Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Thái Tử Phi Ta Trả Lại Cho Ngươi
Chương 3
Ta nói rất thản nhiên.
“Đổ đi. Sau này bất cứ thứ gì Tô Vãn Nguyệt mang tới, đều không được cho vào miệng.”
“Vì sao?”
“Không vì sao cả.”
Ta nhàn nhạt đáp.
“Cẩn thận vẫn hơn.”
Thực ra trong nguyên tác, đến quyển thứ hai Tô Vãn Nguyệt từng cho thuốc bột làm hao tổn nguyên khí vào bát canh đưa cho Thẩm Diên. Nàng uống càng nhiều thì thân thể càng yếu, còn tưởng là do mình vốn thể chất suy nhược.
Chuyện như vậy…ớ;t thật ca.y....nhưng yêu Cửu Tỷ.
Phòng trước vẫn tốt hơn.
10
Những ngày sau đó, ta bắt đầu chính thức thúc đẩy “kế hoạch rời khỏi Đông cung”.
Bước thứ nhất.
Nắm rõ gia sản.
Của hồi môn của Thẩm Uyên vốn rất hậu hĩnh. Dù sao nàng cũng là đích nữ của tể tướng, ngày xuất giá từng có cảnh mười dặm hồng trang. Chỉ riêng bạc hiện đã có ba nghìn lượng, ngoài ra còn hai cửa tiệm, một trang trại, cùng vô số châu báu trang sức.
Nhưng sau khi bị Nội vụ phủ Đông cung “dời dùng”, lại thêm việc Thẩm Uyên trước kia chưa từng tự mình quản lý tiền bạc, nên số bạc có thể dùng thực tế đã không còn đến một nghìn lượng.
Một nghìn lượng.
Ở kinh thành, ngay cả mua một căn nhà ra dáng cũng không đủ. Huống chi ta cũng không thể khing động mà dùng hết ngay số bạc này.
Ta cần nhiều tiền hơn.
Bước thứ hai.
Tăng nguồn thu.
Ta bảo Thanh Hà nhờ ca ca của nàng là Thanh Tùng, một tiểu tư đang làm việc ở ngoại viện, giúp ta dò hỏi tình hình cửa tiệm lụa ở thành Đông.
Thanh Tùng làm việc rất nhanh gọn.
Ba ngày sau đã mang tin về.
Cửa tiệm kia vị trí rất tốt. Chỉ vì chủ cũ đánh bạc thua nợ nên phải bán gấp, giá từ một nghìn lượng đã hạ xuống còn tám trăm lượng.
“Mua.”
Ta nói không do dự.
“Nhưng tiểu thư… tám trăm lượng bạc… nếu mua cửa tiệm rồi thì chúng ta gần như không còn tiền nữa.”
Thanh Hà lo lắng nói.
“Cửa tiệm có thể sinh tiền.”
Ta bình tĩnh đáp.
“Còn bạc nếu chỉ để yên thì chỉ ngày càng ít đi.”
Ta từ trong của hồi môn chọn ra vài món trang sức không quá nổi bật nhưng chất lượng tốt, sai Thanh Tùng đem đi cầm được bốn trăm lượng bạc. Cộng với số tiền bán nhân sâm và lộc nhung trước đó, cùng số bạc hiện có, cuối cùng cũng gom đủ tám trăm lượng.
Chuyện mua cửa tiệm tuyệt đối không thể dùng danh nghĩa “Thái tử phi”.
Nếu không Thái tử và Thẩm gia sẽ lập tức biết.
Ta bảo Thanh Tùng tìm một nha hành (người môi giới o’t c’ay c’ay trung gian) đáng tin, dùng tên của hắn ký khế ước, bề ngoài cửa tiệm thuộc về Thanh Tùng, nhưng thực tế vẫn nằm trong tay ta.
Bước thứ ba.
Chuẩn bị đường lui.
Chuyện hòa ly không phải chỉ nói là được.
Ta cẩn thận lục lại luật pháp của triều Đại Uyên — những điều này đều là ký ức còn sót lại trong đầu Thẩm Uyên.
Luật Đại Uyên quy định: phu thê hòa ly phải có sự đồng ý của cả hai bên. Nếu một bên không chịu, bên kia có thể trình lên quan phủ để phân xử.
Nhưng nếu là Thái tử phi muốn hòa ly…
Chuyện này chỉ có thể tấu lên Hoàng đế.
Nói cách khác.
Nếu Thái tử không đồng ý, người ta phải thuyết phục…
Chính là Hoàng đế.
Chuyện này rất phiền phức.
Nhưng không phải hoàn toàn không có khả năng.
Ta cũng hiểu khá rõ về Hoàng đế.
Trong nguyên tác, ông là một vị quân vương rất khôn khéo. Ông kỳ vọng vào Thái tử, nhưng đồng thời cũng không ít lần bất mãn với hắn.
Ông chọn Thẩm Uyên làm Thái tử phi, một nửa vì thế lực của Thẩm gia, một nửa vì hy vọng nàng có thể “kiềm chế” Thái tử.
Nếu Thái tử phi chủ động đề nghị hòa ly…phản ứng đầu tiên của Hoàng đế nhất định sẽ là: ngay cả hậu viện của mình mà Thái tử cũng không quản được sao?
Đối với Thái tử, đây là một điểm trừ rất lớn.
Cho nên, lá bài hòa ly này phải được tung ra đúng thời điểm thích hợp nhất. Không thể quá sớm, vì quá sớm thì ta còn chưa chuẩn bị xong đường lui; cũng không thể quá muộn, bởi nếu muộn quá thì mọi thứ sẽ không kịp nữa.
Trong nguyên tác, Thẩm Uyên c/h/ế/t giữa cuộc loạn của phản quân ở quyển thứ ba. Nếu tính theo thời gian, chuyện đó đại khái xảy ra vào mùa thu năm sau.
Ta còn chưa đầy một năm.
Như vậy là đủ rồi.
11
Những ngày sau đó trôi qua rất bình lặng.
Giữa ta và Thái tử dần hình thành một loại “hòa bình” vô cùng vi diệu.
Ta không đi tìm hắn, không thỉnh an, không lấy lòng, cũng không hỏi han lạnh ấm. Hắn cũng không đến tìm ta. Thỉnh thoảng nếu có yến tiệc trong cung cần Thái tử phi tham dự, ta chỉ đến cho đủ lễ, từ đầu đến cuối mỉm cười đoan trang, đúng mực, nhưng tuyệt đối không nói thêm một câu nào.
Lễ nghi cần có thì không thiếu.
Chỉ là…
Không còn tình cảm nữa.
Thái tử phi vẫn làm tròn thể diện, không chỗ nào để người khác bắt lỗi.
Chỉ là trong đó hoàn toàn không còn cảm tình.
Trước kia Thẩm Uyên sau mỗi lần Thái tử hạ triều đều tự tay nấu một bát canh hạt sen mang sang, thường xuyên đứng đợi trước thư phòng của hắn đến tận nửa đêm, thậm chí chỉ vì thấy Thái tử nhìn Tô Vãn Nguyệt thêm một lần mà âm thầm ca.yo/t rơi nước mắt.
Còn “Thẩm Uyên” bây giờ…
Không làm gì cả.
Ban đầu Thái tử không nhận ra.
Bởi vì trước giờ hắn vốn chẳng để tâm đến Thẩm Uyên.
Nhưng con người vốn là như vậy.
Khi ngươi còn ở bên, hắn không hề quý trọng.
Nhưng một khi ngươi biến mất…
Hắn lại bắt đầu nhận ra.
12
Ngày hai mươi sáu tháng chạp, trong cung tổ chức tiệc Tiểu Niên.
Theo quy củ, ta ngồi bên cạnh Thái tử, lặng lẽ dùng bữa.
Tô Vãn Nguyệt ngồi ở phía dưới, thỉnh thoảng trò chuyện cùng Thái tử, trong ánh mắt và nụ cười đều tràn đầy vẻ dịu dàng.
Trước kia, Thẩm Uyên chắc chắn sẽ siết chặt chiếc khăn trong tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, cố nén nước mắt để giữ nụ cười.
Nhưng ta thì không.
Ta thậm chí còn không nhìn sang bên đó.
Ta đang rất chăm chú thưởng thức một đĩa củ sen hoa quế.
Tay nghề của ngự trù quả thật không tệ.
Thái tử nói chuyện với Tô Vãn Nguyệt vài câu, bỗng nhiên quay đầu nhìn ta.
“Hôm nay Thái tử phi nói rất ít.”
Hắn nói.
Ta ngẩng đầu, mỉm cười đáp:
“Thần thiếp vốn không khéo ăn nói, sợ làm phiền nhã hứng của điện hạ.”
Ánh mắt Thái tử dừng lại trên mặt ta một thoáng.
Đó là một ánh nhìn…
Giống như đang quan sát một người xa lạ.
“Ngươi dạo này có chút khác.”
Hắn nói.
“Thần thiếp không hiểu ý điện hạ.”
Ta cúi đầu, tiếp tục ăn củ sen.
Thái tử không nói thêm gì nữa.
Nhưng tối hôm đó, Vương Phúc lén đến một chuyến, hỏi Thanh Hà:
“Thái tử phi nương nương gần đây có chỗ nào không khỏe không? Điện hạ… sai ta đến xem một chút.”
Thanh Hà theo lời ta dặn mà trả lời:
“Nương nương mọi thứ đều tốt, đa tạ điện hạ quan tâm.”
Sau khi Vương Phúc rời đi, Thanh Hà chạy o.tca/y đến nói với ta, trong giọng nói không giấu nổi sự phấn khích.
“Tiểu thư! Điện hạ đã phái người đến hỏi thăm người! Có phải điện hạ…”
“Đừng nghĩ nhiều.”
Ta thậm chí còn không ngẩng đầu lên.
Lúc ấy ta đang tính sổ sách của cửa tiệm trong tháng này.
“Hắn chỉ cảm thấy kỳ lạ thôi.”
Ta nhàn nhạt nói tiếp.
“Trước kia có một con ch /ó ngày nào cũng o’tc/ay quay quanh hắn. Bây giờ con ch /ó ấy đột nhiên không quay nữa.”
Ta lật trang sổ.
“Hắn không phải thương con chó.”
“Chỉ là thấy không quen mà thôi.”
Thanh Hà: “…”
Thanh Hà cảm thấy tiểu thư nhà mình nói chuyện ngày càng khó nghe.
Nhưng…
Lại càng ngày càng có lý.
13
Ngày rằm tháng giêng.
Lễ hội hoa đăng Thượng Nguyên.
Đây chính là màn kịch quan trọng nhất trong nguyên tác.
Theo đúng cốt truyện của nguyên tác, đêm Thượng Nguyên này Thái tử sẽ đưa Tô Vãn Nguyệt đi xem hoa đăng.
Tô Vãn Nguyệt sẽ “vô tình” ngã xuống, Thái tử sẽ trước mặt mọi người đưa tay đỡ lấy eo nàng ta.
Còn Thẩm Uyên sẽ tận mắt chứng kiến cảnh ấy, bị kích động đến mức mất khống chế ngay tại chỗ…
Sau đó bị tất cả mọi người cười nhạo là “Thái tử phi ghen tuông.”
Từ đó về sau, danh tiếng của Thẩm Uyên hoàn toàn bị hủy hoại.
Hai chữ “thiện đố” sẽ bám theo nàng suốt cả đời.
Đây chính là cái bẫy Tô Vãn Nguyệt đã sắp đặt.
Nàng ta muốn Thẩm Uyên phải mất mặt trước đám đông, để mọi người đều cảm thấy việc Thái tử Tiêu Vọng Dục lạnh nhạt với chính thất là chuyện hợp tình hợp lý.
Dù sao thì…
Ai lại thích một người vợ ghen tuông chứ?
Trong nguyên tác, Thẩm Uyên hoàn toàn không biết đây là một cái bẫy.
Nhưng ta thì biết.
Đêm Thượng Nguyên hôm ấy, Thái tử Tiêu Vọng Dục quả nhiên đến.
“Đêm nay hội đèn Thượng Nguyên, Thái tử phi theo cô cùng đi.”
Hắn đứng trong sân, trên người khoác một bộ cẩm bào màu nguyệt bạch, bên hông đeo ngọc, thân hình cao thẳng, dung mạo tuấn tú.
Quả thực là một nam nhân rất dễ nhìn.
Nhưng trong lòng ta không hề dậy lên chút gợn sóng nào.
“Thần thiếp tuân mệnh.”
Hội đèn được tổ chức ngoài hoàng thành, trên phố Trường An.
Hai bên đường treo đầy hoa đăng sáng rực như ban ngày, người qua lại đông như nước chảy.
Tiêu Vọng Dục đi phía trước.
Ta đi bên cạnh hắn.
Tô Vãn Nguyệt theo sau.
Chỉ là Tiêu Vọng Dục thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn nàng ta, hai người ánh mắt trao nhau tình ý, còn ta đứng giữa như một kẻ trong suốt.
Rất tốt.
Cứ giữ nguyên trạng thái này.
Khi đi đến đầu cầu, ta biết—Tô Vãn Nguyệt sắp “ngã” rồi.
Quả nhiên.
Một người bán hoa đăng từ bên cạnh chen tới.
Tô Vãn Nguyệt kêu khẽ một tiếng “a”, thân thể nghiêng về phía trước—Tiêu Vọng Dục theo bản năng đưa tay ra đỡ.