Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Trưởng Công Chúa Không Còn Yêu, Thủ Phụ Đại Nhân Hối Hận Không Kịp
Chương 7
Tạ Chiêu Lâm đặt trước mặt ta một bát rượu nếp viên nóng hổi, bảo ta nếm thử, ta ăn một miếng nhỏ, quả thực là ngon.
Kết quả không cẩn thận, cả một bát rượu nếp viên đều vào hết bụng ta, ngay sau đó chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng: “Tạ Chiêu Lâm, sao ngươi lại có hai cái đầu thế này?”
“Ây da, Thái tử điện hạ, sao ngài lại để Trưởng Công Chúa dùng rượu chứ, Trưởng Công Chúa đây là say rồi!”
“Ta không ngờ nàng lại không chịu được tửu lực như vậy……
“Các người ồn ào quá!”
Ta giơ tay tát thẳng vào mặt Tạ Chiêu Lâm, một tiếng “bốp” vang lên khiến xung quanh lập tức yên lặng hẳn, chỉ cảm thấy cổ họng khô rát khó chịu, liền ồn ào đòi uống nước, Liên Tử vội vàng xoay người rời đi, đi rót nước cho ta.
Ta đứng dậy, thân hình lảo đảo, kết quả không cẩn thận cũng chẳng biết đá trúng thứ gì, cả người chúi về phía trước, lại rơi thẳng vào một lồng ngực ấm áp, trên đỉnh đầu truyền xuống một tiếng cười xấu xa: “Nàng làm gì vậy?”
Ta chỉ cảm thấy nam tử trước mắt đẹp đến lạ lùng, mày như mực họa, mắt tựa sao trời, đôi con ngươi ấy sâu thẳm như vực nước, khiến ta không ngừng chìm đắm vào trong.
Đầu óc ta choáng váng quay cuồng, chỉ thấy người trước mặt càng lúc càng áp sát, ánh mắt ta rơi trên đôi môi hắn, trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ: không biết hôn là mùi vị gì…
……
Đợi đến khi ta tỉnh lại thì đã là trưa ngày hôm sau, đầu óc đau âm ỉ, ta gọi Liên Tử vào, lại thấy nàng nhìn gương mặt ta với vẻ hết sức quái dị, ta xoa xoa thái dương đang căng đau, rốt cuộc không nhịn được hỏi nàng:
“Hôm qua đã xảy ra chuyện gì?”
“Trưởng Công Chúa đều không nhớ sao?”
“Ta cần phải nhớ chuyện gì?”
“Hôm qua… lúc nô tỳ mang nước trở về… đã nhìn thấy Trưởng Công Chúa… một tay túm lấy cổ áo của Thái tử điện hạ… mạnh mẽ hôn Thái tử điện hạ…”
Ta: !!!!!!
Nghe lời Liên Tử nói xong, ta đến cả dũng khí đứng dậy cũng không còn, nào ngờ Liên Tử lại nói rằng đêm qua sau khi Tạ Chiêu Lâm bế ta trở về phòng, liền thu dọn đồ đạc của mình rồi rời khỏi phủ công chúa.
Trong chốc lát, trong lòng ta cũng không rõ là may mắn nhiều hơn hay là mất mát nhiều hơn, lại càng cảm thấy vô cùng áy náy với Tạ Chiêu Lâm, người ta gác lại toàn bộ sự vụ của Bắc Hạ để đến Nam Tề, vậy mà kết quả thì sao.
Ta lại còn…… cưỡng hôn hắn, chuyện này chuyện này……
Đừng nói là hắn tức giận cũng phải, đến cả ta, cũng không còn mặt mũi nào để gặp lại hắn nữa.
08、
Ta lại trốn trong phủ thêm mấy ngày, thậm chí còn không dám sai người đi dò hỏi bất kỳ tin tức nào liên quan đến Tạ Chiêu Lâm, trong lòng lại thầm cầu mong hắn tuyệt đối đừng xuất hiện trước mặt ta, bởi ta thật sự không có dũng khí để đối diện với hắn.
Thế nhưng trốn cũng không trốn được, đến ngày thứ năm ở trong phủ, hoàng huynh sai người truyền lời triệu ta vào cung, nói rằng Thái tử Bắc Hạ cùng sứ giả đã đến trong cung.
“Không đi có được không?”
Ta xụ mặt xuống, nhớ lại chuyện Liên Tử kể rằng đêm đó ta vậy mà lại cưỡng hôn Tạ Chiêu Lâm, lúc này quả thực là…… đến cả dũng khí bước ra khỏi phủ công chúa cũng không có.
Dưới sự ba lần thúc giục bốn lần mời của công công, cuối cùng ta cũng thay triều phục, ngồi lên xe ngựa, trong xe ngựa lòng ta thấp thỏm bất an, đồng thời cũng tự chuẩn bị cho mình đường lui, nếu như Tạ Chiêu Lâm có hỏi đến, ta liền cắn chết không buông rằng ta hoàn toàn không nhớ gì cả.
Cứ như vậy từ phủ công chúa vào đến trong cung, cả người ta đều lơ mơ không tập trung, đến mức khi đi tới hành lang hồi viện, bị Hạ Châu kéo lấy tay áo, ta mới hoàn hồn lại.
“Trưởng Công Chúa!”
Hạ Châu lại gọi thêm một tiếng nữa, ta nhìn thấy hắn kéo tay áo mình, phản ứng đầu tiên chính là lùi về sau một bước, ngay sau đó lại vô thức nhìn quanh bốn phía, giống như kẻ trộm giật mình, vậy mà lại sợ bị Tạ Chiêu Lâm nhìn thấy.
Nghĩ lại một chút, ta cảm thấy mình quả thực là khẩn trương quá mức, hắn thân là Thái tử Bắc Hạ, lúc này hẳn là đã sớm ở trong cung rồi mới phải.
Nghĩ đến đây, trong lòng ta mới thở phào nhẹ nhõm, lại nhìn về phía Hạ Châu, trong lòng chỉ còn toàn là chán ghét: “Hạ đại nhân xin tự trọng.”
Hạ Châu nhíu mày nhìn ta, nếu ta không nhìn lầm, ta vậy mà lại thấy trong mắt hắn lóe lên một tia hoảng loạn, chỉ nghe giọng điệu của hắn lại mang theo vài phần lấy lòng:
“Thục Hoa, mấy ngày nữa chúng ta sẽ đại hôn rồi, nàng đừng tiếp tục giận dỗi ta nữa có được không. Ta biết nàng không phải thật lòng muốn để Yểu Nương làm bình thê của ta, ta chỉ để nàng ấy làm thiếp thôi, như vậy nàng có vui không?”
Ta không thể tin nổi nhìn Hạ Châu, đã qua nhiều ngày như vậy rồi, chẳng lẽ hoàng huynh vẫn chưa nói cho hắn biết chuyện hôn ước giữa ta và hắn đã sớm không còn hay sao.
Cũng không biết hoàng huynh rốt cuộc đang bán thuốc gì trong hồ lô.
Ta mang theo vài phần buồn cười nhìn Hạ Châu, hắn không ngờ ta lại có phản ứng như vậy, trong chốc lát liền không hiểu ra sao cả: “Nàng cười cái gì?”
“Hạ đại nhân tình thâm nghĩa trọng đến vậy, đến mức vì thanh mai trúc mã của mình mà nguyện ý đi làm hòa thượng, sao đến hôm nay lại ngay cả vị trí chính thê cũng không nỡ hứa cho người ta?”
“Thục Hoa, nàng……”
“Hạ đại nhân nên làm một người giữ chữ tín, chớ để bản cung phải coi thường ngươi!”
“Thục Hoa, mấy ngày nay ta đã nghĩ thông suốt rồi, nàng ta chẳng qua chỉ là một cô nữ mồ côi, sao có thể so với nàng được, để nàng ta làm một tiểu thiếp đã là nâng đỡ nàng ta lắm rồi……”
Lời này của Hạ Châu cũng không phải nói dối, quãng thời gian này hắn vẫn luôn xoay quanh Yểu Nương, từ ban đầu là thương cảm yêu chiều, đến giờ lại chỉ thấy Yểu Nương chẳng có chút gì đáng đưa ra trước mặt người khác.
“Cũng không biết Yểu Nương nghe được những lời này của Hạ đại nhân, còn có muốn đi ni cô am làm cô tử nữa hay không!”
Lời ta vừa dứt, phía sau liền vang lên một giọng nói lạnh lẽo khiến thân thể ta khẽ run lên: “Chẳng trách đợi mãi không thấy Trưởng Công Chúa, hóa ra Trưởng Công Chúa bận rộn đến vậy!”
Ta vừa quay đầu liền nhìn thấy Tạ Chiêu Lâm cùng hoàng huynh đứng ở phía sau.
Hôm nay Tạ Chiêu Lâm hoàn toàn khác với mấy ngày trước ở trong phủ của ta, hắn mặc triều phục Bắc Hạ, khí chất quanh thân phi phàm, không giận mà uy.
“Tham kiến bệ hạ, Thái tử điện hạ.”
Hạ Châu hành lễ, còn ta thì ngay khoảnh khắc chạm phải ánh mắt của Tạ Chiêu Lâm, cả khuôn mặt lập tức nóng bừng lên.
“Thủ phụ chẳng mấy chốc sẽ đại hôn, trẫm đã cho ngươi nghỉ ngơi mấy ngày, hôm nay sao lại có mặt trong cung?”
“Khởi bẩm bệ hạ, hôm nay vi thần đặc biệt đến đây để tìm Trưởng Công Chúa, bàn bạc về hôn sự của chúng thần.”
“Ha……”
Lời của Hạ Châu còn chưa dứt, một tiếng cười lạnh của Tạ Chiêu Lâm đã vang lên, khiến ta lập tức xua tay: “Không phải, bản cung không có!”
Sắc mặt Hạ Châu trong nháy mắt trở nên khó coi đến cực điểm.
Không hiểu vì sao, phản ứng đầu tiên của ta lại là lo Tạ Chiêu Lâm hiểu lầm điều gì đó, lại càng sợ rằng cái miệng kia của hắn có khi ngay giây sau sẽ nói ra chuyện đêm hôm ấy, chẳng kịp nghĩ đến những điều khác, ta bước lên một bước, nắm chặt cổ tay hắn: “Ngươi theo ta!”
Lần này, Hạ Châu hoàn toàn hoảng loạn, khi hắn định tiến lên ngăn ta rời đi, hoàng huynh đã đứng chắn trước mặt hắn:
“Hạ khanh tuy là ái khanh của trẫm, nhưng có vài lời cũng không nên nói bừa, cũng may Thái tử Bắc Hạ là người hiểu lẽ phải, nếu không hôn sự giữa Thục Hoa và Thái tử Bắc Hạ mà hủy bỏ, Hạ Châu, ngươi chính là tội nhân của Nam Tề!”
“……Cái gì?!”
Hạ Châu tưởng rằng mình nghe nhầm, gương mặt tràn đầy kinh ngạc, dường như hoàn toàn không dám tin lời vừa rồi của hoàng huynh.
Đúng lúc này, công công bên cạnh hoàng huynh đưa thánh chỉ thoái hôn ngày đó cho Hạ Châu, hoàng huynh thản nhiên mở miệng:
“Thục Hoa tâm tính lương thiện, biết nàng ấy không phải là người trong lòng ngươi thì không cưới, từ ngày ngươi quyết định vì cô nữ kia mà đi làm hòa thượng, nàng đã tự nguyện cùng ngươi lui hôn ước, từ đây nam hôn nữ giá, không còn liên quan.
Hạ đại nhân, chúc mừng ngươi, toại nguyện như ý.”
Từng chữ từng câu như lưỡi kiếm xuyên tim, Hạ Châu run rẩy cầm lấy thánh chỉ mở ra, lập tức lắc đầu: “Không thể nào, đây không phải thật, Thục Hoa nàng sẽ không đối xử với ta như vậy.
Nàng nhất định là cho rằng ta không thích nàng, ta phải đi nói cho nàng biết, ta là thích nàng, ta là yêu nàng, ta chỉ là……”
Chỉ là hắn luôn cảm thấy nàng là Trưởng Công Chúa cao cao tại thượng, còn hắn thì sống trong những lời đồn đại xì xào của thiên hạ, người người đều nói hắn thủ đoạn cao minh, không chỉ chọn đúng phe, theo đúng chủ, giờ đây lại còn leo lên có được Trưởng Công Chúa, ngày sau tiền đồ ắt rực rỡ.
Hạ Châu không thích những lời ấy, rõ ràng tất cả đều là do hắn tự mình nỗ lực giành được, vì sao trong mắt thế nhân lại biến thành hắn là kẻ dựa vào nữ nhân để thăng tiến.
Suy nghĩ như vậy khiến hắn ngày càng chán ghét Trưởng Công Chúa, còn sự xuất hiện của Yểu Nương lại khiến hắn cảm thấy bản thân mới là người nắm giữ tất cả, thân phận địa vị của Yểu Nương, sự vô tri cùng lệ thuộc của nàng ta, khiến Hạ Châu có được cảm giác thỏa mãn chưa từng có.
Thế nhưng Yểu Nương làm sao có thể so với ta.
Ta tuy là công chúa không được sủng ái, nhưng từ nhỏ cũng lớn lên trong thâm cung, hành vi cử chỉ ngày thường không một ai có thể bắt bẻ sai sót.
Thế mà dựa vào việc phía sau có Hạ Châu chống lưng, nghe nói Yểu Nương dạo này thường xuyên tham gia các yến tiệc lớn nhỏ trong kinh thành, lại liên tiếp gây ra đủ thứ trò cười, không hiểu lễ nghi thì cũng thôi, nàng ta lại còn cố tình giả vờ hiểu biết, mấy ngày trước thậm chí còn trước mặt mọi người uống cạn chén trà súc miệng sau bữa ăn.
Những chuyện như vậy Yểu Nương không phải làm ít, Hạ Châu hễ lên tiếng nói nàng ta vài câu, nàng ta liền rơi nước mắt, nói mình vô dụng, chỉ biết gây thêm phiền phức cho hắn.
Ban đầu Hạ Châu còn cảm thấy là do lời lẽ của mình quá nặng, nhưng thời gian lâu dần, Yểu Nương hễ gặp chuyện liền chỉ biết khóc, khiến hắn cảm thấy vô cùng phiền lòng.
Lại thêm từ sau khi Yểu Nương biết mình có thể trở thành thê tử của Thủ phụ đại nhân, bất luận thứ gì cũng nhất định phải mua kiểu dáng đang thịnh hành nhất kinh thành lúc bấy giờ, hoàn toàn không để tâm màu sắc hoa văn có hợp với nàng ta hay không, ngày ngày tự trang điểm cho mình sặc sỡ lòe loẹt, còn luôn miệng hỏi hắn có đẹp hay không.
Đủ mọi chuyện như vậy, Hạ Châu cảm thấy Yểu Nương quả thực không có tư cách trở thành thê tử của mình, nếu là ta, nhất định sẽ không gây ra những trò cười này, để người ta ở sau lưng nghị luận hắn, chê cười hắn.
Hạ Châu nhìn bóng lưng ta rời đi liền đứng bật dậy muốn đuổi theo, hắn muốn nói rõ hết thảy với ta, nhưng hoàng huynh đã lớn tiếng quát lên:
“Hoàng cung là nơi trọng địa, sao cho phép ngươi làm càn như vậy. Người đâu, đưa Hạ đại nhân hồi phủ, mấy ngày này ngươi cứ ở yên trong phủ chuẩn bị hôn sự, không được ra ngoài nữa.”
Hạ Châu nhìn những dòng chữ trên thánh chỉ, vậy mà cưỡng ép phun ra một ngụm m /áu, thân thể ngã ngửa về phía sau.
09、
Ta kéo Tạ Chiêu Lâm đến một nơi vắng vẻ, nhìn quanh bốn phía, cho cung nhân tất cả lui xuống, hắn lặng lẽ nhìn ta, chờ ta mở lời, nhưng lúc này ta lại không nói ra được điều gì, càng không dám nhìn vào mắt hắn, tim đập như trống dồn, mạnh đến mức sắp nhảy khỏi lồng ngực.
“Hôm nay nàng sao lại nhát gan đến vậy, đêm ấy khi hôn ta thì đâu phải thế này……”
Ta giật mình vươn tay che chặt miệng hắn, ta đã biết mà, ta đã biết mà, hắn nhất định sẽ nhắc tới chuyện đêm hôm đó.
“Ta… ta say rượu rồi, ta… ta xin lỗi ngươi.”
Ta lắp bắp, khẩn trương đến cực điểm.
“Ta không cần lời xin lỗi của nàng.”
“Vậy ngươi muốn gì?”