Tiểu Phúc Tinh

Chương 4



14

Ông cười dịu dàng thật đấy.

Lời nói cũng hay vô cùng.

Nếu sớm hơn một chút…

Sớm hơn lúc ông bảo ta đi mua kẹo hồ lô.

Sớm hơn lúc ta và mẫu thân đến kinh thành.

Sớm hơn nữa, lúc đầu năm ông trở về…

Có lẽ ta đã tin.

“Phụ thân biết không, các đại nương trong thôn đều khen con thông minh.”

Ta chớp chớp mắt, nhìn ông.

Sau khi hiểu rõ dụng ý của ông, ta không còn sợ như lúc nãy nữa.

Ngược lại là ông.

Nụ cười dần tan biến, trên mặt thoáng hiện vẻ kinh ngạc, khó hiểu: “Ý con là sao?”

Thật ra, ta đã không còn buồn nữa rồi.

Ta không định khiến ông hối hận hay áy náy.

Chỉ là có vài lời, ông nên biết.

Ta nghĩ một chút, rũ mắt xuống, chậm rãi nói: “Con chỉ nhỏ tuổi, chứ không ngốc.”

“Đêm trước khi mẫu thân mất, bà ôm con dặn phải hiểu chuyện, nên con không dám khóc quấy.”

“Chỉ là ngày người biến mất, con luôn nghĩ… có phải A Yểu không ngoan? Có phải A Yểu không đủ nghe lời, nên làm người giận?”

“Hôm đó, ông lão bán kẹo hồ lô hỏi con, nói con còn nhỏ thế này, trời lạnh vậy, sao phụ mẫu lại để con đi xa một mình.”

“Lúc ấy, thật ra con có thể biện hộ giúp người.”

“Nhưng con xấu lắm, con cố tình không trả lời.”

“Sau đó ở kim lâu, tay con bị muội muội kia siết đỏ, Vương gia thay con đòi lại công bằng.”

“Thật ra con cũng có thể bảo dừng lại.”

“Nhưng lúc ấy con bỗng nghĩ, người chỉ đau một chút như vậy thôi, còn từ năm hai tuổi, con đã không có phụ thân nuôi dưỡng.”

“Mẫu thân cắt cỏ nuôi heo thì tay phồng rộp, xuống ruộng bị cứa đứt tay, lúc bệnh nặng, bà đau đến thức trắng đêm.”

“So ra thì… người chỉ đau một chút, cũng không sao cả.”

“Mẫu thân nói, nghe thấy chưa chắc là thật, phải tận mắt thấy mới tin.”

“Người nói sẽ không hại con, nhưng người cũng không cần con.”

“Đêm hội hoa đăng, con thấy người bế muội muội kia, cười vui đến thế, người hoàn toàn không lo cho con.”

“Người nói với Vương gia, con chỉ là người ngoài.”

“Nhưng Vương gia đưa con về nhà, cho con ăn, dạy con học chữ, bảo vệ con, còn nói cho tất cả mọi người biết, con là người nhà của ông ấy.”

“Ông ấy rất rất tốt.”

Nói xong, ta cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.

Có lẽ không ngờ ta có thể nói nhiều đến vậy.

Trong tầm mắt ta, phụ thân cũ nhíu chặt mày.

Ông nhìn ta.

Nhìn rất lâu.

Rồi bỗng thở dài một tiếng, đứng thẳng dậy, từ trên cao nhìn xuống.

Không còn giả vờ là vì ta nữa, giọng lạnh đến thấu xương.

“A Yểu, ta không hỏi ý kiến con.”

“Con không được ở lại kinh thành.”

“Mọi thứ đã chuẩn bị xong, hôm nay sẽ có người đưa con đi.”

Lời ông vừa dứt, ngoài cửa liền xông vào hai người đàn ông cao lớn.

Không nói hai lời, họ bịt miệng ta, bế thốc lên, đi thẳng ra ngoài.

“Chu thiếu khanh cứ yên tâm, nhất định sẽ đưa đứa trẻ này đến nơi không ai hay biết.”

Nơi không ai hay biết?

Là nơi nào?

Ta sợ hãi, liều mạng giãy giụa.

Nhưng sức ta quá yếu.

Miệng bị che kín, không phát ra được tiếng nào.

Ngoài cửa quả nhiên đã chuẩn bị sẵn một cỗ xe ngựa tầm thường.

Nước mắt ta lập tức trào ra.

Nhưng vừa bước ra ngoài, người bế ta bỗng dừng lại.

Trong làn nước mắt mờ nhòe, ta tưởng mình sinh ảo giác - ta thấy Vương gia.

Sắc mặt ông u ám.

Nhìn lướt qua phía sau ta, thậm chí còn cất tiếng: “Chu đại nhân, đây là định đưa nữ nhi ta đi đâu vậy?”

15

Không phải ảo giác.

Thật sự là Vương gia.

Sau lưng ông còn có công chúa Triều Dương, Tuế Sơn và một đội thị vệ.

Có lẽ vì người của Vương gia đông, kẻ bế ta nhất thời sững lại.

Ta nhân cơ hội cắn mạnh hắn một cái.

Nhân lúc hắn đau, ta vùng ra, chạy thẳng về phía Vương gia.

Áo hồ ly của ông ấm lắm.

Vùi đầu vào ngực ông, ta cuối cùng cũng thấy an tâm hơn.

Chỉ là nước mắt chảy quá nhiều, ta không dám ngẩng đầu.

Chỉ nghe giọng ông lạnh lùng vang lên: “Chu đại nhân, ba năm ngắn ngủi đã lên được chức thiếu khanh Đại Lý Tự, hẳn là tốn không ít tâm tư.”

“Ngươi yên tâm, nể tình ngươi sinh ra A Yểu, ta sẽ cho ngươi một kết cục gọn gàng.”

Ông không nói thêm gì.

Quay người bế ta lên xe.

Ôm ta trong lòng, nhẹ nhàng vỗ về.

“A Yểu đừng sợ, phụ thân ở đây.”

Ta đã không còn sợ nữa rồi.

Chỉ là khi bình tĩnh lại, nghĩ đến vì sao Vương gia lúc nào cũng mang vẻ u sầu, trong lòng ta lại thấy xót xa.

“Phụ thân… là vì mất nữ nhi mình, nên trước kia mới không muốn uống thuốc sao?”

Động tác vỗ tay của Vương gia khẽ khựng lại.

Mày mắt bỗng dịu đi.

“Xin lỗi, ta không cố ý giấu con, đáng lẽ nên nói với con sớm hơn.”

“Ta từng có một nữ nhi.”

“Nó tên là Hoan Nhi.”

“Nếu còn sống, hẳn lớn hơn con một tuổi, con phải gọi nó một tiếng tỷ tỷ.”

“Nhưng Hoan Nhi tính tình hiếu động.”

“Còn A Yểu con thì tinh tế, thông minh.”

“Nó là nó, con là con.”

“Hai đứa không giống nhau.”

“Ta chưa từng xem con là cái bóng của nó.”

Giọng Vương gia càng lúc càng trầm ổn.

“Chuyện hôm nay là lỗi của Triều Dương.”

“Nếu không phải nó tự ý đưa con ra khỏi phủ, con cũng không phải chịu trận kinh hãi này.”

“…Con yên tâm, ta sẽ phạt nó.”

Vương gia muốn phạt công chúa Triều Dương sao?

Có phải sẽ dùng thước đánh mạnh vào lòng bàn tay nàng không?

“Đừng ạ.”

Ta hoảng hốt lắc đầu.

Nhớ lại ánh mắt đắng chát giống hệt Vương gia của nàng ở Vân Chu Lâu, ta vùi mặt vào lòng Vương gia.

“Là phụ thân cũ xấu, công chúa rất tốt, nàng cũng là người tốt.”

Câu nói ấy khiến Vương gia bật cười khẽ, kèm theo một tiếng ho nhẹ.

 

Rất lâu sau, ông mới gật đầu.

“Được.”

“A Yểu nói không phạt, vậy thì không phạt.”

16

Lời thì nói vậy.

Nhưng khi xuống xe, nhìn thấy công chúa Triều Dương,

Vương gia vẫn lạnh mặt trở lại.

Ông liếc nàng một cái lạnh lùng, không thèm để ý.

Ngay cả khi công chúa gọi sau lưng: “Vương huynh”, ông cũng giả như không nghe thấy.

Thậm chí còn sai người đóng chặt cổng lớn, không cho công chúa vào.

Vương gia có việc phải làm, đi thẳng đến thư phòng.

Ta được Tuế Sơn bế về viện.

Tuế Sơn rất ít nói, suốt dọc đường đều im lặng.

Một ngày náo loạn như vậy, ta cũng bắt đầu buồn ngủ.

Mí mắt sụp xuống, chẳng còn bao nhiêu tinh thần.

Nhưng khi sắp tới cổng viện, hắn bỗng dừng lại.

Đột ngột nói: “A Yểu tiểu thư, cảm ơn cô.”

Ta không hiểu, gắng gượng ngẩng đầu nhìn hắn.

“Vì sao lại cảm ơn ta?”

Chỉ thấy hắn cụp mắt, khóe môi rất nhẹ, rất nhẹ cong lên.

“Vương phi qua đời sớm.”

“Từ sau khi Hoan Nhi tiểu thư mất, Vương gia đã rất lâu rồi không còn vui vẻ.”

Tuế Sơn vốn rất lạnh.

Dù ta biết hắn không ghét ta, lần trước còn chủ động nói sẽ đi đặt khóa trường mệnh cho ta.

Nhưng hắn nói chuyện lạnh, làm việc cũng lạnh.

So với Vương gia, ta vẫn có chút sợ hắn.

Nhưng Tuế Sơn hôm nay… lại có chút giống Vương gia .

Không lạnh.

Giọng nói hắn bình thản, âm thanh ấm áp.

Hắn nói Vương gia những năm này thật sự rất vất vả.

Nói công chúa Triều Dương cũng sống rất khổ.

Rồi nói: “Ba năm trước, công chúa Triều Dương đưa Hoan Nhi quận chúa đến chùa Bạch Mã dâng hương.”

“Đúng lúc gặp Cảnh Vương làm phản, liền bị bắt làm con tin.”

“Cảnh Vương dùng tính mạng của công chúa và quận chúa uy hiếp Vương gia: hoặc mở cổng thành, hoặc uống rượu độc.”

“Để bảo vệ bách tính trong thành, Vương gia đã chọn uống rượu độc.”

“Nhưng Hoan Nhi quận chúa vẫn không giữ được, ngay cả công chúa cũng vì chuyện đó mà sảy thai, từ đó không thể sinh con nữa, cuối cùng hòa ly với phò mã.”

“Kể từ đó, cả Vương gia lẫn công chúa đều sống trong tự trách.”

“Một người tự trách lẽ ra nên thay quận chúa chết dưới kiếm Cảnh Vương.”

“Một người tự trách năm ấy không nên đưa quận chúa ra khỏi thành dâng hương, cảm thấy chính mình khiến huynh trưởng mất đi nữ nhi yêu dấu.”

“Vì vậy, một người chán đời, một người hành xử cực đoan, đối với chuyện của huynh trưởng thì quá mức để tâm.”

Hắn dừng lại một chút, cười khổ.

“Vương gia sợ đắng.”

“Trước kia Hoan Nhi quận chúa cũng thường dùng kẹo để dỗ Vương gia uống thuốc.”

“Nghe nói hôm đó cô cũng dùng kẹo hồ lô khuyên Vương gia uống thuốc, nên công chúa mới hiểu lầm.”

“Cô đừng trách nàng.”

Đây là lần đầu tiên ta nghe Tuế Sơn nói nhiều đến vậy.

Thật ra, có nhiều điều ta nghe không hiểu lắm.

Nhưng không hiểu sao, ta lại hiểu ý hắn.

Vì thế, ta cố gắng chống lại cơn buồn ngủ, gật đầu.

Rồi mạnh dạn đưa tay, vuốt phẳng nếp nhăn giữa mày hắn.

“Ừm, không trách.”

“Vương gia đã có ta rồi, công chúa cũng sẽ có đứa con của riêng mình.”

“Tuế Sơn cũng rất tốt, không cần tự trách.”

Tuế Sơn hơi sững người.

Trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

Sau đó, như băng tuyết tan chảy, nụ cười nơi khóe môi hắn đậm hơn một chút.

Rất lâu sau, hắn mới đáp, giọng nhẹ đến mức gần như không nghe thấy: “Được.”

“Cảm ơn cô, A Yểu tiểu thư.”

17

Từ ngày đó trở đi, Vương gia dường như bận rộn hẳn lên.

Ngày nào cũng ra ngoài từ rất sớm.

Việc dạy ta nhận chữ, chỉ có thể giao cho phu tử mới đến.

Công chúa Triều Dương gần như ngày nào cũng đến.

Nhưng Vương gia đã dặn dò, không ai dám cho nàng vào.

Không vào được, nàng cũng không đi.

Chỉ ngồi trong xe ngựa, chờ trước cổng vương phủ.

Ta không dám cho nàng vào.

Nhưng Vương gia cũng không nói ta không được ra ngoài.

Vì vậy, mỗi ngày sau khi học xong, ta đều gói phần cơm trưa mang ra ngoài.

Hì hục trèo lên xe ngựa của công chúa.

Ngày đầu trèo xe, công chúa rất ngạc nhiên, cũng rất lúng túng.

Nàng thậm chí không dám nhìn ta, quay mặt đi, cứng nhắc nói: “Trời lạnh thế này, ngươi ra ngoài làm gì?”

Nhìn ta bày đầy những món ăn còn bốc hơi nóng lên bàn nhỏ, nàng lại càng không tự nhiên.

Do dự một lát, nàng bỗng nói lời xin lỗi: “Xin lỗi, là ta hiểu lầm ngươi.”

“Hôm qua đáng lẽ ta nên để thêm vài người ở lại.”

Ta lắc đầu.

Rộng lượng tha thứ cho nàng: “Vậy từ hôm nay, chúng ta làm hòa nhé.”

Ngày thứ hai trèo xe.

Nàng vẫn có chút ngượng ngùng.

Hỏi ta: “Không phải ta bảo ngươi đừng đến sao?”

“Mau về đi, lạnh hỏng người ta không chịu trách nhiệm đâu.”

Ta không đi.

Vừa ăn vừa hỏi nàng: “Cô thích ăn gì? Ngày mai ta mang món cô thích nhé?”

Nàng im lặng nhìn ta rất lâu, rồi mới cầm bát đũa lên.

“Cá chua cay.”

“Và nữa, đừng gọi ta là công chúa.”

“Gọi ta là… cô.”

Ngày thứ ba.

Khi Vương gia trở về, ta và cô đã ăn xong cá chua cay.

Cá chua cay cay thật sự.

Nước trà trong xe uống hết rồi, ta và cô vẫn bị cay đến mức giậm chân.

Vừa nghe thấy giọng Vương gia, ta lập tức nhảy xuống xe, túm chặt tay áo ông.

“Phụ thân ơi, cay quá cay quá! Con muốn uống trà, uống trà lạnh!”

Ta bị cay đến mắt đỏ hoe, hít thở không ngừng.

“Cô cũng cay lắm, cho cô vào uống chén trà đi ạ.”

Vương gia vừa bực vừa buồn cười.

Quay đầu nhìn cô - người cũng đang mắt đỏ, hít hà vì cay.

Ánh mắt ông vẫn lành lạnh.

Nhưng cuối cùng vẫn không từ chối.

Nhàn nhạt nói: “Vào đi.”

Được Vương gia dắt tay đi vào phủ, ta quay đầu liếc nhìn cô đang theo sau.

Âm thầm giơ ngón tay cái khen chính mình.

Nhưng còn chưa kịp vui.

Bỗng thấy cô loạng choạng một cái, rồi ngất đi.

Ta hoảng sợ.

Sắc mặt Vương gia cũng lập tức tái đi, lớn tiếng gọi: “Phủ y đâu? Phủ y đâu rồi!”

Tuế Sơn càng nhanh hơn, bước lên một bước, ôm lấy cô, lao thẳng vào trong phủ.

Phủ y đến rất nhanh.

Sau một hồi bắt mạch, châm kim, cô cũng sớm tỉnh lại.

Chỉ là sau khi nghe kết luận của đại phu, còn chưa kịp nói gì, mắt cô đã đỏ lên.

Rất lâu sau, nàng mới không dám tin mà vui mừng nói: “Vương huynh… ta, ta có thai rồi…”

18

Dù cô đã hòa ly, chưa tái giá, nhưng có thai, cả cô lẫn Vương gia đều rất vui.

Tuế Sơn cũng rất vui.

Mắt đỏ hoe, vui đến mức như sắp khóc.

Vương gia dặn hắn đưa cô về.

Hắn vui đến mức suýt vấp ngã.

Mãi đến khi đưa cô lên xe, hắn mới chợt nhớ ra, quay người lại.

Tuế Sơn xúc động nói: “A Yểu tiểu thư, cảm ơn cô.”

Ta chớp mắt nhìn hắn, rồi lại nhìn phụ thân, không hiểu vì sao.

Phụ thân lại mỉm cười gật đầu, vô cùng tán đồng: “A Yểu đúng là phúc tinh.”

Phúc tinh ư?

Ta có chút ngượng ngùng cúi đầu.

Phụ thân hình như lúc nào cũng thích dỗ dành ta.

Từ sau ngày đó, vì cần dưỡng thai, cô không còn đến nữa.

Phụ thân vẫn bận rộn như cũ.

Mãi đến trước ngày mở tiệc, ông mới rảnh tay.

Ngày yến tiệc, rất nhiều người đến.

Phụ thân nắm tay ta, dẫn ta đi chào từng người một.

Sau đó, cô lại dắt ta sang chỗ các phu nhân.

Điều kỳ lạ là… rõ ràng lễ mừng đã nhận đủ từ sớm, vậy mà các phu nhân vẫn lần lượt nhét vào lòng ta nào là ngọc bội, vàng bạc.

Vừa nhét, vừa dỗ dành: “Tiểu phúc tinh của Thụy Vương điện hạ, nói một câu cát tường cho chúng ta nghe đi.”

Ta không hiểu lắm.

Nhưng vẫn làm theo.

Đến khi trở lại bên phụ thân, cổ, thắt lưng, trong ngực… chỗ nào cũng nhét đầy quà.

“Phụ thân ơi…”

Quà nhiều quá, ta có chút ngại.

Nhìn thấu tâm tư của ta, phụ thân cười, bế ta ngồi lên đầu gối.

“Không cần thấy áy náy, mọi người đều rất thích con.”

Đúng lúc ông vừa dứt lời, Tuế Sơn tiến lại gần, ghé tai nói nhỏ.

Phụ thân nhìn ta một cái, lặng lẽ nghe.

Sau khi Tuế Sơn rời đi, phụ thân rũ mắt, khẽ nói:

“Chu Kỳ bỏ vợ bỏ con, cấu kết với Thượng thư Hộ bộ, hối lộ thừa tướng.”

“Bệ hạ đã cách chức, tống hắn vào ngục.”

“Vài ngày nữa sẽ bị lưu đày.”

“A Yểu, từ nay về sau con sẽ không còn gặp hắn nữa.”

Ta sững người một lát mới hiểu ông đang nói gì.

Ta hỏi phụ thân: “Lưu đày… là phải đi đến nơi rất rất xa sao?”

Phụ thân gật đầu: “Ừ, rất xa, sẽ không bao giờ quay lại kinh thành nữa.”

Có lẽ ta thật sự hơi xấu tính.

Nghe ông ta phải đi rất xa, ta chẳng thấy buồn chút nào.

Nhưng nghĩ một lát, ta vẫn hỏi: “Con có thể đi gặp ông ta một lần được không?”

Phụ thân không hỏi vì sao.

Chỉ gật đầu.

“Được.”

19

Ngày Chu Kỳ bị áp giải ra khỏi thành lưu đày, phụ thân đưa ta đến cổng thành.

Khi xe tù chở ông ta xuất hiện, cổng thành đã vây kín người.

Tất cả đều là những người nghe nói ông ta vì làm quan, cưới tiểu thư nhà quyền quý mà bỏ rơi vợ con, nên đến ném rau thối.

Mọi người dường như đều rất ghét hành vi đó.

Khi xe tù dừng lại, trên người ông ta đã dính đầy lá rau và trứng thối.

Nhưng vừa nhìn thấy ta bước tới, đôi mắt vốn u ám của ông ta bỗng lóe lên tia hy vọng.

“A Yểu, là phụ thân hồ đồ!”

“Phụ thân không nên vì vinh hoa phú quý mà bỏ mặc con và mẫu thân con ở Hiến Châu.”

“Nhưng phụ thân chỉ nghĩ, đợi khi ổn định ở kinh thành rồi mới đón hai mẫu tử lên…”

“A Yểu, Thụy Vương điện hạ đối với con tốt như vậy,

con có thể giúp phụ thân nói vài lời được không?”

Ta không đáp.

Ta lấy từ túi tiền của mình ra ba văn tiền, nhét vào tay ông ta.

Khi quay người rời đi, bỗng nghe ông ta gọi to sau lưng: “A Yểu!”

Ta quay đầu lại.

Chỉ thấy mắt ông ta đỏ hoe, như sắp khóc.

“Con… con có oán phụ thân không?”

Ông ta nói xong, nhìn chằm chằm vào mặt ta, như muốn từ biểu cảm của ta tìm ra câu trả lời.

Nhưng sau một thoáng im lặng, ta chỉ hỏi: “Ngươi có biết kẹo hồ lô ở Tây Nhai bao nhiêu tiền một xiên không?”

Có lẽ không ngờ ta lại hỏi vậy.

Ông ta ngẩn người, rồi đáp: “Ba văn…”

“Không phải ba văn.”

Ta lắc đầu.

“Là năm văn.”

Thật ra hôm đó, khi ông ta đưa ta ba văn tiền bảo đi mua kẹo hồ lô, ta đã đoán được ông ta muốn vứt bỏ ta rồi.

Vì Tây Nhai rất xa.

Ta lần đầu đến kinh thành, hoàn toàn không biết Tây Nhai ở đâu, chỉ có thể vừa hỏi đường vừa chạy.

Chân ta bị mài đau đến tê dại, giày rơi mấy lần, nhưng ta không dám dừng lại.

Trong lòng còn nghĩ giúp ông ta vô số lý do.

Nhưng đến khi biết ba văn tiền không đủ mua kẹo hồ lô, ta liền chắc chắn.

Bởi vì…

“Nếu ngươi thật sự thích ăn kẹo hồ lô, sao có thể không biết kẹo hồ lô không phải ba văn, mà là năm văn chứ?”

Nhưng cũng không sao cả.

Ông chủ thấy ta đáng thương, ba văn tiền cũng bán cho ta một xiên kẹo.

Xiên kẹo ấy… phụ thân rất thích.

Ta không nhìn ông ta nữa.

Nói xong câu đó, ta chạy thẳng về phía phụ thân đứng bên xe ngựa.

Sau lưng, dường như ông ta khẽ nói gì đó.

Nhưng ta không muốn biết, cũng chẳng tò mò.

Được phụ thân bế lên xe, dịu dàng lau đi hơi sương trên tóc ta, lòng ta an ổn vô cùng.

Bên ngoài, hình như Tuế Sơn đang cười: “Vương gia, Ô Kim Thảo sáng sớm nay đã đưa về rồi, giải dược cũng đã chế xong.”

“Hôm nay vương phủ lại có thêm một tin vui nữa.”

Phụ thân nhìn ta, nụ cười càng thêm dịu dàng.

“Đều là nhờ phúc của A Yểu.”

“Đi thôi, về nhà.”

Ta vui vẻ nở nụ cười.

“Vâng.”

Về nhà rồi.

(HẾT)

Chương trước
Loading...