Trúng Tình Dược, Nhiếp Chính Vương Bắt Ta Chịu Trách Nhiệm, Ta Chạy Mất

Chương 9



Mọi người đều đang chờ xem Bùi Ngọc Kinh sẽ đáp lại thế nào.

Bùi Ngọc Kinh không động.

Hắn chỉ đứng đó, bình thản chờ vị ngự sử nói hết.

Vị ngự sử tiếp tục: “Nhiếp chính vương cùng nữ tướng biên quan Thẩm Thanh Nhai có tư tình, sinh một đứa con trai, che giấu suốt năm năm — rốt cuộc là có ý đồ gì?”

“Nhà họ Thẩm nắm trọng binh nơi biên quan, nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã. Hai nhà liên kết với nhau, vậy đặt bệ hạ ở vị trí nào?”

“Thần thỉnh cầu bệ hạ—” “Điều tra nghiêm khắc!”

Vị ngự sử nói xong liền quỳ xuống. Phía sau ông ta lại có hơn chục người đồng loạt quỳ theo.

“Thần tán thành!”

“Thần tán thành!”

Tiếng hô nối tiếp nhau vang lên.

Hoàng đế ngồi trên long tọa, gương mặt nhỏ căng lại, dường như không biết phải nói gì. Hắn đưa mắt nhìn Bùi Ngọc Kinh.

Bùi Ngọc Kinh chậm rãi bước ra, đi tới giữa đại điện rồi quỳ xuống.

“Thần… có tội.” Hắn nói.

Trong đại điện lập tức lại yên lặng.

“Thần và Thẩm Thanh Nhai, năm năm trước quả thật có một đêm dây dưa phu phụ. Khi ấy thần không biết nàng là ai, nàng cũng không biết thần là ai.”

Hắn dừng lại một chút rồi nói tiếp.

“Thần có một đứa con trai, tên Thẩm Trục Dã, năm nay năm tuổi. Đó là cốt nhục của thần.”

Xung quanh lập tức vang lên những tiếng xì xào.

“Thần che giấu suốt năm năm, đó là lỗi của thần. Không liên quan đến Thẩm Thanh Nhai, không liên quan đến phụ thân nàng là Thẩm Trọng Sơn, cũng không liên quan đến Thẩm gia quân.”

Hắn lấy từ trong ngực ra một vật, hai tay nâng lên.

“Thần… nguyện giao lại ấn nhiếp chính vương, tự xin tước vị.”

Trong đại điện lập tức náo loạn.

Ấn nhiếp chính vương!

Tự xin tước vị!

Chuyện ấy chẳng khác nào…Ngay cả hoàng đế cũng sững lại.

“Hoàng thúc…”

Bùi Ngọc Kinh vẫn quỳ ở đó, đầu hơi cúi xuống, lặng lẽ chờ đợi.

Ta đứng phía sau nhìn bóng lưng hắn.

Bóng lưng ấy thẳng tắp, cứng rắn.

Hắn đang dùng chính mình…đổi lấy bình an cho hai mẫu tử chúng ta.

Ta hít sâu một hơi, nắm tay Tiểu Dã bước lên phía trước, đi đến bên cạnh hắn rồi dừng lại.

Cả triều văn võ đều nhìn ta.

Ta mở miệng.

“Nhiếp chính vương là phụ thân của con trai ta.”

Giọng ta rất lớn, đủ để cả đại điện nghe thấy.

“Đêm hôm đó là một chuyện ngoài ý muốn. Chúng ta đều bị người ta hạ đ/ộc. Người hạ đ/ộc là Tiêu Dung Âm.”

Trong đại điện lập tức yên lặng.

“Nhưng sau chuyện ngoài ý muốn ấy…”

Ta nhìn Bùi Ngọc Kinh đang quỳ dưới đất.

Hắn ngẩng đầu nhìn ta.

Ánh mắt ấy.

“Chúng ta đã đem lòng yêu nhau.”

Ta nói.

Rõ ràng, từng chữ một.

Hắn sững người.

Ta cũng sững lại.

Ta vậy mà lại nói ra — ngay trước mặt cả triều văn võ.

Mặt ta hơi nóng lên, nhưng ta không hối hận.

“Nếu có người không tin…” Ta tiếp tục nói.

“Nếu có người cho rằng chúng ta mưu đồ bất chính…”

Ta nhìn về phía đám ngự sử. “Ta Thẩm Thanh Nhai có thể giao lại binh quyền.”

Trong đại điện lại vang lên một trận xôn xao.

“Cùng Bùi Ngọc Kinh lui về biên quan.”

“Vĩnh viễn không quay lại kinh thành.” Ta nói xong liền đứng đó, lặng lẽ chờ.

Chờ bọn họ lên tiếng.

Chờ bọn họ đàn hặc.

Chờ bọn họ—

“Hoàng đế ca ca!” Một giọng nói non nớt đột nhiên vang lên.

Mọi người đồng loạt nhìn sang.

Là Tiểu Dã.

Nó thò đầu từ phía sau lưng ta ra, nhìn hoàng đế trên long tọa.

“Hoàng đế ca ca, mẫu thân con và thúc thúc đẹp trai đều là người tốt!”

Tiểu Dã nói như không chỉ cho Hoàng đế nghe, mà cho tất cả mọi người đều nghe.

Hoàng đế sững người.

Tiểu Dã tiếp tục nói: “Họ dẫn con cưỡi ngựa lớn!”

Nó vừa nói vừa khoa tay.

“Còn dẫn con nướng thỏ!”

“Thúc thúc đẹp trai còn dạy con viết chữ!”

“Mẫu thân con rất lợi hại! Một mình đánh thắng rất nhiều người!”

Nó càng nói càng hăng.

“Họ là người tốt! Thật đấy!”

Cả triều văn võ nhìn nhau.

Có người không nhịn được bật cười.

“Phụt—”

Rồi thêm một người, hai người, ba người.

Cuối cùng tiếng cười lan ra khắp đại điện.

“Ha ha ha—”

“Đứa bé này…”

“Trẻ con nói thật, trẻ con nói thật!”

Bầu không khí trong điện bỗng thay đổi.

Những gương mặt căng thẳng, những ánh mắt sắc như đao, những ý nghĩ muốn dồn người vào chỗ ch/ết…đều bị mấy câu nói của Tiểu Dã làm tan đi.

Ngay cả hoàng đế cũng cười.

Hắn ngồi trên long tọa, cười đến cong cả mắt.

“Tiểu Dã.” Hắn gọi.

Tiểu Dã lập tức ngẩng đầu. “Có!”

“Lại đây.”

Tiểu Dã quay sang nhìn ta. Ta gật đầu. Nó lập tức chạy lên phía trước, chạy thẳng đến trước mặt hoàng đế.

Hoàng đế nhìn nó rất lâu, sau đó đưa tay xoa nhẹ lên đầu nó.

“Đệ tên gì?”

“Thẩm Trục Dã! Tiểu danh là Tiểu Dã!”

Hoàng đế gật đầu.

“Tiểu Dã, đệ nói họ là người tốt?”

“Vâng!”

“Vậy trẫm tin đệ.”

Tiểu Dã cười tít mắt.

“Hoàng đế ca ca thật tốt!”

Tiếng cười trong đại điện dần lắng xuống, nhưng bầu không khí đã hoàn toàn khác trước.

Hoàng đế nhìn sang đám ngự sử. “Các khanh còn điều gì muốn nói nữa không?”

Không ai lên tiếng.

Hoàng đế lại nhìn về phía Bùi Ngọc Kinh. “Hoàng thúc, ấn nhiếp chính vương… hoàng thúc thu lại đi.”

Bùi Ngọc Kinh ngẩng đầu. “Bệ hạ—”

“Trẫm còn nhỏ, vẫn cần hoàng thúc.”

Giọng nói vẫn còn non trẻ, nhưng lại mang một sức nặng khó tả.

“Còn về Thẩm tướng quân—”

Hắn nhìn ta.

“Quân của ngươi còn phải trấn giữ biên quan, không thể giao ra.”

Ta quỳ xuống.

“Tạ ơn bệ hạ.”

Hoàng đế lại nhìn sang Tiểu Dã.

“Còn Tiểu Dã…”

Hoàng đế ngẫm nghĩ một lúc, rồi chậm rãi nói: “Nó là biểu đệ của trẫm.”

Dừng một chút, hắn lại nói tiếp: “Trẫm nhận.”

Ta sững người.

Ngay cả Bùi Ngọc Kinh cũng khựng lại.

Trước khi bước vào điện, ta đã chuẩn bị sẵn trong lòng rằng nếu triều đình thật sự muốn một lời giải thích, thì ta Thẩm Thanh Nhai sẽ dùng chính mạng này để đổi lấy sự bình an cho nó.

Mạng của ta…vốn là để giữ cho nó được sống yên ổn…

Khi bước ra khỏi đại điện, bầu trời đã quang đãng.

Ánh nắng chiếu xuống, ấm áp dễ chịu.

Tiểu Dã nắm tay ta, vừa đi vừa nhảy nhót.

“Mẫu thân! Hoàng đế ca ca thật tốt!”

Ta cười.

“Ừ.”

“Hoàng đế ca ca còn nói con là biểu đệ của ca ca!”

“Ừ.”

“Vậy sau này con có thể thường xuyên vào cung chơi với ca ca không?”

Ta nghĩ một chút.

“Chuyện đó phải hỏi thúc thúc đẹp trai của con.”

Tiểu Dã nhìn quanh.

“Thúc thúc đẹp trai đâu rồi?”

Ta quay đầu nhìn lại.

Bùi Ngọc Kinh đang đứng trước cửa đại điện.

Ánh nắng chiếu lên người hắn.

Hắn nhìn ta, khóe môi khẽ cong lên.

Nụ cười ấy…khác hẳn trước kia.

Chương 19: Về nhà

Ba ngày sau chuyện trên triều đình, thánh chỉ được ban xuống.

Chữ của hoàng đế vẫn còn hơi xiêu vẹo, nhưng ý tứ lại rất rõ ràng.

Tiêu Dung Âm — vĩnh viễn dày vào lãnh cung.

Dù sao bà ta cũng là thân mẫu của hoàng đế, có công sinh dương, nên được giữ lại một mạng.

Những kẻ dưới trướng bà ta, đáng ch/é/t thì ch/é/t, đáng lưu đày thì lưu đày.

Thẩm Vạn Chung bị phán lưu đày ba nghìn dặm. Khi tịch thu gia sản, từ phủ hắn lục soát ra số vàng bạc đủ cho quân sĩ biên quan ăn suốt ba năm.

Đúng là đáng đời.

Còn về chúng ta—

Bùi Ngọc Kinh tiếp tục giữ chức nhiếp chính vương, ấn nhiếp chính vương được hoàn trả.

Thẩm Thanh Nhai giữ nguyên binh quyền, quay về biên quan phụ tá Thẩm Trọng Sơn trấn thủ biên cương.

Thẩm Trục Dã được nhận vào hoàng thất, phong tước “An Ninh Quân.”

Trong thánh chỉ còn có một câu: “Đợi khi trưởng thành, có thể chọn hiền thê, tước vị được thế tập.”

Ý nghĩa rất rõ ràng.

Cả đời Tiểu Dã coi như đã có chỗ dựa.

Ta cầm thánh chỉ đọc ba lần, rồi đưa cho Bùi Ngọc Kinh.

Hắn nhìn qua một lượt rồi cười.

“An Ninh Quân. Phong hiệu này không tệ.”

“Có ý nghĩa gì?”

“An Ninh.”

“Họ mong nó cả đời được an ninh.”

Ta gật đầu, nhìn Tiểu Dã đang đuổi bướm trong sân.

Một đời an ninh.

Như vậy… cũng tốt.

……

Ngày rời kinh, hoàng đế đích thân tiễn chúng ta ra tới cổng cung.

Hắn nắm tay Tiểu Dã, nói chuyện rất lâu.

“Tiểu Dã, phải thường xuyên vào cung thăm trẫm.”

“Được!”

“Trẫm sẽ bảo người giữ sẵn đồ ăn ngon cho ngươi.”

“Được!”

“Trẫm… trẫm sẽ nhớ ngươi.”

Tiểu Dã nghiêng đầu nhìn hắn.

“Hoàng đế ca ca, sao huynh lại buồn?”

Hoàng đế khựng lại một chút, rồi mỉm cười. “Trẫm không buồn.”

“Huynh khóc à? Mắt đỏ rồi kìa.”

Nghe Tiểu Dã nói vậy, hoàng đế liền cúi đầu xuống.

Hắn im lặng rất lâu, dường như đang cố giấu điều gì đó. Mãi một lúc sau, hắn mới ngẩng lên nhìn thằng bé.

“Tiểu Dã, trong cung này… trẫm không có nhiều bạn.”

Tiểu Dã chớp mắt suy nghĩ một chút, rồi lập tức vỗ ngực nói rất nghiêm túc:

“Vậy để đệ làm bạn của huynh!”

Hoàng đế bật cười. Nụ cười non trẻ ấy khiến đôi mắt hắn cong cong như trăng lưỡi liềm.

“Được.”

Ngày chúng ta rời kinh thành, trời lất phất mưa.

Con đường ngoài thành phủ một lớp sương mỏng. Bùi Ngọc Kinh cưỡi ngựa đi song song với ta. Trước ngực hắn, Tiểu Dã được quấn kín trong chiếc áo choàng rộng, chỉ thò ra một cái đầu nhỏ.

Thằng bé tò mò nhìn đông nhìn tây.

“Thúc thúc đẹp trai, chúng ta đi đâu vậy?”

“Biên quan.”

“Xa không?”

“Xa.”

“Bao lâu mới tới?”

“Nửa tháng.”

Tiểu Dã nghiêm túc suy nghĩ một hồi, rồi hỏi tiếp:

“Vậy con có thể cưỡi ngựa không?”

Bùi Ngọc Kinh cúi đầu nhìn nó, giọng điềm nhiên:

“Con chẳng phải đang cưỡi rồi sao?”

Tiểu Dã sững người một chút, sau đó bật cười khanh khách.

“Đúng ha!”

Ta nhìn hai người họ, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác rất kỳ lạ.

Không phải vui mừng.

Cũng không phải xúc động.

Chỉ là… nhìn cảnh c'a'yc.a.yo-t ấy, bỗng thấy như vậy cũng rất tốt.

Nửa tháng sau.

Biên quan.

Từ xa đã nhìn thấy một bóng người đứng trước cổng thành.

Người đàn ông ấy thân hình cao lớn, lưng hùm vai gấu, khoác một thân khôi giáp nặng nề. Chỉ cần đứng đó thôi cũng đã giống như một ngọn núi chắn trước thành.

Đó là Thẩm Trọng Sơn.

Ông đứng im nhìn đoàn người chúng ta tiến lại gần. Khi nhận ra ta, ông bỗng động đậy, bước về phía trước. Bước chân ban đầu còn chậm, nhưng càng lúc càng nhanh, cuối cùng gần như chạy hẳn tới.

Ông dừng lại trước mặt chúng ta.

Ánh mắt ông nhìn ta trước.

Ba giây.

Sau đó chuyển sang Bùi Ngọc Kinh.

Năm giây.

Cuối cùng, ánh mắt rơi xuống Tiểu Dã.

Lần này… rất lâu.

Tiểu Dã đã không chờ nổi, trực tiếp nhảy khỏi lưng ngựa, lao thẳng về phía ông.

“Ngoại công!”

Thẩm Trọng Sơn lập tức cúi xuống, một tay bế bổng nó lên, giơ cao quá đầu rồi xoay liền mấy vòng.

“Tiểu Dã! Tiểu Dã của ta!”

Tiếng cười khanh khách của thằng bé vang lên giữa cổng thành.

Bế nó một lúc, Thẩm Trọng Sơn dường như mới sực nhớ ra chuyện gì. Ông đặt Tiểu Dã xuống đất, sau đó quay sang nhìn Bùi Ngọc Kinh.

Hai người đàn ông đứng đối diện nhau.

Một người thô ráp như đá núi.

Một người thanh lạnh như ngọc.

Không khí bỗng trở nên căng thẳng.

Trong lòng ta thầm lo — o-tc.a’y lão đầu này… không phải định đánh người chứ?

Rốt cuộc Thẩm Trọng Sơn cũng mở miệng trước.

“Ngươi chính là tên tiểu bạch kiểm đó?”

Khóe môi Bùi Ngọc Kinh khẽ cong lên, dáng vẻ ung dung: “Vãn bối Bùi Ngọc Kinh, ra mắt Hầu gia.”

Thẩm Trọng Sơn hừ một tiếng.

“Tiểu bạch kiểm… trông cũng ra dáng người đấy.”

Bùi Ngọc Kinh không hề tức giận, chỉ nhẹ nhàng đáp: “Hầu gia quá khen.”

Thẩm Trọng Sơn lại hừ một tiếng, rồi đột nhiên vươn tay nắm chặt vai hắn.

Bùi Ngọc Kinh không né.

Cứ đứng yên mặc cho ông nắm.

Hai người cứ như vậy nhìn nhau rất lâu.

Cuối cùng Thẩm Trọng Sơn buông tay, gật đầu một cái. “Cũng được.”

Ông nói. “Giống đàn ông.”

Ta ngây người.

Thế là… xong rồi?

Bùi Ngọc Kinh khẽ cười. “Đa tạ Hầu gia.”

Thẩm Trọng Sơn xua tay. “Đừng gọi Hầu gia.”

Bùi Ngọc Kinh hơi khựng lại. “Vậy gọi là gì?”

Thẩm Trọng Sơn trừng mắt nhìn hắn. “Gọi cha.”

Đêm đó trong quân doanh mở tiệc.

Rượu bày đầy bàn.

Thẩm Trọng Sơn uống đến say khướt, kéo tay Bùi Ngọc Kinh nói suốt nửa đêm.

“Con gái ta từ nhỏ đã không có mẹ… là ta một tay nuôi lớn.”

Bùi Ngọc Kinh gật đầu.

“Nó tính khí không tốt, ngươi phải nhường nhịn.”

Hắn lại gật đầu.

“Nó mà đánh ngươi… ngươi đừng đánh lại.”

Bùi Ngọc Kinh khựng một chút, rồi vẫn gật đầu. “Được.”

Thẩm Trọng Sơn vỗ mạnh lên vai hắn. “Tiểu tử, nếu ngươi dám bắt nạt nó…”

Ông trừng mắt. “Lão tử sẽ dẫn quân đánh thẳng vào kinh thành, ch/ặ/t đầu ngươi.”

Bùi Ngọc Kinh nhìn thẳng vào ông, giọng rất nghiêm túc: “Sẽ không có chuyện đó.”

Thẩm Trọng Sơn nhìn hắn rất lâu. Cuối cùng bật cười.

“Ta tin ngươi.”

….

Thời gian lặng lẽ trôi qua, thoắt cái đã lại thêm ba tháng.

Hoàng hôn buông xuống, cả chân trời rực lên một màu đỏ như lửa nơi biên quan.

Ta và Bùi Ngọc Kinh đứng trên một gò đất nhỏ, cùng nhìn về phía cánh đồng xa.

Xa xa dưới chân đồi, Tiểu Dã đang cưỡi trên cổ Hàn Ảnh, chạy điên cuồng trên bãi cỏ. Vai Hàn Ảnh đã lành lại, vết sẹo vẫn còn đó, nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc hắn cõng Tiểu Dã chạy khắp nơi.

Tiếng cười của thằng bé vang vọng từ xa.

“Giá—! Hàn thúc thúc, chạy nhanh lên!”

Hàn Ảnh thật sự chạy.

Tiểu Dã ngồi trên cổ hắn, cười đến ngả nghiêng trước sau.

Ta nhìn cảnh ấy, không nhịn được bật cười.

Bên cạnh, Bùi Ngọc Kinh bỗng nhiên lên tiếng. “Đêm trong ngôi miếu đổ nát ấy…”

Ta quay đầu nhìn hắn. “Hử?”

Hắn nhìn ta, ánh mắt trầm tĩnh. “Vì sao nàng lại chạy?”

Ta ngẩn người một chút, rồi liếc hắn một cái. “Vì sợ chàng bắt ta phải chịu trách nhiệm.”

Hắn cũng bật cười.

Nụ cười ấy dưới ánh hoàng hôn đặc biệt đẹp, như được nhuộm bởi ánh vàng ấm áp.

“Còn bây giờ?” Hắn hỏi.

Ta nhìn về phía chân trời xa.

Những tầng mây đỏ rực như lửa, những dải hoàng hôn trải dài bất tận.

Ta nhìn rất lâu.

Rồi chậm rãi đưa tay nắm lấy tay hắn.

Bàn tay hắn vẫn hơi lạnh, nhưng vững vàng.

“Còn bây giờ…” Ta khẽ dừng lại. “Ta chạy không nổi nữa rồi.”

Hắn không nói gì.

Nhưng bàn tay hắn siết chặt tay ta hơn một chút.

Ta biết hắn đang cười.

Xa xa, tiếng Tiểu Dã vang lên.

“Mẫu thân—! Thúc thúc đẹp trai—! Ăn cơm thôi—!”

Ta và Bùi Ngọc Kinh đồng thời quay đầu nhìn sang.

Thằng bé đang đứng giữa bãi cỏ, ra sức vẫy tay về phía chúng ta. Hàn Ảnh đứng bên cạnh nó cũng nhìn về phía này.

Ánh hoàng hôn phủ lên hai người họ, như dát một lớp vàng ấm áp.

Ta quay sang nhìn Bùi Ngọc Kinh.

Hắn cũng vừa lúc nhìn ta.

Ánh mắt chạm nhau.

Chúng ta cùng bật cười.

Rồi cùng quay người, bước về phía ngôi nhà phía xa.

Sau này ta mới hiểu.

Trở về nhà…không phải là trở về một nơi chốn.

Mà là trở về bên một người.

Ngoại truyện: Gọi cha

Lại một tháng nữa trôi qua.

Hôm đó, Tiểu Dã cuối cùng cũng hỏi ra một vấn đề mà nó đã thắc mắc rất lâu.

“Mẫu thân… thúc thúc đẹp trai rốt cuộc có phải phụ thân của con không?”

Thẩm Thanh Nhai khựng lại.

Bên cạnh, Bùi Ngọc Kinh đang nhàn nhã uống trà, khóe môi khẽ nhếch lên.

“Con nghĩ sao?”

Tiểu Dã nghiêng đầu suy nghĩ. “Con nghĩ là phải!”

“Vì sao?”

“Vì thúc thúc trông giống con!”

Thẩm Thanh Nhai bật cười. “Vậy con hỏi hắn đi.”

Tiểu Dã lập tức quay sang nhìn Bùi Ngọc Kinh.

“Thúc thúc đẹp trai, người có phải là cha của con không?”

Bùi Ngọc Kinh đặt chén trà xuống, nhìn thẳng vào thằng bé.

“Con hy vọng ta là sao?”

Tiểu Dã suy nghĩ rất nghiêm túc.

Một lát sau nó gật mạnh. “Con hy vọng!”

Bùi Ngọc Kinh cười.

Nụ cười ấy khác hẳn ngày thường, dịu dàng đến lạ.

Hắn ngồi xuống, để tầm mắt ngang với thằng bé.

“Vậy thì ta là.”

Tiểu Dã sững người đúng một giây.

Sau đó lập tức nhào tới ôm cổ hắn.

“Cha—!” (thân thiết, cũng có thể dùng phụ thân)

Cú nhào quá mạnh khiến Bùi Ngọc Kinh suýt ngã ngồi xuống đất, nhưng hắn đã kịp ôm lấy thằng bé, ôm rất chặt.

Ta đứng bên cạnh nhìn hai người họ, mắt bỗng nóng lên.

Đúng lúc ấy Thẩm Trọng Sơn từ ngoài bước vào.

Ông nhìn thấy cảnh này, khựng lại.

Rồi lặng lẽ quay người đi ra ngoài.

Đứng ngoài sân, ông ngẩng đầu nhìn trời, lẩm bẩm một câu.

“Con mẹ nó… lão già này sao cũng muốn khóc rồi…”

(HẾT TOÀN VĂN)

Chương trước
Loading...