Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Trưởng Công Chúa Không Còn Yêu, Thủ Phụ Đại Nhân Hối Hận Không Kịp
Chương 2
Hoàng huynh cười lạnh một tiếng.
“Thật không ngờ, hắn lại là kẻ trọng tình trọng nghĩa như vậy.
Chỉ là Thục Hoa, muội đã nghĩ kỹ chưa, nếu hôm nay muội cố chấp hủy hôn, ngày sau dù có hối hận……”
“Thục Hoa tuyệt đối không hối hận!”
“Được!”
Ngọc ấn của hoàng huynh đóng xuống đạo thánh chỉ vừa mới soạn xong.
Hoàng huynh nói thánh chỉ ấy tạm thời để lại chỗ hắn, hắn muốn đích thân giao cho Hạ Châu.
Hoàng huynh xưa nay luôn thương ta, hôm nay thấy ta bị ức h/iếp, ta biết trong lòng hắn nhất định đang nghĩ đến việc tự mình thay ta đòi lại công đạo.
Ta rời khỏi cung, trong lòng bỗng nhiên nhẹ nhõm lạ thường.
Hóa ra buông bỏ một người đã thích suốt ngần ấy năm, cũng không phải chuyện khó khăn đến vậy.
Trái lại, lúc này đây, ta còn cảm thấy tâm tình có vài phần khoan khoái.
Trở về phủ công chúa, Liên Tử ở bên thay ta cởi giày tất.
Những bọng nước trên chân đau đến mức ta không nhịn được hít vào một hơi “xì”, Liên Tử vừa nhìn vừa rơi nước mắt, nói rằng ta từ trước đến nay có khi nào phải chịu khổ như thế này đâu.
Ta đưa tay vỗ nhẹ lên đầu nàng.
Lẽ ra người nên được an ủi là ta, vậy mà cuối cùng lại là ta an ủi người khác.
“Từ nay về sau, ta sẽ không để bản thân mình phải chịu khổ nữa.”
Chuyện thích Hạ Châu, nghĩ lại, hẳn là nỗi khổ lớn nhất mà ta từng nếm trải trong đời.
“Trưởng Công Chúa nói rất đúng.
Trưởng Công Chúa là thân phận thiên kim, Hạ đại nhân không biết trân trọng, rồi cũng sẽ có người biết được chỗ tốt của Trưởng Công Chúa.”
“Nô tỳ hôm nay nhìn nữ tử đứng bên cạnh Hạ đại nhân, chỉ thấy Hạ đại nhân thật sự mù mắt, đem cá tạp coi như trân châu.
Trưởng Công Chúa đừng vì hạng người như vậy mà thương tâm.
Đợi thời tiết khá hơn, nô tỳ sẽ theo Trưởng Công Chúa ra ngoài dạo khắp nơi, lòng cũng sẽ nhẹ nhõm hơn……”
Nước ấm lặng lẽ dâng lên, bao lấy đôi chân đã đi bộ suốt một quãng đường dài.
Hơi nóng lan dần, nhưng trong lòng ta lại bỗng trống trải lạ thường.
Đột nhiên, ta nhớ đến một câu nói rất xa xưa.
Không kịp lau khô chân, ta vội vã chạy đến bên bàn, cầm lấy giấy bút, nét chữ còn mang theo chút run rẩy, viết xuống một dòng duy nhất.
Ngươi từng nói sẽ dẫn bản cung đến Bắc Hạ, ngắm cây thần ngũ sắc.
Lời ấy… còn tính không?
Viết xong, ta bảo Liên Tử lập tức tìm người, thúc ngựa phi nhanh đưa thư đi.
Cũng chẳng biết lời nói năm xưa ấy, người kia còn nhớ hay không.
Chỉ là ta nghĩ, nếu có thể đến Bắc Hạ một chuyến, rời xa kinh thành này, rời xa những hồi ức cũ, thì có lẽ, ta thật sự có thể buông bỏ Hạ Châu.
03
Kể từ ngày ta vào cung tìm hoàng huynh, xin hủy bỏ hôn sự giữa ta và Hạ Châu, chớp mắt đã qua mấy ngày.
Mấy hôm nay ta đều ở yên trong phủ công chúa, không bước ra ngoài nửa bước.
Một là vì đôi chân hôm ấy đi bộ từ ngoài thành trở về vẫn còn âm ỉ đau nhức.
Hai là bởi chuyện Hạ Châu cưỡi ngựa, mang theo một nữ tử trở về kinh thành đã truyền khắp phố phường, ta không muốn ra ngoài nghe thêm những lời khiến lòng mình thêm phiền muộn.
Liên Tử sợ ta buồn bã quá độ, ngày nào cũng nghĩ đủ mọi cách muốn kéo ta ra ngoài đi dạo.
Hôm nay thấy thời tiết khá tốt, nàng nói bên bờ hào hộ thành có cao tăng cử hành nghi lễ phóng sinh, rất là náo nhiệt.
Nhìn dáng vẻ dè dặt cẩn thận của nàng, ta rốt cuộc cũng không nỡ từ chối, liền gật đầu đồng ý ra ngoài.
Thế là Liên Tử vui mừng khôn xiết, còn đặc biệt sửa soạn trang phục cho ta một phen.
Đến bờ hào hộ thành, ta xuống xe ngựa.
Trên phố lớn ngõ nhỏ, người qua kẻ lại tấp nập, tiếng cười nói rộn ràng, quả thực náo nhiệt phi thường, tâm tình ta cũng theo đó mà dịu đi đôi chút.
Ta theo dòng người đến bên bờ hào, nhìn các vị đại sư làm lễ phóng sinh.
Ta cũng học theo người bên cạnh, chắp tay trước ngực, khẽ khấn nguyện thượng thiên phù hộ Nam Tề mưa thuận gió hòa, bách tính an khang.
“Trưởng Công Chúa.”
Giọng nói vang lên từ phía sau khiến thân thể ta khẽ khựng lại.
Hạ Châu dẫn theo thanh mai của hắn, cứ như vậy xuất hiện trước mắt ta.
Nữ tử bên cạnh hắn mặc y phục kiểu dáng thịnh hành nhất kinh thành lúc này, đủ thấy Hạ Châu đối với nàng quả thực rất chu đáo.
Hóa ra, hắn không phải là không biết đối tốt với người khác.
Chỉ là, người ấy… chưa bao giờ là ta.
Hạ Châu xưa nay giỏi nhất là nhìn mặt đoán ý, bằng không cũng không thể bước lên vị trí Thủ phụ hôm nay.
Thấy ánh mắt ta dừng lại trên người Yểu Nương, hắn liền mở lời.
“Yểu Nương từ nhỏ đã sống trong cảnh cơ hàn, nay đến kinh thành, ta lẽ ra phải sắm sửa cho nàng vài bộ y phục đẹp đẽ.”
Ta không đáp lời.
Hạ Châu khẽ nhíu mày, giữa chúng ta không ai nói thêm câu nào.
Ngược lại, nữ tử đứng bên cạnh hắn, người được gọi là Yểu Nương, lại tiến lên phía trước, hướng về phía ta hành lễ.
Chỉ là dường như Hạ Châu chưa từng cho người dạy nàng lễ nghi, động tác của nàng vụng về đến mức khó coi.
“Trưởng Công Chúa vạn an.
Dân nữ Yểu Nương xin ra mắt Trưởng Công Chúa.
Trưởng Công Chúa cũng đến cầu thần Phật phù hộ cho Châu ca ca sao.”
Yểu Nương nghiêng đầu nhìn Hạ Châu, trong mắt tràn đầy tình ý.
“Vừa rồi dân nữ cũng đã cầu xin thần Phật, mong Châu ca ca bình an, mùa màng bội thu.
Ngày sau dân nữ cùng Trưởng Công Chúa nhất định sẽ hòa thuận chung sống, tận tâm hầu hạ……”
“Câm miệng!”
Liên Tử không thể nhịn thêm được nữa, tiến lên quát lớn một tiếng.
“Tiện tỳ không biết từ đâu chui ra, ngươi là thân phận gì, cũng dám ăn nói bừa bãi trước mặt Trưởng Công Chúa?”
Sắc mặt Yểu Nương lập tức tái nhợt, tựa như vừa phạm phải tội lớn, cả người nàng nép sát về phía Hạ Châu, run run gọi một tiếng.
“Châu ca ca……”
“Ai cho phép ngươi ăn nói hồ đồ như vậy!”
Hạ Châu sao có thể chịu nổi việc người trong lòng bị ủy khuất đến thế.
Hắn giơ tay lên, định đánh về phía Liên Tử để xả giận cho Yểu Nương.
Ta lập tức kéo Liên Tử ra sau lưng, ngẩng mắt nhìn thẳng Hạ Châu, giọng nói lạnh lẽo đến cực điểm.
“Thế nào.
Người bên cạnh Hạ đại nhân không hiểu lễ số, chẳng lẽ ngay cả Hạ đại nhân cũng quên mất lễ nghi tôn ti rồi sao.”
Liên Tử là người của ta.
Ta là Trưởng Công Chúa đương triều.
Dù Hạ Châu ở trong triều có quyền thế đến đâu, đứng trước mặt ta, hắn vẫn chỉ là thần tử.
Người bên cạnh ta, hắn không có tư cách động vào.
Ta thấy Hạ Châu rõ ràng khựng lại trong giây lát.
Có lẽ hắn chưa từng nghĩ tới, người luôn ngoan ngoãn nghe lời trước mặt hắn như ta, lại có thể ở trước bao người nói ra những lời như vậy.
Động tĩnh bên này đã quá lớn, liên tiếp có người quay đầu nhìn sang, nhận ra thân phận của chúng ta.
“Kia chẳng phải là… Hạ đại nhân và Trưởng Công Chúa sao.”
“Đúng vậy.
Nữ tử bên cạnh Hạ đại nhân… chẳng phải chính là người mấy hôm trước hắn mang từ ngoài thành về đó ư.”
“Bảo sao nói Hạ đại nhân là hồng nhân trước mặt bệ hạ.
Rõ ràng đã là phò mã tương lai của Trưởng Công Chúa rồi, vậy mà bên cạnh vẫn còn nữ nhân khác, ngươi nói Trưởng Công Chúa làm sao chịu nổi.”
“Ngươi không biết rồi.
Hôn sự của hai người họ là do chính Trưởng Công Chúa đích thân cầu xin trước mặt bệ hạ.
Trưởng Công Chúa yêu Hạ đại nhân như vậy, chỉ e ngày sau hắn có tam thê tứ thiếp, Trưởng Công Chúa cũng sẽ nhẫn nhịn mà thôi.”
“……”
Những lời bàn tán ấy truyền vào tai Hạ Châu.
Không biết câu nào khiến hắn cảm thấy dễ chịu, hắn khẽ nhướng mày, phất nhẹ ống tay áo.
Khi nhìn về phía ta, vẫn là dáng vẻ nửa lạnh nửa nhạt thường ngày, chỉ là trong giọng nói đã thêm mấy phần ôn hòa.
“Trưởng Công Chúa chớ nghe bọn họ nói bừa.
Ngày sau, vi thần chỉ có Trưởng Công Chúa làm chính thê, Yểu Nương làm thiếp, tuyệt đối sẽ không có người nào khác.”
Ta khựng lại một thoáng.
Chẳng lẽ hoàng huynh vẫn chưa nói cho hắn biết chuyện ta đã hủy hôn với hắn rồi sao.
Ta còn chưa kịp lên tiếng, Yểu Nương đã đứng bên cạnh nức nở khóc.
“Châu ca ca, hay là thôi đi.
Yểu Nương mệnh khổ, sao dám cùng Trưởng Công Chúa hầu hạ chàng.
Những ngày qua Châu ca ca đối xử tốt với Yểu Nương, Yểu Nương đều ghi nhớ trong lòng.
Yểu Nương không muốn phá hoại tình cảm giữa Châu ca ca và Trưởng Công Chúa.
Châu ca ca cứ để Yểu Nương đi làm ni cô đi.”
Vừa nghe người trong lòng lại nhắc đến chuyện xuất gia, Hạ Châu sốt ruột ôm chặt nàng vào lòng.
Khi hắn nhìn về phía ta, trong ánh mắt đã thêm mấy phần oán hận.
Trong khoảnh khắc ấy, ta dường như biến thành ác quỷ chia rẽ uyên ương trong mắt hắn.
“Hạ đại nhân đối với cô nương quả thật tình thâm nghĩa trọng, chỉ để cô nương làm một thiếp thất, e là không thỏa đáng.”
Ta nhàn nhạt mở lời.
Nhìn Hạ Châu đang dịu dàng lau nước mắt cho Yểu Nương, hắn rõ ràng sững lại, động tác trên tay khựng hẳn.
Hắn quay sang nhìn ta, tựa như không dám tin mình nghe đúng.
“Ngươi nói gì.”
“Hạ đại nhân cùng Yểu Nương có tình nghĩa từ thuở ấu thơ, nếu chỉ để Yểu Nương làm một thiếp, chẳng phải phụ lòng tình nghĩa sâu nặng của Hạ đại nhân hay sao.”
Ta mỉm cười, thong thả nói tiếp.
“Nghe nói Lễ bộ đã chọn sẵn một ngày lành.
Đến lúc đó, ta sẽ chuẩn bị cho Yểu Nương một phần hồi môn thật hậu.”
Hạ Châu và Yểu Nương đều nhìn ta bằng ánh mắt không dám tin.
Hai người họ không ngờ ta lại có thể rộng lượng đến vậy.
Hạ Châu càng dò xét hỏi.
“Ý của Trưởng Công Chúa là… nâng Yểu Nương lên làm bình thê sao.”
“Chẳng lẽ Hạ đại nhân không muốn cưới Yểu Nương làm thê tử.”
Ta nhìn thẳng hắn, hỏi ngược lại.