Sau Khi Đổi Gả, Phu Quân Mặt Lạnh Âm Thầm Yêu Ta Rốt Cuộc Cũng Thành

Chương 5



Đồng tử Thôi Cảnh Từ bỗng chốc mở to, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.

Thành thân đã hơn ba tháng, đây dường như là lần đầu tiên ta chủ động hôn huynh ấy.

“Muội không phải tới tìm huynh để h/òa ly.”

Ta lùi lại hai bước, nghiêm túc nhìn Thôi Cảnh Từ.

“Muội tới là muốn nói với huynh rằng, muội cũng thích huynh.”

“Trước kia muội quả thật có hơi sợ huynh, ai bảo huynh suốt ngày lạnh mặt, khiến người ta nhìn mà thấy sợ, nhưng muội chưa từng ghét huynh.”

Thôi Cảnh Từ cuối cùng cũng hoàn hồn.

Huynh ấy đưa tay ôm ta vào lòng, khóe môi khẽ cong lên, cười nhẹ:

“A Mộ, lời ta vừa rồi còn chưa nói hết.”

“Gì vậy?” Ta khó hiểu.

“Cho dù muội thật sự muốn h/òa ly, ta cũng tuyệt đối sẽ không đồng ý.”

12

Ngày hôm sau là mùng một, theo quy củ phải đến thỉnh an cô mẫu.

Ta và Thôi Cảnh Từ đến rất sớm.

Đang trò chuyện thì Thôi Ngạn Chiêu bước vào.

Trên gương mặt hắn vẫn là nụ cười hờ hững quen thuộc.

“Nghe nói trong thời gian ta không có mặt ở phủ, đại ca đã cưới thê.”

“Không biết là vị cô nương nhà nào có thể lọt vào mắt đại ca.”

Vừa nói, hắn vừa liếc nhìn quanh một lượt.

“Sao lại không thấy tẩu tẩu đâu?”

Ánh mắt Thôi Ngạn Chiêu dừng lại trên người ta, chân mày khẽ nhíu lại, gần như không thể nhận ra.

“A Mộ, sao muội lại ngồi bên cạnh đại ca?”

“Thật là không hiểu quy củ, qua đây, ngồi cạnh ta.”

Hắn giơ tay gọi ta.

Nhưng ta không hề động đậy.

Trong khoảnh khắc, bầu không khí trở nên yên lặng.

Cô mẫu nâng chén trà lên, khẽ nhấp một ngụm.

“Ngạn Chiêu, có một chuyện, vẫn chưa kịp nói cho con biết.”

Thôi Ngạn Chiêu vẫn nhìn chằm chằm vào ta, nụ cười trên môi hắn thoáng chốc cứng lại, giọng nói mang theo ý đùa cợt.

“Mẫu thân không phải là muốn nói, tẩu tẩu mà đại ca cưới, chính là vị hôn thê của con đó chứ?”

Nói xong, hắn tự mình bật cười trước.

“Sao có thể như vậy được?”

Thế nhưng, ngoài hắn ra, trên gương mặt những người còn lại không ai có lấy một nụ cười.

Nụ cười của Thôi Ngạn Chiêu cứng đờ trên môi, rồi chậm rãi tan biến.

Cô mẫu khẽ thở dài.

“A Mộ và Cảnh Từ đã thành thân được ba tháng rồi.”

“Ngạn Chiêu, từ nay về sau con không được gọi thẳng tên A Mộ nữa, con nên gọi nàng một tiếng tẩu tẩu mới phải.”

“Không thể nào!”

Thôi Ngạn Chiêu theo phản xạ liền phản bác.

“A Mộ là vị hôn thê của con, nàng sao có thể gả cho đại ca được?”

Vừa nói, hắn vừa sải bước đi tới trước mặt ta.

“A Mộ, muội nói cho ta biết, đây không phải là thật, có đúng không?”

“Chẳng phải muội thích ta nhất sao?”

“Sao có thể gả cho đại ca được chứ?”

Hắn đưa tay ra kéo ta, nhưng bị ta tránh đi.

“Là huynh trốn hôn trước, vì sao ta lại không thể gả cho phu quân của ta?”

“Ta không có trốn hôn!” Thôi Ngạn Chiêu biện bạch.

“Chẳng phải ta đã nói rồi sao, chỉ là dời hôn kỳ mà thôi.”

“Dời hôn kỳ?”

“Hôn kỳ giữa ta và huynh đã bị dời bao nhiêu lần rồi, e rằng ngay cả chính huynh cũng không nhớ rõ nữa đâu.”

“Huynh lấy tư cách gì mà cho rằng ta sẽ hết lần này đến lần khác chịu đựng sự sỉ nhục của huynh?”

Ta nhìn phản ứng của hắn, không khỏi cảm thấy kỳ quái.

“Hơn nữa, chẳng phải trước kia huynh ghét ta sao?”

“Bây giờ huynh làm như vậy, chẳng phải là đúng như ý huynh rồi còn gì?”

“Ta không có!”

Thôi Ngạn Chiêu đỏ hoe vành mắt.

“A Mộ, ta… ta là thích muội.”

Dáng vẻ như vậy của hắn ta chưa từng thấy bao giờ, ta sợ hãi, vô thức dựa sát về phía Thôi Cảnh Từ.

Người phía sau đưa tay ôm lấy ta, thần sắc bình tĩnh của huynh ấy đối lập hẳn với Thôi Ngạn Chiêu lúc này.

“Nhị đệ, đệ đã vượt quá bổn phận rồi.”

“A Mộ hiện giờ là tẩu tẩu của đệ.”

“Tẩu tẩu ư?”

Thôi Ngạn Chiêu cười lạnh, hắn trừng mắt nhìn Thôi Cảnh Từ.

“Huynh thật hèn hạ, nhân lúc ta không có mặt mà cướp vị hôn thê của ta.”

“Uổng cho ta trước kia còn cho rằng huynh là chính nhân quân tử, coi huynh làm gương.”

Động tác của hắn quá nhanh, vung quyền đánh thẳng về phía mặt Thôi Cảnh Từ.

Ta hoảng sợ, thét lên một tiếng.

13

Thôi Cảnh Từ không né tránh.

Huynh ấy bị đánh đến mức nghiêng đầu sang một bên, khóe môi rỉ ra từng vệt m/áu.

Thấy Thôi Ngạn Chiêu còn định ra tay lần nữa, ta vội đứng bật dậy, dùng sức đẩy hắn ra.

“Ta thấy huynh đúng là đ/iên rồi!”

“Huynh ấy đã làm sai điều gì?”

“Huynh dựa vào đâu mà đánh huynh ấy?”

Ta nghiến răng, giẫm mạnh lên chân hắn một cái.

Phía sau truyền đến tiếng gọi yếu ớt của Thôi Cảnh Từ:

“A Mộ, v /ết th /ương cũ của ta hình như sắp tái phát rồi.”

Trong lòng ta giật thót, vội vàng quay lại đỡ huynh ấy.

“Huynh còn đi được không?”

“Mau lên, để muội đỡ huynh về viện, gọi đại phu tới xem.”

Ta vẻ mặt lo lắng, hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt Thôi Cảnh Từ nhìn về phía Thôi Ngạn Chiêu, trong đó thoáng qua một tia khiêu khích rồi biến mất.

……

Đại phu đến rất nhanh.

Nghe nói Thôi Cảnh Từ không có gì đáng ngại, lúc này ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Không kìm được mà oán trách:

“Huynh bị hắn đánh, sao lại không biết né tránh chứ?”

Ta đau lòng đưa tay chạm lên gương mặt đã sưng lên của huynh ấy.

“May mà không có việc gì nghiêm trọng.”

Thôi Cảnh Từ bị dáng vẻ liên tục thở dài của ta chọc cười, huynh ấy nắm lấy tay ta, áp lên mặt mình.

Hạ mắt xuống, không biết đang nghĩ điều gì.

Im lặng hồi lâu, huynh ấy mới lên tiếng:

“Ngạn Chiêu tức giận cũng là điều nên có.”

“Những lời hắn nói vốn cũng không sai, quả thực là ta đã nhân lúc trống trải mà xen vào.”

“Nếu đánh ta có thể khiến hắn nguôi giận, vậy thì ta cũng cam tâm tình nguyện.”

“Sao huynh lại có thể nghĩ như vậy được chứ?”

Ta phồng má, giọng có phần bực bội.

“Cho dù không gả cho huynh, ta cũng sẽ tìm cô mẫu để hủy bỏ hôn ước với nhị biểu ca.”

“Ta chỉ là phản ứng chậm một chút thôi, chứ không phải ng/ốc.”

“Hắn hết lần này đến lần khác trì hoãn hôn kỳ với ta, ta đã sớm không còn thích hắn nữa rồi.”

“A Mộ nói như vậy là thật sao?”

“Đương nhiên là thật!”

Giọng ta vô cùng kiên định.

“Cho nên sau này huynh đừng nghĩ như vậy nữa.”

“Huynh không hề có lỗi với bất kỳ ai.”

“Huynh rất tốt.”

14

Thôi Ngạn Chiêu vẫn đứng chờ ở bên ngoài viện.

Thấy ta đi ra, hắn lập tức bước tới.

Ta vốn không định để ý tới hắn, nhưng hắn lại đưa tay giữ lấy ta.

“Xin lỗi.”

Giọng hắn có phần lưỡng lự.

“Là ta quá kích động, ta không nên động thủ với đại ca.”

“Ta cũng không nên trách muội.”

“Mẫu thân đã nói với ta rồi, muội gả cho đại ca cũng là do tình thế ép buộc.”

“Nhưng không sao đâu, A Mộ, ta không để tâm chuyện muội cùng đại ca h/òa ly rồi lại thành thân với ta.”

“Dù sao hiện giờ bệnh của đại ca cũng đã khỏi hẳn rồi, muội và huynh ấy h/òa ly có được không?”

Lời hắn nói khiến ta sững sờ hồi lâu.

Ta nghĩ hắn hẳn là đã hiểu lầm điều gì đó.

Vì vậy ta xoay người lại, kiên nhẫn giải thích với hắn.

“Biểu ca, huynh đã hiểu sai rồi.”

“Ban đầu ta gả cho phu quân quả thật là vì muốn cứu mạng huynh ấy.”

“Nhưng hiện tại, ta là thật lòng thích huynh ấy.”

“Những lời như vậy, sau này huynh không cần nói thêm nữa.”

Thôi Ngạn Chiêu nghe vậy, lập tức trở nên hoảng hốt, luống cuống giải thích với ta.

“A Mộ, ta không phải cố ý hết lần này đến lần khác trì hoãn hôn kỳ.”

“Chỉ là nhất thời ta chưa nhìn rõ lòng mình mà thôi.”

“Từ nhỏ ta đã cảm thấy mọi người đều thiên vị đại ca hơn.”

“Bất kể là tổ phụ hay tổ mẫu, bọn họ đều khen đại ca thông minh, nhưng chưa từng khen ta lấy một lần.”

“Cho nên khi mẫu thân định hôn sự giữa ta và muội, ta liền vô thức cho rằng, là mẫu thân thiên vị đại ca, nên mới đem những điều không tốt giao cho ta.”

“Vì thế ta mới luôn muốn trốn tránh, luôn không muốn thành thân cùng muội.”

“Nhưng giờ đây ta đã nghĩ thông rồi.”

“Ta thực sự yêu mến muội.”

“Trước kia là ta quá cao ngạo, lúc nào cũng đứng trên cao nhìn xuống.”

“A Mộ, muội cho ta thêm một cơ hội nữa được không?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...