Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Sư Huynh Không Tảo Mộ, Ta Một Chưởng Phá Mộ Tìm Huynh Tính Sổ
Chương 3
"Cút"
Trong lòng ta có chút mất kiên nhẫn.
Mấy người này quá ồn ào.
Làm chậm trễ việc ta đi tìm Bùi Cửu Dạ.
Ta chỉ khẽ động một ý niệm.
Một luồng hồn lực vô hình từ trên người ta tản ra.
Mấy đệ tử chính đạo đang xông lên kia, giống như đâm phải một bức tường vô hình.
Thân thể đột nhiên khựng lại, sau đó đồng loạt bị đánh văng ra.
Nặng nề ngã xuống đất, miệng phun m/áu, ngất lịm.
Toàn bộ đại sảnh tửu lâu, trong nháy mắt rơi vào một mảnh tĩnh mịch như c/õi ch/ế/t.
Tất cả mọi người đều kinh hãi nhìn cảnh tượng quỷ dị này.
Tên ma tu hắc y kia cũng sững người.
Hắn kinh nghi bất định nhìn về phương hướng của ta.
Hiển nhiên, hắn cũng cảm nhận được luồng lực lượng kia, nhưng lại không nhìn thấy sự tồn tại của ta.
Ta không để ý tới hắn.
Ánh mắt rơi trên người tên sư huynh lạnh lùng có cánh tay bị ma khí xâm thực.
Hắn đau đớn ngã trên mặt đất, cánh tay đã hoàn toàn hoại tử, hắc khí còn đang không ngừng lan lên trên.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, cả người hắn cũng sẽ bị nuốt chửng.
Tuy là đệ tử chính đạo, nhìn cũng khá đáng ghét.
Nhưng dù sao cũng chưa đáng ch/ế/t.
Ta giơ tay lên, hướng về phía hắn cách không điểm một chỉ.
Một luồng hồn lực tinh thuần bay tới, chui vào trong cơ thể hắn.
Luồng ma khí bá đạo kia, vừa gặp hồn lực của ta, giống như chuột gặp mèo.
Trong nháy mắt đã bị xua tan sạch sẽ.
Dù cánh tay đã hoại tử không thể cứu lại được.
Nhưng ít nhất, mạng đã giữ được.
Làm xong tất cả, ta xoay người chuẩn bị rời đi.
“Tiền bối, xin dừng bước!”
Tên ma tu hắc y kia bỗng nhiên lên tiếng.
Thanh âm hắn có chút khàn, nhưng ngữ khí lại vô cùng cung kính.
Hắn hướng về phía ta đang đứng, thật sâu cúi người hành lễ.
“Đa tạ tiền bối ra tay tương trợ.”
Bước chân ta khựng lại.
Hắn đang cảm tạ ta sao?
Rõ ràng ta cứu kẻ địch của hắn.
“Vãn bối Huyền Minh, không biết tiền bối cao tính đại danh? Có thể hiện thân gặp mặt chăng?”
Thái độ hắn rất thành khẩn.
Ta trầm mặc một lát.
Dù sao ta cũng phải đi Quỷ Khốc Cốc, có lẽ có thể từ chỗ hắn hỏi thăm được một ít tin tức về Bùi Cửu Dạ.
Ta do dự một chút, vẫn phân ra một tia hồn lực, ngưng tụ thành hình giữa không trung.
Một thiếu nữ bán trong suốt, mặc phục sức Thanh Vân Tông của ba trăm năm trước, xuất hiện trước mặt hắn.
Huyền Minh nhìn thấy dung mạo ta, đồng tử đột nhiên co rút.
Trên mặt tràn đầy chấn kinh và không dám tin.
Hắn há miệng, như muốn nói điều gì.
Cuối cùng lại chỉ nghe “bịch” một tiếng, một gối quỳ xuống.
Trong thanh âm mang theo một tia kích động và run rẩy khó kìm nén.
“Thuộc hạ Huyền Minh, cung nghênh chủ mẫu trở về!”
04
Chủ mẫu?
Hai chữ này như một đạo kinh lôi, nổ tung trong hồn hải của ta.
Ta c-ay/o-t đứng sững tại chỗ, nhất thời không kịp phản ứng.
Ta chỉ là một cô hồn dã quỷ đã ch/ế/t ba trăm năm.
Sao lại trở thành “chủ mẫu” của ai chứ?
Ta nhìn Huyền Minh, tên ma tu hắc y đang quỳ một gối trước mặt ta.
Đầu hắn cúi rất thấp, tư thái cung kính tới cực điểm.
Giống như ta không phải một hồn thể hư ảo, mà là một tồn tại chí cao vô thượng nào đó.
“Ngươi… nhận nhầm người rồi chăng?”
Thanh âm ta có chút phiêu hốt.
“Thuộc hạ không dám.”
Giọng Huyền Minh kiên định vô cùng.
“Thuộc hạ tuy chưa từng tận mắt nhìn thấy chân dung chủ mẫu, nhưng ba trăm năm qua, trong tẩm cung của chủ thượng, vẫn luôn treo họa tượng của người.”
“Bức họa đó, thuộc hạ đã nhìn không dưới ngàn lần, tuyệt đối không thể nhận sai.”
Họa tượng của ta?
Trong tẩm cung của Bùi Cửu Dạ?
Nhịp tim của ta, nếu quỷ hồn cũng có nhịp tim, đã lỡ một nhịp.
“Chủ thượng của ngươi… là ai?”
Ta gần như nín thở hỏi ra câu o.t/ca.y này.
Dù trong lòng đã sớm có đáp án sắp bật ra.
“Bẩm chủ mẫu, chủ thượng của thuộc hạ, chính là Ma Vực Chí Tôn đương thời.”
“Bùi Cửu Dạ.”
Quả nhiên là huynh.
Sư huynh của ta.
Vị đại sư huynh kinh tài tuyệt diễm của Thanh Vân Tông năm xưa.
Giờ đây, lại trở thành Ma Vực Chí Tôn trong miệng người đời.
Trong lòng ta trăm mối ngổn ngang, không biết là đắng hay chát.
“Ngươi đứng dậy nói chuyện.”
Ta nhàn nhạt nói, hồn thể lại ngưng thực thêm vài phần.
Không thể trước mặt người ngoài mà để lộ cảm xúc của mình.
“Đa tạ chủ mẫu.”
Huyền Minh đứng dậy, nhưng vẫn hơi khom người, không dám nhìn thẳng vào ta.
“Vì sao ngươi gọi ta là chủ mẫu?” Ta hỏi ra nghi hoặc lớn nhất trong lòng.
Huyền Minh dường như có chút ngoài ý muốn, nhưng vẫn cung kính trả lời.
“Chủ thượng ba trăm năm trước sa vào ma đạo, sau khi nhất thống Ma Vực, đã chiếu cáo thiên hạ.”
“Đời này của ngài, thê tử duy nhất, chỉ có Lạc Thanh Từ một người.”
“Người, chính là chủ mẫu duy nhất của toàn bộ Ma Vực chúng ta.”
Thê tử duy nhất…
Lạc Thanh Từ.
Tấm bia khắc hai chữ “Ngô thê” kia, không phải lời nói hồ đồ nhất thời trong lúc đau thương của huynh.
Mà là lời tuyên cáo của huynh với toàn thiên hạ.
Ta chỉ cảm thấy cổ họng thắt lại, nghẹn đến khó chịu.
Bùi Cửu Dạ, huynh đúng là đồ ngốc.
Huynh rốt cuộc đã vì ta mà làm bao nhiêu chuyện ta không hề biết?
Ta cưỡng ép đè xuống cảm xúc đang cuộn trào trong lòng, tiếp tục hỏi.
“Ngươi nói, chủ thượng của ngươi đang ở Quỷ Khốc Cốc?”
“Phải.”
“Hắn tới đó làm gì?”
“Là để tìm một vị thần dược.”
Ngữ khí của Huyền Minh trở nên trầm trọng.
“Cửu U Hoàn Hồn Thảo.”
“Thần vật thượng cổ trong truyền thuyết, có thể tái tạo nhục thân, nghịch chuyển sinh t/ử.”
Hồn thể của ta đột nhiên run lên.
Tái tạo nhục thân, nghịch chuyển sinh t/ử.
Huynh là vì muốn hồi sinh ta!
Những lời tiên sinh kể chuyện nói, vậy mà đều là thật.
“Gốc Hoàn Hồn Thảo đó, là thứ cần thiết cuối cùng để hồi sinh người…”
Huyền Minh bổ sung.
“Chủ thượng vì gom đủ những vật liệu khác, đã hao phí gần ba trăm năm tâm huyết.”
“Hiện giờ thần thảo xuất thế, ngài nhất định phải có được.”
Thì ra là vậy.
Thì ra huynh năm nay không tới tảo mộ cho ta, là vì bước cuối cùng này.
Tâm nguyện ba trăm năm của huynh, sắp sửa hoàn thành rồi.
“Vậy hắn… vì sao vẫn chưa trở về?”
Trong giọng nói của ta, mang theo một tia run rẩy mà chính ta cũng chưa kịp nhận ra.
“Quỷ Khốc Cốc là nơi cực âm, oán khí ngập trời, Cửu U Hoàn Hồn Thảo lại do hàng vạn oán hồn thượng cổ cùng nhau trấn giữ.”
“Chủ thượng lần này đi, chính là muốn quét sạch mấy vạn oán hồn đó, cưỡng đoạt thần thảo.”
“E rằng lúc này, trong cốc đang đại chiến.”
Đại chiến…
Trái tim ta đột nhiên thắt lại.
Đó là mấy vạn oán hồn thượng cổ.
Một mình huynh?
“Hắn gặp nguy hiểm sao?”
“Chủ thượng tu vi thông thiên, đương thế vô địch, đám tiểu nhân tầm thường dĩ nhiên không phải đối thủ.”
Huyền Minh tuy nói như vậy, nhưng vẻ lo lắng giữa chân mày lại không che giấu được.
“Nhưng những oán hồn đó bị vây khốn mấy vạn năm, oán khí nặng đến khó mà tưởng tượng. Chủ thượng dù có thần dũng, cũng tất sẽ là một trận khổ chiến.”
“Huống hồ…”
Huyền Minh dừng lại một chút, nhìn thoáng qua những người đang hôn mê dưới đất.
“Hiện giờ tin tức thần thảo xuất thế đã lan truyền, không chỉ các thế lực ma đạo khắp nơi, mà ngay cả những tiên môn chính đạo tự xưng kia, cũng đều đang rình rập bên ngoài Quỷ Khốc Cốc.”
“Bọn chúng đều muốn chờ chủ thượng cùng oán hồn lưỡng bại câu thương, để ngồi không hưởng lợi.”
Ta hiểu rồi.
Hiện giờ huynh là cô thân một mình, trước sau đều có địch.
Ba trăm năm trước, ở Thanh Vân Tông, huynh đứng chắn trước mặt ta.
Ba trăm năm sau, tại Quỷ Khốc Cốc, huynh vì ta mà khổ chiến.
Tên ngốc này.
Vĩnh viễn vẫn luôn như vậy.
Chuyện gì cũng tự mình gánh lấy.
“Đưa ta tới Quỷ Khốc Cốc.”
Ta nhìn Huyền Minh, ngữ khí không cho phép nghi ngờ.
“Chủ mẫu, chuyện này…”
Huyền Minh lộ vẻ khó xử.
“Oán khí ở Quỷ Khốc Cốc ngập trời, đối với hồn thể của người có tổn hại rất lớn, hơn nữa nơi đó hiện giờ là long đàm hổ huyệt, quá mức nguy hiểm.”
“Nếu chủ thượng biết ta đưa người tới mạo hiểm, nhất định sẽ lột da ta.”
“Đây là mệnh lệnh.”
Hồn thể ta khẽ tiến về phía trước, một luồng uy áp vô hình tản ra.
Đây là lần đầu tiên trong ba trăm năm qua, ta dùng giọng điệu cứng rắn như vậy để nói chuyện.
Ta không biết luồng uy áp này từ đâu mà có.
Có lẽ là thân phận “chủ mẫu” này, cho ta thêm dũng khí.
Cũng có lẽ là nghĩ tới tên ngốc đang liều mạng vì ta kia, khiến ta không thể tiếp tục mềm yếu.
Toàn thân Huyền Minh chấn động, lần nữa quỳ một gối xuống đất.
“Thuộc hạ… tuân mệnh.”
Hắn từ trong ngực lấy ra một chiếc tiểu chu nho nhỏ được điêu khắc từ bạch cốt.
Trong miệng lẩm bẩm niệm chú.
Chiếc cốt chu đón gió mà lớn dần, trong chớp mắt biến thành một chiếc đại thuyền dài mấy trượng, lơ lửng giữa đại sảnh tửu lâu.
Thân thuyền khắc đầy ma văn phức tạp, tỏa ra ánh sáng đen u u.
“Chủ mẫu, mời.”
Ta không còn do dự, phi thân mà lên.
Bùi Cửu Dạ.
Chờ ta.