Tiểu Thiếp Mang Thai Xông Phủ, Bà Mẫu Giáng Bạt Tai: Biết Con Dâu Ta Là Ai Không?

Chương 2



Ánh mắt bà mẫu chợt lạnh đi, quay sang quản gia bên cạnh quát lớn.

“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Lôi cái kẻ điên này ra ngoài!”

“Nếu làm bẩn mắt phu nhân, ta sẽ hỏi tội các ngươi!”

Quản gia như vừa tỉnh mộng, lập tức gọi tới hai bà tử lực lưỡng.

Hai bà tử tiến lên, một trái một phải giữ lấy Liễu Như Yên.

Liễu Như Yên điên cuồng giãy giụa.

“Cố Thừa An! Chàng nói gì đi! Chàng đã hứa với ta!”

“Chàng nói sẽ hưu bỏ nữ nhân thương hộ kia!”

“Nói nàng ta chẳng qua chỉ là cái thang để chàng leo lên!”

“Nói chàng chạm vào nàng ta một chút cũng thấy ghê tởm!”

Thì ra là vậy.

Hóa ra là như vậy.

Ta vẫn luôn cho rằng, hắn chỉ là không yêu ta.

Không ngờ, lại ghét bỏ ta đến mức này.

Trong đại sảnh, những ánh mắt thương hại, những ánh mắt xem kịch, khiến ta như ngồi trên đống k/im ch/âm.

Sắc mặt Cố Thừa An từ xanh mét chuyển sang trắng bệch.

Hắn xông lên phía trước, không phải vì ta, mà là muốn bịt miệng Liễu Như Yên.

“Câm miệng! Mau đưa nàng ta xuống!”

Hắn gần như gào lên.

Liễu Như Yên bị kéo lôi đi, thanh âm càng lúc càng xa, chỉ còn lại tiếng khóc thảm thiết.

Một bữa sinh thần long trọng, lại trở thành một trò hề triệt để.

Khách khứa lần lượt đứng dậy cáo từ, trên mặt mang theo vẻ vừa lúng túng vừa dò xét.

Ta đứng dậy, máy móc tiễn khách.

Ánh mắt của mỗi người nhìn ta, đều mang theo sự thương hại.

Phải rồi, đường đường là phu nhân Thị lang.

Lại bị một kỹ nữ trước mặt mọi người vạch trần sự thật phu quân không yêu mình.

Thật đáng buồn biết bao.

Chẳng bao lâu sau, đại sảnh rộng lớn chỉ còn lại ba người chúng ta.

Cùng với một mặt đất bừa bộn.

Cố lão phu nhân ngồi trở lại ghế, nâng chén trà, nhẹ nhàng thổi.

“Thừa An, theo ta vào thư phòng.”

Bà đặt chén trà xuống, đứng dậy, thẳng bước vào nội đường.

Cố Thừa An nhìn ta một cái, ánh mắt phức tạp.

Hắn không nói một lời, đi theo sau bà mẫu.

Ta một mình đứng trong đại sảnh trống trải.

Xung quanh ánh nến chập chờn, kéo dài bóng ta thật dài.

Rất lạnh.

Như rơi xuống hầm băng.

Ta trở về viện của mình, cho lui hết thảy hạ nhân.

Ngồi trước bàn trang điểm, nhìn khuôn mặt tinh xảo mà không còn chút huyết sắc trong gương đồng.

Thẩm Nguyệt Khanh à Thẩm Nguyệt Khanh.

Ngươi tưởng rằng ba năm ôn thuận hiền lương, có thể đổi lấy chân tâm của hắn.

Hóa ra, ngươi chỉ là một viên đá lót đường cho hắn bước lên mây xanh.

Nay hắn đã quan cư Thị lang, cánh đã cứng.

Viên đá lót đường này, tự nhiên trở nên chướng mắt.

Không biết qua bao lâu…cửa bị đẩy ra.

Cố Thừa An mang theo một thân mùi rượu bước vào.

Hắn đi đến phía sau ta, nhìn vào bóng ta trong gương.

“Nguyệt Khanh, chuyện hôm nay là lỗi của ta.”

Hắn mở miệng, giọng có chút khàn.

Ta không quay đầu, chỉ nhàn nhạt hỏi.

“Sai ở đâu?”

“Sai ở… ta không nên để Như Yên đến gây náo loạn.”

Hắn dừng lại một chút rồi nói.

Ta bật cười.

Cười đến mức nước mắt suýt trào ra.

Cái sai của hắn, chỉ là không quản tốt nữ nhân bên ngoài.

Để nàng ta làm mất thể diện của hắn, vị Thị lang Cố gia.

Chứ không phải sai ở chỗ hắn lừa gạt ta, lợi dụng ta, ghét bỏ ta.

“Nàng ta mang thai con của chàng.” ta trần thuật.

“Phải.” hắn không phủ nhận.

“Nàng ta nói chàng đã hứa cho nàng ta vị trí chủ mẫu.”

Cố Thừa An trầm mặc trong chốc lát.

“Đó là… sau khi nàng mang thai, tâm trạng không ổn định, ta dỗ dành nàng mà nói vậy.”

Dỗ dành nàng.

Nói thật nhẹ nhàng.

“Vậy câu ‘chạm vào ta một chút cũng thấy ghê tởm’, cũng là lời dỗ dành sao?”

Ta rốt cuộc quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt hắn.

Ánh mắt hắn né tránh, không dám đối diện với ta.

“Nguyệt Khanh, ta…”

“Cố Thừa An.” ta cắt ngang lời hắn.

“Ba năm trước, khi chàng sa sút, chính phụ thân ta đã lấy ra mười vạn lượng bạc trắng, giúp chàng thông quan hệ.”

“Ba năm này, Thẩm gia đã vì chàng mà lo liệu bao nhiêu mối quan hệ, trải bao nhiêu con đường, trong lòng chàng tự rõ.”

“Nay chàng công thành danh toại, liền muốn một cước đá văng Thẩm gia ta sao?”

Giọng ta không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng.

Sắc mặt Cố Thừa An càng thêm khó coi.

“Ta không có! Nguyệt Khanh, nàng đừng suy nghĩ lung tung.”

“Ân tình của Thẩm gia, đời này ta không dám quên.”

“Vậy chàng định làm thế nào?” ta hỏi.

Hắn hít sâu một hơi, tựa như đã hạ quyết tâm nào đó.

“Như Yên nàng ấy… rốt cuộc cũng là vô tội, đứa trẻ trong bụng lại càng là cốt nhục của ta.”

“Ta không thể để nàng lưu lạc bên ngoài.”

“Ta muốn… muốn sắp xếp Như Yên ở trong phủ, tại Thanh Phong uyển, để Như Yên an tâm dưỡng thai.”

Hắn nói xong, dè dặt nhìn ta.

Chờ ta gật đầu.

Chờ ta giống như ba năm qua, hiểu chuyện, rộng lượng.

Ta nhìn hắn, đột nhiên cảm thấy vô cùng hoang đường.

Hắn vừa mới khiến ta mất hết thể diện, trở thành trò cười của toàn kinh thành.

Hiện tại, lại muốn ta gật đầu, để hắn đón nữ nhân kia vào phủ.

Cửa phủ của ta.

Hắn dựa vào cái gì?

3

Ta đứng dậy.

Vạt váy phượng tiên trên người khẽ lướt qua mặt đất, không một tiếng động.

Cố Thừa An tưởng rằng ta đã mặc nhiên chấp nhận.

“Nguyệt Khanh, ta biết nàng là người hiền lương rộng lượng nhất.”

Hắn tiến lên một bước, muốn nắm tay ta.

Ta nghiêng người tránh đi.

Bàn tay hắn cứng lại giữa không trung, sắc mặt có chút khó xử.

“Trời đã khuya, phu quân mời trở về.”

Giọng ta rất bình thản.

Bình thản đến mức không giống người vừa trải qua một hồi nhục nhã tột cùng.

Cố Thừa An sững lại.

“Nguyệt Khanh, nàng có ý gì?”

“Đêm nay ta nghỉ lại nơi này.”

“Còn Như Yên…”

“Ta nói, mời trở về.”

Ta nhấn mạnh ngữ khí, ánh mắt lạnh lẽo nhìn hắn.

Chương trước Chương tiếp
Loading...