Thứ Tỷ Thanh Cao Không Cứu Phu, Trọng Sinh Ta Chờ Xem Trò Hay

Chương 1



Trọng sinh ta chờ xem trò hay. Kiếp trước, ta vô tình cứu phu quân của thứ tỷ, lại có tiếp xúc da thịt với hắn, nên chỉ có thể bị ép gả cho hắn, trở thành một vị bình thê danh không chính, ngôn không thuận.

Thứ tỷ của ta, người xưa nay luôn thanh lãnh cao ngạo, hôm đó đỏ hoe vành mắt, thê lương nói:

"Ta và A Kiêu đã sớm ước định một đời một kiếp một đôi, tuyệt đối không thể dung thứ việc muội muội cùng ta sánh vai."

"Ta tự nguyện hạ đường, để muội muội danh chính ngôn thuận trở thành chính thê của chàng, ta cũng tiện bề tìm một nơi nương tựa khác."

Khi ấy ta vẫn còn nhớ đến phần tình nghĩa của nàng.

Nhưng chưa bao lâu sau, lại nghe tin nàng phong quang xuất giá.

Người nàng gả… chính là người trong lòng ta năm xưa, nay đã kim bảng đề danh, trở thành tân khoa trạng nguyên.

Sau khi biết thứ tỷ tái giá, Tạ Kiêu đem toàn bộ oán hận trút hết lên đầu ta.

Hắn nhận định chính ta đã bày kế ly gián hắn và thứ tỷ.

Hắn đem ta nhốt trong căn phòng củi âm u ẩm thấp, ngày đêm hành hạ, sỉ nhục.

Về sau chỉ vì một câu của thứ tỷ:

"Thân thể ta suy nhược, cần dùng m /á/u người thân làm thuốc."

Hắn liền không chút do dự coi ta như d /ư /ợ /c d /ẫ /n sống, lạnh giọng nói:

"Đây là thứ ngươi nợ nàng."

Ngày qua ngày bị r /ú /t m /á/u giày vò.

Cuối cùng ta vì m /ấ /t m /á/u quá nhiều mà dầu cạn đèn tắt, ch /ế /t trong một đêm đông gió lạnh thấu x /ương.

Trọng sinh một đời.

Ta vậy mà quay trở về đúng khoảnh khắc Tạ Kiêu trượt chân rơi xuống hồ băng, đang giãy giụa trong nước, sắp mất m /ạ /ng.

Lần này.

Ta không có nửa phần do dự.

Trực tiếp sai người đi gọi thứ tỷ.

Không ngờ thứ tỷ lại cao ngạo nói:

"A Kiêu tuy đang lâm hiểm cảnh, nhưng hắn là nam nhân của ta."

"Cũng giống như ta, mang một thân ngạo cốt, từ trước đến nay chưa từng coi trọng việc người khác tùy tiện ra tay cứu giúp."

Một vị quý phụ bên cạnh nhìn không nổi, vội vàng nói:

"Phu quân của ngươi sắp ch /ế /t rồi!"

Thế nhưng thứ tỷ vẫn không hề dao động:

"Nếu hắn ngay cả chút hiểm cảnh này cũng không tự cứu nổi."

"Vậy thì không xứng làm nam nhân của ta."

Tạ Kiêu đang th /o /i th /ó /p trong hồ băng, nghe rõ từng lời từng chữ, trên mặt tràn đầy vẻ không dám tin.

Mà ta chỉ khẽ cong khóe môi.

Lạnh lùng đứng nhìn vở kịch này.

01 ĐẠI CHƯƠNG

Ta trọng sinh rồi.

Trở về năm ta 16 tuổi, trở về đúng ngày Tạ Kiêu trượt chân rơi xuống hồ băng trong hoàng gia lâm viên.

Không xa phía trước, trong lỗ băng, Tạ Kiêu đang liều mạng giãy giụa.

Gương mặt từng khiến ta si mê năm đó, lúc này vì lạnh giá và sợ hãi mà vặn vẹo đến biến dạng.

Hắn vùng vẫy trong làn nước, hai tay hoảng loạn chụp lấy những tảng băng, trong miệng phát ra từng tràng âm thanh “ục ục”, mắt thấy thân thể đã sắp chìm hẳn xuống.

Những quý phụ và tiểu thư xung quanh sợ đến mức hoa dung thất sắc, vậy mà không một ai dám tiến lên.

Mặt băng quá mỏng, ai bước lên thì người đó rất có thể cũng sẽ rơi xuống theo.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn cả về một thân ảnh đang đứng ở vị trí phía trước nhất bên bờ hồ.

Đó là Tống Tuyết Ninh.

Thứ tỷ của ta.

Nàng mặc một thân hồ cừu trắng như tuyết, đầu cài châu ngọc phỉ thúy, cả người toát ra vẻ cao quý đoan trang, thanh lãnh thoát tục.

Nàng cứ như vậy lặng lẽ đứng đó, nhìn phu quân đang giãy giụa bên bờ sinh tử dưới nước, trên mặt không có lấy một tia kinh hoảng, càng không có nửa phần thương xót.

Thậm chí, nơi khóe môi nàng còn treo một nụ cười lạnh mờ nhạt như có như không.

Kiếp trước, chính là vào thời khắc này, đầu óc ta nóng lên, không suy nghĩ nhiều đã xông thẳng ra ngoài.

Còn kiếp này…

Ta c.ay.o/t hít sâu một hơi, cố đè xuống mối hận ngút trời đang cuồn cuộn dâng trào trong lồng ngực.

Cứu hắn?

Dựa vào cái gì?

Kiếp trước ta cứu hắn, đổi lại là 10 năm bị hành hạ như sống trong địa ngục, là nỗi đau bị r /ú/t t /ủ/y tựa như thiên đao vạn quả.

Kiếp này, hắn muốn ch /ế/t, vậy thì cứ để hắn ch /ế/t cho thỏa!

Nhưng ta không thể để hắn cứ thế mà ch /ế/t.

Nếu hắn ch /ế/t, Tống Tuyết Ninh sẽ trở thành quả phụ. Với cái bộ dáng thanh cao giả tạo của nàng, không chừng lại diễn thêm trò “tuẫn tình” hoặc “thủ tiết”, vừa để lấy lòng thiên hạ, vừa tiện thể tự khắc họa mình thành một liệt nữ trinh khiết tình sâu nghĩa nặng.

Ta không muốn nàng dễ dàng tẩy sạch thanh danh như vậy.

Ta muốn những gì nàng làm hôm nay trở thành vết nhơ mà cả đời nàng cũng không thể gột rửa!

Ta muốn tất cả mọi người đều nhìn rõ, Tống Tuyết Ninh rốt cuộc là loại “thanh cao” gì!

Vì thế, ta không hề chần chừ, lập tức kéo cao giọng, hướng về phía bờ hồ lớn tiếng gọi:

“Mau tới đây! Tuyết Ninh tỷ tỷ! Tỷ mau tới xem đi!”

“Tỷ phu hắn… hắn rơi xuống lỗ băng rồi!”

“Tỷ tỷ, tỷ mau cứu tỷ phu đi!”

Thanh âm của ta trong trẻo mà vang dội, xuyên qua làn gió lạnh, rõ ràng truyền vào tai từng người một.

Những người vốn còn đang thì thầm bàn tán, không biết phải làm sao, nghe vậy liền đồng loạt nhìn về phía ta, sau đó lại nhất tề quay sang nhìn Tống Tuyết Ninh.

Khoảnh khắc đó, toàn bộ áp lực đều dồn hết lên người Tống Tuyết Ninh.

Nàng là chính thê của Tạ Kiêu.

Phu quân rơi xuống nước, thê tử đầu gối tay ấp ra tay cứu giúp — đó là lẽ đương nhiên, đó gọi là có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chia.

Huống hồ hiện tại tình thế nguy cấp, nếu không cứu nữa, người thật sự sẽ mất mạng.

Dường như Tống Tuyết Ninh không ngờ ta lại đột nhiên gọi đến nàng.

Nàng hơi sững lại, sau đó chỉnh sửa lại chiếc áo choàng hồ cừu hoa lệ trên người, động tác tao nhã đến mức giống như nơi này không phải hiện trường cứu người, mà là một buổi thi hội phong nhã nào đó.

Nàng chậm rãi xoay người, vẻ mặt cao ngạo khẽ nâng cằm, ánh mắt lướt nhẹ qua cái lỗ băng nơi Tạ Kiêu đang dần chìm xuống, giọng nói lạnh lùng thản nhiên, mang theo một loại cảm giác ưu việt khiến người khác buồn nôn:

“Chư vị phu nhân chê cười rồi.”

“A Kiêu tuy đang lâm vào hiểm cảnh, nhưng chàng là nam nhân của ta, cũng như ta, mang một thân ngạo cốt.”

“Chàng từ trước đến nay khinh thường việc người khác tùy tiện ra tay cứu giúp, càng khinh thường việc phải dựa vào sự bố thí của nữ nhân mà sống lay lắt.”

“Nếu chàng cần người cứu, vậy tức là hắn đã thua.”

“Thua khí tiết, thua tôn nghiêm. Một nam nhân như vậy, không phải người mà Tống Tuyết Ninh ta muốn.”

Lời này vừa thốt ra, toàn trường lập tức xôn xao.

Tất cả mọi người đều trợn to mắt, không dám tin nhìn nàng.

Đây là lời gì vậy?

Lúc mạng người đang treo trên sợi tóc, nàng lại nói đến khí tiết?

Nàng lại nói đến tôn nghiêm?

Nàng có biết nếu còn chậm trễ thêm, Tạ Kiêu thật sự sẽ mất mạng hay không!

Một vị Vương phu nhân, người ngày thường giao hảo với Tống Tuyết Ninh, thường cùng nàng ngâm thơ đối câu, lúc này cũng không thể đứng nhìn nữa.

Chương tiếp
Loading...