Tướng Quân Khải Hoàn Chặn Xa Cầu Ta, Bổn Cung Không Rảnh
Chương 1
Bốn năm trước, Trấn Quốc tướng quân đã từ hôn với ta.
Hắn nói muốn cưới thiên kim phủ Tể tướng làm chính thê, còn ta không xứng với vinh hoa của hắn.
Ta vừa khóc vừa cầu xin hắn, vậy mà hắn đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên.
Bốn năm sau, hắn dẫn quân khải hoàn trở về, ngay trước cổng cung chặn lại xe ngựa của ta.
“Ngoan Nhi đã sinh cho ta đích tử, nàng có nguyện ý vào phủ làm bình thê không?”
Ta vén rèm xe, để lộ góc y phục thêu kim phượng: “Tướng quân, Nhị hoàng tử vừa tròn tháng, bổn cung không rảnh ôn chuyện cũ.”
Sắc mặt hắn khó coi, làm ầm ĩ đến tận trước ngự tiền.
Phụ thân ta, đương triều Thái phó, cười lạnh một tiếng.
“Hừ, nực cười.”….
01
Cuối con phố dài, cờ khải hoàn phần phật tung bay.
Trấn Quốc tướng quân Tiêu Quyết khoác huyền giáp, cưỡi trên lưng tuấn mã cao lớn, khắp người mang theo s /át khí sa trường, hoàn toàn không hòa hợp với cảnh phồn hoa nơi kinh thành.
Hắn là anh hùng.
Bách tính đứng hai bên đường reo hò, các thiếu nữ ném ra túi thơm cùng cành hoa, gần như muốn vùi lấp hắn giữa biển người.
Thế nhưng ánh mắt Tiêu Quyết lại xuyên qua dòng người náo nhiệt, khóa chặt một cỗ xe ngựa hoa lệ đang chậm rãi tiến tới.
Cỗ xe ấy do bốn con tuấn mã toàn thân trắng như tuyết kéo đi, thành xe chạm trổ hoa văn phượng hoàng tinh xảo, rèm xe là kim ti nhuyễn la do hoàng thượng ban thưởng, bốn góc treo ngọc bội theo thân xe nhẹ nhàng lay động, phát ra âm thanh thanh thúy.
Tất cả mọi người đều biết, đó là xa giá của Huệ Quý Phi Đường Nguyệt.
Là phi tử được đương kim thánh thượng sủng ái nhất, cũng là sinh mẫu của Nhị hoàng tử.
Trong mắt Tiêu Quyết lóe lên một tia phức tạp, cùng một tia quyết tâm tất phải có được.
Hắn thúc ngựa tiến lên, ngay trước cổng cung, vững vàng chặn đứng đường đi của xa giá.
Sắc mặt cấm quân thị vệ biến đổi, nhưng khi thấy đó là Trấn Quốc tướng quân, nhất thời không dám vọng động.
“Hu——”
Xe ngựa dừng lại.
Không khí xung quanh dường như trong khoảnh khắc đông cứng lại, tiếng reo hò của bách tính cũng dần lắng xuống, tất cả đều tò mò nhìn về phía này.
Một thị nữ bước xuống từ trên xe, hướng về phía Tiêu Quyết khom gối hành lễ, giọng nói không kiêu không hèn.
“Tiêu tướng quân, xa giá của Quý phi nương nương đang ở đây, xin tướng quân nhường đường.”
Tiêu Quyết không nhìn nàng.
Ánh mắt hắn chỉ chăm chú nhìn chằm chằm vào tấm rèm xe đang khép chặt.
Bốn năm rồi.
Hắn từng cho rằng mình đã sớm quên đi gương mặt lê hoa đới vũ ấy.
Thế nhưng khi biết nàng nhập cung, từng bước đi đến vị trí hôm nay, thì chút tàn tro vốn đã tắt trong lòng hắn, lại lần nữa bùng lên thành lửa.
Hắn trầm giọng mở lời, thanh âm không lớn, nhưng đủ để những người xung quanh nghe rõ.
“Đường Nguyệt, là ta.”
Bên trong xe, hoàn toàn tĩnh lặng.
Tiêu Quyết khẽ nhíu mày, trong giọng nói đã mang theo một chút c.ay/o.t ưu việt như đang ban ân.
“Ta đã khải hoàn.”
“Bệ hạ đã phong ta làm Nhất đẳng Trấn Quốc công, thực ấp vạn hộ.”
“Đích tử của ta và Ngoan Nhi cũng đã ba tuổi.”
Hắn dừng lại một chút, dường như đang tuyên bố một ân điển lớn lao.
“Nếu nàng nguyện ý, ta có thể cầu xin bệ hạ, để nàng vào phủ tướng quân của ta, làm bình thê.”
“Quá khứ của nàng, ta có thể không truy cứu.”
Lời vừa dứt, bốn phía hoàn toàn yên lặng.
Bách tính trợn mắt há miệng, trên mặt cấm quân thị vệ tràn đầy vẻ kinh hãi.
Để đương triều Quý phi, sinh mẫu của hoàng tử, đi làm bình thê của hắn?
Vị Trấn Quốc tướng quân này, chẳng lẽ đánh thắng trận xong lại đánh hỏng luôn cả đầu óc rồi sao?
Ngay lúc đó, một bàn tay trắng nõn, chậm rãi vén rèm xe.
Trên cổ tay ấy đeo một chiếc vòng ngọc dương chi chất ngọc cực tốt, càng tôn lên làn da trắng hơn tuyết.
Rèm xe chỉ vén lên một góc, thứ lộ ra không phải là gương mặt trong ký ức của Tiêu Quyết, mà là một góc cung trang hoa lệ thêu kim phượng tung cánh.
Đôi mắt phượng được nạm hồng bảo thạch thượng hạng, dưới ánh mặt trời lóe lên thứ ánh sáng lạnh lẽo.
Một thanh âm thanh lãnh như ngọc thạch va nhau, ung dung truyền ra từ trong xe.
“Tướng quân.”
Giọng nói rất nhạt, không nghe ra vui buồn.
“Nhị hoàng tử vừa tròn tháng, quấy khóc rất dữ.”
“Bổn cung không rảnh ôn chuyện cũ.”
Hai chữ “bổn cung” giống như hai cây kim băng giá, hung hăng đ /âm thẳng vào tai Tiêu Quyết.
Sắc mặt Tiêu Quyết trong nháy mắt trắng bệch.
Hắn đã tưởng tượng ra vô số kiểu trùng phùng.
Nàng có lẽ sẽ khóc, có lẽ sẽ oán, có lẽ sẽ mang theo một tia không cam lòng mà chất vấn hắn.
Chỉ duy nhất không nghĩ tới.
Lại sẽ là như vậy.
Bình tĩnh.
Xa cách.
Giống như đang nhìn một kẻ xa lạ hoàn toàn không liên quan.
“Đường Nguyệt ngươi…”
“Làm càn!”
Thị nữ nghiêm giọng quát cắt ngang lời hắn.
“Ngươi dám gọi thẳng tên húy của Quý phi nương nương!”
Bên trong xe lại không còn động tĩnh, bàn tay kia dường như đến việc dừng lại thêm một khắc cũng cảm thấy lãng phí, rèm xe chậm rãi buông xuống.
Ngăn cách hai thế giới.
“Khởi giá.”
Thanh âm thanh lãnh lại lần nữa vang lên.
Xa phu như vừa tỉnh mộng, vung roi ngựa.
Trong đầu Tiêu Quyết trống rỗng, theo bản năng còn muốn tiến lên ngăn lại.
“Keng!”
Trường đao của cấm quân thị vệ rút khỏi vỏ, lưỡi đao lạnh lẽo chĩa thẳng về phía hắn.
“Tiêu tướng quân, đây là trọng địa cung môn, nếu còn dám kinh nhiễu Quý phi nương nương, đừng trách chúng ta vô lễ!”
Xe ngựa chậm rãi lướt qua bên người hắn, đến một tia gió cũng không vì hắn mà dừng lại.
Tiêu Quyết ngồi trên lưng ngựa, toàn thân lạnh buốt.
Hắn cảm thấy mình giống như một trò cười.
Một trò cười lớn nhất thiên hạ.
Không.
Hắn không tin.
Nàng nhất định là đang d /ục cầm cố túng.
Nàng nhất định vẫn còn yêu hắn!
Hai mắt Tiêu Quyết đỏ ngầu, lật người xuống ngựa, vậy mà trực tiếp xông vào cung môn, muốn đến trước ngự tiền đòi một lời giải thích.
Trên Kim Loan điện.
Tân đế ngồi trên long ỷ, không biểu tình nghe Tiêu Quyết trình bày những lời lộn xộn.