Tự Ta Quyết Định Nhân Sinh Này

Chương 4



“Vệ Tuân, có phải ngươi cho rằng, nữ nhân trong thiên hạ ai cũng phải yêu ngươi không.”

“Có phải ngươi nghĩ rằng, chỉ cần ngươi ngoắc một ngón tay, ta sẽ lắc đuôi chạy tới hay sao.”

“Ta không có…”

“Ngươi có.”

Ta cắt ngang lời hắn, giọng dứt khoát.

“Ngươi chính là nghĩ như vậy.”

“Ngươi hưởng thụ cảm giác được nữ nhân đuổi theo.”

“Hưởng thụ cảm giác nắm quyền khống chế mọi thứ trong tay.”

“Ngươi căn bản không hề để tâm tới cảm nhận của ta.”

“Trong mắt ngươi, chỉ có bản thân ngươi mà thôi.”

Giọng ta càng lúc càng lớn, cảm xúc cũng dần không kìm được.

Những uất ức cùng phẫn nộ tích tụ suốt mấy ngày qua, đến lúc này rốt cuộc cũng vỡ òa.

Vệ Tuân bị ta quát đến sững sờ, đứng ngây người một lúc lâu.

Rất lâu sau, hắn mới hạ giọng, khàn khàn nói một câu:

“Xin lỗi.”

Ta khựng lại.

Ta không ngờ, người cao ngạo như hắn, lại có ngày chịu cúi đầu nói với ta một câu xin lỗi.

「Oa! Nam chủ vậy mà chịu xin lỗi rồi! Mặt trời mọc đằng tây sao?」

「Xem ra Oanh Oanh cô nương đã dạy cho hắn một bài học không nhẹ rồi.」

「Ký chủ, nhân lúc này, cứ việc ngược hắn đi! Cho hắn nếm thử thế nào là truy thê hỏa táng tràng!」

Ta hít sâu một hơi, cố gắng ép những gợn sóng cảm xúc vừa trào lên trở lại đáy lòng.

“Vệ Tuân, lời xin lỗi của ngươi, ta đã nghe.”

“Nhưng giữa chúng ta, đã không còn khả năng nào nữa rồi.”

“Tại sao.”

Hắn đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ vội vàng.

“Chỉ vì những lời ta nói trong Kim Loan điện sao.”

“Ta có thể bù đắp.”

“Ta có thể vào cung cầu chỉ, xin bệ hạ một lần nữa ban hôn cho chúng ta.”

“Không phải vì những lời đó.”

Ta lắc đầu, giọng nói bình thản đến lạ.

“Mà là vì chính con người ngươi.”

“Vệ Tuân, ngươi căn bản không hiểu thế nào là yêu một người.”

“Cái gọi là yêu của ngươi, chỉ là chiếm hữu, là khống chế.”

“Còn ta, Sầm Chiêu, vĩnh viễn sẽ không trở thành vật phụ thuộc của bất kỳ ai.”

Nói xong, ta bước tới mở cửa, nghiêng người sang một bên, làm động tác mời khách.

“Trời đã không còn sớm.”

“Vệ thế tử, mời về cho.”

Vệ Tuân đứng yên nhìn ta thật lâu.

Cuối cùng, hắn vẫn không nói thêm lời nào, lặng lẽ đứng dậy, rời khỏi phòng ta.

Nhìn theo bóng lưng cô độc ấy, trong lòng ta không hề dấy lên nửa phần gợn sóng.

Có những chuyện, một khi đã lỡ mất, thì chính là lỡ mất rồi.

05

Sau khi rời kinh thành được mười ngày, chúng ta gặp phải rắc rối đầu tiên.

Nhưng không phải nhắm vào huynh trưởng ta, vị đại tướng trấn thủ biên quan.

Cũng không phải nhắm vào ta, cái gọi là “hồng nhan họa thủy” trong lời thiên hạ.

Mục tiêu của bọn chúng, từ đầu đến cuối, chỉ có một mình Vệ Tuân, thế tử An Quốc Công.

Một toán thích khách che mặt, trong một thung lũng hoang vắng hiếm dấu chân người, đã vây chặt lấy chúng ta.

“Vệ Tuân, hôm nay chính là ngày ngươi bỏ mạng!”

Tên áo đen cầm đầu giọng khàn đặc, mục tiêu vô cùng rõ ràng.

Sắc mặt Vệ Tuân trầm xuống, hắn rút trường kiếm bên hông, theo phản xạ đứng chắn trước mặt ta.

“Đừng sợ.”

Ta trợn mắt, đẩy hắn sang một bên.

“Tránh ra, đừng chắn đường ta.”

Vừa nói, ta vừa rút trường thương trong tay.

Huynh trưởng Sầm Kiêu thì càng khỏi phải nói, từ sớm đã hưng phấn đến mức gào to:

“Đến hay lắm!”

“Lâu rồi chưa được giãn gân cốt!”

Một trận hỗn chiến lập tức bùng nổ.

Đám thích khách này thân thủ không hề yếu, chiêu thức hiểm hóc, ra tay đều nhắm thẳng yếu hại, hiển nhiên là tử sĩ được huấn luyện bài bản.

Nhưng phía chúng ta, cũng chẳng phải hạng dễ bắt nạt.

Huynh trưởng ta tung hoành chiến trường nhiều năm, đại đao trong tay vung lên như hổ gầm, thế mạnh bức người.

Kiếm pháp của Vệ Tuân nhẹ nhàng linh hoạt, nhìn tưởng như phiêu dật, nhưng từng đường kiếm đều ẩn giấu sát ý.

Còn ta, một cây trường thương trong tay đã dùng đến mức thuần thục như thần, chuyên chọn những chỗ khó chịu nhất mà ra đòn.

「Ký chủ uy phong thật đấy! Chiêu “hầu tử thâu đào” này đúng là tuyệt chiêu!」

「Ha ha ha, nhìn vẻ mặt đau đớn của tên thích khách kia kìa, cách màn hình thôi mà cũng thấy nhói thay!」

「Thì ra hổ nữ tướng môn là thế này sao? Học được rồi, học được rồi!」

Ta không rảnh để ý tới những lời trêu chọc ấy, chỉ tập trung đối phó với kẻ địch trước mắt.

Một tên thích khách thấy ta trông như thiếu niên, thân hình mảnh khảnh, liền cho rằng ta là quả hồng mềm, vung đao chém thẳng về phía ta.

Ta cười lạnh một tiếng, mũi thương xoay nhẹ, lập tức quấn lấy lưỡi đao của hắn, dùng sức vặn mạnh, trường đao trong tay hắn liền bật ra.

Ngay sau đó, ta quét ngang trường thương, nện thật mạnh vào chân hắn.

“Rắc” một tiếng vang lên, kèm theo một tiếng thét thảm, tên thích khách ôm chân ngã quỵ xuống đất, không sao đứng dậy nổi nữa.

Giải quyết xong một kẻ, ta lập tức xoay người nghênh chiến kẻ khác.

Trong lúc hỗn loạn, ta liếc mắt thấy tình hình bên phía Vệ Tuân có phần không ổn.

Hắn bị ba tên thích khách vây công, tuy tạm thời còn chống đỡ được, nhưng trên người đã thêm hai vết thương, m/á/u thấm ướt cả vạt áo.

Ta khẽ nhíu mày, hư chiêu ép lui đối thủ trước mặt, rồi nhấc thương lao thẳng về phía hắn.

“Vệ Tuân, cúi xuống!”

Ta hét lớn một tiếng.

Nghe thấy giọng ta, Vệ Tuân không hề do dự, lập tức khom người cúi thấp đầu.

Trường thương trong tay ta mang theo luồng kình phong sắc bén, quét ngang qua đỉnh đầu hắn, trực tiếp hất văng một tên thích khách phía sau bay ra ngoài.

Hai tên còn lại thấy vậy lập tức đổi hướng, cùng lúc lao về phía ta.

Vệ Tuân nhân cơ hội đó lấy lại hơi thở, lập tức nhấc kiếm gia nhập chiến cuộc, lưng dựa lưng với ta, cùng nhau chống địch.

“Cảm ơn.”

Hắn hạ giọng nói.

“Không cần.”

Ta đáp gọn gàng.

“Ngươi mà ch/ế/t rồi, ta còn phải thu dọn hậu sự cho ngươi, phiền phức.”

Vệ Tuân bị ta làm nghẹn một chút, rồi bất giác bật cười khẽ.

Lồng ngực hắn rung lên, cảm giác rất rõ ràng truyền tới sau lưng ta.

Tên này, vậy mà còn cười được.

Có ta gia nhập, cục diện nhanh chóng bị đảo ngược.

Đám thích khách thấy không chiếm được lợi thế, kẻ cầm đầu huýt một tiếng còi, mấy tên còn lại lập tức đánh hư chiêu, quay người định rút lui.

“Muốn chạy ư. Không dễ thế đâu!”

Huynh trưởng ta quát lớn, dẫn theo thân binh đuổi gấp theo sau.

Ta không truy kích, chỉ quay người đi tới bên cạnh Vệ Tuân, nhìn vết thương trên cánh tay hắn, sâu đến mức thấy rõ da thịt bên trong, liền khẽ cau mày.

“Ngươi thế nào rồi.”

“Không ch/ế/t được đâu.”

Sắc mặt Vệ Tuân có phần tái nhợt, nhưng vẫn gượng cười với ta, lộ ra hàm răng trắng sáng.

Ta thò tay vào trong ngực, lấy ra một lọ kim sang dược, ném cho hắn.

“Tự bôi đi.”

Sau đó, ta bước tới trước mặt một tên thích khách còn thoi thóp, mũi thương kề sát cổ họng hắn, giọng nói lạnh băng:

“Ai sai các ngươi tới.”

Tên thích khách ấy rất cứng miệng, nhếch môi cười lạnh một tiếng, cổ bỗng nghiêng sang bên, cắn vỡ độc nang giấu trong răng, ngay tại chỗ ch/ế/t.

Ta kiểm tra những tên thích khách khác, không ngoại lệ, tất cả đều là tử sĩ.

Xem ra, kẻ muốn lấy m/ạ/ng Vệ Tuân, lai lịch quả thực không nhỏ.

Vệ Tuân tự mình băng bó xong vết thương, bước tới bên cạnh ta, nhìn những t/ử th/i nằm la liệt dưới đất, ánh mắt dần trầm xuống.

“Là người của Thái tử.”

Hắn nói, giọng chắc nịch.

Ta khẽ nhướn mày.

Chương trước Chương tiếp
Loading...