Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Thay Tỷ Gả, 7 Năm Phò Hắn Lên Ngôi, Đổi Lại Một Chén Rượu Độc
Chương 2
“Người thật sự… chưa từng tin thần thiếp sao.”
Đại điện lặng đi trong chốc lát.
Tạ Hành nhìn ta, nơi đáy mắt thoáng qua một tia phức tạp cực nhạt, nhanh đến mức khiến ta tưởng rằng đó chỉ là ảo giác.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau, tia phức tạp ấy đã bị lạnh lùng thay thế.
“Chứng cứ xác thực, sao có thể tin ngươi.”
Chứng cứ xác thực.
Ta gần như muốn bật cười thành tiếng.
Bức thư gọi là ta tư thông ngoại thần kia, là được lục ra từ cung của ta.
Miếng ngọc khấu có đóng tư ấn của ta kia, cũng là bị tìm thấy dưới gối ta.
Nhưng trong những ngày gần đây, người ra vào cung của ta nhiều nhất, chính là vị ma ma chưởng sự do Thẩm Minh Chiêu sắp xếp.
Không phải ta chưa từng biện giải.
Nhưng không ai nghe.
Bởi vì ta chỉ là thứ nữ.
Bởi vì ta là thái tử phi thay gả mà đến.
Bởi vì sau khi Tạ Hành đăng cơ, hắn cần một vị hoàng hậu thật sự xứng tầm, xuất thân cao quý.
Còn ta, một người biết quá nhiều về những năm tháng chật vật của hắn, một cựu phi mang danh “thứ xuất thay gả”, quá chướng mắt.
Ta bỗng nhiên không còn muốn cầu xin nữa.
Ta cũng không muốn c`ay/o-t khóc nữa.
Ta nhìn người nam nhân trên cao tọa, bỗng nhiên nhớ tới đêm tân hôn của bảy năm trước.
Khi đó hắn ngồi dưới ánh nến hỉ, sắc mặt tái nhợt, đến cả hỉ phục cũng không che nổi vài phần sinh khí.
Sau khi vén khăn hỉ, hắn nhìn ta, trầm mặc rất lâu, mới thấp giọng nói một câu:
“Nếu nàng hối hận, bây giờ vẫn còn kịp.”
Khoảnh khắc ấy, ta vậy mà lại có chút mềm lòng.
Ta đã nghĩ, người này đại khái cũng không lạnh lùng như lời người ngoài nói.
Hóa ra không phải hắn không lạnh lùng.
Chỉ là chút ôn hòa ít ỏi còn sót lại của hắn, từ trước đến nay chưa từng dành cho ta.
Đ/ộc tính cuối cùng cũng hoàn toàn phát tác.
Ta đột ngột nôn ra một ngụm m /á/u lớn, cả người ngã sụp xuống đất, trước mắt từng trận từng trận tối sầm.
Bên tai dường như vang lên tiếng Thẩm Minh Chiêu kinh hô một câu “thật bẩn”, lại dường như nghe thấy tiếng bước chân hoảng loạn của cung nhân.
Trong cơn hỗn loạn, ta nghe thấy Tạ Hành lạnh nhạt phân phó:
“Kéo xuống.”
Thì ra bảy năm phu thê.
Cuối cùng ta cũng chỉ đáng giá hai chữ ấy.
Ta nằm sấp trên nền gạch vàng lạnh lẽo, bỗng nhiên nghĩ thông suốt.
Cả đời này của ta, sai lầm lớn nhất, không phải thay gả, cũng không phải yêu nhầm người.
Mà là đến lúc ch /ế/t, ta vẫn còn cầu mong bọn họ quay đầu nhìn ta một lần.
Nếu có kiếp sau.
Ta tuyệt đối không làm nữ nhi Thẩm gia nữa.
Tuyệt đối không làm thê tử của Tạ Hành nữa.
Tuyệt đối không vì bất kỳ ai mà cúi đầu nữa.
Trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối, thứ cuối cùng ta nhìn thấy, là con kim phượng đang dang cánh muốn bay trên phượng bào của Thẩm Minh Chiêu.
Thật đẹp.
Đáng tiếc, nàng cũng không mặc được lâu nữa….
2
Khi mở mắt lần nữa, ta ngửi thấy hương hoa quế.
Không phải mùi long diên hương lạnh lẽo nơi Khôn Ninh cung, cũng không phải mùi đắng chát của rượu đ /ộ/c, mà là hương thơm ngọt đến hơi ngấy của hoa quế nở rộ trong sân vào đêm đầu thu.
Bên tai còn có tiếng thì thầm hạ thấp của nha hoàn.
“Tứ cô nương sao vẫn chưa tỉnh, ngày mai đã phải xuất giá rồi, nếu lỡ giờ lành, phu nhân lại nổi giận mất.”
“Ngươi nói nhỏ thôi, Tứ cô nương mấy ngày nay đang khó chịu. Ai mà muốn gả cho một vị thái tử bệnh tật chứ.” (cố ý không dùng Tứ tiểu thư)
Ta ngây người rất lâu, mới chậm rãi quay đầu, nhìn về phía hai gương mặt trẻ tuổi bên giường.
Là hai tiểu nha hoàn trong viện trước kia của ta, Thanh Lê và Xuân Hạnh.
Các nàng vẫn còn sống.
Ta sững sờ đưa tay lên, sờ sờ mặt mình, rồi lại vén chăn nhìn thân thể.
Không có sắc xanh đen sau khi đ /ộ/c phát.
Cũng không có những ám thương do mấy năm lao tâm lao lực ở Đông cung để lại.
Ta vẫn là mười sáu tuổi.
Vẫn là Thẩm Thanh Vũ sắp bị đẩy đi thay gả kia.
Tim ta chấn động dữ dội, gần như lăn bò xuống giường, chạy đến trước gương đồng.
Thiếu nữ trong gương dung mạo thanh tú, vẫn còn mang vài phần non nớt chưa tan, môi hồng nhuận sắc, ánh mắt trong sáng, không có vẻ tiều tụy bị năm tháng mài mòn như trước khi ch /ết ở kiếp trước.
Ta ngẩn ngơ nhìn chính mình trong gương, hồi lâu, bỗng nhiên bật cười thành tiếng.
Ta đã trọng sinh rồi.
Ông trời vậy mà thật sự cho ta một cơ hội làm lại.
Thanh Lê và Xuân Hạnh bị tiếng cười của ta làm cho hoảng hốt, vội vàng tiến lên đỡ ta.
“Tứ cô nương, người sao vậy? Có phải gặp ác mộng rồi không?”
Ta đưa tay ấn lên ngực, nơi đó vẫn còn lưu lại cơn đ /a/u x /é tim n /ứ/t phổi khi đ /ộ/c phát ở kiếp trước.
Nhưng trong lòng ta lại từng chút từng chút trở nên tỉnh táo.
Ngày mai, chính là ngày thay gả.
Nói cách khác, bây giờ tất cả vẫn còn kịp….
Ta chậm rãi ngồi trở lại bên giường, khẽ hỏi:
“Phu nhân và Đại tiểu thư đâu rồi?”
Thanh Lê vội nói:
“Phu nhân đang ở tiền viện, nghe nói Đại tiểu thư lại nổi tính khí, không chịu thử giá y, Hầu gia cũng đã qua đó rồi.”
Ta hạ mắt, khẽ cong khóe môi.
Quả nhiên.
Vẫn là vở kịch của kiếp trước.
Đích tỷ chê thái tử bệnh nhược, không chịu gả.
Phụ mẫu không nỡ để nàng chịu khổ, liền nhớ tới ta — thứ nữ dễ bị sai khiến nhất.
Kiếp trước ta nghe mẫu thân khóc nói “Minh Chiêu mà gả qua đó, chẳng khác nào đưa nó đi ch /ết”, lại nghe phụ thân nói “tỷ tỷ con là đích nữ, sau này còn có đại dụng đối với Thẩm gia, không thể gãy gánh ở cuộc hôn sự này”, cuối cùng lại bị sinh mẫu quỳ xuống cầu xin, nói rằng “nếu con không đi, di nương và đệ đệ con đều không sống nổi”.
Vì thế ta đã mềm lòng.
Nhưng kiếp này, ta sẽ không nữa.
Ai muốn gả thì người đó gả.
Ta sẽ không vì bất kỳ ai mà đi ch /ết thay nữa.
Ta quay đầu nhìn Thanh Lê.
“Đi lấy bộ y phục màu nguyệt bạch trong tủ của ta ra đây.”
Thanh Lê ngẩn người:
“Tiểu thư, muộn thế này rồi, người còn muốn đi đâu?”
“Tiền viện.”
Nếu đã được làm lại, vậy thì có những món nợ, cũng nên bắt đầu tính từ đêm nay.
3
Khi ta đến tiền viện, trong phòng đang ầm ĩ không thôi.
Thẩm Minh Chiêu khóc đến như hoa lê dính mưa, đang nhào vào lòng mẫu thân, giọng nghẹn ngào không thôi.
“Mẫu thân, con không gả, ch /ết cũng không gả! Thái tử sống không nổi mấy năm, nữ nhi dựa vào đâu phải đi thủ hoạt quả!”