Ta Xin Chỉ Hòa Ly Tới Biên Cương, Hắn Lật Tung Hỉ Đường Thành Trò Cười Thiên Hạ

Chương 10



Học cách…Hiểu những con người và chuyện vặt vãnh mà trước kia hắn chưa từng để ý.

Hắn nghe nàng kể…Con trai nhà Trương Tam học hành rất chăm chỉ.

Mẹ chồng nhà Lý Tứ lại phát bệnh phong thấp.

Người đàn ông nhà Vương Ngũ…Trong trận chiến lần trước…Đã mất một chân.

Những người ấy…Đều là binh lính dưới trướng hắn.

Là con dân mà hắn bảo vệ.

Nhưng trước kia…Trong mắt hắn…Họ chỉ là những con số mơ hồ.

Còn bây giờ…Thông qua Thẩm Thanh Hòa…

Họ trở thành từng con người sống động.

Có m/á/u có thịt.

Hắn bắt đầu hiểu.

Rốt cuộc…Thứ nàng tìm thấy trong tòa thành nhỏ này…

Là gì.

Đó là một loại…Gốc rễ gắn chặt với đất đai.

Với sinh mệnh.

Mà hắn…Cũng nguyện ý ở bên nàng.

Cùng nàng…Cắm xuống một gốc rễ mới nơi đây.

Hôn kỳ của họ…Được định sau một tháng.

Một ngày xuân ấm hoa nở.

Hôn lễ…Không tổ chức trong phủ quan.

Mà ngay tại căn viện nhỏ…Vừa được sửa sang lại.

Không mời quan lớn quyền quý.

Người đến…Đều là quân hộ và láng giềng bình thường ở Nhạn Môn Quan.

Còn có Lý Thước…Và những tướng sĩ từng cùng Cố Minh Viễn sinh t/ử nơi chiến trường.

Thẩm Thanh Hòa không đội phượng quan.

Cũng không mặc lễ phục lộng lẫy.

Nàng chỉ mặc bộ giá y đỏ…Chính tay o/tc'a'y mình may.

Kiểu dáng giản dị.

Nhưng lại khiến dung nhan khuynh thành của nàng…Như tranh vẽ.

Cố Minh Viễn cũng không mặc lễ phục nguyên soái.

Chỉ khoác một bộ hồng bào mới tinh…Của nam nhân bình thường.

Nhưng càng khiến hắn…Anh tuấn hiên ngang.

Không có nghi lễ rườm rà.

Không có tiếng trống nhạc ồn ào.

Họ chỉ…Trước sự chứng kiến của mọi người.

Bái thiên địa.

Bái cao đường.

Phu thê đối bái.

Khi họ ngẩng đầu…Nhìn nhau mỉm cười.

Tất cả mọi người đều cảm thấy…Chưa từng thấy một đôi bích nhân xứng đôi như vậy.

Lý Thước dẫn đầu…Bắt đầu hò hét.

“Uống rượu! Uống rượu!”

Các tướng sĩ cũng đồng loạt hô theo.

Cố Minh Viễn cười.

Nâng chén rượu lên.

Hắn không kính ai trước.

Mà xoay người…Đối diện Thẩm Thanh Hòa.

Hắn nhìn vào mắt nàng.

Ánh mắt trịnh trọng.

“Thanh Hòa.”

Hắn nói.

“Chén rượu này… ta kính nàng.”

“Kính nàng … khi ta hỗn trướng nhất, vẫn không bỏ rơi ta.”

“Kính nàng … khi ta bị mọi người rời bỏ, đã cứu ta.”

“Càng kính nàng … khi ta chẳng còn gì trong tay, vẫn nguyện ý gả cho ta.”

Nói xong…Hắn ngửa đầu uống cạn.

Vành mắt Thẩm Thanh Hòa đỏ lên.

Nàng cũng nâng chén rượu.

“Cố Minh Viễn.”

Nàng nói.

“Ta cũng kính ngươi.”

“Kính ngươi… trong trận phong tuyết năm ấy, chưa từng bỏ cuộc tìm ta.”

“Kính ngươi… trong trận huyết chiến ấy, đã giữ vững tòa thành này.”

“Càng kính ngươi… vì ta mà nguyện cởi bỏ bộ giáp vinh quang kia, làm một người bình thường.”

Nàng cũng…Uống cạn chén rượu.

Hai chiếc chén rượu trống…Khẽ chạm vào nhau.

Phát ra một tiếng…Thanh thúy.

Đó là sự vỡ vụn của quá khứ.

Cũng là khúc dạo đầu của tân sinh.

Trong sân…Tiếng reo hò vang lên như sấm.

Tất cả mọi người đều vui mừng cho họ.

Đêm dần khuya.

Khách khứa tản đi.

Tiểu viện…Khôi phục lại sự yên tĩnh.

Hồng chúc cháy sáng.

Soi hai bóng người…Tựa vào nhau.

Cố Minh Viễn nắm tay nàng.

Dẫn nàng bước vào phòng.

Căn phòng…Bày biện rất giản dị.

Nhưng lại ấm áp.

Trên bàn…Bày mấy món ăn nhỏ do chính tay hắn làm.

Còn có một bầu rượu trái cây…Đã được hâm ấm.

Hắn kéo nàng ngồi xuống bên bàn.

Hắn không vội…Làm những chuyện khác.

Mà từ trong ngực áo…Lấy ra một vật.

Là một chiếc trâm gỗ.

Rất bình thường.

Kiểu dáng…Đã hơi cũ.

“Đây là…”

Thẩm Thanh Hòa nhận ra ngay.

Đây là di vật mẫu thân nàng để lại.

Cũng là một trong số ít đồ vật…Nàng mang theo khi rời kinh thành.

Nàng tưởng…Đã sớm làm mất rồi.

“Hôm ta đi đón dâu.”

Cố Minh Viễn nói.

“Ta xông vào viện của nàng, không tìm được gì.”

“Chỉ nhặt được thứ này dưới góc bàn.”

“Ta nghĩ… đây chắc chắn là thứ rất quan trọng với nàng.”

“Cho nên ta vẫn luôn mang theo bên người.”

“Chỉ mong… có một ngày… có thể tự tay trả lại cho nàng.”

Hắn đứng dậy.

Đi tới sau lưng nàng.

Nhẹ nhàng tháo chiếc trâm hỉ trên tóc nàng xuống.

Sau đó cẩn thận…Cài chiếc trâm gỗ ấy lên.

Động tác của hắn…Rất nhẹ.

Rất dịu dàng.

Giống như đang nâng niu…Một báu vật hiếm có.

Thẩm Thanh Hòa nhìn hắn qua chiếc gương đồng trên bàn.

Nhìn đôi mắt…Chăm chú và thâm tình của hắn.

Trái tim nàng…Bị một luồng ấm áp và cảm động lớn lao…Lấp đầy.

Nàng biết.

Lần này…Nàng đã không chọn sai.

Người đàn ông này…Thật sự đã đặt nàng trên đầu quả tim.

Nàng chậm rãi…Quay người lại.

Đưa tay ôm lấy eo hắn.

“Cố Minh Viễn.”

Nàng vùi mặt vào lồng ngực ấm áp của hắn.

“Cảm ơn ngươi.”

“Ngốc quá.”

Hắn siết chặt vòng tay.

Ôm nàng vào lòng.

“Người nên nói cảm ơn… là ta.”

Ngoài cửa sổ…Ánh trăng như nước.

Trong phòng…Hồng chúc lay động.

Đêm ấy…ca'yo/t Rất dài.

Mà cũng rất ngắn.

Cuối cùng…Họ đã trở thành…Người trở về thật sự trong cuộc đời của nhau.

 

18.Dư sinh

Cuộc sống sau hôn nhân…

Bình dị.

Nhưng tràn đầy khói lửa nhân gian.

Cố Minh Viễn nộp lại soái ấn.

Hắn dâng sớ lên hoàng đế.

Xin từ chức vị nguyên soái.

Hắn nói…Hắn đã đánh trận nửa đời người.

Đã mệt rồi.

Quãng đời còn lại…Chỉ muốn ở Nhạn Môn Quan.

Ở bên thê tử của mình.

Làm một người bình thường.

Hoàng đế nổi giận.

Nhưng cũng bất lực.

Cả triều văn võ…Đều cho rằng Cố Minh Viễn đã điên rồi.

Chỉ vì một nữ nhân…Lại từ bỏ quyền thế và phú quý ngập trời.

Nhưng chỉ có Cố Minh Viễn tự mình biết.

Những thứ hắn có được…Quý giá hơn nhiều so với những thứ hắn mất đi.

Hắn trở thành một người nhàn rỗi ở Nhạn Môn Quan.

Niềm vui lớn nhất mỗi ngày…Chính là ở bên Thẩm Thanh Hòa.

Hắn theo nàng ra chợ mua rau.

Học cách…Mặc cả với người bán hàng.

Hắn theo nàng ra bờ sông giặt áo.

Vụng về giúp nàng vò giặt.

Thậm chí…Hắn còn theo nàng học cả may vá.

Tuy những thứ hắn thêu ra…Xiêu vẹo khó coi.

Nhưng Thẩm Thanh Hòa vẫn cẩn thận cất giữ.

Tiệm nhỏ của Thẩm Thanh Hòa…Vẫn mở cửa như cũ.

Nó trở thành sợi dây gắn kết chặt chẽ nhất…Giữa họ và tòa thành nhỏ này.

Họ quen biết…Từng người láng giềng qua lại.

Biết được…Niềm vui và nỗi buồn của từng gia đình.

Nhà của họ…Cũng trở thành nơi náo nhiệt c/a'yo-t nhất.

Những binh lính và quân hộ…Từng chịu ân của họ.

Thỉnh thoảng lại mang tới vài thứ.

Một bó rau dại vừa hái.

Vài con cá mới câu lên.

Hoặc một rổ bánh bao nóng hổi…Vừa ra khỏi nồi.

Tiểu viện của họ…Luôn tràn đầy hơi ấm tình người.

Mùa xuân đến.

Cố Minh Viễn khai khẩn một khoảnh đất nhỏ trong sân.

Hắn trồng đủ loại rau…Mà Thẩm Thanh Hòa thích ăn.

Hắn còn từ trên núi…Đào về một cây mai.

Hắn nói…Mai mùa đông ở kinh thành…Quá lạnh.

Hắn muốn trồng cho nàng một cây mai…Thuộc về Nhạn Môn Quan.

Một cây mai…Nở giữa gió xuân.

Mùa hạ đến.

Họ kê một chiếc ghế trúc.

Ngồi dưới gốc hòe già trong sân hóng mát.

Thẩm Thanh Hòa pha cho hắn một ấm trà thanh.

Còn hắn phe phẩy quạt lá…Kể cho nàng nghe những câu chuyện chinh chiến năm xưa.

Những ngày m/áu và lửa.

Đao và kiếm.

Qua lời hắn…Đều trở thành chuyện cũ nhẹ như mây.

Mùa thu đến.

Cây táo trong sân…Sai trĩu những quả đỏ au.

Cố Minh Viễn leo lên cây.

Hái cho nàng những quả ngọt nhất.

Thẩm Thanh Hòa đem táo…Làm thành bánh táo ngọt.

Hương vị ấy…Là món ngon mà lũ trẻ ở Nhạn Môn Quan mong chờ nhất.

Mùa đông đến.

Nhạn Môn Quan lại chìm trong tuyết trắng.

Trong nhà…Lửa than cháy rực.

Thẩm Thanh Hòa ngồi bên bếp.

Lặng lẽ thêu hoa.

Cố Minh Viễn ôm lấy nàng.

Đọc cho nàng nghe một cuốn sách.

Ngoài cửa sổ…Là gió tuyết mịt mù.

Trong phòng…Là bình yên của nhân gian.

Ngày hôm ấy.

Thẩm Thanh Hòa đang thêu một bức đông mai mới.

Không giống bức ba năm trước.

Trên bức này…Hoa mai nở rực rỡ.

Trên cành…Có hai con chim khách.

Đang tựa sát vào nhau.

Mũi kim…Không cẩn thận lại đâm vào đầu ngón tay.

Một giọt đỏ tươi rỉ ra.

Nàng còn chưa kịp đưa ngón tay lên môi.

Một bàn tay ấm áp…Đã nắm lấy tay nàng.

Cố Minh Viễn đưa đầu ngón tay nàng…Vào miệng mình.

Nhẹ nhàng…Mút đi giọt m/áu ấy.

Động tác của hắn…Dịu dàng.

Mà trân trọng.

 

Thẩm Thanh Hòa nhìn hắn.

Rồi khẽ mỉm cười.

“Đã lớn từng này rồi…”

Nàng nói.

Hắn lại nghiêm túc đáp:

“Tay của nàng… còn quan trọng hơn cả mạng của ta.”

Hắn ngẩng đầu lên.

Ánh mắt vượt qua bờ vai nàng.

Dừng lại trên bức tường phía trước.

Ở đó…Treo một bức họa.

Là do Thẩm Thanh Hòa vẽ.

Trong tranh là hoàng hôn nơi Nhạn Môn Quan.

Thành lũy.

Ánh chiều tà.

Đàn chim trở về tổ.

Và dưới chân thành…Có hai bóng người nhỏ bé.

Đang sánh vai bước đi.

“Thanh Hòa.”

Hắn bỗng gọi.

“Ừ?”

“Có khi nào nàng… hối hận không?”

Hắn hỏi.

“Hối hận vì từ bỏ phồn hoa nơi kinh thành.”

“Đi theo ta, ở lại nơi biên ải khắc nghiệt c'a'yo-t này.”

Thẩm Thanh Hòa khẽ lắc đầu.

Nàng đặt kim chỉ xuống.

Quay người lại.

Đối diện với hắn.

Nàng đưa tay…Khẽ chạm lên gương mặt hắn.

Trên gương mặt ấy…Đã có dấu vết của gió sương năm tháng.

Không còn trẻ nữa.

Nhưng lại khiến nàng…Cảm thấy bình yên vô hạn.

“Cố Minh Viễn.”

Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn.

Nói từng chữ một.

“Quyết định sai lầm nhất đời ta…”

“Là gả cho vị nguyên soái năm đó.”

“Nhưng quyết định đúng đắn nhất…”

“Là gả cho người đàn ông bình thường… tên Cố Minh Viễn của bây giờ.”

“Nơi nào có chàng…”

“Nơi đó chính là chốn bình yên của ta.”

“Dù là nơi biên quan…”

“Cũng là Giang Nam gấm vóc của riêng ta.”

Vành mắt Cố Minh Viễn đỏ lên.

Hắn kéo nàng vào lòng.

Ôm thật chặt.

“Thanh Hòa…”

“Được nàng làm vợ o/tc'a'y như thế…”

“Phu còn cầu gì nữa.”

Than lửa trong bếp…Khẽ nổ lách tách.

Ánh lửa hắt lên hai bóng người đang ôm nhau.

Ấm áp.

Và dài lâu.

Mùa xuân năm sau.

Thẩm Thanh Hòa mang thai.

Tiểu viện vốn yên tĩnh ngày nào…Đón chào một sinh mệnh mới.

Cố Minh Viễn hoàn toàn biến thành một người cha vụng về.

Hắn lúng túng…Đến mức tay chân chẳng biết đặt đâu.

Từ đó…Hắn càng trở nên cẩn trọng hơn trước.

Ngay cả bước chân…Cũng sợ làm nàng giật mình.

Cả Nhạn Môn Quan đều vui mừng cho họ.

Mùa thu năm ấy.

Đứa bé chào đời.

Là một bé trai.

Tiếng khóc vang dội…Như muốn vang khắp nửa tòa thành.

Lý Thước đến thăm họ.

Ôm đứa bé nhăn nhúm trong tay.

Cười đến mức không khép nổi miệng.

“Nguyên soái.”

“Đặt tên cho đứa bé đi.”

Cố Minh Viễn nhìn Thẩm Thanh Hòa.

Rồi nhìn đứa con trai đang ngủ trong lòng nàng.

Trong mắt hắn…Là sự dịu dàng và mãn nguyện không thể tan chảy.

Hắn nghĩ một lúc.

Rồi nói.

“Gọi là Cố An.”

“Cố của tưởng nhớ.”

“An của bình an.”

“Ta không mong nó giống ta.”

“Lập công lập nghiệp, phong hầu bái tướng.”

“Ta chỉ mong…”

“Nó giống mẹ nó.”

“Một đời…”

“Bình an vui vẻ.”

Thẩm Thanh Hòa nghe vậy.

Khẽ mỉm cười.

Nhưng nơi khóe mắt…Lại lặng lẽ rơi xuống một giọt lệ ca'y-o't.

Đó là…Nước mắt của hạnh phúc.

Nàng biết.

Từ nay về sau…Nàng và hắn.

Cùng với đứa con của họ.

Sẽ sống giữa mảnh trời rộng lớn này.

Một cuộc đời…Bình dị nhất.

Nhưng cũng hạnh phúc nhất.

Câu chuyện của họ…Sẽ giống như truyền thuyết của Nhạn Môn Quan.

Được gió mang đi…Truyền tụng thật lâu… thật lâu.

Kể về một chuyện tình.

Về yêu thương và cứu rỗi.

Về mất mát và đoàn viên.

Về tình sâu đến muộn.

Và quãng đời còn lại…Bên nhau.

Quả thật là: Đi hết vòng xoay nhân thế.

Ngắm trọn phồn hoa.

Mới hiểu rằng…Nơi khiến lòng an yên…Chính là quê hương.

Mà người ấy…Chính là con đường trở về.

(HẾT TOÀN VĂN) (ai vừa đọc, mắt vừa ướt thấy hay, thấy mãn nguyện thì quay lại follow ad nha)

Chương trước
Loading...