Sư Huynh Không Tảo Mộ, Ta Một Chưởng Phá Mộ Tìm Huynh Tính Sổ

Chương 10



Sắc mặt tâm ma hoàn toàn thay đổi.

Trở nên dữ tợn, vặn vẹo.

“Ngươi đừng hòng!”

Nàng phát ra tiếng thét điên loạn.

“Hắn đã là của ta rồi!”

“Nỗi đau của hắn, tuyệt vọng của hắn đều là dưỡng chất của ta!”

“Ta tuyệt đối không trả hắn lại cho ngươi!”

Nói xong, toàn bộ thân thể nàng hóa thành một khối bóng tối sâu thẳm nhất.

Dung nhập vào biển tâm ma đang cuồn cuộn sóng dữ.

Ngay sau đó.

Toàn bộ thức hải bạo động.

Đại dương đen dâng lên sóng lớn ngập trời.

Hóa thành một ma trảo khổng lồ che kín trời đất, đánh thẳng xuống đầu ta!

Đó là tập hợp của ba trăm năm đau khổ của Bùi Cửu Dạ.

Đó là một kích tuyệt vọng đủ khiến thần phật cũng phải vẫn lạc.

Ta không nhìn ma trảo đó.

Trong mắt ta từ đầu tới cuối chỉ có thân ảnh đang bị xiềng xích trói kia.

Trong khoảnh khắc đòn công kích hủy thiên diệt địa kia sắp giáng xuống.

Ta hóa thành một đạo lưu quang.

Không chút do dự lao về phía huynh.

Dùng hồn thể ấm áp vừa được tái tạo của ta.

Ôm chặt thần hồn lạnh lẽo đầy vết thương của huynh vào lòng.

“Sư huynh, đừng sợ.”

“Ta trở về rồi.”

17

Cái ôm của ta rất ấm.

Giống như ánh nắng xuân dịu dàng trên đỉnh Thanh Vân Sơn ba trăm năm trước.

Chiếu rọi vào thế giới lạnh lẽo đã bị bóng tối và tuyệt vọng bao phủ suốt ba trăm năm.

Khoảnh khắc bị ta ôm lấy.

Thần hồn đang tê dại bất động của Bùi Cửu Dạ bỗng chấn động mạnh.

Huynh chậm rãi ngẩng đầu.

Gương mặt bị mái tóc đen rối che khuất hiện lên vẻ tái nhợt tĩnh mịch.

Đôi mắt đã nhắm suốt ba trăm năm cuối cùng cũng từ từ mở ra một khe nhỏ.

Ta nhìn thấy đôi mắt của huynh.

Trong đó không có ánh sáng.

Chỉ có một mảng bóng tối đặc quánh không thể tan.

Cùng với sự mệt mỏi vô tận thấm tận xương tủy.

Huynh nhìn ta.

Ánh mắt trống rỗng, mờ mịt.

Giống như một lữ khách lạc trong đêm dài vô tận, đã quên mất hình dáng của mặt trời.

Mà sự xuất hiện của ta giống như một tia sáng không nên tồn tại ở nơi này.

Làm đau mắt huynh.

Cũng làm đau trái tim đã tê liệt của huynh.

“…Thanh Từ?”

Huynh mở miệng, giọng khàn khàn như bánh răng gỉ sét đang chuyển động khó nhọc.

Mang theo sự không chắc chắn.

Như chỉ đang nói mê.

“Là ta.”

Ta siết chặt cái ôm, áp mặt mình sát vào ngực huynh.

“Sư huynh, là o/t.c’ay ta.”

“Ta trở về rồi.”

Nước mắt ta không thể kìm nén nữa, trào ra dữ dội.

Thấm ướt bộ bạch y rách nát đã không còn nhận ra màu sắc ban đầu của huynh.

Nước mắt ta là ấm.

Mang theo nỗi nhớ ba trăm năm và hối hận vô tận.

Chất lỏng ấm nóng ấy dường như cũng làm huynh đau.

Huynh như bị bọ cạp đốt, đột nhiên muốn giãy ra, muốn đẩy ta ra.

“Không…”

“Đừng chạm vào ta…”

“Đi… mau đi…”

Huynh gầm thấp.

Trong giọng nói tràn đầy đau đớn và… sợ hãi.

Huynh sợ ta.

Huynh đang sợ rằng tia sáng khó khăn lắm mới có được này sẽ bị bóng tối trên người huynh làm ô uế.

“Ta không đi.”

Ta dùng hết sức lực, ôm chặt huynh, không để huynh thoát ra dù chỉ một chút.

“Bùi Cửu Dạ, huynh nghe cho rõ.”

“Ta không đi đâu cả.”

“Ba trăm năm trước, ta ch/ế/t một lần, để huynh một mình cô độc sống suốt ba trăm năm.”

“Đó là chuyện sai lầm nhất, ngu xuẩn nhất mà ta từng làm trong đời.”

“Bây giờ ta đã trở lại.”

“Ta sẽ không để huynh một mình nữa.”

“Vĩnh viễn cũng không.”

Lời ta dường như chạm tới nơi mềm yếu nhất trong lòng huynh.

Sự giãy giụa của huynh dần dần dừng lại.

Nhưng những xiềng xích do lực lượng tâm ma tạo thành đang trói buộc huynh lại bắt đầu siết chặt dữ dội.

Phát ra tiếng leng keng.

Siết sâu vào thần hồn huynh.

Huynh phát ra một tiếng rên đau đớn.

Sắc mặt càng trở nên tái nhợt.

Là tâm ma đó.

Nó đang dùng cách này để nhắc nhở huynh, để tra t/ấn huynh.

Nhắc huynh rằng huynh là tội nhân.

Nhắc huynh rằng huynh không xứng được cứu rỗi.

“Vô ích thôi…”

Giọng Bùi Cửu Dạ tràn đầy tuyệt vọng.

“Nàng không cứu được ta…”

“Ta đã… là ma rồi…”

“Tay ta dính đầy m/áu, linh hồn ta đã sớm bị bóng tối nuốt chửng…”

“Ta bẩn…”

“Nàng mau đi đi, Thanh Từ…”

“Đừng quan tâm tới ta nữa…”

“Cứ để ta… vĩnh viễn mục nát ở đây…”

“Không.”

Ta cắt lời huynh.

Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt trống rỗng và tuyệt vọng của huynh.

Ánh mắt ta dịu dàng mà kiên định.

“Huynh không phải ma.”

“Huynh là sư huynh của ta.”

“Là người mỗi lần ta lười luyện kiếm đều bất đắc dĩ lắc đầu rồi túm cổ áo ta kéo về luyện võ trường.”

“Là người ngày sinh thần của ta đã chạy khắp nửa kinh thành chỉ để mua cho ta một miếng quế hoa cao ta thích nhất.”

“Là người đã dùng tất cả sự dịu dàng và kiên nhẫn của mình, cầm tay dạy ta viết chữ.”

Vừa nói.

Ta vừa đem những ký ức ấm áp và đẹp đẽ nhất của chúng ta năm xưa.

Thông qua hồn thể đang kề sát, từng chút từng chút truyền cho huynh.

Ta để huynh nhìn thấy.

Nhìn thấy thiếu niên ôn nhu như ngọc, kinh tài tuyệt diễm năm đó.

Ta để huynh nhớ lại.

Nhớ lại những khoảng thời gian quý giá nhất đã bị huynh cố tình lãng quên, bị huynh dùng đau khổ và hối hận chôn vùi từng lớp.

Thân thể huynh bắt đầu run rẩy dữ dội.

Trong đôi mắt trống rỗng của huynh lần đầu tiên xuất hiện một tia dao động.

Đó là sự giằng xé đau đớn.

Cũng là nỗi quyến luyến quá khứ không thể kìm nén.

“Những chuyện đó… đều là quá khứ rồi…”

Huynh lẩm bẩm, giọng mang theo một tia nghẹn ngào.

“Đã sớm… không quay lại được nữa…”

“Quay lại được.”

Ta nhìn huynh, dứt khoát nói.

“Chỉ cần huynh muốn, chúng ta sẽ quay lại được.”

“Sư huynh, nhìn ta.”

Ta nâng mặt huynh, ép huynh nhìn vào mắt ta.

“Huynh rơi vào ma đạo không phải lỗi của huynh.”

“Người sai là những kẻ tự xưng chính đạo đã ép huynh tới bước đường này.”

“Huynh g/iết nhiều người như vậy cũng không phải lỗi của huynh.”

“Sai là những kẻ muốn hại huynh, muốn làm tổn thương huynh trước.”

“Những gì huynh vì ta mà làm, ta đều đã biết.”

“Ta không trách o't/c-ay huynh.”

“Một chút cũng không trách.”

“Ta chỉ trách chính mình, vì sao ngu ngốc như vậy, vì sao tới bây giờ mới hiểu được tâm ý của huynh.”

“Ta chỉ hận bản thân vì sao vô dụng như vậy, để huynh một mình chịu nhiều đau khổ đến thế.”

“Bùi Cửu Dạ, huynh chưa từng có lỗi với ta.”

“Là ta có lỗi với huynh.”

“Vì vậy, xin huynh đừng tiếp tục trừng phạt chính mình nữa, được không?”

“Nếu huynh cảm thấy mình là ma.”

“Vậy ta sẽ cùng huynh, làm một con ma.”

“Từ nay về sau, tội nghiệt của huynh, ta sẽ cùng huynh gánh.”

“Nỗi đau của huynh, ta sẽ cùng huynh chia.”

“Nếu huynh muốn xuống địa ngục, ta sẽ cùng huynh, đi tới A Tỳ.”

“Chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa.”

Nói xong, ta không đợi huynh đáp lại.

Ta kiễng chân.

Dùng đôi môi mình đặt lên đôi môi lạnh lẽo tái nhợt của huynh.

Khoảnh khắc này.

Ta đem tất cả tình yêu của mình, tất cả quyết tâm của mình, linh hồn hoàn chỉnh và thuần khiết của mình.

Không giữ lại chút nào, toàn bộ trao cho huynh.

18

Nụ hôn của ta giống như ánh bình minh xé rách màn đêm.

Xé toang đêm dài vô tận đã bao phủ huynh suốt ba trăm năm.

Cũng giống như một viên đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng.

Khiến hồ tâm đã tĩnh lặng từ lâu của huynh dậy lên sóng lớn.

Thân thể Bùi Cửu Dạ bỗng cứng lại.

Đôi mắt trống rỗng của huynh lập tức co lại đến cực hạn.

Bên trong phản chiếu gương mặt ta ở khoảng cách gần, nụ cười mang theo nước mắt.

Phản chiếu ánh mắt ta mang theo quyết tâm thiêu thân lao vào lửa.

Có thứ gì đó trong sâu thẳm linh hồn huynh lặng lẽ vỡ vụn.

Đó là xiềng xích do chính huynh dựng lên mang tên tự trách và hối hận.

“Rắc!”

Một tiếng vỡ giòn.

Những xiềng xích đen do lực lượng tâm ma tạo thành đang trói buộc huynh.

Từng đoạn từng đoạn đứt gãy!

Hóa thành hắc khí đầy trời tan biến trong không trung.

Thần hồn huynh được tự do.

Nhưng cũng ngay lúc này.

“Rống!”

Một tiếng gào tràn đầy không cam lòng và oán độc từ sâu trong biển tâm ma vang lên.

Toàn bộ thế giới thức hải bắt đầu rung chuyển dữ dội.

Giống như sắp nghênh đón ngày tận thế.

Biển đen cuồn cuộn dâng trào, ngưng tụ.

Cuối cùng hóa thành một ma ảnh dữ tợn cao chạm trời.

Ma ảnh đó chính là dáng vẻ của Bùi Cửu Dạ sau khi rơi vào ma đạo.

Giữa trán có ma văn m/áu yêu dị.

Trong mắt cháy lên dục vọng hủy diệt điên cuồng.

Đó là tâm ma của huynh.

Là tập hợp của toàn bộ cảm xúc tiêu cực của huynh.

Sau khi bị ta dồn vào đường cùng, nó cuối cùng cũng lộ ra hình thái hoàn chỉnh và mạnh nhất.

“Lạc Thanh Từ!”

Tâm ma phát ra tiếng gầm rung trời.

“Ngươi cho rằng như vậy là có thể cứu hắn sao?”

“Ngươi quá ngây thơ rồi!”

“Ta chính là hắn, hắn chính là ta!”

“Chỉ cần đau khổ và bóng tối trong lòng hắn còn tồn tại, ta sẽ vĩnh viễn không biến mất!”

“Mà ngươi! Sự xuất hiện của ngươi chỉ khiến hắn càng thêm đau khổ!”

“Ta sẽ để ngươi tận mắt nhìn thấy, ta làm thế nào nuốt chửng nốt chút lý trí cuối cùng của hắn!”

Nó vừa nói vừa há cái miệng đầy răng như chậu m/áu.

Một cỗ lực lượng hắc ám thuần túy đủ nuốt chửng trời đất phun trào từ miệng nó.

Mục tiêu không phải ta.

Mà là Bùi Cửu Dạ vừa thoát khỏi xiềng xích, thần hồn còn suy yếu.

Nó muốn nhân lúc huynh yếu mà xâm nhập.

Hoàn toàn cướp lấy quyền khống chế thân thể này.

Nhưng nó đã tính sai một điều.

Hiện tại Bùi Cửu Dạ đã không còn cô độc một mình nữa.

Ta buông huynh ra.

Đứng sóng vai cùng huynh.

Ta nắm lấy bàn tay lạnh lẽo vẫn còn run nhẹ của huynh.

Mười ngón tay đan chặt.

“Sư huynh.”

Ta nhìn huynh, mỉm cười.

“Ta đã nói rồi, lần này chúng ta cùng nhau.”

Bùi Cửu Dạ cũng quay đầu nhìn ta.

Bóng tối và mê mang trong mắt huynh đang tan biến với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Thay vào đó là sự trân quý như tìm lại được bảo vật đã mất.

Và một tình cảm sâu như biển đã lắng đọng ba trăm năm.

Huynh không nói gì.

Chỉ là đưa tay nắm lại thật chặt tay ta.

Dùng hết toàn bộ sức lực của mình.

Giống như thứ chúng ta nắm không phải tay nhau.

Mà là cả thế giới của nhau.

Đối diện dòng hắc ám hủy thiên diệt địa kia.

Chúng ta đều không né tránh.

Cũng không ra tay chống đỡ.

Bùi Cửu Dạ chỉ ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn ma ảnh dữ tợn giống hệt mình.

Nhìn chính bản thân quá khứ đại diện cho mọi đau khổ và bất kham của mình.

Sau đó huynh chậm rãi dang hai tay.

Giống như muốn ôm một người bạn cũ lâu ngày gặp lại.

“Trở về đi.”

Huynh khẽ nói.

Giọng không lớn.

Nhưng mang theo sự thấu triệt tâm chướng, sự rộng lượng và bình thản.

“Ngươi là một phần của ta.”

“Là con đường ta đã đi, là vết thương ta đã chịu, là m/áu ta đã chảy.”

“Ta từng hận ngươi, sợ ngươi, muốn hoàn toàn xóa bỏ ngươi.”

“Nhưng bây giờ, ta không muốn nữa.”

“Không có ngươi, sẽ không có ta hôm nay.”

“Không có ngươi, có lẽ ta đã không thể chống đỡ qua ba trăm năm này.”

“Cảm ơn ngươi.”

“Cũng… xin lỗi.”

“Bây giờ, trở về đi.”

“Chúng ta… hòa giải rồi.”

Lời huynh giống như một đạo chú ngữ mang sức mạnh vô thượng.

Ma ảnh dữ tợn kia đột nhiên dừng lại giữa không trung.

Biểu cảm điên cuồng và hủy diệt trên mặt nó dần dần đông cứng.

Thay vào đó là một sự giải thoát.

Chương trước Chương tiếp
Loading...