Thái Tử Lúc Nào Cũng Bắt Ta Nguyền Rủa Người Khác

Chương 1



Ta xuyên thành một Thái tử phi xui xẻo, còn tự mang theo một cái miệng quạ đen trời sinh, chỉ thuận miệng nói một câu “Điện hạ sẽ bị ngã”, Tiêu Cảnh Hành liền úp mặt xuống đất, cả người cắm thẳng vào hồ sen.

Người này bề ngoài ôn nhu như ngọc, nhưng sau lưng lại là kẻ thù dai nhớ rất kỹ, sau khi phát hiện ra năng lực “dự ngôn” của ta, hắn dứt khoát coi ta như vật may mắn, trói chặt bên người không chịu buông.

Thế là sinh hoạt thường ngày ở Đông Cung biến thành cảnh tượng quen thuộc: ta lỡ miệng phá nhà, hắn bình thản đứng ra thu dọn hậu quả.

Về sau, hắn đăng cơ xưng đế, vòng tay ôm lấy ta rồi cười nói: “Hoàng hậu, nàng thử nguyền rủa trẫm thêm một câu xem nào?”

Ta trầm mặc giây lát rồi đáp: “… Bệ hạ tối nay sẽ ngủ ở thư phòng.”

Kết quả là ngay trong đêm đó, hắn thật sự bị đá khỏi long sàng.

1.

Ta xuyên không rồi.

Giây trước còn đang ở buổi tiệc tất niên của công ty, bị ông chủ ép uống rượu, giây sau đã khoác lên người bộ hỉ phục đỏ rực, ngồi ngay trên giường hỉ của Đông Cung.

Vòng cổ vàng trên cổ nặng đến mức ép ta khó thở, trâm ngọc trên đầu ít nhất cũng phải nặng đến ba cân.

“Thái tử phi nương nương, đã đến lúc vén khăn trùm đầu rồi.”

Bên cạnh, Lý ma ma đã thúc giục lần thứ năm, giọng nói rõ ràng đã lộ ra vẻ mất kiên nhẫn.

Ta hít sâu một hơi, đột ngột giật mạnh khăn trùm đầu xuống.

“Khụ!”

Suýt nữa thì một ngụm m /áu già đã phun ra.

Trước mắt ta là một nam nhân khoác hồng y, mày mắt như họa, đang dùng ánh nhìn của kẻ đi săn để quan sát ta.

Đầu ngón tay hắn thong thả xoay một chiếc nhẫn ngọc, khóe môi cong lên một nụ cười như có như không.

“Nghe nói Khương tiểu thư vừa gặp đã đem lòng si mê bản cung, thậm chí còn không tiếc nhảy hồ để tỏ rõ tâm ý?”

Giọng nói hắn trong trẻo ôn hòa, nhưng lời thốt ra lại khiến người ta chỉ muốn đánh cho một trận, “Sao giờ trông lại như gặp quỷ thế này?”

Ta: ???

Nguyên chủ của thân thể này e rằng đầu óc có vấn đề thật rồi.

Ta lén véo mạnh một cái vào đùi mình, đau đến mức nhe răng trợn mắt.

Rất tốt, không phải đang nằm mơ.

“Điện hạ hiểu lầm rồi,” ta cố nặn ra một nụ cười chuyên nghiệp.

“Thần thiếp thấy cá chép trong ao béo tốt quá, định vớt lên nướng…”

Câu còn chưa dứt, bên ngoài cửa sổ bỗng truyền đến một tiếng “tõm” thật lớn.

Tất cả chúng ta đồng loạt quay đầu nhìn sang, chỉ thấy một bóng đen đang vùng vẫy điên cuồng trong hồ sen, nước bắn tung tóe cao đến tận ba thước.

“Cứu… cứu mạng! Bổn vương không biết bơi…”

Sắc mặt của Tiêu Cảnh Hành trong nháy mắt trở nên vô cùng đặc sắc.

Ta yếu ớt giơ tay lên, dè dặt nói: “Cái đó… nếu ta nói cái miệng này của ta đã được khai quang rồi thì sao…”

“Người đâu!” Tiêu Cảnh Hành đột ngột quát lớn một tiếng, dọa ta giật mình run lên.

Hơn mười tên thị vệ ào ào xông vào, người dẫn đầu ôm quyền hành lễ: “Điện hạ có gì phân phó?”

Tiêu Cảnh Hành chỉ thẳng vào ta, từng chữ từng chữ nói ra: “Trói Thái tử phi lại trong thư phòng của bản cung! Từ hôm nay trở đi, không có sự cho phép của bản cung, không được để nàng bước ra khỏi thư phòng nửa bước!”

Ta: ???

Khoan đã, hướng đi của tình tiết này hình như không đúng thì phải!

“Điện hạ!” Ta cấp trí kêu lên, “Xin người nghe thần thiếp giải thích, chuyện này hoàn toàn chỉ là trùng hợp! Thần thiếp thề từ nay về sau sẽ không nói bừa nữa!”

Tiêu Cảnh Hành cúi người, ghé sát tai ta, hơi thở ấm nóng phả lên bên cổ: “Ái phi vừa rồi chẳng phải nói muốn nướng cá chép sao?”

Hắn đưa tay chỉ ra ngoài cửa sổ: “Giờ trong ao có sẵn rồi, có cần bản cung giúp nàng vớt lên không?”

Ta theo ngón tay hắn nhìn ra ngoài.

Ngũ hoàng tử đang bị thị vệ dùng sào tre vớt lên, trông chẳng khác gì một con gà rớt nước.

“Không… không cần đâu…” Ta cười khan, lùi về phía sau, “Ta đột nhiên muốn ăn chay.”

Đêm đó, trong Đông Cung lan truyền hai câu chuyện kinh dị.

Một là Thái tử phi mới tới có cái miệng chẳng khác gì pháp khí khai quang, nói gì linh nấy.

Hai là Thái tử điện hạ trong đêm đã cho người kê thêm một chiếc giường mềm trong thư phòng, còn đặc biệt chọn loại gỗ hồng mộc chắc chắn nhất.

Ta bị sắp xếp ngồi bên bàn án cạnh cửa sổ, nhìn cung nữ ra ra vào vào bày biện, không nhịn được thở dài: “Chuyện này đúng là quá khoa trương rồi…”

“Nương nương cẩn ngôn!”

Lý ma ma hoảng hốt vội đưa tay bịt miệng ta lại, giọng run rẩy nói: “Nương nương vừa rồi nói hai chữ ‘khoa trương’, tim lão nô đã đập thình thịch không yên rồi!”

Ta: “……”

Đêm khuya tĩnh lặng, ta lén liếc thấy Tiêu Cảnh Hành đang viết Khởi cư chú.

Dưới ánh nến, gương mặt nghiêng của hắn đặc biệt đẹp, hàng mi rủ xuống, hắt lên dưới mắt một mảng bóng nhỏ.

Bị lòng hiếu kỳ thúc đẩy, ta rón rén tiến lại gần.

Chỉ thấy trên giấy viết rõ rành rành:

Năm Cảnh Hòa thứ hai mươi ba, ngày mùng sáu tháng tám, Thái tử phi họ Khương nhập Đông Cung.

Nữ tử này rất kỳ diệu, có thể ng /uyền r /ủa lão Ngũ.

Ta: “……”

Hay lắm, hắn coi ta là vũ khí ng /uyền r /ủa hình người rồi sao?

Ta vừa định lén chuồn đi thì đột nhiên bị người ta xách cổ áo phía sau.

Tiêu Cảnh Hành không biết đã đứng sau lưng ta từ lúc nào, cười như không cười nói: “Ái phi có vẻ rất hứng thú với nhật ký của phu quân?”

“Không không không,” ta điên cuồng lắc đầu, “ta chỉ muốn hỏi một chút… cái giường mềm kia, có thể thêm một tấm chăn lông ngỗng không?”

Hắn nhướn mày: “Lý do?”

Ta cắn răng bịa đại: “Ta… ta ngủ hay nói mớ…”

“Chuẩn.”

Hắn đáp ứng ngoài dự liệu, nhưng khi xoay người rời đi lại bổ sung thêm một câu: “Ngày mai quý phi sẽ đưa mười mỹ nhân tới, ái phi nhớ ngậm miệng cho kỹ.”

Ta: “……”

Cuộc sống này thật sự không thể sống nổi nữa rồi!

2.

Trời vừa tờ mờ sáng, ta đã bị Lý ma ma lôi khỏi chăn.

“Nương nương mau tỉnh lại! Người do quý phi nương nương đưa tới đã đến tiền sảnh rồi!”

Ta đội một mái tóc rối bù, mắt nhắm mắt mở, bị người ta ấn ngồi xuống trước bàn trang điểm.

Trong chiếc gương đồng phản chiếu gương mặt sống không còn gì để luyến tiếc của ta, đêm qua mộng mị suốt một đêm, mơ thấy mình biến thành thầy bói, bị Tiêu Cảnh Hành buộc ngang thắt lưng, kéo đi khắp nơi để nguyền rủa người khác.

“Ma ma,” ta ngáp một cái, uể oải hỏi, “giờ ta giả bệnh thì còn kịp không?”

Lý ma ma giật mình, tay run lên, cây trâm suýt nữa chọc trúng da đầu ta: “Nương nương cẩn ngôn! Lần trước người nói đau đầu, ngày hôm sau Thái y viện liền sập mất nửa bức tường!”

Ta: “……”

Cuộc sống này đúng là không thể sống nổi nữa rồi.

Ở tiền sảnh đen nghịt người, mười mỹ nhân đứng xếp hàng, kẻ đầy đặn người thon thả, mỗi người một vẻ.

Quý phi ngồi ở vị trí trên cao, cười như một con cáo già: “Thái tử phi chớ trách, Cảnh Hành tuổi cũng không còn nhỏ, cũng nên khai chi tán diệp rồi…”

Ta lén liếc Tiêu Cảnh Hành, tên này đang bưng chén trà làm ra vẻ nghiêm chỉnh, nụ cười nơi khóe môi nhìn thế nào cũng thấy ngứa mắt.

“Các muội muội mới đến,” ta cố nặn ra một nụ cười giả tạo, “chi bằng trước tiên…”

“A!”

Một tiếng thét chói tai cắt ngang lời ta.

Chương tiếp
Loading...