Tự Ta Quyết Định Nhân Sinh Này

Chương 2



Hắn “ngươi” tới “ngươi” lui nửa ngày cũng chẳng nói ra được điều gì cho ra hồn, cuối cùng nghẹn ra một câu:

“Không biết xấu hổ!”

「Chậc chậc, nam chủ cuống thật rồi. Hắn vỡ phòng tuyến rồi!」

「Hắn chắc chắn nghĩ ký chủ yêu hắn đến s/ố/n/g ch/ế/t, ai ngờ ký chủ quay đầu liền muốn nuôi năm mươi tiểu bạch kiểm, cú sốc này ai chịu cho nổi?」

「Ký chủ, vả hắn đi. Đừng cho hắn mặt mũi!」

Ta nhìn bộ dạng tức đến thất thố của hắn, trong lòng chỉ thấy buồn cười.

“Ta không biết xấu hổ sao.”

Ta bước lên một bước, ép sát ánh mắt hắn:

“Vệ Tuân, rốt cuộc là ai không biết xấu hổ.”

“Giữa điện Kim Loan, trước mặt bá quan văn võ, ngươi nói muốn cưới một nữ tử thanh lâu làm bình thê.”

“Ngươi tát vào mặt ta.”

“Tát vào mặt Sầm gia ta.”

“Khi ngươi làm ra chuyện ấy, sao không nghĩ thử hai chữ ‘xấu hổ’ viết thế nào.”

Sắc mặt Vệ Tuân trong khoảnh khắc tái nhợt.

Hắn há miệng như muốn giải thích điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ vô lực mấp máy môi.

Ta nhìn bộ dạng ấy của hắn, trong lòng không hề có nửa phần hả hê, chỉ còn lại sự mỉa mai vô tận.

Từ nhỏ ta đã theo sau hắn, chuyện ta thích hắn, ai ai cũng biết.

Có lẽ chính vì sự chắc chắn ấy, hắn mới dám ngang nhiên làm tổn thương ta đến vậy.

Hắn cho rằng, bất luận hắn làm gì, ta cũng sẽ đứng nguyên tại chỗ chờ hắn quay đầu.

Đáng tiếc, hắn đã tính sai rồi.

Sầm Chiêu của trước kia có lẽ sẽ làm như thế, nhưng Sầm Chiêu của hiện tại thì không.

“Vệ Tuân, ta nói cho ngươi biết.”

Ta nhấn từng chữ, nói rõ ràng rành mạch.

“Từ hôm nay trở đi, ngươi đi đường dương quan của ngươi, ta qua cầu độc mộc của ta.”

“Giữa chúng ta, kết thúc rồi.”

Nói xong, ta không nhìn hắn thêm nữa, xoay người rời đi.

Phía sau, giọng Vệ Tuân hoảng loạn vang lên:

“Sầm Chiêu, nàng có ý gì.”

“Cái gì gọi là kết thúc.”

Ta không quay đầu lại.

Trở về Tướng quân phủ, phụ thân ta đang ngồi trong đại sảnh uống rượu giải sầu, sắc mặt còn đen hơn cả đáy nồi.

Thấy ta bước vào, ông nặng nề đặt chén rượu xuống bàn, phát ra một tiếng “rầm” chấn động.

“Con còn biết đường về sao.”

Phụ thân ta giận dữ quát lớn, “Con nhìn xem hôm nay trên điện Kim Loan, con đã nói ra toàn những lời hỗn xược gì.”

“Năm mươi tú tài.”

“Thể diện mấy đời trung liệt của Sầm gia, đều bị con làm mất sạch rồi.”

Ta bước tới bên ông, cầm vò rượu rót đầy cho ông một chén, rồi lại rót cho mình một chén khác.

“Cha, người đừng giận.”

“Con gái chẳng qua là bị uất ức quá thôi.”

Ta nâng chén rượu lên, ngửa đầu uống cạn, chất rượu cay nồng trượt qua cổ họng khiến ta không nhịn được ho khẽ hai tiếng.

“Vệ Tuân tên tiểu tử ấy dám công khai hủy hôn trước mặt bá quan.”

“Nếu con không cho hắn chút màu sắc nhìn xem, hắn thật sự sẽ tưởng Sầm gia chúng ta không còn người nữa.”

Phụ thân trừng mắt nhìn ta hồi lâu, rồi cũng nâng chén rượu uống một ngụm lớn, thở dài thật sâu.

“Cha biết con chịu uất ức.”

“Là cha vô dụng, không thể vì con mà tìm được một mối hôn sự tốt.”

“Không liên quan tới cha.”

Ta lắc đầu.

“Là Vệ Tuân hắn tự mù mắt mà thôi.”

“Loại nam nhân như vậy, không cần cũng chẳng tiếc.”

Nói rồi, ta từ trong ngực áo lấy ra một miếng ngọc bội nhỏ nhắn, đặt lên mặt bàn.

Đó là di vật mẫu thân để lại cho ta, một khối noãn ngọc thượng hạng, trên mặt khắc một chữ “Chiêu”.

Từ nhỏ tới lớn, chỉ cần trong lòng phiền muộn, ta đều vô thức đưa tay vuốt ve nó.

“Cha, nữ nhi đã nghĩ kỹ rồi.”

“Đã hủy hôn, nữ nhi muốn đi biên quan, tới chỗ của ca ca.”

Phụ thân ta lập tức ngẩng đầu, giận dữ quát:

“Hồ đồ.”

“Biên quan là nơi thế nào, đao kiếm không có mắt, hiểm nguy trùng trùng, con là nữ nhi gia, tới đó làm gì.”

“Ai nói nữ nhi thì không thể bảo gia vệ quốc.”

Ta ưỡn thẳng lưng, giọng nói kiên định:

“Từ nhỏ con đã theo cha và ca ca tập võ, cưỡi ngựa bắn cung không dám nói đứng đầu thiên hạ, nhưng đối phó dăm ba tráng hán bình thường, bọn họ cũng không thể tới gần con.”

“Con tới biên quan, vừa có thể giúp ca ca, vừa có thể rèn luyện bản thân.”

“Còn hơn ở lại kinh thành, mặc cho những kẻ ấy chỉ trỏ sau lưng con.”

Phụ thân nhìn ta thật lâu, ánh mắt trầm mặc mà phức tạp.

Rất lâu sau, ông mới chậm rãi mở miệng:

“Chiêu Chiêu, con thật sự… đã quyết định rồi sao.”

Ta gật đầu thật mạnh.

So với việc ở lại kinh thành đầy thị phi này, dây dưa không dứt với người như Vệ Tuân, chi bằng bước ra thiên địa rộng lớn hơn, sống cho ra một mảnh trời của riêng mình.

03

Tin ta sắp rời kinh thành, lên đường tới biên quan, chỉ trong một ngày đã truyền khắp nơi, như thể có gió nâng lời mà bay.

Sáng hôm sau, ta ra ngoài sắm sửa những vật cần dùng cho chuyến đi xa, liền nhận ra ánh mắt người trên phố nhìn ta đã khác trước.

Có kẻ thương cảm.

Có người kính trọng.

Dĩ nhiên, cũng không thiếu những ánh nhìn tò mò chỉ để xem náo nhiệt.

Ta chẳng buồn để tâm, chỉ lặng lẽ đi qua từng cửa tiệm, mua đủ những thứ cần mua.

Vừa bước ra khỏi một hiệu thuốc, đường đi trước mặt bỗng bị chặn lại.

Vệ Tuân đứng ngay đó.

Hắn khoác cẩm y, dáng người cao gầy thẳng tắp, vốn vẫn luôn là bộ dạng ngọc thụ lâm phong, chỉ là lúc này sắc mặt lại u ám hiếm thấy.

“Ngươi thật sự muốn đi biên quan sao.”

Hắn mở miệng, giọng nói mang theo mấy phần tra hỏi không che giấu.

“Liên quan gì tới ngươi.”

Ta liếc hắn một cái, vòng qua định rời đi.

Nhưng hắn không chịu để yên, bước sang lần nữa chắn trước mặt ta.

“Sầm Chiêu, nàng có phải cố ý hay không.”

“Nàng rõ ràng biết ta…”

Hắn nói tới đây thì dừng lại, môi mấp máy, tựa như đang cân nhắc nên nói tiếp thế nào.

「Hắn muốn nói: nàng rõ ràng biết trong lòng ta có nàng, lại còn cố ý dùng cách này để kích thích ta!」

「Nam chủ vặn vẹo tới mức này, đúng là hiếm có khó tìm!」

「Ký chủ, mặc kệ hắn, để hắn tự nghẹn cho khó chịu đi!」

Ta dừng bước, quay đầu nhìn hắn, trong mắt không giấu nổi ý cười mỉa mai.

“Vệ thế tử, rốt cuộc ngươi muốn nói gì.”

“Ngươi biết cái gì.”

“Ngươi biết ngươi công khai hủy hôn, khiến ta trở thành trò cười của cả kinh thành sao.”

“Hay là ngươi biết mấy lời ngươi nói hôm đó, đã khiến phụ thân ta tức giận đến mức suýt rút kiếm ch/é/m ngươi ngay tại chỗ.”

Vệ Tuân mím chặt môi, khóe miệng kéo thành một đường thẳng, đứng lặng không nói.

“Vệ Tuân, thu lại cái bộ đó đi.”

Ta khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh lẽo, mang theo vẻ khinh miệt không che giấu.

“Đừng tưởng ta không biết ngươi đang nghĩ gì.”

“Ngươi chẳng qua chỉ muốn nhìn ta vì ngươi mà khóc, vì ngươi mà làm ầm ĩ.”

“Rồi ngươi lại giả vờ tử tế tiến tới dỗ dành ta vài câu, để tỏ ra bản thân có bao nhiêu sức hấp dẫn.”

“Ta nói cho ngươi biết, Sầm Chiêu ta không ăn trò đó.”

“Ngươi muốn chơi, thì tìm người khác mà chơi.”

“Đừng tới làm phiền ta.”

Từng câu ta nói ra đều đâm thẳng vào chỗ đau nhất, không hề nương tay.

Sắc mặt Vệ Tuân dần dần trắng bệch.

Chương trước Chương tiếp
Loading...