Thay Tỷ Gả, 7 Năm Phò Hắn Lên Ngôi, Đổi Lại Một Chén Rượu Độc

Chương 5



“Nếu ngày mai người lên kiệu không phải đích trưởng nữ, mong điện hạ chớ trách. Thẩm gia có ý đổi người thay gả, vị trí Thái tử phi, e rằng sẽ có biến.”

Viết xong, ta lại thêm một câu:

“Nếu điện hạ không muốn chịu nhục, đêm nay có thể sai người tra xét.”

Ta nhìn mấy dòng chữ ấy thật lâu, cuối cùng vẫn không ký tên.

Tạ Hành là người thông minh.

Nếu hắn nhìn thấy, tự nhiên sẽ hiểu.

Nếu hắn không tin, vậy cũng là mệnh của hắn.

Đợi mực khô, ta gấp thư lại, giao cho Xuân Hạnh.

“Bảo A Thành đi theo ngõ ngoài, đem phong thư này đưa tới cửa bên Đông cung, nhét cho tiểu nội thị giữ cửa rồi lập tức rời đi, đừng để người khác trông thấy.”

Tay Xuân Hạnh run lên, nhưng thấy thần sắc ta kiên quyết, cuối cùng vẫn nhận lấy.

Làm xong những việc đó, ta mới chậm rãi tựa lưng vào ghế.

Kiếp trước, ta là bị người ta từng bước từng bước đẩy vào đường cùng.

Kiếp này, ta phải ra tay trước.

Nếu Hầu phủ muốn dùng ta để lấp hố, vậy ta sẽ đem cái hố đó, lật ra cho Đông cung nhìn trước.

Đêm ấy, Hầu phủ gần như không lúc nào yên tĩnh.

Tiền viện đèn đuốc sáng đến tận nửa đêm, hiển nhiên phụ thân và mẫu thân vẫn còn đang thương lượng phải ép ta cúi đầu thế nào.

Nhưng viện của ta lại hiếm khi yên tĩnh đến vậy.

Thanh Lê và Xuân Hạnh đều lo lắng đến mức không ngủ nổi, còn ta tựa trên trường kỷ, ngược lại lại bình tĩnh hơn bất cứ lúc nào kể từ khi trọng sinh trở về.

Bởi vì ta biết, chỉ cần lá thư được đưa đi, thế cục liền bắt đầu thay đổi.

Chỉ là không biết, Tạ Hành có ra tay hay không.

Kiếp trước ta luôn cảm thấy hắn bệnh rất nặng, yếu ớt đến mức dường như chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng có thể ngã xuống.

Nhưng về sau hắn có thể giẫm lên bao nhiêu người mà bước lên ngôi đế vị, như vậy đã đủ chứng minh, hắn chưa từng vô hại như vẻ ngoài.

Ta nhắm mắt, trong đầu lại không ngừng hiện lên vô số mảnh ký ức vụn vặt của kiếp trước.

Ví dụ như sau khi thành thân không lâu, lần đầu ta sắc thuốc cho hắn, hắn nhìn gương mặt ta bị hơi thuốc hun đến đỏ bừng, bỗng thấp giọng nói một câu:

“Không cần làm những việc này.”

Ví dụ như sau khi ta thay hắn đỡ một mũi tên rồi tỉnh lại, hắn ngồi bên giường canh giữ suốt cả một đêm, nhưng đến ngày hôm sau lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra, chỉ nhàn nhạt hỏi ta còn đau hay không.

Lại ví dụ như quãng thời gian trước khi hắn đăng cơ, rõ ràng đã bắt đầu cố ý giữ khoảng cách với ta, nhưng trong một đêm đông vẫn từng khoác áo choàng cho ta một lần.

Khi đó ta vẫn luôn cho rằng, đó là thích.

Sau này ta mới hiểu, có lẽ đó chỉ là chút áy náy hiếm hoi của hắn mà thôi.

5

Không biết đã qua bao lâu, bên ngoài bỗng truyền tới một tràng tiếng bước chân gấp gáp.

Thanh Lê vội vàng đẩy cửa bước vào, giọng run rẩy.

“Tứ tiểu thư! Tiền viện… tiền viện xảy ra chuyện rồi!”

Ta lập tức ngồi bật dậy.

“Nói.”

“Người Đông cung tới rồi!”

Tim ta c'ay/o-t khẽ giật một cái.

Quả nhiên.

Ta khoác áo ngoài, nhanh chóng đi về phía tiền viện.

Chưa bước vào cửa, đã nghe thấy giọng phụ thân cố giữ bình tĩnh vang lên từ bên trong.

“Điện hạ đêm khuya sai người tới, không biết có gì phân phó?”

Ngay sau đó, một giọng nội thị hơi mang vẻ âm nhu chậm rãi vang lên.

“Hầu gia khách khí rồi. Nô tài phụng mệnh Thái tử điện hạ, tới mời hai vị cô nương trong phủ ra gặp một chút.”

Ta đứng dưới hành lang, lúc vén rèm bước vào, vừa hay nhìn thấy một vị thái giám quản sự mặc cung phục màu xanh thẫm đang ngồi ở vị trí chủ tọa, tay nâng chén trà, trên mặt mang nụ cười, nhưng đáy mắt lại không hề có chút ý cười nào.

Đó là đại thái giám thân cận bên cạnh Tạ Hành, Phúc Thuận.

Kiếp trước ta đã gặp hắn rất nhiều lần.

Thẩm Minh Chiêu cũng đã bị gọi tới, lúc này sắc mặt trắng bệch, ngay cả khóc cũng quên mất.

Phúc Thuận thấy ta bước vào, ánh mắt lướt qua giữa ta và nàng một lượt, ý cười trên môi càng sâu hơn.

“Hầu gia, phu nhân, đây chính là hai vị cô nương của quý phủ sao?”

Sắc mặt phụ thân khó coi, nhưng vẫn phải cắn răng đáp:

“Đúng vậy.”

Phúc Thuận chậm rãi đặt chén trà xuống, mỉm cười nói:

“Hôm nay điện hạ hơi cảm thấy không khỏe, trong mộng lại thấy hồng trù song hỷ, tỉnh dậy cảm giác bất an trong lòng, nên sai nô tài tới xem mặt vị Thái tử phi tương lai. Dù sao chuyện hôn sự Đông cung cũng liên quan tới quốc bản, không thể có nửa phần sai sót.”

Lời này vừa dứt, sắc mặt mấy người trong phòng đều thay đổi.

Cái gọi là bất an trong mộng, chẳng qua chỉ là cái cớ.

Tạ Hành hiển nhiên đã đọc thư, cũng đã tin, cho nên mới lập tức sai người tới kiểm tra ngay tại chỗ.

Mẫu thân miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.

“Công công nói đùa rồi, Thái tử phi dĩ nhiên là Minh Chiêu nhà chúng ta.”

“Ồ?”

Phúc Thuận nhướng mày.

“Nhưng sao nô tài lại nghe nói, ngày mai người lên kiệu hoa chưa chắc đã là ai đâu.”

Trong phòng lập tức yên lặng như t /ử.

Trán phụ thân đã lấm tấm mồ hôi.

Ta đứng một bên, hạ mắt xuống, nhưng trong lòng lại từng chút từng chút ổn định lại.

Tạ Hành quả nhiên đã ra tay.

Hắn không để tâm Thái tử phi tương lai rốt cuộc là ai, nhưng hắn tuyệt đối không cho phép có kẻ dám giở trò đổi người thay gả ngay trên đầu mình, khiến Đông cung trở thành trò cười.

Thẩm Minh Chiêu cuối cùng cũng không chống đỡ nổi, “bịch” một tiếng quỳ xuống, vừa khóc vừa nói:

“Công công minh xét! Thần nữ… thần nữ không có ý khi quân, thần nữ chỉ là… chỉ là thân thể không khỏe, nhất thời hồ đồ…”

Phúc Thuận nhìn nàng, trong mắt tràn đầy ý cười lạnh lẽo:

“Cô nương nói một câu thân thể không khỏe nghe thật nhẹ nhàng.”

“Nhưng nếu thật sự bệnh, thì nên sớm bẩm báo vào cung, chứ không phải đợi đến lúc đại hôn ngày mai đã cận kề mới gây chuyện.

“Cô nương cho rằng Đông cung là nơi nào, để mặc Hầu phủ các người muốn chọn tới chọn lui sao?”

Phụ thân và mẫu thân đồng loạt biến sắc, lập tức quỳ xuống.

Mẫu thân càng liên tục nói:

“Công công bớt giận, đều là thần phụ dạy con không nghiêm.”

Phúc Thuận lại không nhìn bọn họ nữa, chỉ dời ánh mắt sang ta.

“Tứ cô nương, ý cô thế nào?”

>>>MỌI NGƯỜI ĐỌC TIẾP CÁC CHƯƠNG TIẾP THEO ĐẾN HẾT TOÀN VĂN tại đây nha: https://saytruyen.vn/truyen/thay-ty-ga-7-nam-pho-han-len-ngoi-doi-lai-mot-chen-ruou-doc

Chương trước
Loading...