SONG PHI GIẢ TÚC
Chương 1
Vừa mở mắt lần nữa, ta và Tạ Cảnh Hành đồng thời trở về đêm đại hôn.
Kiếp trước, Ta và Ninh Vương Tạ Cảnh Hành là một đôi phu thê giả. Thành hôn năm năm, ngoài mặt ân ái, sau lưng chẳng nói với nhau nổi ba câu.
Trong lòng hắn có người khác, là thiên kim phủ Thượng thư. Ta cũng có người trong lòng, là Trạng nguyên lang tài hoa tuyệt diễm.
Chúng ta ước định, đợi hắn đăng cơ đại bảo, sẽ ban cho ta cùng Trạng nguyên lang song túc song phi.
Đêm trước ngày đăng cơ, trong cung đột ngột bốc lên một trận hỏa hoạn lớn, hắn vì cứu người trong lòng giữa biển lửa mà bị thiêu ch /ết ngay trong đó.
Còn Trạng nguyên lang vì tiền đồ, đem ta chuốc mê rồi dâng cho Nhị hoàng tử đầy dã tâm.
Ta ch /ết trong phản bội cùng t /ra t /ấn, đến lúc ấy mới phát hiện bản thân sai lầm đến mức nực cười.
1
“Tô Cẩm Tú, Trạng nguyên lang của nàng, là một con sói mắt trắng nuôi không quen.”
“Tạ Cảnh Hành, bạch nguyệt quang của ngươi, sẽ tự tay châm cho ngươi một ngọn lửa đoạt m /ệnh.”
Chúng ta đồng thời cất lời, trong giọng nói đều mang theo h /ận ý khắc cốt.
Đêm tân hôn, nến đỏ lay động.
Ta và Tạ Cảnh Hành bốn mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy trong mắt đối phương thứ hận ý cùng hối hận vốn không nên tồn tại.
Đó là ánh mắt chỉ có sau khi đã trải qua phản bội cùng t /ử v /ong.
“Hợp tác đi.”
Sau một thoáng trầm mặc, chúng ta đồng thanh nói.
Tạ Cảnh Hành chậm rãi đứng dậy, bước đến bên cửa sổ nói: “Nếu nàng và ta đều nhớ rõ tiền kiếp, vậy thì nên nói thẳng.”
Ta cười lạnh: “Được thôi, vậy bắt đầu từ bạch nguyệt quang của ngươi, Thẩm Thanh Nguyệt.”
“Đêm trước ngày đăng cơ, hoàng cung bốc cháy, ngươi bất chấp tất cả lao vào biển lửa cứu nàng, ngươi có biết ngọn lửa ấy do ai phóng không?”
Hắn khẽ cứng lưng. “Là nàng ta.”
Ta đứng dậy nói: “Nàng ta sớm đã tư thông với Nhị hoàng tử, trận hỏa ấy chính là để chặt đứt con đường đăng cơ của ngươi.”
“Còn ngươi bị th /iêu ch /ết trong đó, vừa hay thành toàn cho mưu đồ của bọn họ.”
Tạ Cảnh Hành đột ngột xoay người, trong mắt giăng đầy tơ m /áu nói: “Trạng nguyên lang của nàng, Lục Bắc Thần, cũng chẳng tốt đẹp gì!”
“Vì muốn bám víu Nhị hoàng tử, hắn đích thân chuốc mê nàng rồi đưa nàng lên giường của hắn ta.”
“Nàng có biết khi nàng ch /ết, hắn đang ôm mỹ nhân được ban thưởng mà nâng chén mua vui không?”
Ta siết chặt nắm tay.
Ký ức tiền kiếp như thủy triều dâng trào.
Dưới nụ cười ôn nhu của Lục Bắc Thần là toan tính giấu kín, là tuyệt vọng khi ta bị hạ dược, còn có câu nói trước lúc ta ch /ết của hắn: “Cẩm Tú, tất cả đều là vì tiền đồ.”
“Cho nên, hợp tác.” Tạ Cảnh Hành bước đến trước mặt ta nói: “Đời này, ta muốn Thẩm Thanh Nguyệt và Nhị hoàng tử phải trả giá.”
“Ta cũng muốn Lục Bắc Thần hiểu thế nào là sống không bằng ch /ết.” Ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên giọng tỳ nữ: “Vương gia, Vương phi, đã đến giờ an nghỉ.”
Ta và Tạ Cảnh Hành nhìn nhau một cái.
Tiền kiếp, tuy là phu thê, nhưng chúng ta chưa từng cùng phòng.
Hắn luôn nói phải giữ mình trong sạch vì Thẩm Thanh Nguyệt, còn ta cũng khinh thường việc cùng hắn có bất cứ thân mật nào.
Nhưng đời này đã khác.
Tạ Cảnh Hành nói: “Vào đi.”
Đám tỳ nữ nối đuôi tiến vào, bắt đầu hầu hạ chúng ta thay y phục.
Đợi mọi người lui hết, Tạ Cảnh Hành trải chăn đệm trên nhuyễn tháp nói: “Nàng ngủ trên giường, ta ngủ ở đây.”
Ta gật đầu, thổi tắt nến.
Trong bóng tối, hắn nói: “Ngày mai Thẩm Thanh Nguyệt sẽ đến bái phỏng, nói là thỉnh an Vương phi, thực chất là đến thị uy.”
“Ta nhớ.” Ta nhắm mắt nói: “Tiền kiếp vào lúc này, ta vừa nhận được thư của Lục Bắc Thần, tâm tình cực tốt, đối với nàng ta trăm bề nhục mạ.”
“Sau đó ngươi nhân cơ hội cãi nhau lớn với ta, nói ta ghen tuông độc ác.”
Tạ Cảnh Hành trầm mặc một lát rồi nói: “Đời này, chúng ta đổi cách khác.”
Ta bật cười khinh miệt: “Ngươi định giả vờ tình sâu nghĩa nặng với ta sao?”
Tạ Cảnh Hành nói: “Không. Chúng ta phải để tất cả mọi người tin rằng chúng ta thật lòng yêu nhau.”
“Bao gồm cả Thẩm Thanh Nguyệt và Lục Bắc Thần.”
Ta mở mắt, trong bóng tối khẽ cong môi: “Thú vị đấy. Vậy xem thử, ai diễn giỏi hơn.”
Sáng hôm sau, ta vừa dùng xong điểm tâm thì Thẩm Thanh Nguyệt đã tới.
Nàng ta mặc một thân váy áo trắng nhạt, giữa mày ánh mắt lộ vẻ yếu mềm, đúng là dáng vẻ mà Tạ Cảnh Hành yêu thích nhất.
“Thỉnh an Vương phi tỷ tỷ.”
Nàng ta dịu dàng hành lễ.
Tiền kiếp vào lúc này, ta sẽ nói lời mỉa mai, bắt nàng ta đứng ngoài cửa, cố ý để nàng ta chờ nửa canh giờ.
Nhưng đời này…
“Thanh Nguyệt muội muội mau ngồi.”
Ta đích thân đỡ nàng ta dậy nói: “Đêm qua Vương gia còn nhắc tới muội, nói thân thể muội yếu, dặn ta phải chăm sóc muội nhiều hơn.”
Trong mắt Thẩm Thanh Nguyệt lóe lên vẻ kinh ngạc, sau đó lại lộ ra dáng vẻ đáng thương nói: “Vương gia… vẫn khỏe chứ?”
“Tất nhiên là khỏe.”
Ta kéo tay nàng ta ngồi xuống nói: “Tân hôn yến nhĩ, Vương gia đối với ta cực tốt.”
Lời vừa dứt, Tạ Cảnh Hành đã bước vào.
Hắn nhìn thấy Thẩm Thanh Nguyệt, bước chân khẽ khựng lại.
Ngay sau đó đi đến bên cạnh ta ngồi xuống nói: “Thanh Nguyệt tới rồi.”
Viền mắt Thẩm Thanh Nguyệt ửng đỏ: “Vương gia…”
Tạ Cảnh Hành cắt lời nàng ta, đưa tay nắm lấy tay ta nói: “Thanh Nguyệt, sau này trước mặt Vương phi, vẫn nên gọi ta là tỷ phu.”
Ta cảm nhận được ánh mắt Thẩm Thanh Nguyệt đang dán chặt lên bàn tay chúng ta đang nắm lấy nhau.
Tiền kiếp, nàng ta luôn dùng dáng vẻ yếu mềm ấy để câu hồn Tạ Cảnh Hành.
Mà Tạ Cảnh Hành cũng luôn vì nàng ta mà tranh cãi với ta.
“Là… là Thanh Nguyệt thất lễ.”
Thẩm Thanh Nguyệt c /ắn môi dưới, nước mắt lấp lánh trong hốc mắt.
“Vương phi tỷ tỷ thật là có phúc khí, được Vương gia yêu chiều đến vậy.”
Ta mỉm cười: “Thanh Nguyệt muội muội nói đùa rồi, phu thê với nhau vốn nên như thế.”
“Phải rồi, mấy hôm trước nghe nói Lục Trạng nguyên đoạt khôi ở thi hội làm thơ, muội có đến xem không?”
Thẩm Thanh Nguyệt khựng lại: “Lục Trạng nguyên tài hoa hơn người, Thanh Nguyệt cũng chỉ đứng từ xa nhìn một chút.”
Ta giả vờ tiếc nuối: “Vậy thì đáng tiếc thật.”
Tạ Cảnh Hành đúng lúc lên tiếng: “Cẩm Tú vốn không hứng thú với đám văn nhân mặc khách, sao đột nhiên lại nhắc đến Lục Bắc Thần?”
Ta tựa vào vai hắn, giọng điệu mềm mại: “Chẳng phải hôm qua nghe người ngoài phố nhắc đến sao, nói Lục Trạng nguyên dung mạo tuấn tú như ngọc thụ lâm phong, ta mới hiếu kỳ xem thử hắn trông thế nào.”
“Nhưng nghĩ lại, có đẹp đến đâu, lẽ nào bằng được Vương gia?”
Trong mắt hắn thoáng qua một tia thâm ý, giơ tay khẽ quệt lên chóp mũi ta: “Chỉ được cái miệng ngọt.”
Cử chỉ thân mật ấy triệt để đánh sập lớp ngụy trang của Thẩm Thanh Nguyệt.
Sắc mặt nàng ta trắng bệch, thân hình lảo đảo: “Ta… ta chợt nhớ còn có việc, xin cáo lui trước.”
“Thanh Nguyệt muội muội đã vội đi rồi sao?”
Ta đứng dậy tiễn nàng ta: “Hôm khác ta sẽ đích thân đến phủ Thượng thư bái phỏng.”
Thẩm Thanh Nguyệt miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, vội vàng rời đi.
Đợi nàng ta đi xa, Tạ Cảnh Hành buông tay ta ra: “Diễn không tệ.”
Ta lắc cổ tay bị hắn nắm đến đau: “Kẻ tám lạng, người nửa cân.”
“Có điều…”
Ta quay đầu nhìn hắn: “Thẩm Thanh Nguyệt còn không trầm được khí như ta tưởng.”
“Tiền kiếp nàng ta có thể giả vờ suốt năm năm, sao đời này mới ngày đầu đã không giữ nổi?”
Hắn cười lạnh: “Bởi tiền kiếp nàng ta chắc chắn trong lòng ta chỉ có nàng ta, đương nhiên có thể diễn vai hiền lương thục đức.”
“Đời này thấy ta đối xử tốt với nàng, nàng ta hoảng rồi.”
Ta trầm ngâm: “Nếu đã vậy, chi bằng thêm một mồi lửa.”
“Nàng muốn làm gì?”
Ta cong môi: “Ba ngày sau là thọ yến của Thái hậu, đến lúc ấy quyền quý trong kinh thành đều có mặt.”
“Lục Bắc Thần nhất định sẽ tìm cách tiếp cận ta, còn Thẩm Thanh Nguyệt cũng chắc chắn sẽ kiếm cớ ‘tình cờ’ gặp ngươi.”
“Chi bằng chúng ta tương kế tựu kế?”
Tạ Cảnh Hành nheo mắt: “Nói nghe xem.”
2
Ngày yến tiệc hoàng gia, ta cố ý chọn một bộ cung trang màu thạch lựu đỏ.
Tiền kiếp vào lúc này, ta sẽ cố tình mặc y phục nhã nhặn thanh đạm, muốn trước mặt Lục Bắc Thần tỏ ra đoan trang.
Buồn cười là sau này hắn từng chính miệng nói, điều hắn chán ghét nhất chính là dáng vẻ ta giả vờ như vậy.
“Vương phi hôm nay thật đẹp.”
Tạ Cảnh Hành đi đến bên cạnh ta, ánh mắt dừng trên mặt ta trong chốc lát.
Ta nhướng mày: “Vương gia diễn đến mức này, ngay cả ta cũng sắp tin rồi.”
Hắn khẽ cười: “Vậy thì tốt. Đi thôi, màn kịch sắp mở.”
Cung yến được bày tại Ngự hoa viên, khi chúng ta đến nơi, mọi người đã có mặt gần đủ.
“Ninh Vương và Ninh Vương phi đến!”
Theo tiếng thông báo vang lên, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng ta.
Ta khoác tay Tạ Cảnh Hành, trên mặt nở nụ cười vừa vặn.
Có thể cảm nhận rõ giữa đám đông có hai ánh nhìn nóng rực.
Một đạo đến từ Lục Bắc Thần, một đạo đến từ Thẩm Thanh Nguyệt.
“Thần đệ bái kiến Hoàng huynh.”
Tạ Cảnh Hành hành lễ với Hoàng đế.
Hoàng đế mỉm cười, giơ tay đỡ lấy: “Tam đệ không cần đa lễ.”
“Nghe nói Tam đệ tân hôn yến nhĩ, trẫm còn chưa kịp chúc mừng.”
Ta kịp thời tiếp lời: “Đa tạ Hoàng thượng quan tâm, thần thiếp và Vương gia cảm kích khôn xiết.”
“Được, được, được.”
Hoàng đế nhìn chúng ta hồi lâu rồi nói: “Xem ra lần này Tam đệ cưới đúng người rồi.”
Sau vài câu hàn huyên, chúng ta vào chỗ ngồi.
Vị trí ấy vừa khéo có thể nhìn rõ toàn bộ động tĩnh trong đại điện yến tiệc.
“Lục Bắc Thần ở phía sau bên trái nàng.”
Tạ Cảnh Hành nâng chén rượu, giọng nói rất khẽ.
Ta thuận thế ngoái đầu, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Lục Bắc Thần.
Hắn vẫn là dáng vẻ trong ký ức, ôn nhuận như ngọc, khóe môi mang ý cười.
Tiền kiếp, lần đầu ta gặp hắn, đã bị nụ cười ấy mê hoặc, mãi đến trước lúc ch /ết mới biết đó chỉ là lớp mặt nạ hắn giỏi nhất.
Ta khẽ gật đầu với hắn, rồi thu lại ánh mắt.
“Thẩm Thanh Nguyệt ở bàn thứ ba bên phải.”
Ta cũng thấp giọng đáp lại.
“Hôm nay nàng ta mặc cung trang màu trắng, quả thật là… rất xui xẻo.”
Cung yến vui mừng mà mặc trắng, nếu không phải cố ý, thì chính là ngu xuẩn.
“Vương gia, Vương phi.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Lục Bắc Thần không biết từ lúc nào đã đứng trước bàn chúng ta, trên tay cầm chén rượu nói: “Hạ quan Lục Bắc Thần, đặc đến kính Vương gia và Vương phi một chén.”
Trong mắt Tạ Cảnh Hành thoáng qua ý lạnh: “Lục Trạng nguyên.”
“Nghe nói Trạng nguyên lang tài cao tám đấu, bản vương sớm đã nghe danh.”
Lục Bắc Thần khiêm tốn mỉm cười: “Vương gia quá khen, hạ quan chỉ là một kẻ thư sinh nghèo, nào dám so với Vương gia dòng dõi tôn quý.”
“Trạng nguyên lang quá lời rồi.”
Ta tiếp lời: “Người có thể đỗ Trạng nguyên, ai chẳng là nhân trung long phượng?”
Ánh mắt Lục Bắc Thần dừng trên mặt ta, trong mắt lóe lên một tia thâm ý nói: “Vương phi quá khen.”
“Nói ra thì hạ quan và Vương phi cũng coi như có duyên, ân sư khai tâm của hạ quan, chính là biểu huynh của Vương phi.”
Trong lòng ta cười lạnh.
Tiền kiếp, hắn cũng dùng cái cớ này để tiếp cận ta.
“Ồ?”
Ta giả vờ kinh ngạc nói: “Hóa ra là vậy, vậy Trạng nguyên lang nên thường xuyên đến Vương phủ đi lại mới phải.”
“Vừa hay gần đây Vương gia đang nghiên cứu binh pháp, Trạng nguyên lang văn tài hơn người, hẳn cũng có thể cho vài lời kiến nghị.”
Sắc mặt Lục Bắc Thần khẽ biến đổi.
Hắn muốn tiếp cận là ta, chứ không phải Tạ Cảnh Hành.
“Hạ quan tài hèn học mọn, e rằng không giúp được gì cho Vương gia.”
“Không sao.”
Tạ Cảnh Hành đột nhiên lên tiếng: “Bản vương xưa nay trọng người tài, Trạng nguyên lang nếu rảnh, có thể đến Vương phủ bất cứ lúc nào.”
Nói rồi, hắn nắm lấy tay ta: “Cẩm Tú gần đây đang học cầm, cũng cần người hiểu âm luật chỉ điểm.”
“Trạng nguyên lang có biết gảy đàn chăng?”
Ánh mắt Lục Bắc Thần dừng trên bàn tay chúng ta đang nắm lấy nhau trong chốc lát, nụ cười có phần gượng gạo: “Biết sơ qua đôi chút.”
“Vậy quyết định thế nhé.”
Ta mỉm cười nâng chén: “Nào, kính Trạng nguyên lang một chén.”
Lục Bắc Thần đành phải uống cạn chén rượu ấy rồi cáo lui rời đi.
Hắn vừa đi, Thẩm Thanh Nguyệt đã thướt tha bước tới.
“Vương gia, Vương phi.”
Nàng ta dịu dàng hành lễ: “Thanh Nguyệt đến kính hai vị một chén.”
“Thanh Nguyệt muội muội.”
Ta thân mật kéo lấy tay nàng ta nói: “Mau ngồi xuống nói chuyện.”
Thẩm Thanh Nguyệt bị ta kéo ngồi bên cạnh, toàn thân đều không được tự nhiên.
“Nghe nói gần đây muội đang học thêu thùa?”
Ta mỉm cười hỏi: “Hôm khác nhớ dạy ta với nhé.”
“Vương phi nói đùa rồi.”
Thẩm Thanh Nguyệt miễn cưỡng mỉm cười nói: “Vương phi thiên tư thông tuệ, đâu cần Thanh Nguyệt chỉ dạy.”
“Muội muội nói vậy là khách sáo rồi.”
Ta nhìn sang Tạ Cảnh Hành nói: “Vương gia, ngài nói có phải không?”
Tạ Cảnh Hành phối hợp gật đầu: “Cẩm Tú nói đúng, Thanh Nguyệt nếu đã giỏi thêu thùa, hôm khác hãy đến Vương phủ dạy nàng.”
“Cũng đỡ cho nàng ngày nào cũng quấn lấy ta, nói cái gì mà nhàm chán.”
Câu cuối cùng hắn nhìn ta nói, trong mắt đầy ý sủng nịch.
Tay Thẩm Thanh Nguyệt khẽ run lên.
Tiền kiếp, Tạ Cảnh Hành chưa từng ở trước mặt nàng ta thể hiện nửa phần tốt đẹp đối với ta.
“Vương gia đối với Vương phi thật tốt.”
Giọng nàng ta có phần nghẹn lại.
“Đó là đương nhiên.”
Ta tựa vào vai hắn nói: “Vương gia đã nói, đời này chỉ sủng ái một mình ta.”
“Đúng không, Vương gia?”
Tạ Cảnh Hành giơ tay khẽ quệt lên mũi ta: “Chỉ được cái miệng khéo.”
Cử chỉ thân mật ấy triệt để đập nát sự trấn định của Thẩm Thanh Nguyệt.
Nàng ta đột ngột đứng dậy, làm đổ chén rượu trong tay.
Rượu tràn lên vạt váy trắng, loang ra một mảng nhếch nhác.
“Ta… ta thất lễ.”
Nàng ta hoảng loạn khom người rồi xoay lưng bỏ đi.
“Thanh Nguyệt muội muội!”
Ta làm bộ muốn đuổi theo.
Tạ Cảnh Hành kéo ta lại: “Để nàng ta đi, nàng đuổi theo làm gì?”
Ta thuận thế ngồi lại bên cạnh hắn nói: “Vương gia nói phải, có lẽ muội muội thân thể không khỏe.”
Xung quanh nhìn chúng ta như một đôi “phu thê ân ái”, trong mắt đều lộ vẻ ngưỡng mộ.
Chỉ có chúng ta biết, tất cả bất quá chỉ là một vở kịch.
…………..
Yến tiệc tiến hành được một nửa, ta lấy cớ thay y phục rời khỏi.
Vừa đi đến chỗ vắng, đã có người chặn đường ta.
“Cẩm Tú.”
Lục Bắc Thần đứng dưới giàn hoa, ánh trăng kéo dài bóng hắn.
“Lục Trạng nguyên.”
Ta nhàn nhạt nói: “Chặn đường Vương phi, không phải việc quân tử.”
Hắn tiến lên một bước: “Cẩm Tú, giữa ta và nàng, hà tất phải xa lạ như vậy?”
Ta cười lạnh: “Xa lạ? E rằng Lục Trạng nguyên nhận nhầm người rồi.”
“Ta và Trạng nguyên lang vốn không quen biết, nói gì đến xa lạ?”
Trong mắt Lục Bắc Thần lóe lên vẻ tổn thương: “Cẩm Tú, nàng còn giận chuyện trước kia sao?”
“Ta thừa nhận, ta nên sớm đến phủ Tô cầu thân, nhưng ta chỉ muốn trước hết thi đỗ công danh, cho nàng một đời tốt hơn.”
Ta lặng lẽ nhìn hắn diễn trò.
Tiền kiếp, ta chính là bị những lời ấy lừa gạt.
Tưởng rằng hắn thật lòng vì ta, nào biết hắn chỉ lợi dụng thân phận cùng địa vị của ta.
“Lục Trạng nguyên thật biết nói đùa.”
Ta lùi lại một bước nói: “Ta đã là Ninh Vương phi, Trạng nguyên lang nói những lời ấy, là muốn ta làm kẻ không giữ phụ đạo sao?”
“Cẩm Tú!”
Lục Bắc Thần nóng nảy nói: “Ta biết nàng bị ép buộc, người trong lòng nàng là ta!”
“Đủ rồi.”
Không biết từ lúc nào Tạ Cảnh Hành đã xuất hiện, chắn trước mặt ta nói: “Lục Trạng nguyên, ngươi coi bản vương đã ch /ết rồi sao?”
Sắc mặt Lục Bắc Thần trắng bệch: “Vương gia, ta…”
“Cút.”
Giọng Tạ Cảnh Hành lạnh như băng: “Nếu còn để bản vương thấy ngươi quấy rầy Vương phi, đừng trách bản vương không khách khí.”
Lục Bắc Thần nghiến răng, xoay người rời đi.
Đợi hắn đi xa, ta khẽ bật cười nói: “Vương gia đến thật đúng lúc.”
“Nàng cố ý.”
Tạ Cảnh Hành quay người lại nói: “Cố ý dẫn hắn đến đây.”
Ta không phủ nhận cũng không thừa nhận: “Cũng như Vương gia cố ý để Thẩm Thanh Nguyệt nhìn thấy ngươi đối tốt với ta vậy.”
“Chúng ta chẳng qua là mỗi người lấy điều mình cần.”
Dưới ánh trăng, sắc mặt Tạ Cảnh Hành mờ tối khó lường.
Một lát sau, hắn đưa tay ra: “Trở về thôi, màn kịch còn c.aycay/ot chưa kết thúc.”
Ta do dự một thoáng rồi đặt tay vào lòng bàn tay hắn.
Bàn tay khô ráo mà ấm áp, hoàn toàn khác với đôi tay lạnh như băng trước lúc hắn ch /ết trong tiền kiếp.
Trở lại yến tiệc, Nhị hoàng tử Tạ Cảnh Minh đang nâng chén kính rượu.
Nhìn thấy chúng ta, hắn mỉm cười bước tới: “Tam đệ và đệ muội tình cảm thật tốt, hình bóng không rời.”
“Nhị ca nói đùa rồi.”
Tạ Cảnh Hành điềm nhiên đáp: “Tân hôn yến nhĩ, tự nhiên là vậy.”
“Đúng vậy, đúng vậy.”
Ánh mắt Tạ Cảnh Minh lướt một vòng trên người ta nói: “Đệ muội dung mạo như tiên, khó trách Tam đệ nâng niu đến thế.”
Trong lòng ta dâng lên cảm giác ghê tởm.
Tiền kiếp chính là kẻ này, khi ta bị Lục Bắc Thần chuốc mê, đã đối với ta…
“Đa tạ Nhị hoàng tử khen ngợi.”
Ta cố ép xuống hận ý nói: “Chỉ là dung mạo chẳng qua là vỏ bọc, Vương gia coi trọng chính là chân tâm.”