Trọng Sinh, Tại Hiện Trường Ám Sát Hắn Vẫn Chọn Cứu Bạch Nguyệt Quang

Chương 2



Đầu tên thống lĩnh càng cúi thấp hơn.

Mười người thị vệ ấy vốn là người của phủ Đại tướng quân Tống Kỳ, thân phận trong sạch, võ nghệ cao cường, do chính Vương phi lựa chọn.

Khi đó Vương gia còn cho rằng nàng chuyện bé xé ra to, bất quá chỉ là chút bất an của nữ nhân hậu trạch.

Hiện giờ xem ra, đây căn bản là một cuộc đào thoát đã mưu tính từ lâu.

Bàn tay Tiêu Huyền Cảnh siết chặt chén trà, khớp ngón tay vì dùng lực mà trắng bệch.

“Tốt.”

“Thật là tốt lắm.” Hắn nghiến răng, từng chữ bật ra từ kẽ răng.

Người nữ nhân ấy, Tống Tri Hạ.

Trước mặt hắn luôn ôn thuận, luôn thấp kém, chỉ cần được hắn bố thí một chút quan tâm, liền mừng rỡ như điên…

Vậy mà nàng ta dám lừa hắn!

Dám ngay dưới mí mắt hắn mà kim thiền thoát xác!

“Vương gia không nợ ta.”

Câu nói ấy, lại vang lên bên tai hắn.

Khi đó, ánh mắt nàng bình thản đến đáng sợ.

Không yêu, không hận, tựa như đang nhìn một kẻ xa lạ chẳng liên can.

Hắn không thích ánh mắt ấy.

Cực kỳ không thích.

Nó khiến hắn có một cảm giác mất khống chế đến tột độ.

Hắn đã quen với ánh mắt nàng đuổi theo mình, quen với sự lấy lòng vụng về của nàng, quen với thứ khí tức si mê luyến ái trên người nàng – thứ mà dẫu thế nào cũng không xua tan được.

Thế nhưng chỉ trong đêm nay, tất cả đều đã đổi khác.

Nàng dùng phương thức quyết tuyệt nhất, chém đứt toàn bộ dây dưa giữa hai người.

Nhảy sông là giả, đào thoát mới là thật.

Nàng thà mang tiếng “đầu thủy tự vẫn”, cũng nhất quyết rời khỏi hắn.

Vì sao?

Lần đầu tiên, trong đầu Tiêu Huyền Cảnh xuất hiện câu hỏi ấy.

Ngay lúc đó, cửa thư phòng khẽ vang lên tiếng gõ.

“Vương gia…”

Là giọng Liễu Ỷ Lan, run run, mang theo lo lắng.

“Vào đi.” giọng Tiêu Huyền Cảnh dịu xuống đôi phần.

Liễu Ỷ Lan bưng một bát canh sâm bước vào.

Nàng đã thay một thân váy trắng thanh nhã, sắc mặt còn hơi tái, càng khiến dung mạo thêm phần yếu ớt đáng thương.

“Vương gia, y phục của người đều đã ướt cả rồi, uống bát canh sâm cho ấm người đi. Tỷ tỷ nàng ấy… vẫn chưa tìm thấy sao?”

Trên gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy lo lắng cùng tự trách.

“Đều tại ta, nếu không vì cứu ta, tỷ tỷ cũng sẽ không…”

“Không liên quan đến nàng.” Tiêu Huyền Cảnh cắt ngang.

Hắn nhận lấy bát canh sâm, nhưng không uống, chỉ đặt sang một bên.

“Nàng ta chưa ch /ết.”

“Cái gì?” Liễu Ỷ Lan kinh ngạc mở to mắt.

“Nàng ta trốn rồi.” trong giọng Tiêu Huyền Cảnh lẫn một tia phiền táo mà chính hắn cũng chưa nhận ra.

Trong mắt Liễu Ỷ Lan thoáng qua một tia khác lạ rất nhanh, nhưng lập tức lại bị vẻ lo lắng che phủ.

“Tỷ tỷ sao có thể đào thoát được chứ? Có phải trong đó có hiểu lầm gì không? Vương gia, người nhất định đừng giận tỷ tỷ, nàng ấy hẳn chỉ là nhất thời nghĩ quẩn.”

Nàng ta khéo léo khuyên giải.

Đó là điều nàng ta giỏi nhất.

Vĩnh viễn dịu dàng, vĩnh viễn chu toàn.

Tựa như một đóa giải ngữ hoa chẳng bao giờ tàn.

Thế nhưng hôm nay, Tiêu Huyền Cảnh nhìn nàng ta, lại vô cớ cảm thấy có phần nhạt nhẽo.

Hắn phất tay.

“Bản vương đã biết, nàng lui xuống đi.”

“Nhưng, Vương gia…”

“Lui xuống!” giọng Tiêu Huyền Cảnh chợt lạnh hẳn.

Liễu Ỷ Lan bị hắn dọa đến run lên, không dám nói thêm, chỉ ủy khuất cắn môi, lặng lẽ lui ra.

Trong thư phòng lại rơi vào tĩnh mịch.

Tiêu Huyền Cảnh đứng dậy, bước tới bên cửa sổ.

Ngoài cửa sổ là màn đêm mênh mang vô tận.

Tống Tri Hạ.

Rốt cuộc nàng đang ở đâu?

Nàng cho rằng mình trốn được sao?

Hắn chậm rãi giơ tay lên, một tấm lệnh bài huyền thiết khắc hình thương ưng xuất hiện trong lòng bàn tay.

Đó là thế lực bí ẩn và cường đại nhất trong tay hắn —— Ưng Vệ.

Trên trời dưới đất, không việc gì không làm được.

Hắn chưa từng dùng nó chỉ để truy tìm một nữ nhân.

Nàng là kẻ đầu tiên.

“Truyền lệnh xuống.”

Giọng hắn vang lên trong căn phòng trống trải, mang theo mệnh lệnh không cho phép trái lời.

“Khởi động Ưng Vệ, phong tỏa toàn bộ thủy lộ và lục đạo của Đại Chu.”

“Dù có lật tung cả Đại Chu lên, cũng phải đem Vương phi tìm về cho bản vương!”

Hắn không tin.

Một nữ nhân thâm trạch hậu viện, còn có thể bay ra khỏi lòng bàn tay hắn hay sao.

Hắn muốn nàng biết.

Cái giá của việc chọc giận hắn là gì.

04

Chúng ta suốt đêm thúc ngựa, chạy ra khỏi kinh thành hơn trăm dặm.

Mãi đến khi phía chân trời hiện lên sắc trắng mờ như bụng cá, mới dừng lại trong một khu rừng rậm.

Kinh thành đã bị chúng ta bỏ xa tít phía sau.

Tần Phong đưa tới một túi nước và một miếng lương khô.

“Vương phi, dùng tạm chút gì đi.”

Ta nhận lấy, nhưng không lập tức ăn.

Ta nhìn Tần Phong, rồi nhìn chín thân binh phía sau hắn, thân đầy bụi gió.

Bọn họ là những chiến sĩ tinh nhuệ nhất dưới trướng phụ thân ta.

Vốn nên ở sa trường lập công dựng nghiệp.

Giờ lại theo ta – một Vương phi “đã ch /ết” – mà lưu lạc chân trời.

Trong lòng ta dâng lên một tia áy náy.

“Các ngươi, có từng hối hận không?” ta khẽ hỏi.

Tần Phong quỳ một gối xuống đất, giọng nói vang dội như kim thạch.

“Mạng của chúng thuộc hạ là do tướng quân ban cho.”

“Tướng quân có lệnh, thề ch /ết bảo vệ tiểu thư chu toàn.”

“Vạn ch /ết không từ.”

Chín người phía sau đồng loạt quỳ xuống.

“Vạn ch /ết không từ!”

Mười chữ vang lên, rơi xuống đất như đinh đóng cột.

Hốc mắt ta nóng lên.

Kiếp trước, ta cô lập không nơi nương tựa.

Kiếp này, ta có được sự hộ vệ trung thành nhất.

Ta hít sâu một hơi, ép xuống cảm xúc đang cuộn trào.

“Đứng lên đi.”

“Từ hôm nay, trên đời không còn Duệ Vương phi Tống Tri Hạ.”

“Chỉ còn ta, Tô Tri.”

Ta tự đặt cho mình một cái tên mới.

Tống Tri Hạ, kẻ si cuồng vì tình kia, đã ch /ết trong dòng hộ thành của Vương phủ.

Kẻ sống sót là Tô Tri.

Một con người hoàn toàn mới, chỉ vì chính mình mà sống.

“Các ngươi cũng không còn là thân binh của phủ họ Tống nữa.”

“Ta trả tự do cho các ngươi.”

“Các ngươi có thể về nhà, có thể trở lại quân doanh, ta tuyệt không ngăn cản.”

“Nếu nguyện ý ở lại, từ nay về sau, ta sẽ là chủ thượng của các ngươi, không còn là tiểu thư nữa.”

“Các ngươi, có nguyện theo ta chăng?”

Tần Phong ngẩng đầu, trong đôi mắt như sói là sự kiên định không lay chuyển.

“Thuộc hạ Tần Phong, nguyện tôn Tô chủ làm chủ!”

“Chúng thuộc hạ, nguyện tôn Tô chủ làm chủ!”

Chín người còn lại đồng thanh đáp lời.

Rất tốt.

Đây là căn cơ của ta, là viên đá đầu tiên dựng nên tân sinh.

Ta xé lương khô, ăn từng miếng lớn.

Vị khô khốc nơi đầu lưỡi, lại là bữa ăn thơm ngon nhất trong hai đời làm người của ta.

Bởi vì, đó là hương vị của tự do.

Ăn uống xong xuôi, chúng ta nghỉ ngơi chốc lát.

Ta trải ra một tấm bản đồ giản lược.

Đó là bản đồ ta vẽ lại theo ký ức.

Kiếp trước, trong thư phòng của Tiêu Huyền Cảnh treo một bức Đại Chu kham dư đồ khổng lồ, ta đã nhìn qua không biết bao nhiêu lần.

“Kinh thành đã bị phong tỏa, thế lực của Vương phủ, đặc biệt là Ưng Vệ, rất nhanh sẽ giăng ra thiên la địa võng.”

Ta dùng cành cây khoanh một vòng trên bản đồ.

“Bắc thượng là đường cùng, tây tiến là sa mạc.”

“Chỉ có thể nam hạ, đến Giang Nam.”

Giang Nam là miền đất cá gạo phong phú, phồn hoa trù mật.

Sông ngòi chằng chịt, thương mậu hưng thịnh.

Cũng là nơi hoàng quyền Đại Chu yếu nhất.

Thích hợp nhất để ẩn thân, cũng thích hợp nhất để đông sơn tái khởi.

“Mục tiêu của chúng ta là thành Lâm An.”

Ta chỉ vào góc đông nam của bản đồ.

“Nhưng không thể đi quan đạo.”

“Năng lực truy tung của Ưng Vệ đứng đầu thiên hạ.”

“Đi quan đạo chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới.”

Tần Phong khẽ nhíu mày.

“Ý của chủ thượng là?”

“Đi đường thủy.”

Ngón tay ta điểm lên con đại vận hà xuyên suốt nam bắc.

“Chúng ta bỏ ngựa, đổi thuyền.”

“Trên vận hà, thiên phàm tranh độ, vạn cáp tranh lưu.”

“Chúng ta trà trộn vào đó, tựa như một giọt nước hòa vào đại hải, bọn họ sẽ rất khó lần ra tung tích.”

Trong mắt Tần Phong thoáng qua một tia tán thưởng.

“Chủ thượng anh minh.”

Ta lắc đầu.

Đó không phải anh minh.

Mà là bài học ta dùng mười năm huyết lệ đổi lấy.

Ta quá hiểu Tiêu Huyền Cảnh.

Hắn tự phụ, đa nghi, lòng khống chế cực mạnh.

Sự “phản bội” công khai của ta là khiêu khích lớn nhất đối với hắn.

Hắn tuyệt sẽ không bỏ qua.

Hắn sẽ vận dụng mọi thế lực, bắt ta trở về.

Sau đó dùng phương thức hắn ưa thích, tự tay bẻ gãy đôi cánh của ta, giam cầm ta trong lồng son.

Ta sẽ không cho hắn cơ hội ấy thêm lần nào nữa.

Chúng ta xử lý đám ngựa, xóa sạch mọi dấu vết.

Sau đó, chúng ta đi bộ mấy chục dặm, đến một bến đò nhỏ ven vận hà.

Nơi này người qua kẻ lại tạp nhạp, đều là thương lữ tầm thường xuôi nam ngược bắc.

Chúng ta thay áo vải thô, giả làm một đội buôn nhỏ đang nam hạ.

Tần Phong rất nhanh đã dùng vài lạng bạc vụn, thuê được một chiếc ô bồng thuyền không mấy bắt mắt.

Chủ thuyền là một nam tử trung niên thật thà chất phác.

Nhận tiền xong liền không hỏi thêm lời nào.

Chiếc ô bồng thuyền chậm rãi rời bến, hòa vào dòng thuyền tấp nập nam lai bắc vãng.

Ta đứng nơi mũi thuyền, ngoảnh đầu nhìn về phía chân trời phương bắc.

Nơi ấy là hướng kinh thành.

Là khởi điểm của cơn ác mộng, cũng là điểm mở đầu cho tân sinh của ta.

Tiêu Huyền Cảnh.

Lúc này ngươi hẳn đã giận đến phát cuồng rồi chăng.

Ưng Vệ ngươi phái ra, có lẽ vẫn còn đang mù quáng lùng sục trên quan đạo, uổng công tìm tung tích ta.

Ngươi vĩnh viễn sẽ không ngờ tới.

Nữ nhân từng chỉ biết đứng sau lưng ngươi, ngẩng đầu ngưỡng vọng ngươi.

Đã học được cách suy tính, cách bày cục.

Và cách, triệt để biến mất khỏi thế giới của ngươi.

Gió thổi tung mái tóc ta, mang theo vị tanh nhè nhẹ của thủy khí Giang Nam.

Ta khép mắt lại, dang rộng hai tay.

Tự do.

Cảm giác này, thật tốt.

05

Duệ Vương phủ đã chìm trong bầu không khí u ám suốt ba ngày.

Tất cả hạ nhân đi lại đều nhón chân, không dám thở mạnh một tiếng.

Bởi vì Vương gia của bọn họ, Tiêu Huyền Cảnh, đang ở bên bờ bộc phát.

Trong thư phòng, đồ sứ quý giá vỡ nát đầy đất.

Kẻ quỳ dưới đất là chỉ huy sứ Ưng Vệ, Huyền Nhất.

Lưng hắn đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt.

“Vương gia bớt giận!”

“Ba ngày rồi!”

Giọng Tiêu Huyền Cảnh lạnh lẽo như được vớt ra từ hầm băng.

“Tròn ba ngày!”

“Ưng Vệ các ngươi, tự xưng trên trời dưới đất không gì không thể.”

“Hiện giờ, lại ngay cả một nữ nhân cũng không tìm ra!”

Đầu Huyền Nhất gần như sắp chôn xuống đất.

“Vương gia, chúng thuộc hạ đã tra xét toàn bộ quan đạo quanh kinh thành.”

“Cũng đã kiểm tra hết thảy xe ngựa xuất thành.”

“Nhưng… vẫn không có tung tích của Vương phi.”

“Giống như… Vương phi bỗng nhiên biến mất khỏi thế gian.”

“Biến mất khỏi thế gian?”

Tiêu Huyền Cảnh cười lạnh một tiếng, hàn ý trong mắt càng sâu.

“Trên đời này, không có ai có thể vô cớ biến mất.”

“Không tìm được, là các ngươi vô năng!”

Hắn đá văng án kỷ bên cạnh.

Bút mực giấy nghiên văng tán loạn khắp nơi.

Người nữ nhân ấy.

Chương trước Chương tiếp
Loading...