Ta Gả Cho Nhiếp Chính Vương, Kẻ Tử Địch Của Phụ Thân

Chương 3



“Mẫu từ tử hiếu, nếu phụ thân của nàng là một kẻ cặn bã, vậy hành động hôm nay của nàng chính là vì đại nghĩa mà diệt thân.”

Phụ thân ta đang định quay sang mắng luôn cả Thẩm Dực.

Thẩm Dực phất tay một cái, thị vệ liền áp giải một người phụ nữ và một đứa trẻ bước vào trong viện.

Còn chưa kịp hỏi han, người phụ nữ kia đã òa khóc kể lể.

Phụ thân của người phụ nữ là bạn học cùng cửa sổ với phụ thân ta, vì khổ học nhiều năm mà hại thân thể, sớm đã qua đời.

Trước lúc lâm chung, ông ấy đem đứa con gái duy nhất gửi gắm cho phụ thân ta.

Người phụ nữ lau nước mắt.

“Phụ thân ta nói Tô Lăng Phong là bậc quân tử khiêm nhường, phẩm hạnh cao khiết, nên mới yên tâm giao phó ta cho ông ta.”

“Nào ngờ, vị quân tử trong mắt thế nhân ấy, lại trong lúc ta còn đang để tang nóng, đã… đã chiếm đoạt ta.”

“Về sau ông ta còn thường xuyên tìm đến, ban đầu ta liều c/h/ế/t chống cự, nhưng ông ta trực tiếp nhốt ta lại, còn nói ta là một cô gái mồ côi không người nương tựa, c/h/ế/t rồi cũng chẳng có ai hay biết.”

“Về sau ta mang thai, cũng chỉ có thể nhận mệnh.”

“Ta hận hắn, nhưng lại không thể phản kháng, mỗi lần hắn đè lên người ta, ta đều buồn nôn đến muốn ói, chỉ có thể ở trong lòng đem hắn t/hiên đ/ao v/ạn c/ắt.”

“Vương gia, xin ngài hãy làm chủ cho ta.”

Người phụ nữ kia bật khóc nức nở, đứa trẻ cũng theo đó khóc òa lên.

Cổng Tô phủ chật kín người đến mức sắp vỡ tung, dù sao loại đại náo nhiệt thế này đâu phải dễ dàng được chứng kiến.

Phụ thân ta giận đến mất kiểm soát, xông lên định đá đánh người phụ nữ kia.

“Con đ/ĩ kia, ngươi dám vu khống ta như vậy sao.”

Chỉ tiếc là còn chưa kịp ra tay, ông ta đã bị thị vệ của Vương phủ khống chế, chỉ có thể vùng vẫy như con bướm đêm lớn, tay chân loạn xạ.

Người phụ nữ không hề sợ hãi ông ta, ngược lại còn đứng dậy lao đến trước mặt phụ thân ta, phun một ngụm nước bọt.

“Kẻ ác thì mãi là kẻ ác, báo ứng của ngươi đã tới rồi.”

Không biết là bị nước bọt sặc phải, hay là tức đến ngất đi, tóm lại phụ thân ta liền ngã quỵ.

Thẩm Dực lập tức sai người đi mời đại phu đến cứu chữa, chỉ tiếc rằng phụ thân ta đã méo miệng lệch mắt, nước dãi chảy ròng, nửa người bất toại, kết luận chính là trúng phong.

Thẩm Dực quay sang nhìn người phụ nữ.

“Ngươi còn muốn kiện cáo hắn nữa hay không.”

Người phụ nữ nhìn đứa trẻ một cái, lắc đầu.

“Nay hắn đã thành ra bộ dạng này, cũng coi như đã phải chịu báo ứng rồi.”

“Trong căn trạch nơi ta ở, hắn có giấu năm nghìn lượng bạc, e rằng cũng đều là của phi nghĩa, ta nguyện giao hết cho Nhiếp Chính Vương xử lý.”

“Ngươi muốn phần thưởng gì.”

Người phụ nữ suy nghĩ một lát.

“Ta không cần gì cả, chỉ mong được dẫn theo đứa trẻ trở về quê cũ, sống những ngày yên ổn.”

Thẩm Dực nhận số bạc ấy, nhưng quay đầu lại ban thưởng cho người phụ nữ kia một vạn lượng bạc.

“Ngươi là người tốt, người đâu, hộ tống hai mẹ con họ hồi hương.”

Trước khi rời đi, người phụ nữ bước đến trước mặt mẫu thân ta, quỳ xuống, dập đầu thật sâu một cái.

Mẫu thân ta mấp máy môi, nhưng không nói lời nào, chỉ mang vẻ mặt phức tạp nhìn theo bóng lưng hai mẹ con họ rời đi.

Tiễn người phụ nữ ấy xong, Thẩm Dực quay sang hỏi mẫu thân ta dự định thế nào, có muốn hòa ly hay không.

Nếu hòa ly, hắn sẽ sắp xếp chỗ ở khác cho hai mẹ con ta.

Lần này, mẫu thân ta không còn do dự lấy nửa phần, trực tiếp gật đầu.

Nghe được câu trả lời của mẫu thân ta, Tô Lăng Phong nửa người bất toại liền gào lên a a loạn xạ.

Hắn cố gắng muốn khiến mẫu thân ta quay đầu nhìn hắn một lần.

Nhưng mẫu thân ta đi rất dứt khoát, chỉ để lại cho hắn một bóng lưng.

7.

Thẩm Dực an trí hai mẹ con ta tại một tòa trạch viện, vị trí nằm ngay trong khu phố sầm uất.

“Chuyện xảy ra quá đột ngột, chỉ có thể sắp xếp tạm thời gần đây, nếu các ngươi ở không quen, ta sẽ đổi sang nơi khác.”

Ta lập tức lắc đầu.

“Ta rất thích, cứ ở đây đi.”

Đây không phải là lời khách sáo, mà là suy nghĩ thật lòng của ta.

Tòa viện này, ta không phải lần đầu tiên đặt chân tới.

Ngay vài tháng trước, ta đã từng đến đây một lần.

Những năm qua, để kiếm chút tiền thuốc thang cho mẫu thân, các việc như giặt giũ, quét dọn, làm công ngắn hạn, ta chưa từng làm ít.

Lần đó đến đây cũng vì bà lão phụ trách việc giặt hồ trong viện xin nghỉ, một người thím hàng xóm đã giúp ta nói đỡ với người quản sự nơi này, ta mới có thể tới làm tạm.

Ta từng bước đi xuyên qua bốn lớp viện, mới đến được chủ viện, lấy lại đống y phục cần giặt.

Ta xách chiếc giỏ nặng trĩu, nhìn ánh hoàng hôn rải khắp cả sân, cửa sổ thư phòng hé mở, lờ mờ có thể thấy những giá sách bày biện ngay ngắn.

Ta không dám mơ mình có thể sống trong một tòa trạch viện như thế này, chỉ là có chút ngưỡng mộ nho nhỏ, chủ nhân của căn nhà ấy, hẳn là rất hạnh phúc.

Có lẽ vì câu trả lời của ta quá vội vàng và thẳng thắn, Thẩm Dực khẽ cười.

“Vậy là tốt, Tô tiểu thư cứ an tâm ở lại đây, đợi ta đến cầu cưới.”

“Bọn nha hoàn, bà tử, tiểu tư trong phủ, ngươi cứ tùy ý sai khiến, ta đã dặn dò rồi, bảo họ nghe lệnh ngươi.”

Lớn từng ấy tuổi, trong nhà ta chưa từng có hạ nhân, ăn mặc ở đi lại đều do ta và mẫu thân tự tay lo liệu.

Phụ thân ta dường như không chịu nổi việc thấy ta được nghỉ ngơi dù chỉ một lát, không phải bắt ta giặt đồ nấu cơm, thì cũng là pha trà rót nước.

Có khi bị sai khiến quay cuồng, đến một bữa cơm nóng cũng không kịp ăn, chỉ tranh thủ nuốt tạm vài miếng đồ thừa nguội lạnh mà phụ thân ăn dở.

Là con gái của Tô Lăng Phong, ta chưa từng có lấy một ngày sống yên ổn, càng không nói đến chuyện hưởng phúc.

Vì thế, Thẩm Dực chỉ cần vỏn vẹn hai câu nói ấy, đã khiến ta mắt nóng lên, lệ tràn khóe mi, ta gắng gượng không để nước mắt rơi xuống, nghẹn ngào đến mức một câu cảm tạ khách sáo cũng không thể thốt ra.

May mà Thẩm Dực cũng không để tâm, chỉ thản nhiên nói.

“Nhờ có ngươi, ta mới có thể xử lý phụ thân ngươi một cách gọn gàng và đặc sắc như vậy.”

“Trên triều thiếu đi loại người nhảy nhót gây loạn như phụ thân ngươi, đối với quốc gia và bách tính đều là chuyện đại lợi.”

Ta cung kính cúi người hành lễ.

“Ân đức của Vương gia, ta nhất định ghi nhớ trong lòng, chuyện triều chính ta không hiểu, nhưng hậu trạch ta nhất định sẽ chăm sóc chu toàn, tận tâm hầu hạ ngài.”

Một lúc lâu Thẩm Dực không đáp lại, ta không nhịn được ngẩng đầu nhìn hắn.

“Cũng được, vậy ngươi hãy nhớ kỹ lời hôm nay của mình, hầu hạ ta cho tốt.”

Giằng co đến lúc này, trời đã dần tối, ta không nhìn rõ thần sắc của Thẩm Dực, chỉ mơ hồ thấy khi nói câu ấy, khóe môi hắn nhếch lên một chút.

Nói xong, Thẩm Dực xoay người rời đi.

Ta đứng nguyên tại chỗ nghĩ ngợi một hồi, có lẽ, có khi, rất có thể, cách dùng từ của mình vừa rồi có phần không được chuẩn xác cho lắm.

Không biết là do ánh chiều tà chiếu rọi, hay vì xấu hổ, gương mặt ta có chút ửng đỏ.

Nhưng rất nhanh, ta đã tự tìm được lời biện giải cho bản thân.

Người kia vốn là sắc ma nổi danh kinh thành, một đêm bảy lần, hậu viện đầy thông phòng thị thiếp, thiếu gì thêm một người như ta.

Huống hồ ta cũng không phải hoàn toàn không có điểm đặc biệt, dù sao ta chính là nữ nhi của Tô Lăng Phong, kẻ khiến hắn ghê tởm nhất.

8

Sau khi Thẩm Dực rời đi, ta đến viện của mẫu thân, bà vừa nhìn thấy ta liền khóc đến nấc lên.

Chỉ cần nghĩ đến việc ta phải gả cho người như Thẩm Dực, bà liền áy náy tự trách, lo lắng bất an, nhỏ giọng hỏi ta còn có cách nào khác hay không.

Ta hiểu, mẫu thân là đang lo cho ta.

Nhưng dưới tay Tô Lăng Phong ta còn sống được, huống chi là Thẩm Dực.

Những ngày tốt đẹp của ta và mẫu thân vẫn còn ở phía trước.

Ta nghĩ ngợi một chút, rồi lên tiếng trấn an mẫu thân.

“Mẫu thân nghĩ xem, hắn có đến bảy tám trăm thông phòng thị thiếp, thay nhau xếp hàng cũng đủ hai năm hơn, làm gì còn thời gian và tinh lực mà đến quấy rầy con.”

“Dẫu cho Thẩm Dực thanh danh không được hay cho lắm, nhưng có quyền có thế, có dung mạo có tiền tài, đối với chúng ta mà nói, đó là mối hôn sự có xách đèn lồng cũng chẳng cầu được.”

“Còn bảy tám trăm thông phòng thị thiếp kia, chỉ cần con là chính thê, các nàng ấy cũng không thể vượt qua con, con không cầu độc sủng, chỉ mong mỗi ngày thưởng hoa uống trà, dắt chó trêu mèo, đọc sách luyện chữ.”

“Mẫu thân, đó là những ngày tháng mà trước kia con nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, phải có phúc phận lớn đến mức nào mới có thể hưởng được chứ.”

Từng câu từng chữ, đều là lời từ tận đáy lòng ta, đó thực sự là cuộc sống tốt đẹp nhất mà ta có thể tưởng tượng ra.

Thế nhưng đối với những lời ấy, dường như mẫu thân ta không hoàn toàn tán đồng, bà hé môi muốn nói gì đó, lại không biết nên phản bác từ đâu, cuối cùng chỉ có thể mím chặt môi, rồi òa khóc.

Ta vội vàng lau khô nước mắt cho bà, gọi nha hoàn mang bát huyết yến vẫn đang hâm nóng trong bếp ra.

Ngươi xem, có cơm nóng để ăn, có y phục mới để mặc, có thể đọc sách luyện chữ, còn có thể chữa bệnh dưỡng thân cho mẫu thân, không cần lao động, càng không phải chịu đựng đòn roi và mắng chửi của Tô Lăng Phong, ta đúng là chiếm được món hời lớn rồi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...