Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ta Vì Chàng Vào Chỗ Ch/ế/t, Chàng Vì Nàng Mà Tính Kế
Chương 5
Giọng ta khàn đặc, còn mang theo tiếng nức nở.
“Ta từ phương Bắc chạy nạn tới… trong nhà gặp tai họa… cầu quan gia thương tình…”
Quan binh nhíu mày, lại đối chiếu ta với lệnh truy nã mấy lần.
Có lẽ hắn cảm thấy bộ dạng của ta, so với người phụ nhân trong bức họa kia vừa thanh tú vừa sắc mặt hồng hào, thật sự khác nhau một trời một vực.
Trên mặt hắn lộ ra vẻ chán ghét.
“Cút cút cút!”
Hắn phẩy tay như đuổi ruồi.
“Thối quá! Mau vào đi!”
Ta như được đại xá.
Vừa bò vừa chạy mà vào thành.
Cho đến khi đi xa thật xa, ta mới dám quay đầu nhìn lại một lần.
May mà bọn họ không đuổi theo.
Ta thở phào một hơi thật dài.
Thanh Châu thành còn phồn hoa hơn ta tưởng tượng.
Ta không dám nhìn nhiều, chỉ dựa theo ký ức, đi thẳng về phía tiệm thuốc Tần thị ở phía đông thành.
Tần thị dược phường là tiệm thuốc lớn nhất Thanh Châu.
Trước cửa xe ngựa qua lại như mắc cửi.
Bộ dạng như ta, căn bản không thể bước vào.
Ta trốn ở đầu một con hẻm đối diện, chờ suốt một ngày.
Cho đến khi tiệm thuốc sắp đóng cửa, khách khứa đã về hết.
Ta mới gom đủ dũng khí, bước tới.
Một tiểu nhị trẻ tuổi đang tháo ván cửa.
Nhìn thấy ta, lập tức lộ ra vẻ cảnh giác.
“Đi đi đi! Ăn mày từ đâu tới! Đừng đứng đây cản trở!”
Ta c/ay.o/t không rời đi.
Ta từ trong ngực, lấy ra một cây dược thảo.
“Tiểu ca, ta không phải tới xin ăn.”
“Ta có một gốc Tuyết Đỉnh Liên thượng hạng, muốn nhờ Tần chưởng quỹ xem giúp.”
Tiểu nhị sững người.
Tuyết Đỉnh Liên là dược liệu cực kỳ hiếm có.
Thông thường chỉ mọc trên đỉnh tuyết sơn.
Hắn nửa tin nửa ngờ nhận lấy dược thảo trong tay ta.
Gốc Tuyết Đỉnh Liên này, là khi ta chạy trốn trong núi vô tình phát hiện được.
Là thứ đáng giá duy nhất trên người ta.
Cũng là vật giúp ta có cơ hội gặp được Tần chưởng quỹ.
Tiểu nhị nhìn hồi lâu, vẫn không hiểu được gì.
“Ngươi chờ đấy!”
Hắn buông lại một câu, cầm dược thảo chạy vào nội đường.
Không lâu sau.
Một lão nhân tóc hoa râm nhưng tinh thần quắc thước, theo tiểu nhị bước ra.
Người đó chính là Tần chưởng quỹ.
Vừa bước ra, ánh mắt ông đã rơi ngay trên người ta.
Ánh nhìn của ông còn sắc bén hơn cả quan binh nơi cổng thành.
Tựa như có thể nhìn thấu lòng người.
“Gốc Tuyết Đỉnh Liên này, là của ngươi?”
Ông mở lời, giọng già nua nhưng trung khí mười phần.
Ta gật đầu.
“Là ta hái được trong núi.”
Tần chưởng quỹ không nói thêm gì.
Ông cầm gốc Tuyết Đỉnh Liên, lật đi lật lại xem xét.
Xem vô cùng cẩn thận.
Một lúc lâu sau, ông mới khẽ gật đầu.
“Phẩm tướng không tệ, là đồ thật.”
“Ngươi muốn bán bao nhiêu bạc?”
Ta lắc đầu.
“Ta không bán.”
Tần chưởng quỹ nhướng mày, dường như có chút bất ngờ.
“Vậy ngươi muốn làm gì?”
Ta hít sâu một hơi, hạ thấp giọng.
“Tần chưởng quỹ, ta muốn nói chuyện riêng với ngài.”
“Ta còn một thứ khác, muốn nhờ ngài xem giúp.”
Tần chưởng quỹ nheo mắt, đánh giá ta.
Trong ánh mắt ông mang theo sự dò xét và thăm dò.
Ta thản nhiên đón lấy ánh nhìn ấy.
Ta biết, đây là cơ hội cuối cùng của ta.
Thành hay bại, đều ở lần này.
Rất lâu sau.
Ông mới chậm rãi mở lời.
“Vào đi.”
Ông xoay người đi vào nội đường.
Ta theo sau ông.
Tiểu nhị định đi theo, lại bị ông dùng một ánh mắt ngăn lại.
Trong nội đường, đang đốt an thần hương.
Tần chưởng quỹ bảo ta ngồi xuống, còn rót cho ta một chén trà.
“Nói đi, rốt cuộc là thứ gì mà làm thần thần bí bí như vậy.”
Ta không lập tức lấy chiếc trâm gỗ ra.
Mà nhìn ông, hỏi một câu.
“Tần chưởng quỹ, ngài có nghe chuyện của phủ Trấn Bắc Hầu Thẩm gia không?”
Bàn tay đang nâng chén trà của Tần chưởng quỹ, khẽ khựng lại.
Ánh mắt ông lập tức trở nên sâu thẳm.
“Có nghe qua đôi chút.”
“Thế nào, ngươi có quan hệ với Thẩm gia?”
Ta không giấu giếm.
“Ta là thê tử cũ của Thẩm Niệm.”
“Cạch!”
Chén trà trong tay ông bị đặt mạnh xuống bàn.
Nước trà bắn ra ngoài.
Ông nhìn chằm chằm vào ta.
“Ngươi là Lưu Vi?”
Ta gật đầu.
Biểu cảm trên mặt ông trở nên vô cùng phức tạp.
Có kinh ngạc, có bừng tỉnh, còn có cả kích động khó nói thành lời.
“Thứ đó đâu?”
Ông gấp gáp hỏi.
“Thứ Thẩm Niệm đưa cho ngươi, ở đâu?”
Ta sững người.
Sao ông lại biết?
Chẳng lẽ…
Ta không còn do dự, từ trong ngực lấy chiếc trâm gỗ ra, đặt lên bàn.
“Ngài nói… là cái này sao?”
Tần chưởng quỹ vừa nhìn thấy chiếc trâm, hai mắt lập tức sáng lên.
Ngay cả tay ông cũng khẽ run.
Ông cầm chiếc trâm, thuần thục mở cơ quan, lấy mảnh giấy bên trong ra.
Ông mở mảnh giấy, nhìn những ký hiệu phía trên, kích động đến mức chòm râu cũng run lên.
“Không sai! Chính là nó! Chính là nó!”
Ông lẩm bẩm.
“Binh phù đồ của lão Hầu gia… cuối cùng cũng tìm được rồi!”
Binh phù đồ?
Ta nghe mà hoàn toàn mờ mịt.
Tần chưởng quỹ ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt nóng rực.
“Hài tử, e rằng ngươi vẫn chưa biết.”
“Thứ trong tay ngươi, không phải một tờ giấy bình thường.”
“Đây là bản đồ phân bố binh phù của ba mươi vạn đại quân Trấn Bắc quân!”
“Cũng là bằng chứng duy nhất… chứng minh Thẩm gia trong sạch!”
7
Binh phù phân bố đồ?
Trấn Bắc quân?
Chứng cứ chứng minh Thẩm gia trong sạch?
Đầu óc ta ong ong.
Mỗi một từ, đều như sấm nổ bên tai.
Ta chỉ là một phụ nhân thôn dã.
Ta chỉ muốn trồng trọt nuôi gà, sống qua ngày yên ổn.
Sao lại dính dáng tới những chuyện như thế này?
Tần chưởng quỹ nhìn vẻ mặt chấn kinh của ta, khẽ thở dài.
“Hài tử, ta biết ngươi hận Thẩm gia.”
“Tiểu tử Thẩm Niệm kia, quả thật có lỗi với ngươi.”
>>>MỌI NGƯỜI đọc tiếp (chương 6) đến (chương 18) tại đây nha mọi người ơi: https://saytruyen.vn/truyen/ta-vi-chang-vao-cho-chet-chang-vi-nang-ma-tinh-ke