Ta Hậu Cận, Lại Nghe Được Tiếng Lòng Bạo Quân
Chương 1
Vừa mở mắt, ta đã xuyên thành một tiểu cung nữ hầu cận bên cạnh bạo quân. Người trước đó, vì mưu toan trèo lên long sàng, đã bị hắn một kiếm x /uyên t /im. Mục tiêu của ta vô cùng đơn giản: sống sót, tích góp ngân lượng, chờ đến ngày xuất cung.
Thế nhưng ngay ngày đầu tiên đi hầu việc, ta đã phát hiện mình có thể nghe thấy tiếng lòng của bạo quân.
【Phiền phức. Tấu chương toàn là r /ác r /ưởi, đ /ào thì ghê t /ởm, cung nữ mới đến đ /ần đ /ộn như khúc gỗ.】
Trước mặt người đời, hắn là một đế vương l /ạnh m /á0, g /iếc ng /ười không chớp mắt.
Sau lưng người đời, hắn lại là một kẻ có tâm tư nhiều đến mức có thể tự lẩm bẩm suốt cả ngày.
Khi hắn mặt không cảm xúc rút kiếm, ta lại nghe thấy trong lòng hắn đang gào thét: 【A a a lại là một ngày bị é /p b /uộc làm việc nữa rồi! Bữa sáng của trẫm vì sao còn chưa dâng lên!】
Ta ngây người.
Công việc nguy hiểm bậc này, hình như… cũng không phải là không thể làm?.....
1
Ta tên An Cửu.
Mở mắt ra, trên người khoác bộ cung nữ phục đã cũ sờn một nửa, tay chân lạnh buốt, đang quỳ trên nền kim chuyên sáng bóng như gương.
Nội tâm của ta không phải sụp đổ, mà là trống rỗng đến ch /ết l /ặng.
Bởi vì người nam nhân đang ngồi trên long ỷ kia, vừa mới g /iếc một người.
Mũi kiếm dài trong tay hắn, nơi đầu kiếm, một giọt m /á0 đang chậm rãi lăn xuống, “tách” một tiếng, rơi vỡ tan ngay trước mặt ta.
Nguồn gốc của m /á0 này thuộc về một cung nữ khác đang nằm gần dưới chân ta, trước ngực nàng c /ắm một con d /ao g /ăm, thân thể đã sớm l /ạnh ng /ắt.
Trong đầu ta bỗng dưng ong ong, một đoạn ký ức không thuộc về ta cuộn trào mà tới, mà dòng ký ức này chính là của cung nữ đã ch /ếc kia. Hay thay cung nữ đã chết cũng tên An Cửu, là một tiểu cung nữ trong cung của hoàng đế Tiêu Triệt, nàng không cam tâm tầm thường, nghe theo sự xúi giục của cung nữ cùng phòng, vọng tưởng quyến rũ hoàng đế để một bước lên trời.
Vì thế, nàng ta nhân lúc dâng canh an thần, đã đốt hương c /ưỡng t /ình, lại thay một bộ sa y bán trong suốt.
Kết quả, long sàng còn chưa trèo lên được, con đường Hoàng Tuyền lại đi nhanh đến lạ.
Bạo quân Tiêu Triệt, kẻ đ /iên mà khắp Đại Lương triều ai ai cũng biết.
Đăng cơ ba năm, g /iếc ph /ạt quyết đoán, tính tình bạo ng /ược.
Hậu cung phi tần tranh sủng ghen tuông, nhẹ thì cấm túc, nặng thì một chén rượu đ /ộc.
Triều trước đại thần kết bè kết cánh, nhẹ thì bãi quan, nặng thì m /ãn m /ôn ch /ém đ /ầu.
Còn những cung nữ vọng tưởng trèo lên long sàng, kết cục chỉ có một —— ch /ết.
Nguyên chủ, chính là vật tế mới nhất.
Còn ta, một kẻ xui xẻo chỉ mong sống yên ổn qua ngày, cứ thế xuyên thành cung nữ mới có nguyên ký ức của nàng ta, và trớ trêu tiếp tục thay nàng ta hầu cận tên b /ạo quân kia.
“Lôi xuống.”
Trên long ỷ, giọng nói của Tiêu Triệt lạnh như băng, không mang theo một tia cảm xúc nào.
Bên cạnh, thái giám tổng quản Phúc An lập tức the thé đáp một tiếng “Dạ”, chỉ huy hai tiểu thái giám kéo th /i th /ể đi.
Vết m /á0 trên nền kim chuyên bị kéo lê, vạch ra một vệt đỏ chói mắt.
Trong đại điện, trong khoảnh khắc chỉ còn lại ta và b /ạo quân.
Ta vùi đầu thật thấp, hận không thể dập đầu xuống đất khoét ra một cái hố rồi chui vào.
Ch /ếc l /ặng.
Trong không khí tràn ngập mùi h /uyết t /inh hòa lẫn với đàn hương, tạo thành một thứ khí tức quỷ dị khiến ta ngh /ẹt thở.
Một ánh nhìn sắc bén rơi xuống đỉnh đầu ta, như gai cắm sau lưng.
Dường như ngay giây tiếp theo, thanh kiếm còn vương m /á0 kia sẽ đ /âm x /uyên cổ họng ta.
Ngay lúc ta cho rằng mình chắc chắn phải ch /ếc, một thanh âm hoàn toàn lạc quẻ với bầu không khí s /át kh /í này, đột ngột vang lên trong đầu ta.
【A a a, phiền c /hếc đi được, phiền c /hếc đi được, phiền c /hếc đi được, đám tấu chương này viết toàn thứ quái quỷ gì thế này, chẳng lẽ không thể viết cho ra tiếng người sao?】
Ta:?
Ảo thính rồi sao?
【Còn cái tên Phúc An này nữa, làm việc kiểu gì vậy, vết m /á0 trên đất sao còn chưa lau sạch, b /ẩn ch /ếc đi được, mắt trẫm sắp mù rồi!】
Ta giật mình run mạnh một cái, theo bản năng ngẩng đầu lên, vừa vặn đối diện với đôi mắt đen không gợn sóng của Tiêu Triệt.
Hắn vẫn là dáng vẻ l /ạnh l /ùng, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể g /iết ng /ười.
Thế nhưng thanh âm trong đầu ta vẫn tiếp tục vang lên.
【CUNG NỮ MỚI TỚI này là kẻ ngốc sao, đầu sắp ch /ôn luôn xuống đất rồi, đang biểu diễn khoan đất cho trẫm xem à?】
Ta: “……”
Ta xác định rồi, ta không hề bị ảo thính.
Ta dường như có thể nghe được tiếng lòng của vị b /ạo quân này.
Nhận thức ấy khiến toàn thân ta trong nháy mắt dựng đứng lông tơ, còn đáng sợ gấp trăm lần nỗi sợ đối mặt với c /ái ch /ếc ban nãy.
Đây đâu phải năng lực giữ m /ạng, đây rõ ràng là bùa c /ướp m /ạng.
Từ xưa đến nay, kẻ biết bí mật của đế vương nhiều nhất, đều không sống được lâu.
“Ngươi, tên là gì?”
Tiêu Triệt cuối cùng cũng mở kim khẩu, giọng nói vẫn lạnh lẽo như cũ.
Ta run rẩy đáp lời: “Nô tỳ…… nô tỳ tên An Cửu.”
【An Cửu? Tên nghe cũng được, chỉ là trông người thì ngốc nghếch đần độn, thôi vậy, dù sao cũng chẳng s /ống được mấy ngày.】
Ta: “……” .
Đại ca, miệng thì hỏi tên ta, mặc dù lòng chẳng nhớ gì đến tên cũng nữ đã chết cũng là An Cửu, tâm thì đã phán cho ta án t /ử h /ình rồi, như vậy thật sự ổn sao?
Bản năng cầu sinh khiến đầu óc ta xoay chuyển với tốc độ cực nhanh.
B /ạo quân, tính tình bất định, hỉ nộ vô thường.
Nhưng từ những tiếng lòng vừa rồi của hắn mà xem, hắn dường như mắc chứng sạch sẽ, lại cực kỳ thiếu kiên nhẫn.
Hắn chưa g /iết ta lúc này, có lẽ là vì đã g /iết mệt rồi, cũng có thể là vì…… ta không giống An Cửu trước đó, không dám động tay động chân với hắn.
Ta buộc phải biểu hiện thật nhát gan lại ngốc nghếch, hoàn toàn không có chút uy h /iếp nào, mới có thể khiến hắn tạm thời phớt lờ sự tồn tại của ta.
“Ngẩng đầu lên.”
Hắn lại ra lệnh.
Ta run rẩy ngẩng đầu, cố sức nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, vừa ti tiện vừa thấp hèn, ánh mắt bị ta khống chế ch /ếc chặt trong phạm vi ba tấc trước đầu gối mình, không dám có lấy nửa phần vượt lễ.
Lông mày của Tiêu Triệt khẽ nhíu lại, mức độ nhỏ đến mức gần như không thể nhận ra.
【……Diện mạo thì cũng coi như thanh tú, chỉ có điều cái biểu cảm này, trông như vừa bị cửa kẹp phải vậy, thôi đi, cứ giữ lại trước đã, đúng lúc thiếu một cung nữ quét dọn.】
Tảng đá lớn treo lơ lửng trong lòng ta, rốt cuộc cũng rơi xuống được một nửa.
“Phúc An.”
Tiêu Triệt cất giọng gọi lớn.
Phúc An như một cơn gió từ ngoài điện lướt vào, khom người nói: “Hoàng thượng, lão nô có mặt.”
“Từ hôm nay trở đi, để nàng ta phụ trách việc quét dọn ở Dưỡng Tâm điện, còn có lần sau nữa, ngươi biết hậu quả.”
Chữ “lần sau” trong miệng hắn, chính là chỉ chuyện trèo lên long sàng.
Ánh mắt Phúc An lướt trên người ta một vòng, tràn đầy cảnh cáo cùng khinh miệt, sau đó cung kính đáp: “Lão nô tuân chỉ.”
Ta bị Phúc An dẫn ra khỏi Dưỡng Tâm điện, hai chân vẫn mềm nhũn.
Phúc An sắp xếp cho ta ở gian phòng hạ nhân xa xôi nhất, bốn người một phòng, điều kiện vô cùng đơn sơ.
Ba cung nữ cùng phòng nhìn ánh mắt ta, chẳng khác nào đang nhìn một kẻ sống dở ch /ết dở.
Trong đó có một người tên là Xuân Đào, chính là “hảo tỷ muội” từng xúi giục nguyên chủ đi trèo long sàng.
Nàng ta thấy ta vậy mà còn sống quay về, trên mặt thoáng qua một tia kinh ngạc, ngay sau đó liền đổi sang dáng vẻ thương đời thương người.
“Muội muội An Cửu, cuối cùng muội cũng về rồi, dọa ch /ết tỷ rồi, hoàng thượng…… không làm khó muội chứ?”
Ta nhìn nàng ta, trong lòng cười lạnh. Hóa ra, không chỉ ký ức của An Cửu đã hoàn toàn nuốt chửng ta, mà trong mọi người ta cũng chính là An Cửu đã chết kia…
Trong ký ức của nguyên chủ, Xuân Đào này chẳng ít lần rót vào tai nàng những lời mê hoặc, nào là “nữ nhân thì phải biết tranh giành”, nào là “một bước lên trời còn hơn cả đời làm nô tài”.
Nguyên chủ đã tin, kết cục thê thảm.
Ta thì không phải kẻ ngốc đó.
Ta nặn ra mấy giọt nước mắt, một tay nắm chặt tay nàng ta, khóc đến mức chân thành tha thiết: “Xuân Đào tỷ tỷ, muội sợ lắm! Hoàng thượng thật đáng sợ, muội không dám nữa đâu! May mà hoàng thượng khai ân, chỉ phạt muội đi làm việc quét dọn, nếu không thì muội……”
Ta vừa nói, vừa quan sát biểu cảm của nàng ta.
Quả nhiên, nghe thấy ta chỉ bị phạt đi làm việc nặng nhọc, vẻ đề phòng cùng ghen tị trong đáy mắt nàng ta liền buông lỏng đi không ít.
Một cung nữ quét dọn, căn bản không tạo thành bất kỳ uy h /iếp nào đối với nàng ta.
“Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi, sau này cứ an phận làm việc, đừng nghĩ đến mấy chuyện viển vông đó nữa.”
Nàng ta giả nhân giả nghĩa vỗ vỗ lưng ta.
Ta “ừm ừm” gật đầu, trong lòng đã hoàn toàn xếp người này vào hạng không thể thâm giao.
Hoàng cung này, quả nhiên không có lấy một kẻ lương thiện.
Mục tiêu của ta vô cùng rõ ràng: chăm chỉ làm việc, tích góp thật nhiều ngân lượng, chờ đến hai mươi lăm tuổi, xuất cung!
Còn bạo quân……
Chỉ cần ta có thể nghe được tiếng lòng của hắn, sớm tránh né những bãi mìn của hắn, có lẽ…… cũng có thể cầm cự mà sống sót?
2
Ngày hôm sau, ta chính thức nhận việc, trở thành “tăng quét sân” chuyên trách của Dưỡng Tâm điện.
Công việc của ta rất đơn giản, chính là dọn dẹp tòa cung điện rộng lớn này đến mức không còn một hạt bụi.
Vì để bảo toàn t /ính m /ạng, ta dốc ra mười hai phần tinh thần, lau dọn từng ngóc ngách trong Dưỡng Tâm điện đến mức sáng loáng như mới, ngay cả bụi bẩn trong kẽ gạch nền cũng bị ta dùng bàn chải nhỏ moi ra sạch sẽ.
Khi Tiêu Triệt đến, ta đang quỳ dưới đất, cầm một miếng giẻ nhỏ, hì hục lau chùi chân long ỷ của hắn.
Hôm nay hắn khoác một thân long bào màu huyền sắc, càng làm nổi bật gương mặt tuấn mỹ vô song nhưng lạnh lùng nghiêm nghị kia, vừa bước vào, khí áp trong cả đại điện dường như hạ thấp đi tám phần.
Ta lập tức dừng động tác, quỳ sang một bên, vùi đầu thật thấp.
【Tên ngốc này, cũng thật chịu khó.】
Tiếng lòng quen thuộc vang lên, ta khẽ thở phào nhẹ nhõm, xem ra thân phận “ngu ngốc” mà ta cố tình dựng lên, coi như đã đứng vững.
Tiêu Triệt không để ý tới ta, trực tiếp bước tới sau án thư ngồi xuống, bắt đầu phê duyệt tấu chương.
Phúc An dẫn theo một tốp cung nữ, bưng bữa sáng lần lượt tiến vào.
“Hoàng thượng, thỉnh dùng bữa.”
Ta quỳ ở góc điện, dùng khóe mắt liếc trộm quan sát, tổng cộng tám món thức ăn, bốn loại điểm tâm, thêm một bát cháo bích canh, khí thế bày biện vô cùng lớn.
Ngay lúc ấy, tiếng độc thoại trong lòng Tiêu Triệt lại vang lên.
【Lại là canh đào giao tuyết yến sao? Trẫm đã nói rồi là không ăn đào, không ăn đào, không ăn đào! Ngự thiện phòng bị điếc cả rồi sao? Ngày nào cũng làm, ngày nào cũng làm, ngày nào cũng làm!】
Trong lòng hắn gào thét dữ dội, nhưng trên gương mặt, vẫn là dáng vẻ vô cảm như kẻ ch /ếc.
Trong lòng ta đánh “thịch” một tiếng.
Không ăn đào! Đây là một tin tức giữ m /ạng cực kỳ quan trọng!
Ta nhìn thấy một tiểu cung nữ có mày mắt thanh tú, đang cẩn thận bưng bát canh đào giao tuyết yến ấy tiến về phía Tiêu Triệt, còn ánh mắt của hắn thì đã rơi xuống bát canh kia, dần trở nên lạnh lẽo.
【Đồ ngu, còn dám bưng tới trước mặt trẫm, hôm nay lại phải thấy m /á0 rồi, phiền ch /ếc đi được.】
Da đầu ta tê dại! Lại sắp g /iết ng /ười nữa sao?!
Chỉ vì một bát món ngọt làm từ đào ư? Tên bạo quân này quả nhiên danh bất hư truyền!
Không được, ta không thể trơ mắt nhìn tiểu cung nữ kia đi vào ch /ết.
Cũng không phải vì ta lòng dạ thánh mẫu tràn lan, chủ yếu là vì ta không muốn nền đất mà ta vừa mới lau sạch lại bị m /áu làm bẩn.
Ta còn phải lau lại thêm một lượt nữa!
Trong khoảnh khắc nhanh như tia chớp, ta đưa ra một quyết định táo bạo.
Ta ôm giẻ lau sàn, tay chân cùng dùng, lồm cồm bò dậy, giả vờ đứng không vững, ngã sấp ngay trên mặt đất, rồi lao thẳng về phía cung nữ đang bưng canh kia.
“Ái da!”
Hai chúng ta lăn lộn thành một đống, bát canh đào giao tuyết yến tinh xảo kia “choang” một tiếng, ở cách Tiêu Triệt ba bước chân, vỡ nát tơi bời.
Hương thơm ngọt ngấy lập tức lan tỏa khắp nơi.
Cả đại điện, im lặng như t /ờ.
Tất cả mọi người đều bị biến cố bất ngờ này làm cho sững sờ.
Tiểu cung nữ bị ta đụng ngã kia sợ đến mức mặt trắng bệch, run rẩy như chiếc lá trong gió thu.
Sắc mặt Phúc An trong nháy mắt đen sì như đáy nồi, giọng nói the thé bén nhọn như muốn xé toạc màng nhĩ ta: “Làm càn! An Cửu, ngươi là đồ c/hó nô tài, dám kinh động thánh giá, ngươi gánh nổi hậu quả sao?!”
Ta chẳng kịp để ý toàn thân đ /au đớn, vội vàng lăn lộn quỳ ngay ngắn lại, liều mạng dập đầu, vừa khóc vừa kêu: “Hoàng thượng khai ân! Nô tỳ không cố ý! Nô tỳ…… nô tỳ chân bị tê, không đứng vững, cầu hoàng thượng tha m /ạng!”
Ta khóc đến mức nước mũi nước mắt giàn giụa, trông vừa ngu ngốc vừa thê thảm, muốn bao nhiêu chật vật thì có bấy nhiêu.
Tiêu Triệt ngồi trên long ỷ, từ trên cao nhìn xuống ta, đôi mắt đen trầm u ám, không để lộ ra bất kỳ cảm xúc nào.
Nhưng ta đã nghe thấy tiếng lòng của hắn.
【……Tên ngốc này, là cố ý phải không?】
Trong lòng ta giật thót một cái, hắn nhìn ra rồi sao?
【Ngã cũng khá là chuẩn, vừa hay đ /ập v /ỡ thứ mà trẫm ghét nhất.】
【Diễn xuất thì khoa trương, biểu cảm thì làm quá, chẳng khác nào đang hát tuồng.】
【Nhưng mà……】
Tiếng lòng của hắn khựng lại một chút.
【……Ngốc đến mức cũng khá là đặc biệt.】
Ta: “……”