Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Trưởng Công Chúa Không Còn Yêu, Thủ Phụ Đại Nhân Hối Hận Không Kịp
Chương 4
Ta và hoàng huynh là huynh muội ruột thịt cùng một mẫu thân.
Phụ hoàng con cái đông đảo, mà mẫu phi của chúng ta lại không phải người được sủng ái nhất.
Bởi vậy bao nhiêu năm qua, trong cung, ta và hoàng huynh đều sống dè dặt như đi trên băng mỏng, chỉ sợ sơ suất một bước là vạn kiếp bất phục.
Về sau phụ hoàng tuổi cao, nhưng thái tử vẫn chưa được lập.
Bất luận tiền triều hay hậu cung, những kẻ có tâm đều bắt đầu rục rịch.
Chính vào thời điểm ấy, Hạ Châu xuất hiện bên cạnh hoàng huynh.
Gần mười năm ấy, hắn theo hoàng huynh từng bước một đi lên.
Từ một hoàng tử không được coi trọng, đến thái tử, rồi đến nay là hoàng đế của Nam Tề.
Trong quá trình ấy, Hạ Châu quả thực công lao không nhỏ.
Khi ấy ta còn nhỏ, chỉ biết rằng hoàng huynh đã không còn giống như trước kia, không còn ngày ngày ở bên ta vui đùa nữa.
Mỗi lần ta đi tìm huynh ấy, người xuất hiện trước mặt ta, lại luôn là Hạ Châu.
Hắn lúc nào cũng như có phép thuật trong tay, có thể biến ra vài món đồ nhỏ để chọc ta cười.
Có khi là một viên kẹo ngọt, có khi là mấy món đồ chơi mua ở chợ dân gian.
Mỗi lần nói chuyện với ta, giọng hắn đều ôn hòa dịu dàng.
Lâu dần, mỗi khi ta đi tìm hoàng huynh, người ta mong gặp nhất trong lòng, lại biến thành Hạ Châu.
Về sau, phụ hoàng lâm bệnh nặng.
Khi ấy hoàng huynh đã được lập làm thái tử, nhưng không ai ngờ rằng ngũ hoàng huynh lại khởi binh tạo phản, mưu đồ sát hại hoàng huynh, ép phụ hoàng thoái vị.
Đêm hôm đó, hoàng huynh giấu ta trong cung điện.
Trong cung đại loạn, người của ngũ hoàng huynh muốn bắt ta để uy hiếp hoàng huynh.
Chính Hạ Châu đã cứu ta.
Hắn như thần linh giáng thế, xuất hiện trước mặt ta.
Một tay kéo ta lại phía sau, một tay cầm trường kiếm, đánh bật đám phản quân, vì ta mà mở ra một con đường m/áu.
Hắn nói:
“Công chúa, chỉ cần vi thần còn một hơi thở, nhất định sẽ bảo vệ người bình an vô sự.”
Hạ Châu không biết rằng, đêm hôm ấy, ta cũng đã âm thầm nói với chính mình.
Chỉ cần có thể sống sót, ta nguyện lấy thân này báo đáp.
Về sau nữa, ngũ hoàng huynh c/h/ế/t thảm dưới kiếm của hoàng huynh.
Trong cung dần khôi phục lại sự yên bình như trước.
Phụ hoàng vì biến cố bức cung mà phẫn uất, ngay trong đêm ấy khí tuyệt mà băng hà.
Hoàng huynh đăng cơ, trở thành hoàng đế của Nam Tề.
Kể từ sau khi Hạ Châu cứu ta, ta không còn che giấu tình ý dành cho hắn nữa.
Thế nhưng không hiểu vì sao, rõ ràng trước kia hắn vẫn sẵn lòng thân cận với ta, vẫn dùng đủ loại món đồ nhỏ để dỗ ta vui.
Vậy mà kể từ khi biết được lòng ta, hắn lại liên tục tránh né.
Ban đầu, ta cũng từng nghĩ, nếu hắn thực sự không có tâm tư ấy thì thôi.
Nhưng mỗi lần ta vừa hạ quyết tâm buông bỏ, Hạ Châu lại xuất hiện đúng lúc.
Dẫu hắn không hề nhắc tới chuyện giữa hai chúng ta, thái độ đối với ta cũng không đến mức lạnh nhạt.
Thậm chí, hắn còn giải thích rằng không muốn quá gần gũi với ta là vì lo nghĩ đến danh tiếng của ta.
Bởi vậy, suốt một thời gian dài, ta luôn cho rằng Hạ Châu không phải là không thích ta.
Trong lòng hắn, nhất định cũng có một chỗ dành cho ta.
Chính vì thế, ta mới mê luyến hắn đến vậy, mới khăng khăng muốn trở thành thê tử của hắn.
Nhưng giờ đây, sau khi đã nói với hoàng huynh chuyện ta muốn hủy hôn, lại nhìn những việc hắn làm hôm nay, lòng ta đối với hắn chẳng còn dậy nổi nửa gợn sóng.
Thậm chí ta còn cảm thấy, bao năm qua mình thật sự đã trao nhầm chân tình.
Hắn, suy cho cùng, chỉ là một kẻ hỗn trướng.
“Cạch!”
Tiếng động nơi cửa sổ cắt ngang dòng suy nghĩ của ta, cũng khiến ta giật mình.
“Ai ở ngoài đó.”
Không có tiếng đáp lại.
Ta lại gọi thêm một tiếng.
“Liên Tử.”
Vẫn không có ai trả lời.
Ta đứng dậy, đẩy cửa phòng ra.
Trong viện yên tĩnh đến lạ thường.
Đúng lúc ấy, bỗng có thứ gì đó rơi trúng đầu ta, rồi lăn xuống đất.
Là một quả trái cây.
Ta ngẩng đầu nhìn lên tán cây trong viện, liền sững người.
Trên cành cây ngồi một nam tử mặc trường sam màu lam, mái tóc đen được búi cao gọn gàng.
Thấy ta ngẩn ngơ nhìn hắn, hắn thân nhẹ như én, từ trên cây nhảy xuống, giơ tay khẽ gõ vào trán ta.
“Đã lâu không gặp.”
“Tạ Chiêu Lâm, ngươi… sao lại ở đây.”
Ta rốt cuộc cũng hoàn hồn, không thể tin nổi nhìn nam tử trước mặt, buột miệng gọi ra tên hắn.
Chỉ thấy Tạ Chiêu Lâm đắc ý giơ món đồ trong tay lên.
“Nàng quên rồi sao.
Năm ấy khi ta rời Nam Tề, chính nàng đã tặng ta sợi hồng thằng này, còn nói rằng, ngày sau chỉ cần ta trở lại Nam Tề, bất kể đi đâu, chỉ cần nhìn thấy sợi hồng thằng này, liền coi như đã gặp nàng.”
“Cho nên ta đem ngọc bội đưa cho thị vệ giữ cổng xem, bọn họ liền cho ta vào.”
Ta: ……
“Ý ta là, vì sao ngươi lại xuất hiện ở Nam Tề.
Ngươi chẳng phải nên ở Bắc Hạ hay sao.”
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của ta, Tạ Chiêu Lâm đưa tay chạm nhẹ lên trán ta.
Đầu ngón tay hắn nóng rẫy, khiến ta không khỏi khẽ run.
“Không phải chính nàng viết thư cho ta, nói muốn đi ngắm cây thần ngũ sắc sao.”
“Nhưng ngươi……”
Ta mới viết thư được mấy ngày, Tạ Chiêu Lâm làm sao có thể nhanh như vậy đã đến Nam Tề.
“Chỉ là hiện tại.”
Tạ Chiêu Lâm nhìn chằm chằm vào ta.
Khi ta ngẩng mắt lên, ánh nhìn của hai người chạm nhau, tim ta bỗng dưng lỡ mất một nhịp.
“Ta vẫn chưa thể đưa nàng đi ngắm cây thần ngũ sắc.”
Ta buột miệng hỏi.
“Vì sao.”
Tạ Chiêu Lâm khẽ cong môi cười, đôi môi mỏng hé mở.
“Xe ngựa của Bắc Hạ ước chừng còn phải hơn nửa tháng nữa mới đến Nam Tề.
Ta là lén một mình tới trước.
Nếu lúc này đưa nàng rời đi, e rằng hoàng đế Nam Tề sẽ không cho phép.”
Ta bị lời hắn nói làm cho mơ hồ khó hiểu.
Chỉ thấy hắn lại tiến về phía ta thêm một bước.
“Muốn đưa Trưởng Công Chúa của Nam Tề về Bắc Hạ, rốt cuộc cũng phải đi cho đàng hoàng một nghi thức mới phải.
Cho nên……”
Ta còn chưa kịp phản ứng, Tạ Chiêu Lâm đã đột ngột đổi giọng.
“Hiện tại ta xuất hiện ở Nam Tề danh không chính, ngôn không thuận, cũng chẳng có chỗ nào để đi.
Còn mong nàng rủ lòng thương, thu nhận ta một thời gian.”
Ta: ……
Ban đầu ta cảm thấy chuyện này quả thật không hợp lễ nghi.
Nhưng nghĩ kỹ lại, hắn là vì ta mới đến Nam Tề.
Nếu không phải vì ta, lúc này hắn hẳn đang ở Bắc Hạ, yên ổn làm Thái tử điện hạ của mình.
Phải rồi.
Tạ Chiêu Lâm là Thái tử của Bắc Hạ.
05
Cứ như vậy, Tạ Chiêu Lâm lặng lẽ ở lại trong phủ công chúa của ta.
Tính tình hắn vốn không chịu được cô quạnh, điểm này ta đã biết từ lâu, từ khi còn quen hắn.
Lúc ta quen biết Tạ Chiêu Lâm, hắn đã là Thái tử Bắc Hạ, còn ta khi ấy vẫn chỉ là một công chúa sống nơi thâm cung, mẫu phi không được sủng ái.
Ngày Tạ Chiêu Lâm theo sứ giả Bắc Hạ đến Nam Tề, thời tiết vô cùng tốt, nắng vàng rực rỡ.
Trong cung vì Thái tử Bắc Hạ đến mà trở nên náo nhiệt khác thường.
Chỉ là, chẳng có ai nhớ đến ta, vị Lục Công Chúa này.
Cho nên dù ta lấy cớ thân thể không khỏe, không dự yến tiệc, cũng chẳng có ai để tâm.
Ta cầm con diều giấy do mẫu phi vừa làm cho, tìm một góc yên tĩnh trong cung mà vui chơi đến quên trời đất.
Ai ngờ đâu con diều lại vướng vào cành cây, mắc kẹt trên đó, ta kéo thế nào cũng không xuống được.
Đang lúc ta cuống cuồng xoay vòng vòng vì sốt ruột, trước mặt bỗng xuất hiện một thiếu niên mặc y phục màu lam.
Hắn nói.
“Chuyện này có gì khó.
Xem ta dùng đá biểu diễn cho nàng xem.
Đá cắt đứt dây, diều tự khắc rơi xuống.”
Viên đá được ném đi.
Diều của ta chẳng những không rơi xuống, mà còn bị viên đá của hắn đập thủng một lỗ to tướng.
“Ô oa……”
Ta lập tức bật khóc.
Thiếu niên kia hiển nhiên không ngờ lại làm hỏng diều của ta, càng không ngờ ta sẽ khóc lớn như vậy.
Hắn thoáng chốc luống cuống tay chân.
“Đừng khóc, đừng khóc.
Ta… ta đền cho nàng một cái khác được không.”
Ta càng khóc càng dữ.
Thiếu niên kia chạy đi mất.
Khi quay lại, cũng không biết hắn kiếm đâu ra giấy bút, thế mà thật sự ngồi bệt xuống đất, bắt tay vào làm cho ta một con diều mới.
Nhìn hắn cúi đầu tỉ mỉ làm diều, ta cũng dần ngừng khóc.
Vừa thút thít, ta vừa nói cho hắn biết ta muốn diều hình dạng thế nào, thích màu gì……
Đến khi cung nhân tìm được chúng ta.
Một đám người quỳ rạp xuống đất, đồng thanh hô lớn.
“Thái tử điện hạ vạn phúc kim an.
Lục Công Chúa vạn phúc kim an.”
Lúc ấy, chúng ta mới biết được thân phận của đối phương.