Thay gả bị ruồng bỏ? Ngoảnh đầu lại được bạo quân sủng ái đến tận trời!

Chương 1



Đúng năm ta vừa tròn mười bốn tuổi, ta thay tỷ tỷ tiến cung. Khi mẫu thân nhét ta vào kiệu hoa, bà ghé sát tai ta mà nói: “Tỷ tỷ con thân phận tôn quý, chịu không nổi khổ cực.”

Đêm động phòng, ta ngồi ngay ngắn bên mép giường, trên người khoác bộ hỷ phục đỏ thẫm nặng nề như một ngọn núi, đè ép đến mức ta gần như không th /ở nổi. Đế vương vén khăn trùm đầu của ta lên, chỉ liếc nhìn một cái, liền nhíu mày rời đi…. Ta lập tức trở thành trò cười của toàn bộ hậu cung.

Ba ngày sau, trong cung lại truyền đến tin tức, nói rằng đích tỷ phong quang vô hạn gả cho thanh mai trúc mã của ta.

Đến lúc này, ta rốt cuộc cũng đã hiểu…

01

Ngọn lửa nến đỏ trước mắt ta khẽ nhảy múa, nhuộm khắp gian phòng hỷ sự một tầng ấm áp hư ảo, đến mức không chân thật.

Ta đoan trang ngồi nơi mép giường, trên người khoác bộ hỷ phục đỏ thẫm nặng nề như một ngọn núi, đè é /p đến mức ta gần như không th /ở nổi.

Phượng quan trên đầu nạm đầy châu ngọc, mỗi một viên đều khẽ lay động, va chạm phát ra những tiếng vang nhỏ vụn mà trầm đục, từng tiếng từng tiếng gõ lên tim ta.

Ta căng thẳng xoắn chặt vạt áo, các khớp ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch.

Suốt mười bốn năm qua, ta sống dưới vầng hào quang của đích tỷ Thẩm Thanh Nguyệt, tựa như một cái bóng mờ nhạt.

Đây là lần đầu tiên, ta trở thành nhân vật trung tâm tuyệt đối.

Dẫu rằng, cuộc hôn sự này vốn dĩ nên thuộc về nàng.

Tiếng cửa bị đẩy ra kêu lên một tiếng kẽo kẹt, khiến toàn thân ta run lên.

Tiếng bước chân trầm ổn hữu lực, từng bước từng bước tiến lại gần, mang theo một luồng long diên hương ép người.

Tim ta đập dồn lên tận cổ họng.

Một bàn tay có các đốt xương rõ ràng vươn ra, vén lên khăn trùm đầu của ta.

Ta theo bản năng ngước mắt, liền đâm thẳng vào một đôi tròng mắt sâu không thấy đáy.

Đó chính là đương kim thánh thượng, Tiêu Cảnh Nghiêm.

Hắn so với chân dung còn tuấn tú hơn, mày mắt sắc bén, sống mũi cao thẳng, nơi khóe môi vốn mang theo một tia ý cười.

Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt ta, tia cười ấy liền đông cứng lại.

Giữa mày hắn nhíu chặt, trong đôi mắt sâu thẳm kia trước tiên lóe lên vẻ ngờ vực, sau đó nhanh chóng bị nỗi bất mãn và chán ghét nồng đậm thay thế.

Hắn không nói một lời nào.

Ánh mắt ấy, lại tựa như một lưỡi dao lạnh băng, từng nhát từng nhát l /ăng tr /ì ta.

Ta nhìn thấy chính mình trong mắt hắn, một thiếu nữ mười bốn tuổi gầy gò khô quắt, sắc mặt vàng vọt, tựa như một cọng giá đỗ còn chưa kịp lớn, đặt giữa gian phòng vàng son lộng lẫy này, lại lạc lõng đến buồn cười như thế.

“Hoang đường.”

Cuối cùng hắn cũng mở miệng, giọng nói lạnh lẽo đến mức không mang theo chút hơi ấm nào.

Sau đó, hắn xoay người, long bào màu minh hoàng vạch ra một đường cong dứt khoát, phất tay áo rời đi.

Cánh cửa khép lại lần nữa, ngăn cách trong ngoài.

Ta một mình cứng đờ ngồi trên hỷ sàng, hỷ phục trên người vẫn đỏ rực như lửa, trái tim lại trong khoảnh khắc rơi thẳng xuống hầm băng.

Những ngọn nến đỏ cháy rực soi rõ gương mặt trắng bệch của ta, tựa như một màn châm biếm long trọng.

Ta trở thành trò cười của toàn bộ hoàng cung.

Ngày hôm sau, thánh chỉ ban xuống, ta được phong làm bậc thấp nhất là “Tài nhân”, không có phong hiệu, chỉ mang một họ, “Thẩm Tài nhân”.

Ta bị sắp xếp chuyển đến ở tại Vãn Tình Hiên xa xôi hẻo lánh nhất.

Cái tên nghe qua thì nhã nhặn, nhưng thực chất lại là một tòa lãnh cung hoang phế, tường viện sơn đỏ bong tróc quá nửa, lộ ra lớp gạch xám xịt phía dưới, trong sân cỏ dại mọc um tùm, cao chẳng kém gì ta.

Ai ai cũng biết, ta là tân nương thay gả, trong đêm đại hôn đã bị thánh thượng ghét bỏ.

Trong cung, kẻ giỏi nhất chính là nâng cao giẫm thấp.

Hoàn cảnh của ta, có thể tưởng tượng được.

Tên thái giám quản sự Lý Đức An, là một người đàn ông mắt tam giác, mũi khoằm như mỏ chim ưng, tướng mạo hà khắc.

Hắn nheo mắt liếc ta từ trên xuống dưới một lượt, giọng điệu âm dương quái khí cất lên: “Thẩm Tài nhân, thân thể của người đúng là ‘kim quý’ thật đấy. Vãn Tình Hiên này thanh tĩnh, thích hợp nhất để nuôi dưỡng những chủ tử như người.”

Hắn cố ý cắn thật nặng hai chữ “kim quý”.

Các cung nữ đứng phía sau hắn che miệng cười trộm, trong ánh mắt tràn đầy khinh m /iệt.

Phần cung ứng của ta bị công khai cắt xén.

Mỗi ngày đưa tới cơm canh, không thì đã ôi thiu, không thì nguội lạnh.

Giữa mùa đông rét mướt, phần than sưởi của ta chỉ lác đác vài cục than đen kém chất lượng, đốt lên thì cả phòng toàn khói cay xè, vậy mà chẳng mang lại nổi một chút hơi ấm.

Ta thường xuyên bị rét đánh thức giữa đêm, chỉ có thể ôm chặt tấm chăn mỏng, run rẩy mở mắt cho đến khi trời sáng.

Những lúc đói đến không chịu nổi, ta chỉ đành nhân lúc đêm tối lén lút ra cửa sau ngự thiện phòng, nhặt nhạnh vài chiếc bánh màn thầu lạnh mà người khác không thèm dùng để cầm hơi.

Có một lần bị một thái giám nhóm lửa phát hiện, hắn đá mạnh một cước vào ngực ta, đá ta ngã lăn xuống đất, rồi chỉ thẳng vào mũi ta mắng chửi: “Con c/hó hoang ở đâu chui ra mà cũng dám tới đây trộm đồ ăn!”

Ta nằm rạp trên nền đất lạnh buốt, trong ngực liều mạng che chở chiếc màn thầu dính đầy bùn đất kia, đó chính là m /ạng sống của ta.

Nhục nhã, đói khát, rét lạnh, như từng đợt sóng lớn dồn dập trùm lên người ta.

Nhưng trong lòng ta vẫn còn ôm một tia ảo tưởng.

Ta nghĩ, mẫu thân có lẽ không biết ta sống khổ đến mức này.

Bà đưa ta vào cung, là vì gia tộc.

Ta là thứ nữ, đây chính là số m/ệnh của ta.

Chỉ cần ta chịu đựng được, chịu đựng cho đến khi trong nhà truyền đến tin tức, có lẽ mọi chuyện vẫn còn một con đường xoay chuyển.

Ba ngày sau, tin tức cuối cùng cũng tới.

Mẫu thân sai lão bộc trong nhà mang đến cho ta một phong “gia thư”.

Ta run rẩy mở thư ra, trong lòng tràn đầy mong đợi, đến cả đầu ngón tay cũng không ngừng run lên.

Nhưng trong thư, không hề có lấy một câu hỏi ta sống có tốt hay không.

Không có lấy một câu quan tâm ta có phải chịu đói, chịu rét hay không.

Xuyên suốt bức thư, đều dùng một giọng điệu gần như khoe khoang, tỉ mỉ miêu tả đích tỷ Thẩm Thanh Nguyệt đã phong quang rực rỡ gả cho tân khoa thám hoa Lục Tử Khiêm như thế nào.

Mười dặm hồng trang kéo dài không dứt, khách khứa chen chúc đầy cửa.

Trai tài gái sắc, trời sinh một đôi, khiến người người ngưỡng mộ.

Lục Tử Khiêm…

Chính là thiếu niên năm xưa dưới gốc đào, từng nắm tay ta, dịu dàng nói rằng sẽ đợi ta đến ngày cập kê rồi mới tới cửa cầu thân.

Chính là người lén lút nhét cho ta kẹo hồ lô, là người mỗi khi ta bị đích tỷ ức h /iếp đều đứng ra che chở cho ta, là thanh mai trúc mã của ta.

Ta siết chặt phong thư trong tay, mỗi một chữ đều giống như một thanh sắt n /ung đ /ỏ, hung hăng đ /óng lên tim ta, đau đến th /ấu x /ương.

Đến lúc này, ta rốt cuộc cũng đã hiểu.

Câu nói mà mẫu thân ghé sát tai ta trước khi ta bước lên kiệu hoa: “Tỷ tỷ con kim tôn ngọc quý, chịu không nổi khổ.”

Thứ bà nói tới, vốn không phải là nỗi khổ hiểm ác nơi thâm cung, khi nhập cung làm phi phải đối mặt.

Mà là nỗi khổ tương tư cầu mà không được, là đau đớn khi trơ mắt nhìn người trong lòng cưới người khác làm thê.

Vì vậy, bà mới đem ta, đứa thứ nữ chướng mắt này, người con gái từng được Lục Tử Khiêm thổ lộ là “tâm duyệt”, đưa thật xa vào chốn cung cấm lạnh lẽo này, để dọn sạch con đường cho đích nữ bảo bối của bà.

Ta không phải đến để thay tỷ tỷ chịu khổ.

Bản thân ta, chính là một phần của cái gọi là “khổ” ấy.

Là ta, chính là ta đã chắn mất con đường của nữ nhi bà.

Cho nên, ta buộc phải bị hy sinh, bị vứt bỏ.

Một trận trời đất quay cuồng ập đến, tờ thư trong tay ta rơi lả tả xuống đất.

Toàn thân m /áu dường như bị r /út c /ạn trong khoảnh khắc, chỉ còn lại cảm giác băng giá thấu x /ương.

Đêm ấy, trong đêm lạnh của lãnh cung, ta lên cơn sốt cao.

Ta nằm trên chiếc giường gỗ cứng lạnh, toàn thân nóng rực, ý thức mơ hồ.

Ta gọi “nước”, gọi “nương”, nhưng đáp lại ta, chỉ có cơn gió lạnh gào thét xuyên qua khung cửa sổ mục nát.

Không có một ai đến hỏi han.

Ta, một Tài nhân bị hoàng thượng chán ghét, nếu ch /ết trong lãnh cung này, e rằng cũng giống như ch /ết đi một con kiến, sẽ không dấy lên nổi một gợn sóng nào.

Trong bóng tối c /ận kề ch /ết, ta nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của mẫu thân, nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của đích tỷ, nhìn thấy bóng dáng đỏ rực của Lục Tử Khiêm và nàng bái thiên địa.

Hạnh phúc của tất cả bọn họ, đều được xây dựng trên nỗi đau của ta.

Dựa vào đâu?

Dựa vào đâu mà ta phải trở thành bậc thềm cho hạnh phúc của họ?

Một luồng hận ý không cam tâm, tựa như cỏ dại, điên cuồng sinh sôi từ đáy lòng ta, trong khoảnh khắc lan tràn khắp thân thể đã héo úa này.

Ta không muốn ch /ết.

Ta không thể ch /ết như thế này được.

Ta muốn sống tiếp.

Ta phải sống tiếp.

Ta muốn những kẻ đã giẫm đạp ta dưới chân, từng kẻ từng kẻ một, đều nếm đủ mọi nhục nhã và tuyệt vọng mà ta đã phải chịu đựng.

Ta muốn bọn họ, trả lại gấp trăm lần!

Không biết đã trôi qua bao lâu, ta đột ngột mở bừng mắt.

Ngoài cửa sổ, trời đã sáng.

Cơn s /ốt đã lui, thân thể vẫn còn suy nhược rã rời, nhưng đầu óc lại tỉnh táo chưa từng có.

Trái tim, cũng đã hoàn toàn nguội lạnh.

02

Sống tiếp, là bước đầu tiên.

Nhưng chỉ sống tiếp thôi, vẫn chưa đủ.

Ta phải ở trong tòa cung điện nuốt chửng m/ạng người này, vì chính mình mà g /iết ra một con đường m /áu.

Ta từ trong lớp y phục dán sát người, mò ra thứ duy nhất mà mẫu thân đã nhét cho ta — một cây trâm bạc trơn.

Cây trâm ấy kiểu dáng đơn giản, tay nghề cũng thô ráp, là vật mẫu thân từng đeo khi còn trẻ.

Ngày bà đưa nó cho ta, trên mặt mang theo thứ ánh mắt thương hại như đang ban ơn: “Cầm lấy đi, dù sao cũng xem như có chút kỷ niệm.”

Bây giờ nghĩ lại, đó chẳng qua chỉ là một chút đền bù nhỏ nhoi mà bà làm ra để bản thân có thể yên tâm hơn mà thôi.

Ta nhìn cây trâm ấy, khẽ kéo khóe môi, nở ra một nụ cười lạnh.

Kỷ niệm ư?

Ta không cần.

Ta đem nó bán cho một tiểu thái giám phụ trách việc mua sắm trong Vãn Tình Hiên, đổi lấy vài lạng bạc vụn.

Đó là khoản vốn đầu tiên cho cuộc phản kích của ta.

Tiền không thể tiêu bừa bãi, phải dùng đúng chỗ.

Ta bắt đầu bình tĩnh quan sát từng người một trong Vãn Tình Hiên.

Kẻ bắt nạt ta tàn nhẫn nhất, chính là thái giám quản sự Lý Đức An.

Chương tiếp
Loading...