Tiểu Phúc Tinh Cố Gia

Chương 3



Không biết phụ thân dùng cách gì, ép chủ khảo lôi ra so sánh đối chiếu.

Bằng chứng như núi!

Chu thị lang lập tức ngã quỵ tại chỗ.

Tên con trai “đỗ đầu” là Chu Bỉnh sợ đến mức tè ra quần.

Chuyện này chấn động triều đình.

Hoàng đế nổi giận.

Cha con Chu thị lang bị tống vào ngục, mấy vị quan chấm thi cũng bị liên đới.

Oan khuất của nhị ca Cố Vân Mặc cuối cùng được làm rõ.

Dù lỡ kỳ thi lần này, danh tiếng của huynh ấy lại vang khắp kinh thành.

Ai ai cũng biết nhị công tử của Vĩnh Ninh Hầu phủ là tài tử thật sự bị tiểu nhân hãm hại.

Nhị ca phủi sạch nỗi uất ức, cả người bừng bừng sức sống.

Huynh ấy xông vào phòng mẫu thân, bế ta lên quay vòng vòng!

“Muội muội! Muội muội tốt của ta!”

Huynh ấy cười như kẻ ngốc:

“Nhị ca được rửa oan, đều nhờ muội cả đấy!”

【Hả? Liên quan gì đến ta?】

【Ta chỉ thầm mắng trong lòng một chút mà thôi…】

Ta bị huynh ấy xoay đến choáng váng, bàn tay mũm mĩm vung loạn.

“Nhị đệ! Cẩn thận muội muội!”

Đại ca vội cướp lấy ta.

Huynh ấy ôm ta, ánh mắt cũng long lanh lấp lánh.

Phụ thân đứng bên, trên gương mặt nghiêm nghị hiếm hoi lộ ra nụ cười ôn hòa.

Ông bước lại gần, ngón tay thô ráp nhẹ nhàng chạm vào chóp mũi nhỏ của ta.

“Phúc tinh của nhà ta.”

04

Nhờ có “tiếng lòng cảnh báo” của ta, Hầu phủ tránh được vài cái hố to tổ chảng.

Cuộc sống ngày càng thuận lợi.

Phụ thân càng lúc càng được trọng dụng trong triều.

Đại ca vào doanh cấm vệ quân, tiền đồ rộng mở.

Nhị ca đóng cửa dùi mài kinh sử, chuẩn bị cho khoa thi tiếp theo.

Cố Vân Kiều cũng bớt náo loạn, nhờ Liễu di nương ngày đêm khuyên nhủ, bắt đầu xem xét hôn sự khác.

Chỉ có ta, vẫn là một con sâu gạo vui vẻ ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn.

Hôm đó, phụ thân được nghỉ.

Tâm trạng ông rất tốt, bế ta trong thư phòng xem tranh.

Mẫu thân ngồi bên thêu hoa.

Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ, ấm áp dịu dàng.

Một khung cảnh an hòa đến động lòng người.

“Gần đây long thể của bệ hạ không khỏe,”

Phụ thân thuận miệng nói với mẫu thân,

“Việc triều chính phức tạp, may mà có Thái tử giám quốc, tạm thời vẫn ổn.”

【Thái tử?】

【Hừ… ổn cái đầu ấy!】

【Lão hoàng đế đâu phải bệnh! Là bị trúng độc mãn tính!】

【Kẻ hạ độc chính là Thái tử! Hắn không đợi nổi muốn lên ngôi rồi!】

【Cha còn khen hắn? Cẩn thận kẻ đầu tiên hắn xuống tay chính là cha đấy!】

Tay phụ thân cầm trục tranh bỗng run lên!

Bức cổ họa giá trị ngàn vàng “soạt” một tiếng rơi xuống đất!

Sắc mặt ông “soạt” một cái tái nhợt như giấy.

Quay phắt sang nhìn mẫu thân.

Kim thêu trong tay mẫu thân đâm thẳng vào đầu ngón tay.

Một giọt máu đỏ tươi lan ra trên nền lụa trắng tinh.

Bà không hay biết, chỉ hoảng sợ bịt chặt miệng.

Đôi mắt trừng lớn nhìn phụ thân.

Trong thư phòng im lặng như tờ.

Chỉ còn lại tiếng ê a vô nghĩa của ta.

【Còn nữa cha ơi, gần đây cha đang điều tra khoản thâm hụt thuế muối Giang Nam đúng không?】

【Đừng điều tra nữa! Mau dừng tay!】

【Vụ đó sâu lắm! Phía sau là Thái tử và Tam hoàng tử cùng cấu kết kiếm lời!】

【Cha mà điều tra tiếp là chọc vào tổ ong vò vẽ đấy! Chúng sẽ xử cha đầu tiên!】

【Chứng cứ ấy à? Ở ngay trong ngăn bí mật thư phòng, trong cuốn Luận Ngữ có lớp giấy kép ấy!】

【Mau chuyển đi chỗ khác cha ơi! Đừng đờ ra đó nữa!】

Thân thể phụ thân lảo đảo.

Ông vịn bàn mới đứng vững.

Trán đã rịn mồ hôi lạnh.

Ông nhìn mẫu thân, mẫu thân cũng nhìn ông.

Ánh mắt cả hai đều là cuồng phong và kinh hoảng khó tin.

“…Thanh Y,”

Giọng phụ thân khản đặc,

“Nàng… đưa bảo bối về phòng đi.”

“Diễn lang!”

Giọng mẫu thân mang theo nghẹn ngào.

“Về ngay!”

Giọng phụ thân dứt khoát, như đinh đóng cột.

“Khóa chặt cửa! Dù ai tới, cũng không được mở!”

Mẫu thân không do dự thêm.

Bà ôm chặt lấy ta, gần như chạy khỏi thư phòng.

Cánh cửa đóng sầm sau lưng bà.

Ngăn cách hoàn toàn mọi thứ bên ngoài.

Ta nằm sấp trên vai mẫu thân, chỉ nghe thấy trong thư phòng vọng ra tiếng bước chân vội vã nặng nề.

Tiếng lục lọi lật tung tủ kệ.

Và… những tiếng thở dốc nặng nề.

05

Sau đêm đó trong thư phòng của phụ thân, không khí ở Hầu phủ trở nên có phần vi diệu.

Bề ngoài vẫn bình lặng.

Nhưng phụ thân bận rộn một cách bất thường.

Thời gian về phủ ngày càng muộn.

Lông mày lúc nào cũng nhíu chặt.

Mẫu thân cũng trở nên thận trọng hơn.

Bà bảo vệ ta như thể tròng mắt.

Đến cả Cố Vân Kiều muốn bế ta một cái, cũng bị mẫu thân nhẹ nhàng mà dứt khoát ngăn lại.

Liễu di nương lén lút lẩm bẩm:

“Phu nhân bị sao thế? Phòng bị con gái ruột cứ như đề phòng trộm vậy?”

【Phòng trộm?】

【Là đang phòng hai mẹ con các người muốn lấy ta làm đá lót đường thì có!】

Ngày tháng trôi qua trong căng thẳng.

Hôm nay, một chuyện lớn đã xảy ra.

Bệnh tình của lão hoàng đế đột nhiên chuyển biến xấu, hôn mê bất tỉnh.

   Cả triều đình rúng động.

Thái tử phụng chỉ vào cung chăm bệnh, thay mặt giám quốc.

Chớp mắt, kinh thành gió nổi mây vần.

Phụ thân là cận thần được hoàng đế tín nhiệm, lập tức bị triệu khẩn vào cung nghị sự.

Liền ba ngày, không về phủ.

Mẫu thân lo đến mức khóe miệng nổi mụn nước.

Đại ca cũng bị điều vào cung tăng cường phòng bị.

Trong phủ chỉ còn lại mẫu thân, nhị ca, ta, và một đám hạ nhân nơm nớp bất an.

Tới chiều ngày thứ tư.

Cuối cùng, xe ngựa từ trong cung đưa phụ thân về.

   Ông mệt mỏi rã rời, quầng mắt lõm sâu, quan bào nhăn nhúm.

Nhưng trong ánh mắt lại có một tia sắc bén như trút được gánh nặng.

“Diễn lang!”

Mẫu thân bước tới đón, giọng nghẹn ngào.

“Không sao rồi.”

Phụ thân nắm tay bà, vỗ vỗ,

“Mọi chuyện đã qua.”

Ánh mắt ông đảo qua tiền sảnh, dừng lại trên người ta đang được vú nuôi bế.

“Bế lại đây.”

Giọng phụ thân khàn khàn.

   Vú nuôi vội vàng bế ta đưa tới.

Phụ thân cẩn thận ôm ta vào lòng.

Trên người ông mang theo mùi trầm hương trong cung, xen lẫn một chút… mùi máu tanh?

【Cha, người mang mùi máu đấy.】

【Trong cung xảy ra chuyện rồi sao? Lão hoàng đế… thật sự đã băng hà?】

Tay phụ thân ôm ta bất chợt siết chặt.

Ông cúi đầu, chăm chú nhìn ta.

Ánh mắt đó, phức tạp khó tả.

Có may mắn sau hoạn nạn, có nỗi sợ sâu đậm, và một tia… hiểu rõ kỳ dị.

“Bảo bối ngoan,”

   Giọng ông trầm thấp, mang theo sự trịnh trọng chưa từng có,

“Lần này… nhờ có con.”

【Hả? Lại liên quan đến ta nữa?】

【Ta chỉ nghĩ linh tinh thôi mà…】

Ta chớp chớp đôi mắt to tròn, vẻ mặt vô tội.

Nhưng phụ thân không nói thêm gì nữa.

Ông ôm ta, mệt mỏi ngả người vào ghế thái sư, nhắm mắt lại.

“Phụ thân!”

Nhị ca không nhịn được mở miệng.

“Rốt cuộc trong cung xảy ra chuyện gì…”

   Phụ thân mở mắt, ánh nhìn loé lên hàn quang.

“Thái tử… có ý đồ bất chính, đã bị bắt.”

Giọng ông bình thản, nhưng như sấm nổ vang dội trong tiền sảnh.

“Cái gì?!”

Mẫu thân kinh hô.

Nhị ca cũng hít sâu một hơi.

“Bệ hạ… đã tỉnh lại.”

Phụ thân nói tiếp, giọng mang theo chút kính sợ không dễ nhận ra,

“Tam hoàng tử… có công hộ giá.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...