SONG PHI GIẢ TÚC

Chương 8



“Phủ của Nhị hoàng tử đã bị khám xét niêm phong rồi!”

Quản gia thở hổn hển nói: “Nghe nói Nhị hoàng tử cấu kết triều thần, tham ô nhận hối lộ, chứng cứ vô cùng xác thực!”

Quân cờ trong tay ta khựng lại, ta ngẩng mắt nhìn Tạ Cảnh Hành.

Hắn sắc mặt như thường, chỉ nhàn nhạt nói: “Biết rồi, lui xuống đi.”

Quản gia rời đi, ta mới hỏi: “Ngươi đã sớm biết?”

“Cũng coi như vậy.” Hắn chậm rãi đặt một quân cờ xuống bàn cờ đen trắng đan xen, đầu ngón tay khẽ gõ lên mặt gỗ trầm hương, ánh mắt sâu thẳm như đã nhìn thấu hết thảy.

“Dựa vào kiếp trước, ta đã âm thầm điều tra Nhị hoàng tử từ rất lâu.”

Giọng hắn không cao, nhưng từng chữ đều nặng như chì.

“Những việc hắn làm trong bóng tối — cấu kết triều thần, mua chuộc quan lại, nuôi dưỡng thế lực riêng — ta đều nắm rõ trong tay. Chỉ là khi ấy chưa đến lúc vạch trần.”

Hắn nhấc mắt nhìn ta, đáy mắt lạnh đến tận xương.

“Triều đình như một ván cờ. Có những quân cờ không cần phải tự tay đẩy ngã. Chỉ cần khẽ lay một chút, tự chúng sẽ đổ.”

“Ta chẳng qua… thuận thế mà đẩy một bước.”

Quân cờ trắng rơi xuống.

Cục diện lập tức thay đổi.

“Người như hắn, thua không phải vì ta quá tàn nhẫn. Mà vì hắn quá tham, quá vội, lại tưởng mình có thể che trời bằng một bàn tay.”

Hắn khẽ cười, nụ cười ấy không mang chút độ ấm.

“Ta chỉ chờ đúng thời cơ. Còn tự hắn… đã đào sẵn mồ chôn mình từ lâu rồi.”

“Cho nên lúc trước hắn đến làm thuyết khách, ngươi mới không khách khí như vậy.” Ta chợt hiểu ra.

“Một kẻ tự thân khó giữ, cũng dám đến uy h/iếp bản vương.” Tạ Cảnh Hành cười lạnh nói: “Không biết tự lượng sức mình.”

Ta nhìn bàn cờ, chợt hỏi: “Tạ Cảnh Hành, ngươi muốn hoàng vị sao?”

Hắn ngẩng mắt nhìn ta: “Nàng nghĩ sao?”

“Tiền kiếp ngươi đã có được.”

Ta khẽ nói: “Nhưng cuối cùng… ngươi hối hận.”

Hắn im lặng rất lâu mới nói: “Tiền kiếp có được hoàng vị, lại mất nàng.”

“Đời này…”

Hắn dừng lại một chút: “Hẵng nói sau.”

Ta không truy hỏi, tiếp tục hạ cờ.

Có những chuyện, đến lúc tự nhiên sẽ có đáp án.

21

Sau khi Nhị hoàng tử sụp đổ, cục diện triều đình đại biến.

Hoàng đế bắt đầu xem xét lại những hoàng tử còn lại, mà sự hiện diện của Tạ Cảnh Hành ngày càng rõ rệt.

“Gần đây trong triều chắc có không ít người đến lôi kéo chàng?”

Ta hỏi.

“Ừ.”

Tạ Cảnh Hành phê duyệt công văn nói: “Đều là hạng cỏ lay theo gió.”

“Vương gia định làm thế nào?”

“Tĩnh quan kỳ biến.”

Hắn đặt bút xuống nói: “Bây giờ vẫn chưa phải lúc.”

Ta gật đầu, quả thực không thể nóng vội.

Đúng lúc ấy, Thu Nguyệt vào bẩm: “Vương phi, Thẩm phu nhân cầu kiến.”

Ta nhíu mày nói: “Bà ta đến làm gì?”

“Nói là có chuyện quan trọng muốn thương lượng.”

Ta nhìn sang Tạ Cảnh Hành, hắn phất tay nói: “Nàng quyết định đi.”

“Cho bà ấy vào.”

Thẩm phu nhân bước vào, cả người già đi trông thấy.

“Tham kiến Vương phi.”

Bà hành lễ.

“Phu nhân không cần đa lễ.”

Ta nhàn nhạt nói: “Có chuyện gì cứ nói.”

Thẩm phu nhân cắn răng nói: “Vương phi, hôm nay lão thân đến là muốn cầu người một việc.”

“Nói.”

“Thanh Nguyệt… nó có thai rồi.”

Chén trà trong tay rơi xuống vỡ toang: “Cái gì?”

“Là của Nhị hoàng tử.”

Thẩm phu nhân nước mắt lưng tròng nói: “Tên súc sinh đó nhân lúc Thanh Nguyệt tinh thần hoảng loạn mà…”

Ta nhíu mày nói: “Nhị hoàng tử không phải đã bị hạ ngục rồi sao?”

“Là chuyện trước khi bị hạ ngục.”

Thẩm phu nhân nghẹn ngào nói: “Thanh Nguyệt giờ sống không bằng ch /ết, cầu Vương phi cho nó một con đường sống.”

Ta trầm mặc một lát rồi hỏi: “Phu nhân muốn ta làm gì?”

“Cầu Vương phi thu nhận Thanh Nguyệt.”

Thẩm phu nhân quỳ xuống nói: “Không cầu danh phận, chỉ cầu một chỗ dung thân.”

“Phu nhân.”

Ta thở dài nói: “Bà hẳn biết, điều này là không thể.”

“Vương gia sẽ không đồng ý.”

“Lão thân biết.”

Thẩm phu nhân ngẩng đầu, trong mắt đầy khẩn cầu nói: “Nhưng ngoài Vương phi ra, lão thân thật sự không biết còn có thể cầu ai.”

“Thanh Nguyệt giờ đã như vậy, sống cũng không bằng ch /ết. Nếu Vương phi còn không ra tay giúp đỡ, nó thật sự sẽ ch /ết mất.”

Ta nhìn bà ta rất lâu.

Rất lâu sau mới chậm rãi mở miệng:

“Phu nhân, ta có thể sắp xếp cho Thẩm tiểu thư một nơi dung thân.”

“Ngoài thành có một am ni cô, thanh tịnh vắng vẻ, thích hợp để tĩnh dưỡng.”

“Đợi sau khi nàng ta sinh xong, đứa bé sẽ được đưa đi nơi khác nuôi dưỡng. Còn nàng ta… tiếp tục ở trong am tu hành, sớm tối đối diện thanh đăng cổ Phật.”

“Phu nhân thấy thế nào?”

Trong đại sảnh bỗng yên lặng đến mức nghe rõ cả tiếng thở nặng nề.

Thẩm phu nhân sững người nhìn ta, ánh mắt vừa không thể tin nổi, vừa chất chứa oán hận.

“Ngươi… ngươi đúng là đ /ộc phụ!”

Ta không nổi giận.

Cũng không biện giải.

Chỉ khẽ cười.

Độc sao?

So với việc nàng ta năm lần bảy lượt giăng bẫy, mượn danh thanh cao mà hại ta thân bại danh liệt ở tiền kiếp… thì chút “độc” này, đã là nhân từ lắm rồi.

Thẩm phu nhân lảo đảo rời đi, dáng lưng già nua như bỗng chốc gập xuống thêm vài phần.

Ta đem chuyện này nói với Tạ Cảnh Hành.

Trong mắt hắn thoáng qua một tia chấn động, rất nhanh đã lặng xuống.

“Ta vốn biết Thẩm Thanh Nguyệt qua lại với Nhị hoàng tử.”

“Người như hắn, lợi dụng nàng ta chỉ là chuyện sớm muộn. Chỉ là không ngờ… lại để nàng ta mang thai.”

Ta nhìn hắn, giọng nhàn nhạt:

“Một kẻ đã bị hủy hoại, không đáng để ta tốn thêm tâm tư.”

Hắn nhìn ta thật sâu.

“Nàng thay đổi rồi.”

“Vậy sao?”

Ta cười nhạt.

“Có lẽ trải qua nhiều, lòng cũng cứng lại.”

Hoặc cũng có thể — khi đã từng bị đẩy xuống vực sâu, mới hiểu rằng lòng mềm yếu chính là con d /ao sắc nhất đ /âm vào chính mình.

Ba ngày sau, để tránh tai tiếng, Thẩm gia lặng lẽ đưa Thẩm Thanh Nguyệt ra khỏi kinh thành.

Không kiệu lớn.

Không người tiễn.

Chỉ một cỗ xe ngựa cũ kỹ lặng lẽ rời đi lúc hừng đông.

Nghe nói khi lên xe, nàng ta không khóc, không nói, không phản kháng.

Ánh mắt trống rỗng.

Giống như hồn phách đã bỏ lại ở kinh thành phồn hoa này.

Từng là thiên kim phủ Thẩm, tài sắc song toàn.

Từng cao cao tại thượng, xem ta như kẻ có thể tùy ý chèn ép.

Từng vì một chữ “tình” mà tự cho mình là chính nghĩa.

Không ngờ cuối cùng, Thẩm gia lại chấp thuận lời đề nghị của ta..có thể họ nghĩ nếu đã tiết lộ cho ta biết, mà làm phật ý ta, e sự việc này sớm muộn cũng bị phơi bày, Thẩm gia ắt sẽ thân bại danh liệt, không còn chỗ đứng trong kinh thành.

Thẩm Thanh Nguyệt cuối cùng lại rơi vào kết cục — chưa xuất giá đã mang thai, danh tiết bại hoại, bị chính gia tộc đưa vào am ni cô, nửa đời còn lại đối diện tiếng mõ tụng kinh, thanh đăng lạnh lẽo.

Đứa trẻ kia sẽ không gọi nàng là mẫu thân.

Kinh thành sẽ không còn ai nhắc đến tên nàng.

Nàng sẽ sống.

Nhưng là sống trong quên lãng.

Sống trong hối hận.

Sống với ký ức về một thời tự cho mình có thể xoay chuyển vận mệnh bằng si mê và thủ đoạn.

Đối với Thẩm Thanh Nguyệt — đó mới là trừng phạt thật sự.

Không phải một cái ch /ết chóng vánh.

Mà là cả một đời bị giam cầm trong cô tịch.

Đến đây, hai kẻ chủ mưu của tiền kiếp. Một kẻ điên dại trong ngục tối đến chết. Một kẻ thanh xuân chôn vùi nơi cửa Phật. Nhân quả xoay vần.

Mọi món nợ, rốt cuộc đều đã trả.

“Tiếp theo thì sao?”

Tạ Cảnh Hành hỏi ta.

“Tiếp theo…”

Ta nhìn ra ngoài cửa sổ nói: “Đến chuyện của chúng ta rồi.”

“Chuyện của chúng ta?”

Ta quay sang nhìn hắn nói: “Tạ Cảnh Hành, hợp tác giữa chúng ta, có phải nên có một thời hạn kết thúc?”

Sắc mặt hắn khẽ biến nói: “Nàng có ý gì?”

“Không có ý gì.”

Ta bình thản nói: “Chỉ là kẻ thù đều đã giải quyết, hợp tác của chúng ta cũng nên chấm dứt.”

“Nàng muốn rời đi?”

Giọng hắn rất thấp.

“Không phải muốn rời đi.”

Ta đứng dậy nói: “Là đã đến lúc phải rời đi.”

“Thiên hạ không có yến tiệc nào không tàn, chẳng phải sao?”

Tạ Cảnh Hành đột nhiên đứng dậy, sải bước đến trước mặt ta nói: “Tô Cẩm Tú, nàng thật sự muốn đi?”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn nói: “Sao, Vương gia không nỡ?”

“Nếu ta không nỡ thì sao?”

Hắn nhìn ta thật sâu.

22

Ta sững lại.

Không khí như đông cứng, chúng ta cứ thế nhìn nhau.

Cuối cùng vẫn là ta dời mắt trước nói: “Vương gia đùa rồi.”

“Ta không đùa.”

Hắn đột ngột nắm lấy tay ta nói: “Cẩm Tú, ở lại.”

Ta muốn rút tay ra, nhưng hắn càng siết chặt hơn.

“Tạ Cảnh Hành, ngươi…”

“Ta biết ban đầu chúng ta là hợp tác.”

Hắn cắt ngang lời ta nói: “Nhưng bây giờ, ta không muốn chỉ là hợp tác.”

Ta kinh ngạc nhìn hắn nói: “Ngươi biết mình đang nói gì không?”

“Ta đương nhiên biết.”

Ánh mắt hắn kiên định nói: “Ta nói, ta muốn nàng thật lòng thật dạ làm Vương phi của ta.”

“Không phải diễn kịch, không phải hợp tác, mà là thật sự.”

Ta trầm mặc.

Nói không rung động là giả.

Khoảng thời gian ở bên nhau, ta không phải sắt đá, sao có thể không có cảm xúc.

Nhưng…

“Tạ Cảnh Hành, chúng ta đều là người trở về vì báo thù.” Ta khẽ nói: “Tâm đã sớm rách nát trăm lỗ.” “Như vậy, chúng ta còn có thể tin vào tình cảm sao?”

“Có.” Hắn không do dự nói: “Ít nhất, ta tin vào tình cảm c.ay.o.t của mình dành cho nàng.”

“Tiền kiếp ta đã bỏ lỡ nàng, đời này ta không muốn bỏ lỡ nữa.”

Ta nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn, lớp phòng bị trong lòng từng chút một sụp đổ.

“Tạ Cảnh Hành…”

“Hãy cho chúng ta một cơ hội.” Hắn khẩn cầu nói: “Coi như vì chính chúng ta, thử một lần.”

Chúng ta nhìn nhau thật lâu.

Cuối cùng, ta khẽ gật đầu.

“Được.”

Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt hắn bỗng bừng sáng như có muôn vàn tinh quang vỡ ra trong đêm tối. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ đột ngột kéo ta vào lòng, siết chặt đến mức ta có thể cảm nhận rõ từng nhịp tim đang dội vào lồng ngực mình.

“Cẩm Tú, đời này ta tuyệt đối sẽ không để nàng chịu thêm nửa phần ủy khuất.”

Giọng hắn trầm thấp, không cao giọng thề thốt, nhưng mỗi chữ đều nặng như khắc vào xương tủy.

Ta tựa vào vai hắn.

Lần đầu tiên, không phải vì mưu tính, không phải vì liên thủ báo thù, cũng không phải vì giả vờ phu thê trước mặt người đời.

Mà là thật sự an tâm.

Có lẽ trọng sinh một đời, không chỉ để thanh toán ân oán.

Mà là để cho chính mình một cơ hội — được sống một lần không đầy thù hận.

——

Ba năm sau.

“Cha ——!”

Một bóng dáng nhỏ bé như viên ngọc được tạc từ phấn tuyết lao thẳng vào thư phòng, váy áo tung bay, tiếng cười trong trẻo vang lên khắp nơi.

“Dao Nhi, chậm thôi.” Ta theo phía sau, ngoài miệng trách yêu, trong mắt lại toàn là ý cười.

Tạ Cảnh Hành cúi xuống bế con bé lên, ánh mắt nhu hòa đến mức khó ai tin nổi đây từng là người lạnh lùng khiến cả triều đình kiêng dè.

“Hôm nay Dao Nhi học được gì?”

“Tiên sinh dạy Dao Nhi đọc thơ!” Con bé ưỡn ngực nhỏ, nghiêm túc đọc: “Minh nguyệt quang trước giường…”

Đọc được nửa câu thì quên mất, đôi mày nhỏ nhíu lại, khiến ta bật cười.

Ta đứng nhìn hai cha con, khóe môi bất giác cong lên.

Ba năm trước, ta đã chọn ở lại.

Đó là quyết định đúng đắn nhất đời này.

Cuối cùng hắn không bước lên con đường tranh đoạt long ỷ. Triều đình bao lần dậy sóng, bao kẻ ngấm ngầm mời gọi, hắn đều lặng lẽ rút lui.

Hắn từng nói với ta:

“Kiếp trước ta có được thiên hạ, lại đánh mất nàng. Đời này, chỉ cần nàng là đủ.”

Nghe thì tưởng như lời tình tứ nhất thời.

Nhưng hắn thật sự làm được.

“Mẫu thân” Dao Nhi đưa tay về phía ta.

Ta bước đến, vòng tay ôm lấy con.

Một nhà ba người đứng giữa ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua cửa sổ, bóng hình chồng lên nhau, ấm áp đến mức khiến ta có chút hoài nghi — liệu những năm tháng máu lửa kia có thật từng tồn tại?

“Phải rồi,” hắn khẽ nói, “hôm nay có tin truyền đến. Lục Bắc Thần chết trong ngục.”

Ta khựng lại một thoáng.

Rồi chỉ nhẹ nhàng đáp: “Cũng xem như… kết thúc rồi.”

Hắn nhìn ta, chờ thêm điều gì đó.

Nhưng ta không còn gì để nói.

Một kẻ từng điên dại giữa bốn bức tường ẩm lạnh, ôm chấp niệm mà sống, cuối cùng chết đi cũng chỉ là một cái tên bị gạch khỏi sổ sách.

“Còn Thẩm Thanh Nguyệt?” ta hỏi.

“Vẫn ở am ni cô. Đứa bé đã được đưa đi nơi khác. Nàng ta vẫn như kẻ vô hồn”

Ta gật đầu.

Không oán, không hả hê.

Chỉ là một tiếng thở dài rất khẽ.

Tiền trần cựu mộng, rốt cuộc cũng tan như khói.

“Cẩm Tú.” Hắn nhìn ta thật sâu. “Nàng có từng hối hận không?”

“Hối hận điều gì?”

“Nếu năm đó nàng rời đi…”

Ta bật cười, ánh mắt trong trẻo.

“Tạ Cảnh Hành, chàng có biết đời này điều ta không hối hận nhất là gì không?”

“Là gì?”

“Là sau khi trọng sinh, ta đã gặp lại chàng.”

“Là ta đã chọn tin chàng. Và tin vào chúng ta.”

Hắn nắm lấy tay ta, lòng bàn tay ấm áp.

“Ta cũng vậy.”

Dao Nhi ngẩng đầu nhìn chúng ta, đôi mắt to tròn đầy thắc mắc.

“Cha với mẹ đang nói gì vậy?”

Ta cúi xuống hôn lên má con bé.

“Cha mẹ đang nói… chúng ta rất yêu Dao Nhi.”

Con bé cười khanh khách.

“Dao Nhi cũng yêu cha mẹ!”

Tiếng cười vang lên giữa thư phòng, xua tan mọi bóng tối của tiền kiếp.

Thù hận đã qua.

Ân oán đã trả.

Chúng ta không còn sống vì quá khứ.

Mà sống vì hiện tại.

Ta từng nghĩ, báo thù là mục đích của đời này.

Nhưng hóa ra không phải.

Điều quý giá nhất mà trọng sinh mang lại — không phải là chiến thắng kẻ thù.

Mà là có cơ hội yêu một người bằng trọn vẹn chân tâm, không tính toán, không đề phòng.

Đời này, có hắn.

Có con.

Có bình yên.

Thế là đủ.

(TOÀN VĂN HOÀN)

 

Chương trước
Loading...