Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tứ Hải Cầm, Nơi Vạn Vật Đều Có Thể Cầm
Chương 4
Lục Tử Ngang phát ra một tiếng gọi thê lương đến xé lòng, không chút do dự lao thẳng tới.
Bóng hình nữ tử kia dường như cũng cảm nhận được điều gì đó, đưa ra cánh tay hư ảo, muốn chạm vào gương mặt của Lục Tử Ngang.
Hai thân ảnh hư ảo, ngay giữa gian tiệm cầm đồ, cứ như vậy ôm chặt lấy nhau.
Không có âm thanh, cũng không có lời nói.
Nhưng loại nhớ nhung sâu nặng đến mức không thể tan chảy, cùng với nỗi bi thương dày đặc, lại tràn ngập khắp toàn bộ không gian.
Tôi đứng lặng ở một bên, lặng lẽ nhìn toàn bộ cảnh tượng này, trong lòng tràn ngập đủ loại cảm xúc khó có thể nói thành lời.
Đúng vào lúc này, quyển sách quy tắc chậm rãi hạ xuống, bay trở lại trước mặt tôi.
Trên trang sách, một lần nữa hiện ra những dòng chữ mới.
【Giao dịch hoàn tất.】
【Vật cầm cố ‘tài khí trạng nguyên (thượng đẳng)’ đã nhập kho.】
【Đang tiến hành kết toán phí thủ tục……】
【Chúc mừng chưởng quỹ, nhận được ‘một năm dương thọ’.】
Ngay trong khoảnh khắc dòng chữ cuối cùng xuất hiện, tôi cảm nhận được một luồng năng lượng ấm áp mà tinh thuần, từ trong quyển sách tràn thẳng vào trong cơ thể mình.
Toàn thân tôi chấn động mạnh một cái, chỉ cảm thấy cơ thể vốn đã mệt mỏi rã rời suốt mấy ngày nay vì chuyện ông nội q/u/a đ/ờ/i, trong nháy mắt được bổ sung đầy đủ sức lực.
Đôi mắt vốn có chút cận thị của tôi, lúc này nhìn mọi thứ cũng trở nên rõ ràng hơn rất nhiều.
Cả con người tôi, giống như trong nháy mắt trẻ ra thêm một tuổi.
Tôi theo bản năng đưa tay lên sờ nhẹ khuôn mặt của mình.
Đây chính là…… phí thủ tục sao?
Một năm dương thọ!
Tôi nhìn về phía đôi vợ chồng quỷ đang ôm nhau ở không xa, lại cúi đầu nhìn hai bàn tay tràn đầy sức lực của mình.
Nỗi sợ hãi, vào đúng khoảnh khắc này, đã hoàn toàn bị thay thế bởi một loại cảm giác chấn động mãnh liệt cùng niềm cuồng hỉ khó có thể diễn tả thành lời.
Cái tiệm cầm đồ này……
Thứ mà ông nội để lại cho tôi, rốt cuộc là một nơi như thế nào đây!
【Chương 3: Nghiệp lực quấn thân】
Một canh giờ, thoáng chốc trôi qua.
Bóng dáng nữ tử mặc áo cưới kia, ngay vào khoảnh khắc tia sáng ban mai đầu tiên len qua khe cửa, liền hóa thành từng điểm tinh quang nhỏ li ti, rồi hoàn toàn tan biến không còn dấu vết.
Lục Tử Ngang quỳ tại chỗ, nước mắt chảy đầy mặt, nhưng không thể phát ra thêm bất kỳ âm thanh nào.
Hắn hướng về phía tôi, dập đầu thật mạnh ba cái.
Sau đó, hồn thể của hắn dần dần trở nên trong suốt, cuối cùng hoàn toàn tan biến trong không khí.
Chấp niệm đã dứt, đi vào luân hồi rồi.
Tiệm cầm đồ, lại một lần nữa khôi phục sự tĩnh mịch ch/ế/t lặng.
Tôi đứng sau quầy, suốt cả một đêm không ngủ, nhưng tinh thần lại hưng phấn chưa từng có…
Tôi lật đi lật lại quyển sách quy tắc kia, nhưng nó đã biến trở lại thành cuốn cổ thư bìa xanh không chữ.
Chỉ có luồng sinh lực dồi dào trong cơ thể tôi, chứng minh rằng tất cả những gì xảy ra đêm qua không phải là mơ.
Tôi bắt đầu cẩn thận lục soát khắp tiệm cầm đồ.
Rất nhanh, tôi đã tìm thấy dưới quầy một ngăn bí mật, bên trong là một thứ khác mà ông nội để lại.
Một quyển sổ dày cộp, bìa da bò.
Tôi thổi lớp bụi phủ bên trên, mở ra trang đầu tiên.
【Năm Canh Tý, ngày mười bốn tháng bảy.】
【Thu nhận cầm cố: trăm năm đạo hạnh (xà yêu).】
【Đổi lấy: một mảnh vảy của Tam thái tử Long Vương.】
【Phí thủ tục: một tia yêu lực.】
【Ghi chú: con rắn nhỏ muốn tu luyện hóa thành giao long, tham vọng lớn đến mức vượt quá khả năng của bản thân. Mảnh vảy của Tam thái tử Long Vương thực chất là đồ giả, chỉ là nhặt được từ sân khấu kịch bên cạnh. Nhưng thôi, có lòng thành thì vẫn có linh ứng.】
Tôi: “……”
Tôi tiếp tục lật về phía sau.
【Năm Tân Sửu, ngày mồng ba tháng ba.】
【Nhận cầm cố: duyên phận tiền kiếp (một nữ quỷ si tình).】
【Đổi lấy: một bát canh Mạnh Bà (một bát canh dùng để xóa sạch toàn bộ ký ức của linh hồn trước khi chuyển sinh) (phiên bản đặc biệt, không cần xếp hàng chờ đợi).】
【Phí thủ tục: một sợi âm đức.】
【Ghi chú: con bé ngốc, kiếp sau đừng dại dột mà còn vương vấn cái tên tra nam đó nữa.】
【Năm Nhâm Dần, rằm tháng Giêng.】
【Vật nhận cầm cố: một chiếc bô của Thành Hoàng.】
【Vật trao đổi: một thanh kiếm gỗ đào đã được luyện dùng suốt mười năm của đạo sĩ Mao Sơn.】
【Phí thủ tục: một giọt thần lực (mùi hơi nồng).】
【Ghi chú: Thành Hoàng đánh bạc thua tiền nên mang chiếc bô ra gán nợ. Còn tên đạo sĩ Mao Sơn kia thì suốt ngày bị quỷ quấy nhiễu, ta đổi cho hắn một thanh kiếm để tự bảo vệ mình. Quả nhiên ta vẫn là một người tốt hiếm có.】
Lật từng trang từng trang, cả người tôi hoàn toàn c.ay/o.t tê dại.
Những gì được ghi trong cuốn sổ này, quả thực là một thế giới quỷ thần kỳ dị đến khó tin.
Xà yêu, nữ quỷ, Thành Hoàng, sơn thần…cayot, banh.my.ot
Ông nội tôi những năm qua rốt cuộc đã giao dịch với những thứ quái quỷ gì vậy?
Hơn nữa, cái giọng điệu “thương nhân gian xảo” không đứng đắn ẩn trong từng câu chữ này là thế nào?
Tôi khép cuốn sổ lại, cảm thấy toàn bộ nhận thức của mình về ông nội đã bị lật đổ hoàn toàn.
Ông không phải là một ông lão cổ quái sống cô đ/ộc.
Ông là một kẻ xoay xở giữa đủ loại yêu ma quỷ quái, buôn qua bán lại… một đại lão của âm gian?
Tôi nhìn căn tiệm cầm đồ cũ nát này, ánh mắt trở nên vô cùng phức tạp.
Nơi này không phải là đống rách nát.
Đây là một điểm giao nối với thế giới chưa biết.
Một kho báu khổng lồ!
Tôi cẩn thận cất cuốn sổ lại, rồi tiếp tục lục lọi trên các kệ hàng.
Phần lớn kệ đều trống rỗng, chỉ có mấy tầng ở góc xa nhất là đặt một vài thứ kỳ quái.
Một chiếc trống lắc không kêu, một cành đào khô héo, một chiếc gương đồng đầy vết nứt…
Những thứ này, hẳn là “vật cầm cố” còn sót lại từ những giao dịch trước kia.