Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Thái Tử Phi Ta Trả Lại Cho Ngươi
Chương 9
Con người Tiêu Vọng Dục, nếu gạt bỏ những hành động tệ hại trong nguyên tác…Thật ra hắn là một người rất đáng gờm.
Có năng lực.
Có đảm đương.
Có thủ đoạn.
Hắn lạnh lùng thì đúng là lạnh lùng.
Nhưng những thay đổi của hắn…Cũng là thật sự đang thay đổi.
Trong mấy tháng qua, những việc hắn làm không phải diễn trò.
Đuổi Tô Vãn Nguyệt khỏi Đông cung.
Đàn hặc Thẩm gia.
Đòi lại của hồi môn cho ta.
Viết hòa ly thư.
Mỗi một bước đều là hành động thực sự.
Không có lời hứa suông.
Hắn thậm chí còn cúi người xin lỗi.
Một Trữ quân của một triều đại…Lại cúi đầu xin lỗi chính thê của mình.
Trong thời đại này…Đó gần như là chuyện không thể tưởng tượng nổi.
Nếu ta là Thẩm Uyên thật sự.
Người nữ nhân đã yêu hắn suốt năm năm.
Có lẽ ta đã cảm động đến rơi nước mắt, rồi nói:
“Điện hạ… thần thiếp nguyện ý.”
Nhưng ta không phải.
Ta là một linh hồn đến từ thời hiện đại.
Ta đã thấy quá nhiều câu chuyện lãng tử quay đầu.
Cũng đã thấy quá nhiều kết cục quay đầu rồi lại tiếp tục lạc lối.
Ta không tin lời thề.
Ta tin lựa chọn.
Nhưng…
Ta lại nhớ đến một vài chuyện khác.
Những đêm trong mấy tháng qua, khi Tiêu Vọng Dục đến viện của ta.
Hắn chỉ ngồi đó.
Uống trà.
Im lặng.
Đôi khi nói vài câu.
Đôi khi hoàn toàn không nói gì.
Hắn chưa từng ép ta làm bất cứ điều gì.
Không dùng thân phận Thái tử để áp chế ta.
Không dùng đạo lý để trói buộc ta.
Thậm chí sau khi ta nói ra hai chữ “hòa ly”…
Hắn thật sự đi viết hòa ly thư.
Hắn đã trao quyền lựa chọn cho ta.
Đó là chuyện Tiêu Vọng Dục trong nguyên tác tuyệt đối sẽ không làm.
Trong nguyên tác, Tiêu Vọng Dục chỉ nói:
“Ngươi là Thái tử phi, ngươi không có tư cách nhắc đến hòa ly.”
Nhưng Tiêu Vọng Dục hiện tại lại nói:
“Khi nào nàng muốn đi, cô sẽ cho người tiễn nàng.”
Con người…Thật sự có thể thay đổi sao?
Ta không chắc.
Nhưng ta biết rõ một điều.
Nếu lúc này ta rời đi…Ta vẫn có thể sống rất tốt.
Cửa tiệm đã bắt đầu sinh lời.
Bạc cũng đã tích góp đủ.
Ngoài kinh thành trời cao đất rộng.
Không có Thái tử.
Không có Đông cung.
Cũng không còn những tranh đấu ca.yo-t vô tận trong hậu cung.
Tự do tự tại.
Nhưng nếu ta ở lại —Thứ chờ đợi ta phía trước sẽ là một tương lai hoàn toàn chưa biết.
Tiêu Vọng Dục có thật sự thay đổi hay không?
Triều đình sau này còn có sóng gió lớn hơn hay không?
Cuộc loạn quân trong tương lai…Ta có tránh được hay không?
Ở lại, rủi ro quá lớn.
Nhưng…Ta cúi đầu nhìn hòa ly thư trong tay.
Nét chữ của Tiêu Vọng Dục rất đẹp.
Cứng cáp, mạnh mẽ, từng nét từng bút đều viết vô cùng nghiêm cẩn.
Dòng cuối của hòa ly thư viết:
“Ngày tháng về sau, mỗi người tự trân trọng. Nếu có điều cần, sai người gửi thư, Tiêu Vọng Dục nhất định dốc sức tương trợ.”
Hắn thậm chí còn để lại cho ta con đường lui cuối cùng.
Ta bỗng nhớ lại.
Trước khi ta xuyên tới đây…Thẩm Uyên đã từng quỳ trong tuyết suốt hai canh giờ.
Gió lạnh cắt da.
Cửa điện đóng chặt.
Trong điện tiếng cười rộn rã.
Ngoài điện…Chỉ có một người.
Và đầy trời tuyết trắng.
Điều Thẩm Uyên muốn…Từ đầu đến cuối, chưa bao giờ là vinh hoa phú quý.
Cũng không phải phượng quan của Thái tử phi.
Điều nàng muốn…Chỉ là được nhìn thấy.
Được để tâm.
Được xem như một con người, chứ không phải một quân cờ.
Bây giờ…Cuối cùng nàng đã được nhìn thấy.
Chỉ là —Đã quá muộn chưa?
Ta không biết.
Ta cầm cây xích kim trâm trên bàn lên, xoay nhẹ trong tay.
Quả thật chế tác rất tinh xảo.
“Điện hạ.”
Ta mở miệng.
Thân thể Tiêu Vọng Dục khẽ cứng lại.
“Thần thiếp có ba điều kiện.”
Hắn khựng một chút.
Rõ ràng không ngờ ta không đưa ra câu trả lời ngay, mà lại bắt đầu nói điều kiện.
Nhưng gần như ngay lập tức hắn đã gật đầu.
“Nàng nói đi.”
“Thứ nhất.”
“Của hồi môn của thần thiếp và các cửa tiệm… vĩnh viễn thuộc về thần thiếp.”
“Không nhập công sổ Đông cung.”
“Không để bất kỳ ai chi phối.”
“Được.”
“Thứ hai.”
“Sau này mọi chuyện trong Đông cung, thần thiếp làm chủ.”
“Cách thần thiếp quản gia xử sự… điện hạ không được can thiệp.”
Tiêu Vọng Dục do dự một thoáng.
“… Được.”
“Thứ ba.”
Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Nếu lần sau điện hạ còn để thần thiếp quỳ trong tuyết —”
“Thần thiếp sẽ không cần nhắc hòa ly.”
“Thần thiếp tự mình rời đi.”
“Hơn nữa… sẽ không quay đầu lại.”
Tiêu Vọng Dục nhìn ta.
Vành mắt hắn bỗng đỏ lên.
“Sẽ không có lần sau.”
Giọng hắn khàn khàn.
“Câu này không phải nói với thần thiếp.”
Ta gấp hòa ly thư lại, nhét vào trong tay áo.
“Câu này… điện hạ nên nói với chính mình.”
Tiêu Vọng Dục sững lại.
“Nàng… không xé hòa ly thư sao?”
“Không xé.”
Ta vỗ nhẹ tờ giấy trong tay áo.
“Giữ lại.”
“Chỉ cần điện hạ còn phạm một lần nữa —”
“Thần thiếp sẽ trực tiếp cầm nó đến gặp phụ hoàng, xin đóng ấn.”
Tiêu Vọng Dục: “……”
Một lát sau.
Hắn bật cười.
Là kiểu cười bất lực.
Nhưng cũng là cam tâm tình nguyện.
Trong đó còn có một chút tủi thân, nhưng nhiều hơn lại là vui mừng.
“Được.”
Hắn nói.
“Hòa ly thư nàng giữ.”
Ta cài cây xích kim trâm vào tóc.
Ánh trăng rọi xuống, trâm vàng lấp lánh.
Ngoài cửa.
Thanh Hà đã lén lau nước mắt từ lúc nào.
23
Một năm sau.
Tiêu Vọng Dục đăng cơ.
Niên hiệu Vĩnh An.
Thẩm Uyên trở thành Hoàng hậu.
Nhưng lại không giống bất kỳ vị Hoàng hậu nào trong tưởng tượng của mọi người.
Vị Hoàng hậu nương nương này không thích ở trong hậu cung.
Ba ngày hai bận lại chạy ra thành đông.
Nghe nói là đi xem cửa tiệm dưới danh nghĩa của mình.
Các cửa tiệm dưới danh nghĩa nàng, từ một tiệm lụa ban đầu…Đã phát triển thành ba cửa tiệm.
Tiệm lụa.
Tiệm trà.
Và một thư phường.
Mỗi tháng thu vào hơn ngàn lượng bạc.
Cả kinh thành đều biết…ca-y’o.t
Đương kim Hoàng hậu là người phụ nữ giàu nhất thiên hạ.
Cách nàng quản lý hậu cung cũng khác hẳn người khác.
Không bày ra những khuôn phép rỗng tuếch kiểu “mẫu nghi thiên hạ”.
Chỉ làm những việc rất thực tế.
Quản việc.
Quản sổ sách.
Đặt quy củ.
Ai làm tốt thì thưởng.
Ai làm sai thì phạt.
Mọi thứ rõ ràng minh bạch.
Không để lại bất kỳ chỗ trống nào cho cung đấu.
Cung nữ và thái giám trong cung vừa kính vừa sợ.
Các đại thần trong triều cũng vừa kính vừa sợ.
Bởi vì vị Hoàng hậu này tuy chưa từng nhúng tay vào triều chính…Nhưng mỗi lần Hoàng đế muốn đưa ra quyết định gì…Đều phải quay về hậu cung “bàn bạc với Hoàng hậu trước đã.”
Có Ngự sử dâng tấu nói rằng:
“Hậu cung can dự triều chính.”
Hoàng đế liếc qua tấu chương, hỏi Vương Phúc bên cạnh:
“Trẫm bàn chuyện nhà với Hoàng hậu… cũng gọi là can chính sao?”
Vương Phúc cười đáp:
“Bệ hạ và Hoàng hậu tình sâu nghĩa nặng, đó là phúc của thiên hạ.”
“Ừ.”
Hoàng đế tiện tay ném tấu chương sang một bên.
“Phái vị Ngự sử này đi làm chút việc đi.”
“Rảnh quá rồi.”
Còn về Thái tử — à không.
Bây giờ phải gọi là Hoàng đế Tiêu Vọng Dục.
Cuộc sống hằng ngày của hắn hiện giờ là thế này.
Thượng triều.
Xử lý chính vụ.
Xử lý chính vụ.
Tiếp tục xử lý chính vụ.
Sau đó —Đúng giờ quay về hậu cung dùng bữa tối cùng Hoàng hậu.
Có lần hắn về muộn.
Hoàng hậu đã ăn xong từ lâu.
Hắn nhìn bàn ăn trống trơn, sắc mặt còn khó coi hơn cả lúc mất ba tòa thành.
“Hoàng hậu sao không đợi trẫm?”
“Đợi ngài?”
Ta liếc hắn một cái.
“Ngài có phát lương cho ta đâu.”
“…ca’yo/t…”
“Ngài thích đến thì đến.”
“Ta cũng đâu sống nhờ vào ngài.”
Tiêu Vọng Dục nhìn ta, bất lực bật cười.
Sau đó hắn làm một chuyện khiến cả cung nhân trợn tròn mắt.
Hắn đích thân đi đến Ngự thiện phòng, bưng về một bát canh hạt sen.
Đặt trước mặt ta.
“Trước kia đều là nàng nấu cho ta.”
“Từ nay trở đi… đổi lại để ta làm.”
Ta nhìn bát canh hạt sen kia, nhướng mày.
“Vị thế nào?”
“Không ra sao.”
“…sao lại có ớ/t c’ay…”
“Nhưng ta có thể miễn cưỡng uống.”
Ta cầm bát lên, uống một ngụm.
Thật ra…( ot’ca’y có thể chọn một cách kết thúc khác, tuy nhiên hôm nay 08/03..ớ/t.. hi vọng mí nàng ai ai cũng luôn được happy nà…iu iu)
Cũng không tệ lắm.
Tiêu Vọng Dục ngồi bên cạnh nhìn ta.
Trong mắt hắn phản chiếu ánh nến.
Nụ cười nơi khóe môi giấu thế nào cũng không giấu nổi.
Người từng năm xưa đóng chặt cửa điện, để thê tử quỳ trong đêm tuyết lạnh giá.
Bây giờ…Lại vì một bát canh hạt sen mà đích thân chạy đến Ngự thiện phòng.
Con người…Quả thật có thể thay đổi.
Chỉ là trước khi thay đổi…Phải có người tự mình bước ra khỏi cánh cửa kia.
Không phải bị đẩy vào.
Mà là tự tay mở cửa rồi bước ra.
Thẩm Uyên đã bước ra.
Còn Tiêu Vọng Dục…Cuối cùng cũng học được cách đuổi theo.
Về sau, trong hộp trang sức của Hoàng hậu luôn đặt hai thứ.
Một cây xích kim trâm nạm hồng bảo thạch.
Và một phong hòa ly thư được gấp ngay ngắn.
Cây trâm nàng ngày ngày đều cài.
Còn hòa ly thư…Nàng chưa từng lấy ra lần nào nữa.
Nhưng mỗi lần Tiêu Vọng Dục nhìn thấy chiếc hộp ấy…Trong lòng đều khẽ thắt lại.
Rồi lại đối xử với Hoàng hậu tốt hơn một chút.
Lại tốt hơn thêm một chút.
—
“Điện hạ.”
“Từ nay về sau…”
“Đến lượt ngài phải đuổi theo ta rồi.”
(Hết truyện)
Khi viết câu chuyện này, ta vẫn luôn nghĩ đến một vấn đề.
Một người…
Có đáng được tha thứ hay không?
Câu trả lời là:
Điều đó phụ thuộc vào chính nàng.
Thẩm Uyên chọn ở lại.
Không phải vì nàng tha thứ cho Tiêu Vọng Dục.
Mà vì nàng đã đủ mạnh mẽ.
Mạnh mẽ đến mức…Dù là ở lại.
Hay rời đi.
Nàng đều sẽ không thua.
Phong hòa ly thư vẫn nằm trong hộp.
Đó là dũng khí của nàng.
Cũng là lời cảnh tỉnh của hắn.
(HẾT TOÀN VĂN)