Sau Khi Bị Từ Hôn, Ta Trở Thành Bảo Bối Trong Lòng Bàn Tay Của Tĩnh Vương

Chương 8



“Hoàng huynh đã đáp ứng, không bao lâu nữa sẽ hạ chỉ.” Tiêu Diễn cúi đầu nhìn đôi mắt tràn đầy chấn động của ta, khóe môi khẽ cong lên, giọng nói lại mang theo sự chắc chắn như một lời tuyên cáo, “Lễ hỏi, ba ngày sau sẽ đến.”

Ta hoàn toàn sững sờ. Bệ hạ đáp ứng? Hạ chỉ? Lễ hỏi?

Tất cả mọi chuyện ập đến quá nhanh, quá đột ngột, khiến ta hoàn toàn không kịp chuẩn bị.

Sắc mặt Tiêu Dục xanh mét, lồng ngực phập phồng dữ dội, hắn chỉ thẳng vào Tiêu Diễn, tức đến mức giọng nói cũng run rẩy: “Ngươi! Ngươi dám! Phụ hoàng sao có thể… không thể nào!”

“Nếu Thái tử không tin, hoàn toàn có thể tự mình đi hỏi hoàng huynh.” Giọng Tiêu Diễn thản nhiên lạnh nhạt, nhưng cánh tay đang ôm lấy eo ta lại siết chặt hơn mấy phần, tựa như đang tuyên cáo chủ quyền, “Bây giờ, mời ngươi rời đi. Cô và vị vương phi tương lai của mình, còn có chuyện cần nói.”

Tiêu Dục nhìn thân ảnh chúng ta dán sát vào nhau, ánh mắt như lưỡi đao tẩm độc, cuối cùng hắn giậm mạnh chân một cái, gần như nghiến răng nghiến lợi nặn ra một câu: “Các ngươi… được! Rất được!”

Nói xong, hắn đột ngột xoay người, mang theo một thân lệ khí, xông thẳng ra khỏi hoa sảnh.

Trong hoa sảnh, chỉ còn lại ta và Tiêu Diễn, cùng với bàn tay nóng rực của hắn vẫn còn đặt trên eo ta.

Ta bừng tỉnh lại, dùng sức giãy khỏi vòng tay hắn, lùi lại hai bước, ngẩng đầu nhìn hắn, giọng nói vì chấn động và một tia phẫn nộ vì bị sắp đặt mà khẽ run lên: “Vương gia! Ngài… ngài vừa rồi đang nói gì vậy? Bệ hạ đáp ứng là sao? Lễ hỏi là sao? Ta… ta khi nào đã đồng ý gả cho ngài?”

Tiêu Diễn nhìn gương mặt ta vì kích động mà ửng đỏ, cùng ánh mắt hơi giận dỗi ấy, chẳng những không tức giận, trong đáy mắt ngược lại còn lướt qua một tia ý cười rất nhạt.

Hắn tiến lên một bước, ép sát ta, ánh mắt sâu thẳm tựa như vòng xoáy.

“Thẩm Tri Vi,” hắn gọi tên ta, giọng nói trầm thấp, mang theo sức mê hoặc khó cưỡng, “viên kẹo đó, cô đã nếm suốt mười năm.”

“Nay,” hắn đưa tay ra, đầu ngón tay khẽ lướt qua khóe môi ta, mang đến một trận run rẩy, “đến lượt nàng rồi.”

6.         

“Đến lượt nàng rồi.”

Đầu ngón tay hắn mang theo nhiệt độ nóng rực, nhẹ nhàng lướt qua khóe môi ta, như một đốm lửa nhỏ, trong khoảnh khắc đã lan khắp toàn thân.

Giọng nói trầm thấp mà đầy mê hoặc ấy, mang theo sự chắc chắn không cho phép nghi ngờ, chui thẳng vào tai ta, chạm tới tận đáy tim.

Ta đột ngột quay đầu đi, tránh khỏi sự chạm vào của đầu ngón tay hắn, tim trong lồng ngực đập loạn, gần như muốn phá vỡ cả xương sườn.

Trên mặt nóng bừng đến dữ dội, ngay cả vành tai cũng nóng rát đến kinh người.

“Vương gia!”

Ta vừa xấu hổ vừa tức giận, đến cả giọng nói cũng đổi khác.

“Hôn nhân đại sự, sao có thể coi như trò đùa.

Ngài sao có thể… sao có thể chưa được ta đồng ý, đã đi cầu chỉ với bệ hạ?”

“Đồng ý?”

Tiêu Diễn lặp lại hai chữ ấy, tựa như nghe được chuyện gì đó vô cùng thú vị.

Hắn thu tay về, chắp ra sau lưng, ung dung nhìn ta.

“Cô đợi nàng mười năm, che chở nàng lâu như vậy, nàng cho rằng, cô là đang bồi nàng chơi trò dục cầm cố túng sao?”

Hắn bước lên một bước, khí thế bức người ập xuống, ánh mắt sắc bén như chim ưng, khóa chặt lấy đôi mắt đang né tránh của ta.

“Thẩm Tri Vi, nhìn cô.”

Ta bị sự cường thế trong lời nói của hắn ép đến không còn đường lui, chỉ đành cắn răng ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt sâu không thấy đáy ấy.

Trong đó cuộn trào những cảm xúc quá đỗi mãnh liệt, có quyết tâm nhất định phải có được, có khát vọng bị đè nén suốt bao năm, lại còn có một tia… căng thẳng rất khó nhận ra, như sợ bị cự tuyệt.

“Nói cho cô biết,” giọng hắn trầm thấp, mang theo sức xuyên thấu thẳng vào lòng người, “hôm đó ở yến tiệc thưởng sen, cô đứng ra vì nàng, trong lòng nàng có từng có một tia khoái ý hay không.”

Môi ta khẽ động, không cách nào phủ nhận.

Nhìn Tô Nguyệt Nhu lâm vào thế khó, nhìn Thái tử lộ vẻ chật vật, trong lòng ta quả thật đã từng sinh ra một chút khoái ý kín đáo.

“Thái tử dây dưa với nàng, cô đuổi hắn đi, nàng có cảm thấy được giải thoát không?”

…Có.

“Vinh An công chúa nhục mạ nàng, cô bắt nàng ta quỳ xuống xin lỗi, nàng có cảm thấy… được che chở không?”

Tim ta đập càng lúc càng nhanh.

Đúng vậy.

Dẫu cho cách làm ấy khiến ta kinh hãi, nhưng không thể phủ nhận, trong khoảnh khắc đó, ta đã bị một cảm giác an toàn chưa từng có bao bọc lấy.

“Trả lời cô.”

Hắn ép hỏi, không cho ta đường trốn tránh.

Dưới ánh mắt của hắn, mọi ngụy trang và giãy giụa của ta đều không còn chỗ ẩn náu.

Ta khẽ nhắm mắt lại, gần như thở dài, rồi buông ra hai chữ.

“…Có.”

Ánh mắt Tiêu Diễn đột ngột bùng lên một tia sáng rực rỡ, tựa như pháo hoa nổ tung trong đêm tối, chói lọi đến mức khiến người ta kinh tâm.

Hắn lại bước lên trước một bước, khoảng cách giữa chúng ta gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương.

“Nếu đã như vậy,” hắn cúi đầu xuống, hơi thở ấm nóng khẽ phả qua chóp mũi ta, giọng nói khàn đi, mang theo ma lực mê hoặc lòng người, “vì sao không thể là cô?”

Vì sao không thể là hắn?

Câu nói ấy như một tiếng sét kinh thiên, nổ vang trong đầu ta, đánh tan toàn bộ sự lạnh lùng cố tỏ ra bình thản, cùng những kháng cự sinh ra từ nỗi sợ hãi, nghiền nát đến không còn dấu vết.

Phải rồi, vì sao không thể là hắn?

Hắn nhớ rõ mọi sở thích của ta, biết được những bí mật sâu kín nhất mà ta chôn giấu, trong lúc ta chật vật nhất thì xuất hiện một cách cường thế, che mưa chắn gió cho ta, quét sạch mọi chướng ngại.

Hắn có lẽ thủ đoạn mạnh mẽ, tính tình khó lường, nhưng ánh mắt hắn, từ đầu đến cuối, chỉ đặt lên một mình ta.

Sự dõi theo kéo dài suốt mười năm ấy, nặng nề đến mức khiến người ta nghẹt thở, nhưng cũng… chân thực đến mức không thể làm ngơ.

Ta nhìn gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc, nhìn ánh mắt hắn chứa đựng thứ thâm tình và khát vọng không hề che giấu, mãnh liệt đến mức như muốn thiêu đốt ta, sợi dây trong lòng vốn căng chặt bấy lâu, dường như ngay khoảnh khắc ấy, lặng lẽ đứt lìa.

Những lời từ chối, rốt cuộc không thể thốt ra.

Sự trầm mặc của ta, dường như bị hắn xem như một lời ngầm chấp thuận.

Ý cười trong mắt hắn sâu thêm, mang theo sự thỏa mãn của kẻ toại nguyện.

Hắn không tiếp tục áp sát, chỉ vươn tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang buông thõng bên người ta, run rẩy rất khẽ.

Bàn tay hắn rộng lớn mà ấm áp, bao trọn lấy tay ta, mang theo một sức mạnh khiến người ta an tâm.

“Ba ngày sau,” hắn thấp giọng nói, đầu ngón tay khẽ khàng vuốt ve mu bàn tay ta, mang đến một cảm giác tê dại, “đợi cô.”

Nói xong, hắn nhìn sâu vào ta một cái, tựa như muốn khắc ghi dáng vẻ lúc này của ta vào tận đáy lòng, rồi mới buông tay, xoay người, sải bước rời đi.

Cho đến khi bóng lưng hắn biến mất nơi cửa hoa sảnh, ta vẫn đứng sững tại chỗ, trên mu bàn tay dường như vẫn còn lưu lại nhiệt độ và xúc cảm từ đầu ngón tay hắn.

Gương mặt nóng bừng, tim đập như trống dồn, cả người tựa như đang giẫm lên mây, bồng bềnh lơ lửng, không sao tìm được điểm tựa.

Ba ngày sau… lễ hỏi…

Tất cả những điều này, thật sự sắp trở thành hiện thực rồi sao.

Ba ngày kế tiếp, ta sống trong trạng thái mơ hồ hoảng hốt.

Trấn Bắc Hầu phủ lại rơi vào một sự bận rộn và căng thẳng chưa từng có.

Phụ thân tuy vẫn chau mày lo lắng, nhưng nhìn dòng ban thưởng từ trong cung liên tiếp đưa tới, cùng việc Tĩnh Vương phủ sớm đã phái người đến trao đổi quy trình, cuối cùng cũng chỉ có thể thở dài một tiếng, ngầm chấp nhận mối hôn sự đột ngột này.

Mẫu thân thì nửa mừng nửa lo, vừa chỉ huy hạ nhân quét dọn sân viện, chuẩn bị nghênh tiếp, vừa nắm tay ta, lải nhải dặn dò quy củ của Tĩnh Vương phủ cùng đạo lý làm dâu làm vợ.

Ta nghe đó, nhưng chẳng ghi nhớ được lấy một chữ.

Trong đầu chỉ toàn là đôi mắt sâu thẳm của Tiêu Diễn, cùng câu nói của hắn.

“Vì sao không thể là cô.”

Đến ngày thứ ba, trời vừa mới tờ mờ sáng, ta đã bị Bích Ngọc kéo dậy khỏi giường để trang điểm sửa soạn.

“Tiểu thư, hôm nay người nhất định phải thật rạng rỡ đó. Nghe nói đội ngũ mang lễ hỏi của Tĩnh Vương phủ có thể xếp hàng từ đầu phố đến tận trước cửa phủ ta mấy vòng liền!” Bích Ngọc vừa vấn tóc cho ta, vừa phấn khích nói.

Ta ngồi trước bàn trang điểm, nhìn người trong gương với gương mặt ửng hồng nhè nhẹ, ánh mắt long lanh chuyển động, trong lòng lại dâng lên một cảm giác xa lạ.

Trong tim tựa như đang giấu một con thỏ nhỏ, đập thình thịch không ngừng, vừa căng thẳng, vừa hoảng hốt, lại còn có thêm một tia… ngay cả bản thân ta cũng không muốn nghĩ sâu đến, mong đợi mơ hồ.

Đúng lúc ấy, canh giờ vừa điểm, bên ngoài quả nhiên vang lên tiếng chiêng trống ầm ĩ cùng tiếng người huyên náo.

“Đến rồi, đến rồi! Lễ hỏi đến rồi!” mấy tiểu nha hoàn hớn hở chạy vào báo tin.

Mẫu thân vội vàng kéo tay ta, dẫn ra chính sảnh chờ đợi.

Phụ thân cũng đã thay triều phục chỉnh tề, sắc mặt nghiêm nghị, ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ tọa.

Qua cánh cửa sảnh mở rộng, ta có thể trông thấy bên ngoài phủ là một biển người đen kịt cùng đội ngũ lễ hỏi dài đến không nhìn thấy điểm cuối.

Những rương hòm phủ vải đỏ, treo tua hỉ, dưới ánh nắng phản chiếu thứ ánh sáng chói lòa.

Những phu khiêng lễ hỏi mặc đồng phục chỉnh tề, bước chân ngay ngắn, khí thế vô cùng kinh người.

Tiêu Diễn khoác trên mình cát phục của thân vương, thân hình cao thẳng, đi ở vị trí đầu tiên của đội ngũ.

Hôm nay hắn dường như đã cố ý chỉnh trang, tóc đen đội kim quan, càng tôn lên gương mặt tuấn mỹ gần như yêu nghiệt, đường nét sắc sảo, khí thế bức người.

Hắn từng bước bước lên bậc thềm, xuyên qua sân viện, thẳng hướng chính sảnh mà đi vào.

Ánh mắt hắn vượt qua đám đông, thẳng tắp rơi lên người ta, mang theo ý cười không hề che giấu cùng sự chắc chắn nắm phần thắng trong tay.

Theo đúng quy củ, nghi lễ nạp thái được cử hành, hôn thư được trao đổi, toàn bộ quá trình ấy, ta tựa như một con rối bị giật dây, chỉ biết làm theo chỉ dẫn của các ma ma, không dám ngẩng đầu đối diện với hắn.

Cho đến khi nghi lễ tạm thời kết thúc, tân khách lần lượt tản đi, phụ thân và mẫu thân cũng hiểu ý rời khỏi, để lại không gian cho riêng chúng ta.

Trong sảnh chỉ còn lại ta và hắn, cùng với cả một sân viện đầy những sính lễ rực mắt.

Hắn bước đến trước mặt ta, cúi đầu nhìn xuống, trong giọng nói mang theo một tia trêu chọc: “Căng thẳng sao?”

Ta theo bản năng muốn phủ nhận, nhưng đầu ngón tay khẽ run rẩy lại bán đứng ta.

Hắn khẽ bật cười một tiếng, đưa tay ra, trong lòng bàn tay đặt một khối ngọc mỡ cừu toàn thân trắng trong, không tì vết.

Hình dáng của ngọc bội rất đặc biệt, không phải long phượng cát tường thường thấy, ngược lại trông giống như… một miếng kẹo mạch nha bị cắn mất một góc.

“Đây là…” ta sững người.

“Một trong sính lễ.” Hắn đặt ngọc bội vào tay ta, đầu ngón tay như vô tình lại hữu ý lướt qua lòng bàn tay, mang đến một trận run rẩy, “Là đồ án do chính tay cô vẽ.”

Kẹo mạch nha…

Ta nắm chặt khối ngọc ấm nhuận ấy, tựa như đang nắm lấy buổi trưa mười năm trước, nắm lấy chút ngọt ngào bé nhỏ đến không đáng kể mà cô bé ngây thơ năm ấy đã đưa ra.

Cũng là nắm lấy chấp niệm cô độc kéo dài suốt mười năm của người đàn ông đang đứng trước mắt ta lúc này.

Hốc mắt ta, bỗng chốc cay xè.

“Tiêu Diễn…”

Ta ngẩng đầu lên, lần đầu tiên, chủ động gọi tên hắn, giọng nói mang theo một tia nghẹn ngào.

“Mười năm… hẳn là rất khổ phải không?”

Hắn nhìn quầng mắt ta đã ửng đỏ, ý cười trong đáy mắt dần dần lắng xuống, hóa thành một loại dịu dàng trầm lặng, sâu đến mức gần như có thể nhấn chìm người ta.

Hắn giơ tay lên, dùng đầu ngón tay cực kỳ nhẹ nhàng lau qua khóe mắt ta, xóa đi chút ướt át ấy.

“Nếm được mùi vị của nàng,” hắn thấp giọng nói, ánh mắt quấn quýt triền miên, “thì không còn khổ nữa.”

7.         

“Nếm được mùi vị của nàng, thì không còn khổ nữa.”

Đầu ngón tay hắn ấm áp, động tác lau khóe mắt ta nhẹ đến mức như đang đối đãi với một bảo vật hiếm có trên đời.

Câu nói ấy trầm thấp, khàn khàn, mang theo sự lắng đọng của năm tháng, thẳng thừng va vào nơi mềm yếu nhất trong tim ta.

Mười năm dõi theo cô độc.

Mười năm chờ đợi nhẫn nhịn.

Tất cả những cay đắng ấy, dường như đều tan chảy trong một câu nói hời hợt tưởng chừng nhẹ bẫng kia, hóa thành sự dịu dàng quấn quanh đầu ngón tay.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...