta bị Thái tử từ hôn chẳng những không lắng xuống, trái lại còn có xu hướng càng lúc càng lan rộng.
Thậm chí đã có kẻ vô cớ bịa đặt, nói rằng ta hành vi không đoan chính, mới khiến Thái tử sinh lòng chán ghét.
Ta đóng cửa không ra ngoài.
Cả phủ Trấn Bắc Hầu cũng bị bao phủ trong một bầu không khí nặng nề u ám.
Buổi chiều hôm ấy, ta đang ép bản thân ngồi trong thư phòng luyện chữ để tĩnh tâm thì Bích Ngọc hầm hầm xông vào, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì tức giận.
“Tiểu thư, thật quá đáng rồi. Đám người bên ngoài kia, vậy mà lại nói người… nói người là vì trong lòng đã có người khác, bị Thái tử điện hạ phát giác, cho nên mới bị từ hôn.”
Ngòi bút trong tay khựng lại, trên tờ tuyên chỉ thượng hạng lập tức loang ra một vệt mực đậm.
Trong lòng có người khác ư.
Chậu nước bẩn này, tạt thật đúng là đủ thâm độc.
“Mặc bọn họ muốn nói gì thì nói.”
Ta đặt bút xuống, giọng nói bình thản, nhưng bàn tay giấu trong ống tay áo đã siết chặt từ lúc nào.
Thế nhưng, diễn biến của sự việc lại vượt ngoài dự liệu của ta.