Thái Tử Phi Muốn Thực Thi Một Phu Một Thê, Ta Cười Nàng Quá Ngây Thơ
Chương 1
Ta là sủng thiếp được Thái tử yêu chiều nhất, dựa vào hệ thống vạn nhân mê, vững vàng ngồi trên bảo tọa “trà xanh số một” của Đông Cung.
Thái tử phi là một nữ nhân xuyên không, vậy mà lại vọng tưởng ở triều đại tam thê tứ thiếp này thực thi chế độ một phu một thê.
Ta cười nàng quá ngây thơ, liền dẫn theo các thiếp thất khác hạ đ /ộc vào trà của nàng, thả r /ắn trong bể tắm, còn tung tin đồn nàng t /ư thông với thị vệ.
Mỗi lần nàng đều có thể hóa nguy thành an, cho đến ngày đó, nàng ngay trước mặt ta, ép Liễu di nương uống t /uyệt t /ự dược.
“Người tiếp theo sẽ đến lượt ngươi.”
Nàng mỉm cười, nói với ta như vậy.
Ta mân mê trâm cài, khẽ cười đáp: “Điện hạ đêm qua còn nói, nơi này của ta mới là nhà thật sự của người.”
Nàng đột nhiên n /ôn mửa không ngừng, ngự y bắt mạch, chẩn ra hỉ mạch đúng khoảnh khắc ấy, hệ thống của ta đột ngột phát ra tiếng cảnh báo chói tai.
“Cảnh báo: phát hiện kẻ mang đại khí vận, sắp kích hoạt chế độ nghiền ép tối thượng...”
1
Ta tỉnh lại giữa một mảnh ôn tồn.
Cánh tay của Thái tử vẫn siết chặt quanh eo ta, hơi thở đều đặn lướt qua bên cổ, mang theo mùi long diên hương lành lạnh, lại vì da thịt kề cận mà nhuốm thêm hơi ấm.
Gần như cùng lúc đó, trong đầu vang lên giọng máy móc quen thuộc, dịu dàng cất tiếng.
【Đinh—— độ hảo cảm của Thái tử duy trì 100%, trạng thái: chí tử bất du. Năng lượng sung túc, ký chủ xin cứ yên tâm.】
Ta, Tống Thời Yêu, Đông Cung Lương Đễ, chính là dựa vào cái “hệ thống vạn nhân mê” này, mới có thể giữa hậu viện mỹ nhân như mây, vững vàng trói chặt trái tim của đương triều Trữ Quân.
Ta khẽ động đậy, giả vờ như vừa tỉnh giấc, uể oải xoay người, vùi mình vào trong lồng ngực hắn, giọng nói mang theo chút khàn khàn và mềm mại của người mới ngủ dậy.
“Điện hạ… đã đến lúc dậy chưa?”
Thái tử Tiêu Tông Nghiêu mở mắt, đôi phượng nhãn sâu thẳm kia không hề có chút mơ màng khi vừa tỉnh, chỉ có sự tỉnh táo hoàn toàn, cùng với một loại dịu dàng gần như khiến người ta ch /ếc đuối.
Hắn cúi đầu, đặt lên trán ta một nụ hôn, vòng tay lại siết chặt hơn.
“Còn sớm lắm, Yêu Yêu, ở lại cùng cô thêm một lát.”
Hắn gọi ta là “Yêu Yêu”, không phải Tống lương đệ (lời thất thố Thái Tử Phi gọi), cũng không phải ái phi, mà là một tiếng xưng hô thân mật chỉ riêng hắn dành cho ta.
Một lát sau, hắn đứng dậy, lại không cần cung nhân hầu hạ, tự tay cầm bút mày, vì ta mà họa mày.
Trong gương đồng phản chiếu bóng dáng chúng ta kề cận bên nhau, thần sắc hắn chuyên chú, tựa như đang nâng niu một bảo vật hiếm có trên đời.
“Yêu Yêu,” hắn bỗng khẽ thở dài, trong giọng nói mang theo một tia mệt mỏi khó nhận ra, “chỉ ở chỗ nàng, cô mới cảm thấy lòng mình yên ổn, mới thấy bản thân không phải kẻ bị đặt lên lửa nướng là Trữ Quân kia, mà chỉ là một nam nhân bình thường.”
Ta nhìn hắn qua gương, ánh mắt lưu chuyển đầy ỷ lại và ái mộ, nhưng trong lòng lại tỉnh táo lạnh lẽo như băng.
Trên bảng điều khiển của hệ thống, đường cong đại diện cho chỉ số cảm xúc của hắn vững vàng dừng lại ở mức cao nhất.
Ta biết hắn thích điều gì.
Thích sự nhu thuận của ta, sự lệ thuộc của ta, dáng vẻ giải ngữ hoa vừa đúng mực, cùng thân thể đã được hệ thống tối ưu hóa này, hoàn toàn phù hợp với thẩm mỹ của hắn.
“Điện hạ là Trữ Quân đội trời đạp đất, là chỗ dựa của thiên hạ,” ta dịu giọng an ủi, đầu ngón tay khẽ lướt qua giữa mày hắn đang hơi nhíu lại, “nhưng ở chỗ Yêu Yêu, người chỉ là phu quân của Yêu Yêu thôi, tự nhiên muốn thế nào cũng được.”
Hắn hiển nhiên vô cùng thỏa mãn, đưa tay véo nhẹ má ta, ý cười lan thẳng tới đáy mắt.
Khi chải sửa, nha hoàn thân cận của ta là Cẩm Thư vừa vấn tóc cho ta, vừa không nhịn được mà khẽ than phiền.
“Chủ tử, người thật là dễ tính. Người đâu có biết, từ khi vị Thái tử phi kia vào chủ Đông Cung, ngày tháng này chẳng có lấy một ngày yên ổn. Suốt ngày treo bên miệng mấy lời ‘một đời một kiếp một đôi người’, làm trên dưới trong cung náo loạn không yên. Người không thấy đấy thôi, sáng nay nô tỳ đi lĩnh phần lệ, bên chính viện kia ai nấy mặt mũi chẳng ra làm sao, cứ như chúng ta chiếm mất lợi lộc lớn lao của họ vậy.”
Ta nhón tay cầm chiếc kim bộ dao song đế liên hải đường bằng vàng mà Thái tử mới ban hôm qua, đưa lên trước gương so thử, giọng nói nhàn nhạt.
“Ít nói vài câu đi. Thái tử phi là chính thất, quy củ nghiêm khắc một chút cũng là lẽ thường.”
“Quy củ ư?” Cẩm Thư bĩu môi. “Trước kia khi Lý trắc phi quản sự, nào thấy giày vò người ta đến mức này. Nô tỳ là xót cho người, còn có Liễu di nương, Lý Thừa Uyển bọn họ nữa, ngày trước thường xuyên sang tìm người chuyện trò ngắm hoa, nay ai nấy đều sợ chọc phải vận xui của Thái tử phi, chẳng dám dễ dàng bước ra khỏi viện. Đông Cung bây giờ lạnh lẽo đến mức chẳng khác gì…”
Ta rũ mắt xuống, che đi ý cười lạnh nơi đáy mắt.
Đúng vậy.
Thái tử phi Tô Bội Nguyệt, người nữ nhân xuyên không được đồn là đến từ cái gọi là “hiện đại” kia.
Nàng mang theo một bộ quan niệm hoàn toàn lạc lõng với thời đại này mà xông vào, giống như một tảng đá lỗ mãng, đập vỡ sự yên bình giả tạo vốn được duy trì trên bề mặt của Đông Cung.
Trước khi nàng xuất hiện, Đông Cung là quang cảnh thế nào?
Thái tử Tiêu Tông Nghiêu không phải kẻ trầm mê nữ sắc, nhưng đối với hậu viện cũng coi như mưa móc đều ban.
Lý trắc phi đoan trang, Liễu di nương kiều kiệu, Lý Thừa Uyển dịu dàng.
Mọi người riêng tư có lẽ cũng có chút tính toán nhỏ, nhưng ngoài mặt rốt cuộc vẫn hòa thuận, duy trì một loại cân bằng vi diệu.
Thái tử đến chỗ ta là nhiều nhất, nhưng ta hiểu rõ đạo lý cây lớn đón gió, từ trước đến nay chưa từng cậy sủng mà kiêu, trái lại còn thường xuyên khuyên Thái tử sang phòng người khác, vì thế mà giành được cái danh “hiền lương”.
Nhưng Tô Bội Nguyệt đã đến.
Nàng hận không thể khiến trong mắt Thái tử chỉ có duy nhất mình nàng, dùng những “tư tưởng hiện đại” cứng nhắc kia é /p Thái tử giữ mình trong sạch, hễ mở miệng là chỉ trích bọn ta những thiếp thất này là “u nh /ọt của x /ã h /ội phong kiến”, là “dây tơ hồng bám v /íu đàn ông”, vậy mà đối với Thái tử, nàng lại quấn quýt s /i mê đến cực độ, ánh mắt nóng bỏng gần như điên cuồng ấy, có lúc ngay cả ta cũng thấy lạnh sống lưng.
Nàng không phải ngây thơ, nàng là ngu xuẩn.
Mưu toan ở triều đại tam thê tứ thiếp là lẽ trời đất này mà thực thi cái chấp niệm một phu một thê của nàng, chẳng khác nào tự tìm đường ch /ếc.
Hơn nữa, kẻ mà nàng nhắm vào gay gắt nhất, chính là ta, Tống Thời Yêu.
Chỉnh tề dung mạo xong xuôi, ta vịn tay Cẩm Thư, tiến về chính viện thỉnh an Thái tử phi.
Chính viện hôm nay, bầu không khí đặc biệt ngưng trệ.
Liễu di nương, Lý Thừa Uyển và những người khác đã đến từ sớm, ai nấy đều nín thở thu mình, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm.
Trên ghế chủ vị là Tô Bội Nguyệt, nàng khoác một thân cung trang đỏ thẫm chính sắc, màu thì đúng, lại càng làm nổi bật sắc mặt tái nhợt của nàng, ánh mắt chăm chăm dán chặt vào cây kim bộ dao song đế vàng trên mái tóc ta, nỗi ghen ghét bên trong gần như trào ra ngoài.
Ta như không hề hay biết, quy củ thi lễ.
“Thiếp thân thỉnh an Thái tử phi.”
Tô Bội Nguyệt không lập tức bảo ta đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo lướt trên người ta mấy lượt, lúc này mới thong thả mở miệng.
“Tống lương đệ hôm nay sắc diện thật tốt, xem ra đêm qua điện hạ rất mực thương xót.”
Lời này đã là vô cùng thất thố.
Sau lưng ta vang lên mấy tiếng hít khí rất khẽ.
Ta chậm rãi đứng dậy, dáng vẻ đoan nhã, nơi khóe môi mang theo một nụ cười dịu dàng.
“Điện hạ nhân hậu, đối với các tỷ muội đều là săn sóc cả, ngược lại là tỷ tỷ, trông có vẻ hơi mệt mỏi, chẳng lẽ đêm qua chưa được an giấc, có cần truyền ngự y tới xem qua không?”
Tô Bội Nguyệt bị ta chặn họng, sắc mặt càng thêm khó coi.
Nàng hít sâu một hơi, bắt đầu màn “răn dạy” theo lệ thường ngày, đi đi lại lại vẫn chỉ là mớ sáo ngữ cũ rích như “tình yêu vốn ích kỷ”, “tình yêu chân chính không dung nổi người thứ ba”.
Đám người phía dưới nghe đến tê dại, chỉ khi ánh mắt giao nhau mới lộ ra vài phần bất lực cùng sự cảm thông dành cho ta.
Đợi nàng nói xong, trong điện lặng ngắt như tờ.
Lúc này ta mới dịu giọng mở lời, thanh âm không lớn, nhưng đủ để từng người đều nghe rõ.
“Những điều tỷ tỷ dạy đều phải lẽ. Phu thê hòa thuận vốn là luân thường. Chỉ là điện hạ thân là Trữ Quân, trên vai gánh vác giang sơn xã tắc, khai chi tán diệp cũng là gia pháp tổ tông, liên quan đến quốc bản. Huống chi hậu viện Đông Cung yên ổn, tỷ muội hòa mục, điện hạ ở tiền triều mới có thể không lo phía sau, toàn tâm toàn ý vì bệ hạ phân ưu. Nếu hậu viện bất hòa, chuyện truyền ra ngoài, chẳng phải sẽ khiến người ta nghị luận điện hạ tề gia vô năng hay sao?”
Từng câu từng chữ của ta đều có lý, mỗi lời đều đặt lợi ích của Thái tử và Đông Cung lên hàng đầu, tư thái hạ thấp đến mức không thể thấp hơn.
Liễu di nương và những người khác tuy không dám công khai phụ họa, nhưng động tác khẽ gật đầu đã sớm nói rõ lập trường.
Sắc mặt Tô Bội Nguyệt lúc đỏ lúc trắng, nàng trừng trừng nhìn ta, lồng ngực phập phồng dữ dội, đột nhiên chộp lấy chén trà bên tay, nặng nề nện xuống bàn một cái.
“Tống Thời Yêu!” giọng nàng sắc bén, mang theo cơn phẫn nộ và oán hận không sao kìm nén được, “thu lại cái trò hồ ly tinh mê hoặc người của ngươi đi. Suốt ngày giả vờ hiền lương thục đức, sau lưng chỉ biết mê hoặc điện hạ. Bổn cung xem ngươi còn có thể đắc ý được mấy ngày!”
2
Trong điện tĩnh lặng đến m /ức ng /ạt th /ở, tất cả thiếp thất đều không dám hít mạnh, sợ rằng cơn thịnh nộ bất ngờ này sẽ vạ lây sang mình.
Liễu di nương thậm chí theo bản năng mà rụt người lùi lại một chút.
Trên mặt ta đúng lúc hiện lên một tia sững sờ cùng uất ức vừa vặn, hàng mi khẽ rũ xuống, giọng nói mềm nhẹ, mang theo một chút run rẩy khó nhận ra.
“Tỷ tỷ cớ sao lại nói như vậy? Thiếp thân… nếu thiếp thân có lời nói hay hành vi nào không thỏa đáng, xin tỷ tỷ chỉ rõ, thiếp thân nhất định sẽ sửa đổi.”
Lấy lui làm tiến, từ trước đến nay luôn là cách tốt nhất để đối phó với loại tính tình thẳng ruột ngựa như nàng.
Quả nhiên, thấy ta làm bộ như vậy, nàng càng giận đến bốc hỏa, chỉ thẳng vào ta, đầu ngón tay run rẩy.
“Chỉ rõ ư? Trong lòng ngươi rõ ràng hơn ai hết. Suốt ngày bày ra bộ dáng đáng thương này cho ai xem? Chẳng phải là dựa vào khuôn mặt này, chút thủ đoạn này để mê hoặc điện hạ sao?”
Ta ngẩng đầu lên, vành mắt hơi ửng đỏ, nhưng cố chấp không để nước mắt rơi xuống, chỉ nhìn nàng bằng ánh mắt đầy khó hiểu cùng một tia tủi thân bị oan uổng.
“Tỷ tỷ là chính phi Đông Cung, là trụ cột của chúng thiếp. Thiếp thân kính trọng tỷ tỷ, từ trước đến nay chưa từng có lòng bất kính. Điện hạ đoái hoài là phúc phận của thiếp thân, thiếp thân chỉ biết tận tâm hầu hạ, không dám có nửa phần vượt quá bổn phận. Nếu tỷ tỷ vì việc điện hạ thường đến chỗ thiếp mà trong lòng không vui, thiếp thân… thiếp thân về sau nhất định sẽ khuyên nhủ điện hạ, để người đến cung của tỷ tỷ nhiều hơn…”
Lời này chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
Thứ nàng căm ghét nhất chính là việc Thái tử thiên vị ta, ta lại cố tình nhắc đến, còn bày ra dáng vẻ chủ động “nhường bước”.
“Ngươi!” Tô Bội Nguyệt đột ngột đứng bật dậy, lồng ngực phập phồng dữ dội, gương mặt vốn còn coi là thanh tú vì cơn phẫn nộ mà méo mó, “Đúng là cái miệng sắc bén. Bổn cung xem ngươi là không thấy quan tài không đổ lệ. Người đâu!”
Ngoài điện, hai bà tử thô kệch do nàng mang theo lập tức lên tiếng đáp, rồi bước nhanh vào trong.
……………………
“Tống lương đệ cậy được sủng ái mà sinh kiêu, bất kính với chính phi, lời lẽ hỗn xược. Kéo đi cho bổn cung, đưa đến tiểu Phật đường, phạt chép Nữ Tắc một trăm lần. Chép không xong thì không được ra ngoài!”
Nàng gần như gào lên mà hạ lệnh.
Chép Nữ Tắc một trăm lần ư?
E rằng phải chép đến năm nào tháng nào mới xong.
Huống chi tiểu Phật đường âm u ẩm thấp, rõ ràng là muốn giày vò ta.
Cẩm Thư sợ đến tái mặt, định mở miệng cầu xin, bị ta liếc mắt ngăn lại.
Ta thuận theo cúi đầu, giọng nói vẫn bình ổn.
“Thiếp thân lĩnh phạt. Chỉ là tỷ tỷ, Phật đường là chốn thanh tịnh, thiếp thân đến đó chép kinh cầu phúc cho điện hạ và tỷ tỷ cũng là lẽ nên làm. Chỉ mong tỷ tỷ giữ gìn thân thể, chớ vì thiếp thân mà tức giận đến hại người.”
Nói xong, ta không chờ hai bà tử kia động tay, tự mình xoay người, dáng vẻ đoan nhã bước ra ngoài điện.
Khi đi ngang qua Liễu di nương, ta cảm nhận được ánh mắt lo lắng nàng nhìn theo, liền khẽ lắc đầu với nàng một cách rất kín đáo.
Không thể liên lụy người khác.
Bây giờ, vẫn chưa phải lúc.
Ta bị “mời” đến tiểu Phật đường hẻo lánh.
Quả nhiên bên trong vừa lạnh vừa tối, chỉ có một pho tượng Phật từ bi hiền hậu, cùng một chiếc bàn phủ một lớp bụi mỏng.
Cẩm Thư muốn trải cho ta một tấm đệm, bị bà tử canh cửa dùng lời lẽ lạnh lùng ngăn lại.
Ta ra hiệu cho Cẩm Thư không cần tranh cãi, tự mình phủi sạch bụi trên bàn, trải giấy, mài mực, rồi đoan chính ngồi xuống, bắt đầu từng nét từng chữ chép lại.
Dáng vẻ thì phải làm cho đủ, nhưng khổ cũng không thể thật sự chịu.
Ta âm thầm điều động năng lượng của hệ thống, tạo quanh thân thể một tầng cách nhiệt cực mỏng để chống lại hơi lạnh.
Còn việc chép sách… cổ tay ta vốn có lực, một trăm lần tuy nhiều, nhưng chép chậm rãi thì rồi cũng xong.
Quan trọng nhất là thái độ.
Ta biết, tin tức rất nhanh sẽ truyền tới tai Thái tử.
Quả nhiên, chưa đầy một canh giờ, bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân gấp gáp cùng giọng thỉnh an hoảng hốt của bà tử canh cửa.
“Điện hạ!”
Cánh cửa Phật đường bị đẩy mạnh ra, bóng dáng cao lớn của Tiêu Tông Nghiêu xuất hiện nơi ngưỡng cửa, ngược sáng, ta không nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt hắn, nhưng có thể cảm nhận được luồng tức giận bị đè nén kia.
Hắn sải vài bước đến trước mặt ta, ánh mắt trước tiên rơi xuống những tờ giấy ta đang chép, rồi đột ngột nắm chặt cổ tay ta.
“Chuyện gì xảy ra?” giọng hắn trầm thấp, mang theo khí tức nguy hiểm như mưa giông sắp kéo tới.
Ta ngẩng đầu lên, trong mắt lập tức dâng đầy nước mắt, nhưng cố chấp không để chúng rơi xuống, chỉ khẽ lắc đầu, định rút tay về, lại dường như vì lực nắm của hắn mà khẽ hít vào một tiếng.
Tiêu Tông Nghiêu lập tức nới lỏng lực đạo đôi chút, nhưng vẫn không buông, hắn cúi đầu, nhìn về phía đầu ngón tay ta, nơi vừa nãy ta nhân lúc hắn không chú ý, tự dùng móng tay bấm mạnh đến ửng đỏ.
“Nàng ta phạt nàng?” giọng Thái tử càng lạnh hơn.
Ta cúi đầu, thanh âm mang theo nghẹn ngào, lại vẫn thay nàng “biện hộ”.
“Là thiếp thân không phải, chọc tỷ tỷ tức giận. Tỷ tỷ phạt thiếp thân chép sách, là lẽ nên làm… điện hạ đừng trách tỷ tỷ, tỷ tỷ nàng… nàng chỉ là quá để tâm đến người mà thôi.”
“Để tâm đến cô?” Tiêu Tông Nghiêu cười lạnh một tiếng, trong tiếng cười không có lấy nửa phần nhiệt độ, “nàng ta chính vì để tâm đến cô, mới dung không nổi người khác như vậy sao? Cô thấy nàng ta là đang để tâm đến mấy ý niệm nực cười của chính mình thì có!”
Hắn kéo mạnh ta đứng dậy, nắm chặt bàn tay lạnh lẽo của ta trong lòng bàn tay ấm nóng của hắn.
“Tay lạnh thế này! Chép chép cái gì! Theo cô về!”
“Điện hạ, nhưng đó là mệnh lệnh của tỷ tỷ…” ta giả vờ giãy giụa.
“Lời của cô, chính là mệnh lệnh!”
Hắn không để ta nói thêm nửa câu, vòng tay ôm lấy eo ta, kéo thẳng ta ra khỏi Phật đường, đối với đám bà tử cung nhân đang quỳ rạp đầy đất phía sau, đến liếc mắt cũng chẳng buồn liếc lấy một cái.
Hắn trực tiếp dẫn ta, bước chân gấp gáp, thẳng hướng chính viện của Thái tử phi mà đi.
Lúc này, Tô Bội Nguyệt đại khái vẫn còn cho rằng mình cuối cùng cũng lập được uy, đang chờ ta cúi đầu cầu xin nàng ta thì phải.
Khi Thái tử một cước đá văng cửa chính viện, Tô Bội Nguyệt đang soi gương tự ngắm, trên mặt thậm chí còn vương một nụ cười đắc ý nhàn nhạt.
Nhìn thấy Thái tử kéo ta bước vào, nụ cười trên mặt nàng ta lập tức cứng đờ, nhất là khi trông thấy sắc mặt âm trầm của Thái tử cùng bàn tay đang nắm chặt lấy tay ta.
“Điện… điện hạ…” nàng ta cuống quýt đứng dậy.
“Tô Bội Nguyệt!” Thái tử gầm lên gọi thẳng cả họ lẫn tên nàng ta, lửa giận trong giọng nói gần như muốn hất tung cả mái nhà, “uy phong của nàng thật không nhỏ! Ai cho nàng lá gan, dám tự tiện xử phạt Tống Thời Yêu!”
Tô Bội Nguyệt bị hắn quát đến run rẩy toàn thân, sắc mặt tái mét, theo bản năng biện giải.
“Thần thiếp… thần thiếp là chính phi, quản giáo thiếp thất vốn là bổn phận! Là Tống Thời Yêu nàng ấy trước miệng lưỡi vô lễ, mạo phạm thần thiếp…”
“Mạo phạm?” Thái tử cắt ngang lời nàng ta, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao, “Yêu Yêu tính tình nhu thuận, ở Đông Cung là điều ai nấy đều biết. Nàng ấy khi nào từng mạo phạm bất kỳ ai? Ngược lại là nàng! Từ ngày nàng nhập cung, không gió cũng nổi sóng, khuấy cho Đông Cung trên dưới gà bay chó sủa. Hôm nay phạt người này, ngày mai răn dạy người kia. Nàng còn có chút dung lượng bao dung nào của một Trữ phi hay không? Suốt ngày chuyên làm chuyện đố kỵ đàn bà, đó chính là thứ ‘tình yêu’ mà nàng vẫn treo bên miệng sao?”
Chuỗi chất vấn dồn dập ấy, tựa như mưa đá nện thẳng lên đầu Tô Bội Nguyệt.
Nàng ta không dám tin nhìn Thái tử, nước mắt lập tức trào ra.
“Điện hạ! Sao người có thể nói thần thiếp như vậy? Thần thiếp làm tất cả những điều này đều là vì yêu người! Thần thiếp yêu người, cho nên mới không chịu nổi bên cạnh người còn có kẻ khác! Điều đó thì có gì sai chứ?”
Lại là bộ luận điệu ấy.
Trên mặt Tiêu Tông Nghiêu hiện lên sự mất kiên nhẫn và chán ghét đến cực điểm.
“Yêu ư? Yêu của nàng chính là làm hậu viện của cô không yên, chính là để nàng giống như một mụ đàn bà chanh chua, tùy tiện trừng phạt nữ nhân của cô sao? Tâm của cô ở đâu, cô tự có chừng mực, không đến lượt nàng xen vào. Xem ra thường ngày cô quá dung túng nàng rồi, mới khiến nàng không biết trời cao đất dày như vậy.”
Hắn đảo mắt nhìn một vòng đám hạ nhân đang run rẩy như chim sợ cành cong, giọng nói nghiêm khắc vang lên.
“Đều nghe cho rõ đây. Tống Thời Yêu ôn nhu hiền thục, sau này nếu còn để cô nghe thấy bất kỳ lời bôi nhọ nào nói nàng bất kính, hoặc để cô nhìn thấy nàng chịu dù chỉ nửa phần uất ức, cô tuyệt đối không tha. Còn Thái tử phi…”
Ánh mắt lạnh băng của hắn quét qua Tô Bội Nguyệt đang đứng không vững.
“Cấm túc ba ngày, ở yên mà tự suy ngẫm cho kỹ, thế nào mới là phụ đức.”
Nói xong, hắn không thèm nhìn Tô Bội Nguyệt đang mặt cắt không còn giọt m/áu, kéo ta lại, xoay người sải bước rời đi.
Phía sau, truyền đến tiếng khóc gần như sụp đổ của Tô Bội Nguyệt, xen lẫn âm thanh đồ sứ vỡ tan.