Ta Xin Chỉ Hòa Ly Tới Biên Cương, Hắn Lật Tung Hỉ Đường Thành Trò Cười Thiên Hạ

Chương 3



Hắn loạng choạng đứng dậy.

Đẩy mạnh nàng ra.

Không hề bước vào tân phòng.

Mà lao thẳng tới nơi quen thuộc nhất với hắn.

Thư phòng.

Nơi đó từng treo đầy tranh do Liễu Như Yên vẽ.

Trước kia hắn cho rằng đó là phong nhã.

Giờ nhìn lại…

Chỉ cảm thấy như đang báng bổ một người khác.

Hắn phát cuồng kéo toàn bộ tranh trên tường xuống.

Xé nát thành từng mảnh.

Khối ngọc bội Liễu Như Yên tặng hắn bị tháo khỏi thắt lưng.

Rồi ném mạnh xuống đất.

Âm thanh vỡ vụn vang lên thanh thúy.

Giống hệt trái tim hắn lúc này.

Hắn lật tung cả thư phòng.

Hắn muốn tìm.

Chỉ cần một thứ thôi.

Dù chỉ một thứ…

Thuộc về Thẩm Thanh Hòa.

Nhưng không có.

Trong thư phòng này…

Từ trước đến nay chưa từng có dấu vết của nàng.

Trong lòng hắn…

Càng trống rỗng hơn.

Bỗng nhiên hắn nhớ tới lời nàng từng nói.

“Những thứ ta tặng ngươi… đều bị ngươi khóa trong kho, chưa từng thấy ánh mặt trời.”

Kho.

Giống như nắm được cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

Hắn lập tức lao ra ngoài.

Kho của phủ nguyên soái chất đầy vàng bạc châu báu.

Cổ vật thư họa.

Đều là ban thưởng của hoàng đế, cùng chiến lợi phẩm nhiều năm chinh chiến của hắn.

Hắn đạp mạnh mở tung cửa kho.

Trong một góc tối.

Hắn tìm thấy một chiếc rương phủ đầy bụi.

Trên đó là chiếc khóa đồng đã rỉ sét.

Hắn rút bội đao của thị vệ.

Một nhát chém mạnh.

Chiếc khóa vỡ tung.

Chiếc rương… mở ra.

Bên trong rương là những món đồ được xếp ngay ngắn.

Hắn run run đưa tay, cầm lên món ở trên cùng.

Đó là một chiếc áo choàng.

Màu huyền đen, trên đó dùng chỉ vàng thêu mây cuộn.

Mũi kim dày dặn, tinh xảo đến mức chỉ nhìn thôi cũng biết người thêu đã đặt vào đó bao nhiêu tâm huyết.

Hắn chợt nhớ ra.

Đó là ba năm trước, trước khi hắn xuất chinh lần đầu.

Nàng đã thức trắng mấy đêm liền để kịp may cho hắn.

Khi ấy hắn chỉ thấy quá mức quê mùa.

Thuận tay ném cho hạ nhân.

Không ngờ…

Nàng lại lặng lẽ nhặt về.

Món thứ hai là một đôi quân ủng đế như ngàn lớp.

Đế giày được khâu chắc nịch, bên trong lót bông mềm.

Nàng từng nói, hành quân gian khổ, mong hắn đi lại dễ chịu hơn một chút.

Hắn lại cho rằng một đại tướng mặc thứ này sẽ khiến người ta chê cười.

Món thứ ba là một lá bùa bình an.

Bên trong nhét đầy ngải thảo.

Nàng nói chiến trường nguy hiểm, chỉ mong hắn được bình an trở về.

Nhưng hắn thậm chí còn chưa từng mở ra nhìn một lần.

Còn có chùm tua trên mũi thương hắn thường dùng đã bị mòn.

Nàng thay cho hắn một chùm mới.

Hắn lại chê màu sắc không đẹp.

Khi hắn bị bệnh.

Nàng tự tay chép từng đơn thuốc.

Những món điểm tâm hắn thích ăn.

Nàng ghi lại cả công thức.

Hắn từng thuận miệng nói phong cảnh nơi nào đó rất đẹp.

Nàng liền vẽ lại thành một bức sơn thủy.

Từng chuyện một.

Từng món một.

Đều là những thứ hắn từng vứt bỏ như rác rưởi.

Nhưng lại là toàn bộ tâm ý của nàng.

Hắn ôm những món đồ ấy trong tay.

Như ôm chính trái tim mình đang bị l /ăng tr /ì.

Hắn từng cho rằng những thứ nàng dành cho hắn là ràng buộc.

Là xiềng xích.

Hắn chưa bao giờ biết…

Thứ nàng trao cho hắn…

Là cả thế giới của nàng, không giữ lại chút nào.

Cố Minh Viễn cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.

Người đàn ông từng ở chiến trường chảy m/áu không rơi lệ.

Vị đại nguyên soái quyền khuynh triều dã.

Lúc này ôm một rương đồ cũ bị chính mình vứt bỏ.

Co quắp trong kho phòng ẩm lạnh và dơ bẩn.

Khóc như một đứa trẻ bị cả thế gian ruồng bỏ.

Cùng lúc đó.

Trên con quan đạo dẫn tới Nhạn Môn Quan.

Một chiếc xe ngựa đang chậm rãi tiến về phía trước.

Ngoài cửa sổ xe, trăng sáng sao thưa.

Thẩm Thanh Hòa dựa vào vách xe, đã ngủ say.

Hơi thở nàng đều đặn.

Gương mặt yên tĩnh an hòa.

Khóe môi thậm chí còn mang theo một nụ cười rất khẽ.

Nàng đang mơ.

Trong giấc mơ ấy…

Không có phủ soái.

Không có Cố Minh Viễn.

Chỉ có thảo nguyên bao la vô tận.

Và cơn gió tự do phóng khoáng.

Cuối cùng…

Nàng cũng có thể sống vì chính mình.

Những đổ nát ở kinh thành…

Từ nay không còn liên quan đến nàng nữa.

 

5.Nhạn Môn Quan

Xe ngựa đi hơn nửa tháng.

Càng đi về phía bắc, thời tiết càng lạnh.

Con đường cũng càng gập ghềnh.

Từ phồn hoa của kinh thành.

Đến sự yên tĩnh của thôn dã.

Rồi đến vùng đất hoang vu phương bắc.

Tâm của Thẩm Thanh Hòa cũng dần dần lắng lại.

Cuối cùng, vào một buổi sớm nào đó.

Người đánh xe chỉ về phía đường chân trời xa xa.

“Thẩm cô nương, đến rồi.”

Nơi đó chính là Nhạn Môn Quan.

Tựa như một con cự long nằm phục trên đại địa.

Hoang lương mà hùng vĩ.

Trên tường thành chi chít vết đao và lỗ tên.

Đó là huân chương mà năm tháng và chiến tranh để lại.

Gió từ đồng hoang thổi tới.

Mang theo một luồng sát khí lạnh lẽo.

Nơi đây chính là cửa bắc của Đại Chu.

Cũng là nơi Cố Minh Viễn một trận thành danh.

Xe ngựa tiến vào thành.

Cảnh tượng trong thành hoàn toàn khác với kinh thành.

Không có đình đài lầu các.

Không có xà nhà chạm trổ.

Những căn nhà hai bên đường đều được dựng từ đá và đất vàng.

Thấp bé.

Nhưng vô cùng kiên cố.

Trên phố phần lớn là binh sĩ mặc giáp trụ.

Bước chân họ vội vã, ánh mắt kiên nghị.

Trên gương mặt mỗi người đều in hằn dấu vết của gió sương và chiến trận.

Thỉnh thoảng mới thấy vài người dân thường.

Nhưng ai nấy cũng đi lại vội vàng.

Trong không khí nơi này dường như luôn phảng phất một sự căng thẳng và cảnh giác.

Chỗ ở Thái hậu sắp xếp cho nàng nằm trong một con ngõ vắng phía tây thành.

Một tiểu viện không lớn.

Hai gian chính phòng, một gian nhà phụ.

Trong sân có một cái giếng, còn có một cây táo trụi lá.

Rất đơn giản.

Nhưng được quét dọn sạch sẽ.

Người đánh xe lấy hành lý của nàng xuống, lại đưa thêm cho nàng một túi bạc.

“Cô nương, trong này là một trăm lượng bạc Thái hậu thưởng thêm.”

“Thái hậu dặn, cô nương cứ tạm ổn định ở đây trước.”

“Nếu có việc khó khăn, có thể tới Đồng Phúc khách o/tca'y điếm lớn nhất trong thành tìm chưởng quỹ.”

“Hắn là người của Thái hậu.”

Thẩm Thanh Hòa nhận lấy túi bạc, nhẹ giọng cảm tạ.

Người đánh xe hoàn thành nhiệm vụ, lập tức đánh xe rời đi.

Trong tiểu viện, chỉ còn lại một mình nàng.

Nàng đứng giữa sân.

Ngẩng đầu nhìn lên.

Trên cao là bầu trời xanh thẳm, cao rộng không một gợn mây.

Nàng hít sâu một hơi.

Không khí nơi này lạnh buốt.

Nhưng lại trong lành đến lạ.

Ở đây không có sự ngột ngạt của phủ soái.

Không có những lời đàm tiếu của kinh thành.

Từ hôm nay trở đi.

Thẩm Thanh Hòa sẽ bắt đầu một cuộc đời hoàn toàn mới ở nơi này.

Những ngày đầu không hề dễ dàng.

Nàng vốn là tiểu thư khuê các.

Mười ngón tay chưa từng chạm vào việc bếp núc.

Nhưng giờ đây lại phải tự học cách chẻ củi, nhóm lửa, nấu ăn.

Ngày đầu tiên.

Khói bếp hun đến mức nàng chảy nước mắt.

Tay bị dằm gỗ đâm rách mấy chỗ.

Cơm nấu ra nửa sống nửa chín, khó nuốt vô cùng.

Nhưng nàng không khóc.

Chỉ lặng lẽ ăn hết bữa cơm ấy.

Rồi tiếp tục luyện tập.

Nàng bắt đầu học cách ra chợ mua rau.

Những người bán hàng ở đây phần lớn là quân hộ quanh vùng.

Họ chất phác.

Nhưng cũng rất cảnh giác với người ngoài.

Thấy nàng – một “người ngoại hương” da thịt trắng trẻo, nói năng nhẹ nhàng –

Ai nấy đều nhìn nàng bằng ánh mắt dò xét.

Nàng không tự ti, cũng không kiêu ngạo.

Chỉ bình tĩnh hỏi giá, cẩn thận lựa chọn.

Dần dần.

Thái độ của mọi người đối với nàng cũng thay đổi.

Từ cảnh giác…

Chuyển thành tò mò.

Nàng bắt đầu quen với cuộc sống nơi đây.

Biết mùa đông phương bắc lạnh đến mức nào.

Buổi sớm nước giếng cũng kết một lớp băng mỏng.

Ở đây gạo rất đắt.

Bánh mì và mì sợi mới là lương thực chính.

Mỗi khi chiều xuống.

Trên tường thành sẽ vang lên tiếng tù và.

Đó là lúc binh lính tuần tra đổi ca.

Bàn tay nàng dần trở nên thô ráp.

Đầu ngón tay cũng mọc lên những lớp chai mỏng.

Nhưng trái tim nàng…

Lại ngày càng đầy đặn và bình yên.

Trong khi đó, ở kinh thành cách xa nghìn dặm.

Cố Minh Viễn đang sống trong địa ngục.

Sau hôn lễ hoang đường kia.

Hắn tự nhốt mình trong thư phòng.

Suốt một tháng không bước ra ngoài.

Liễu Như Yên bị hắn ra lệnh cấm túc.

Bị bỏ mặc trong tân phòng, không ai hỏi han.

Nàng trở thành trò cười lớn nhất kinh thành.

Thậm chí còn thê thảm hơn cả Thẩm Thanh Hòa từng bị hòa ly.

Trên triều đình, tấu chương đàn hặc Cố Minh Viễn chồng chất như núi.

Nói hắn khinh nhờn hoàng ân.

Hành sự hoang đường.

Không xứng làm nguyên soái.

Hoàng đế nổi giận.

Nếu không nhờ Thái hậu đứng ra áp chế.

Chiếc ghế nguyên soái của hắn… đã sớm không giữ nổi.

Nhưng Cố Minh Viễn đối với tất cả những điều đó…

Lại hoàn toàn không để tâm.

Hắn gầy đi rất nhiều.

Hốc mắt trũng sâu.

Cằm đầy râu lởm chởm.

Cả con người hắn giống như một con thú ớ.tca'y hoang bị nhốt trong lồng.

Mỗi ngày hắn đều ôm chiếc rương ấy.

Hết lần này đến lần khác vuốt ve những món đồ bên trong.

Hắn muốn đi tìm nàng.

Hắn muốn tới Nhạn Môn Quan.

Hắn dâng một phong tấu chương.

Xin được điều nhiệm ra bắc cương, trấn thủ biên ải.

Tấu chương dâng lên…

Như đá chìm xuống biển.

Hắn biết.

Là Thái hậu đã ngăn lại.

Hắn xông thẳng vào hoàng cung.

Quỳ ngoài cung Từ Ninh, cầu Thái hậu khai ân.

Từ sáng sớm…

Quỳ đến tận đêm khuya.

Nhưng cánh cửa cung Từ Ninh…

Vẫn chưa từng mở ra vì hắn.

Thái hậu chỉ truyền ra một câu.

“Những gì ngươi nợ nàng, hãy ở lại kinh thành… trả cho tử tế.”

“Đời này, ngươi đừng hòng gặp lại nàng.”

Hắn bị người của Thái hậu giam chặt trong kinh thành này.

Một chiếc lồng khổng lồ.

Hắn nắm trong tay thiên quân vạn mã.

Nhưng lại không thể đi đến nơi hắn muốn nhất.

Đến lúc này…

Hắn mới hiểu thế nào là cầu mà không được.

Thế nào là đau thấu tâm can.

Nỗi đau ấy…

Còn đau hơn cả việc trên chiến trường bị chém một trăm nhát.

Hắn bắt đầu bí mật phái người đến Nhạn Môn Quan dò hỏi tin tức.

Hắn muốn biết nàng sống có tốt không.

Hắn muốn biết nàng có từng… nhớ đến hắn hay không.

Những người được phái đi hết đợt này đến đợt khác.

Nhưng tin tức mang về… lại ít đến đáng thương.

Chỉ nói rằng nàng thuê một tiểu viện ở phía tây thành.

Ít khi ra ngoài.

Ngoài ra…

Không còn gì nữa.

Bàn tay của Thái hậu từ lâu đã bố trí Nhạn Môn Quan kín như thùng sắt.

Bất kỳ ai muốn tiếp cận Thẩm Thanh Hòa…

Đều sẽ bị âm thầm ngăn lại.

Cố Minh Viễn rơi vào tuyệt vọng và điên cuồng sâu hơn.

Không có tin tức của nàng.

Cảm giác ấy giống như một người sắp chết khát giữa sa mạc…

Nhưng trước mắt không thấy nổi một ốc đảo.

Hắn chỉ còn có thể dựa vào ký ức.

Nhớ lại ba năm hôn nhân của họ.

Những chuyện nhỏ nhặt từng bị hắn bỏ qua.

Từng bị hắn cười nhạt khinh thường.

Giờ đây…

Lại trở thành hình phạt tra tấn hắn hết lần này đến lần khác.

Hắn nhớ nàng thích ngồi bên cửa sổ thêu thùa.

Ánh nắng chiếu lên người nàng.

Yên tĩnh…

Mà đẹp đẽ.

Hắn nhớ nàng biết rõ tất cả thói quen của hắn.

Không ăn gừng.

Không uống trà quá nóng.

Khi ngủ phải để lại một ngọn đèn nhỏ.

Hắn nhớ mỗi lần hắn từ chiến trường trở về với thương tích đầy mình.

Nàng đều lặng lẽ chuẩn bị o.tca'y sẵn thuốc trị thương và y phục sạch sẽ.

Trong ánh mắt nàng…

Là nỗi đau lòng không giấu nổi.

Hắn từng có trong tay bảo vật quý giá nhất thế gian.

Nhưng chính tay hắn…

Đã đập nát nó.

Bây giờ hắn muốn nhặt lại từng mảnh vỡ.

Mới phát hiện ra…

Chúng đã bị gió thổi bay đến tận chân trời góc biển.

 

6.Sinh kế

Mùa đông ở Nhạn Môn Quan đến sớm và dữ dội.

Tháng mười vừa qua.

Đã có một trận tuyết lớn đổ xuống.

Cả thế giới chìm trong một màu trắng mênh mang.

Số bạc Thẩm Thanh Hòa mang theo…

Cũng đã gần tiêu hết.

Nàng buộc phải nghĩ cách mưu sinh.

Nàng không thể mãi dựa vào sự che chở của Thái hậu.

Nàng muốn dựa vào chính đôi tay mình.

Thật sự sống ở nơi này.

Nhưng nàng có thể làm gì đây?

Từ nhỏ nàng học là cầm kỳ thi họa.

Là nữ công thêu thùa.

Ở kinh thành…

Đó là tài nghệ của tiểu thư khuê các.

Nhưng ở nơi này…

Dường như chẳng có ích gì.

Một buổi chiều lạnh giá.

Nàng nhìn thấy Trương đại nương nhà bên.

Bà đang ngồi trước cửa, vá một bộ quân phục rách chi chít lỗ.

Đôi tay của bà vừa thô vừa sưng.

Trên da đầy những vết nứt do cước lạnh.

Ngay cả việc xâu kim cũng trở nên vô cùng khó khăn.

Trong lòng Thẩm Thanh Hòa bỗng khẽ động.

Nàng bước lại gần.

“Đại nương, để ta giúp người.”

Trương đại nương ngẩng đầu.

Trong đôi mắt đục ngầu hiện lên vẻ kinh ngạc.

“Cô nương… biết làm việc này sao?”

Thẩm Thanh Hòa chỉ mỉm cười.

Không nói gì.

Nàng nhận lấy kim chỉ cùng bộ quân phục.

Ngón tay nàng tuy cũng đã hơi thô ráp.

Nhưng vẫn linh hoạt hơn Trương đại nương nhiều.

Đôi tay khéo léo thoăn thoắt đưa lên hạ xuống.

Chẳng bao lâu.

Bộ quân phục cũ kỹ ấy đã được nàng vá lại chắc chắn.

Đường kim mũi chỉ dày dặn, tinh tế đến mức gần như không nhìn ra dấu vết vá.

Chương trước Chương tiếp
Loading...