Trọng Sinh, Ta Đổi Mạng Phu Quân Lấy Nhất Phẩm Cáo Mệnh

Chương 1



Ta đã ch /ế /t. Ch /ế /t vào năm Tần Mặc được phong Hầu. Trước khi ch /ế /t, phu thê chúng ta cầm sắt hòa minh, tình nghĩa sâu dày. Sau khi ta ch /ế /t, hắn lại vì ta xin phong tước Nhị phẩm cáo mệnh.

Người trong kinh thành không ai không ca tụng, nói Tần Hầu gia trọng tình trọng nghĩa, vì một vị vong thê mà cầu phong.

Các phu nhân tiểu thư ai nấy đều hâm mộ, cho rằng dù ta đã ch /ế /t, vẫn có thể hưởng trọn vinh sủng vô hạn.

Chỉ có ta lơ lửng giữa không trung, lạnh lùng nhìn tất cả những điều đó.

Trong lòng… chỉ còn lại hận ý ngập tràn.

Sau bốn mươi chín ngày quàn linh, kinh thành bắt đầu đổ tuyết, cả thành trắng xóa.

(quàn linh: đặt linh cữu người ch /ết trong nhà hoặc linh đường trong một khoảng thời gian trước khi chôn, 49 ngày chỉ tang lễ cao nhất)

Tần Mặc khoác áo tang, đích thân đỡ linh cữu đưa ra khỏi thành.

Từ Hầu phủ đến cổng thành, suốt mười dặm trường nhai, bước chân hắn lảo đảo không vững.

Tuyết rơi xuống tóc hắn, xuống vai hắn, tích thành một lớp dày, hắn cũng không phủi đi, cứ thế bước tiếp, trông chẳng khác nào một kẻ đau đớn vì mất đi người mình yêu nhất.

Đội đưa tang kéo dài mênh mông, tiền giấy bay đầy trời, tiếng khóc vang dội tận mây xanh.

Bách tính kinh thành chen chúc hai bên đường xem, không nhịn được mà bàn tán.

“Hầu gia quả nhiên trọng tình trọng nghĩa, đúng là hình mẫu nam nhân thiên hạ.”

“Sinh con nên như Tần Hầu gia, gả chồng nên gả Tần Hầu gia.”

“Hầu gia tình sâu đến vậy, Hầu phu nhân nơi cửu tuyền cũng nên nhắm mắt rồi.”

Ta lơ lửng giữa không trung, nhìn đám tang náo nhiệt này, cười đến mức không kìm nổi.

Nhắm mắt?

Ta làm sao có thể nhắm mắt!...

01

Ngày ta ch /ế /t, thánh chỉ mà Tần Mặc xin phong cho ta cũng vừa được đưa tới Hầu phủ.

Nhị phẩm cáo mệnh, kim sách phượng quan, ngay cả quy cách tang lễ cũng được nâng cao.

Hắn quỳ trước linh vị tiếp chỉ, lúc đứng dậy thân hình loạng choạng suýt nữa ngã xuống.

Người bên cạnh vội đến đỡ, hắn lại một tay gạt ra.

Hắn bước vào linh đường, đặt thánh chỉ vào trong quan tài của ta.

“Phu nhân… nàng sao nỡ bỏ phu quân mà đi…”

Giọng hắn khàn đặc, nói xong câu ấy liền không thể thốt thêm lời nào nữa.

Bên ngoài có người đang thì thầm.

“Những ngày này Hầu gia gầy đến mức không ra hình dạng, trà không thiết uống, cơm không buồn ăn, đêm nào cũng đối diện di vật của phu nhân mà thất thần đến tận sáng. Thật đáng thương.”

“Hầu gia đúng là người trọng tình nghĩa. Ta nghe nói chỉ vì có hạ nhân làm rơi chậu lan mà phu nhân từng nuôi, Hầu gia đã nổi trận lôi đình, suýt nữa đ /á /nh ch /ế /t người ta.”

“Hầu gia tình sâu như vậy, thật khiến trời đất cũng phải cảm động. Chỉ là… may mà phu nhân đã ch /ế /t, nếu không một vị Hầu gia tốt như vậy e rằng phải t /uyệt t /ự.”

Tình sâu nghĩa nặng.

Nam nhân tốt.

T /uyệt t /ự.

Mỗi một câu đều như mũi kim đ /âm thẳng vào tim ta.

Ta c,ay/o,t lơ lửng bên cạnh Tần Mặc, nhìn đôi mày ánh mắt tiều tụy của hắn.

Hết lần này đến lần khác lẩm bẩm:

“A Mặc, là ta không thể sinh cho chàng một nhi một nữ, là ta có lỗi với chàng. Kiếp sau… ta vẫn muốn ở bên chàng.”

Những lời quỷ thoại của ta tan biến giữa không trung, hắn không thể nghe thấy.

Khi ta oán trách ông trời bất công, vì sao lại đối xử với ta và Tần Mặc tàn nhẫn như vậy, thì một nữ nhân xuất hiện.

Nàng quỳ bên cạnh Tần Mặc.

“Lão gia, ta biết người đối với phu nhân tình sâu nghĩa nặng. Năm đó người vì cho nàng dùng t /uyệt t /ử dược mà vẫn luôn canh cánh trong lòng.”

“Nhưng những năm qua, người đã nâng niu nàng trong lòng bàn tay, sau khi nàng qua đời lại ban cho nàng vô hạn vinh sủng.”

“Nay phu nhân đã tiên thệ, xin lão gia bảo trọng thân thể, đừng quá đau thương, nếu không…”

Ta lơ lửng giữa không trung, giống như bị người rút mất x /ương c /ốt.

Không.

Ta vốn dĩ đã là quỷ hồn, nào có x /ương để rút.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, ta lại cảm thấy… ngay cả làm quỷ, ta cũng không còn tư cách nữa.

T /uyệt t /ử dược.

Ba chữ ấy giống như từng lưỡi d/ao, hết nhát này đến nhát khác, kh /oét thẳng vào tim ta.

Ta mười lăm tuổi gả cho hắn, thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư.

Hắn nói đợi ta mười tám tuổi rồi mới sinh con nối dõi, là vì sợ ta tuổi còn nhỏ, sinh nở sẽ tổn hại thân thể.

Ta tin.

Hắn đi nhậm chức nơi xa một năm, ta ngày ngày đêm đêm lo hắn bị hồ ly tinh mê hoặc.

Đến khi hắn trở về, thân thể sạch sẽ đoan chính, ta lại càng tin.

Mười lăm năm ta không có con, mẫu thân chồng làm khó, hắn đứng chắn trước mặt ta, nói: “Đời này chỉ có một mình nàng.”

Ta tin.

Ta uống những thang thuốc đắng, đắng đến mức mật đắng cũng muốn nôn ra, hắn nói đau lòng ta, bảo ta đừng uống nữa, có con hay không hắn cũng chỉ nhận mình ta.

Ta tin.

Ta đi xem đại phu, kim châm đâm vào da thịt, hắn nắm tay ta nói xót xa.

Ta tin.

Ta vì không thể sinh con mà u uất thành b /ệnh, hắn nói sẽ ở bên ta cả đời, bảo ta đừng suy nghĩ nhiều.

Ta đều tin.

Ta tin hắn trọn vẹn mười lăm năm.

Mười lăm năm.

Ta cúi đầu, nhìn đôi tay trong suốt của mình.

Đôi tay này, từng may áo cho hắn, từng sắc thuốc cho hắn.

Những năm hắn bị điều đi nhậm chức nơi xa, ta từng phong thư một gửi cho hắn, viết đến đầu ngón tay cũng chai sạn.

Đôi tay này, trong vô số đêm không ngủ, từng vuốt lên bụng mình phẳng lặng, đã rơi bao nhiêu nước mắt, chỉ mình ta biết.

Ta u uất thành b /ệnh, cuối cùng tuổi còn trẻ đã ch /ế /t.

Ta từng nghĩ là ta có lỗi với hắn.

Ta từng nghĩ là ta không thể cho hắn một đứa con.

Ý nghĩ cuối cùng trước khi ch /ế /t của ta, lại là may mắn — may mắn là ta đã ch /ế /t, hắn có thể tái giá, có thể có con nối dõi, không cần bị ta liên lụy nữa.

Ta ch /ế /t thanh thản như vậy.

Cam tâm như vậy.

Ta thậm chí còn cho rằng, đời này gặp được Tần Mặc chính là phúc phận lớn nhất của ta.

Nhưng thì ra… thì ra…

Ta đỏ hoe mắt, nhìn về hai người trong linh đường.

Tần Mặc vẫn đang vỗ nhẹ lưng người nữ nhân kia, động tác dịu dàng đến vậy, quen thuộc đến vậy.

Trước kia khi ta khóc, hắn cũng từng vỗ ta như vậy.

“Lão gia,”

Nữ nhân kia ngẩng đầu lên, lúc này ta mới nhìn rõ dung mạo nàng — mày liễu mắt hạnh, một gương mặt thanh tú đoan trang, nhìn còn trẻ hơn ta, kẻ ngày ngày cau mày u uất, rất nhiều.

“Phu nhân vừa mới qua đời, những lời này vốn không nên nói. Chỉ là thiếp thực sự đau lòng cho lão gia. Những ngày này người gầy đi bao nhiêu, thiếp nhìn trong mắt, đau trong lòng.”

“Viễn nhi đã đỗ Đồng sinh, Hàm nhi cũng nhớ phụ thân rồi.”

Chương tiếp
Loading...