Tướng Quân Khải Hoàn Ta Đưa Hòa Ly Thư, Hắn Đỏ Mắt Phát Cuồng Giam Ta Ba Ngày

Chương 9



Hắn vội đỡ ta dậy.

“Ngươi đứng lên trước đã.”

“Chuyện này… rất khó.”

“Ta biết.”

“Nhưng không phải hoàn toàn không có cách.” Hắn nói.

“Chứng cứ trong vụ tham ô… là giả tạo.”

“Chỉ cần tìm được sổ sách thật, là có thể chứng minh sự trong sạch của phụ thân ngươi.”

“Nhưng sổ sách ở đâu?”

“Có lẽ vẫn còn ở Hộ bộ.”

“Chỉ là… đã bị giấu đi.”

“Muốn lấy được… khó như lên trời.”

Thượng thư Hộ bộ là anh ruột của Hoàng hậu.

Là người của phe Thái tử.

Bọn họ chính là kẻ đứng sau chủ yếu của chuyện này.

Muốn lấy đồ từ tay bọn họ… căn bản là không thể.

“Đa tạ điện hạ đã chỉ điểm.”

Dù hy vọng mong manh, ta vẫn cảm kích hắn.

Ít nhất, hắn đã cho ta một phương hướng.

“Ta nên báo đáp điện hạ thế nào?” ta hỏi.

Hắn khẽ cười, lắc đầu.

“Ta giúp ngươi… không phải vì muốn báo đáp.”

“Chỉ là cảm thấy, một nữ tử như ngươi… không nên bị vây trong những âm mưu quỷ kế ấy.”

“Ngươi xứng đáng… với một bầu trời rộng lớn hơn.”

Ta nhìn hắn, trong lòng trăm mối cảm xúc đan xen.

Hắn là người đầu tiên trên đời này, nói với ta những lời như vậy.

Ta rời khỏi biệt viện, tâm trí rối loạn.

Ta phải làm sao để vào Hộ bộ… lấy được sổ sách?

Một nữ tử yếu đuối như ta, căn bản không thể vào được.

Cho dù có vào, cũng không tìm thấy.

Ta đi trên phố, hồn xiêu phách lạc.

Bỗng nhiên, một chiếc xe ngựa dừng bên cạnh ta.

Rèm xe được vén lên.

Ta biết bài nào có chữ o't-ca'y chính chủ là p.age b'anh m'i o-t.

Lộ ra một gương mặt mà ta từng nghĩ… sẽ không bao giờ gặp lại nữa.

Bùi Dịch.

Hắn gầy đi.

Cũng tiều tụy đi.

Cằm mọc lún phún râu xanh.

Đôi mắt luôn sắc bén như chim ưng ấy, giờ đây đầy tơ m/á/u đỏ.

Hắn nhìn ta, ánh mắt phức tạp.

“Lên xe.”

Hắn nói, giọng khàn đặc.

Ta không động.

“Chuyện của Thẩm gia, ta biết rồi.”

Hắn lại nói.

“Ta có thể giúp ngươi.”

Ta nhìn hắn, trong lòng đầy cảnh giác.

“Vì sao?”

“Không vì sao.” Hắn nói.

“Ta chỉ là… không muốn nhìn thấy ngươi đi cầu xin người khác.”

Nhất là Tiêu Triệt.

Câu này, hắn không nói ra.

Nhưng ta hiểu.

Hắn vẫn là hắn.

Bá đạo, dục vọng chiếm hữu mạnh mẽ.

Nhưng ta… đã không còn lựa chọn nào khác.

Ta bước lên xe ngựa.

Trong xe rất rộng.

Hắn ngồi đối diện ta.

Giữa chúng ta cách một chiếc bàn thấp.

Không ai nói gì.

Xe ngựa một đường đi ra ngoại thành.

Cuối cùng dừng trước một căn nhà dân rất bình thường.

“Đây là đâu?” ta hỏi.

“Một nơi an toàn.”

Hắn dẫn ta đi vào.

Trong phòng có một người đang quỳ.

Toàn thân đầy thương tích, hơi thở thoi thóp.

Ta nhận ra.

Đó là một chủ sự của Hộ bộ.

Người phụ trách quản lý nơi cất giữ toàn bộ sổ sách.

“Hắn…”

“Hắn sẽ nói cho ngươi biết sổ sách ở đâu.”

Bùi Dịch thản nhiên nói.

Ta nhìn hắn, trong lòng lạnh đi một mảnh.

Ta biết, hắn đã dùng thủ đoạn gì.

Vẫn là cách làm quen thuộc của hắn.

Đơn giản.

Thô bạo.

Hiệu quả.

“Ta sẽ đưa sổ sách cho ngươi.”

Bùi Dịch nhìn ta.

“Sau đó thì sao?”

“Phụ thân ngươi có thể quan phục nguyên chức.”

“Thẩm gia có thể bình an vô sự.”

“Ngươi… cũng có thể tiếp tục sống những ngày tháng yên ổn của mình.”

“Điều kiện là gì?” ta hỏi.

Trên đời không có bữa ăn nào miễn phí.

Ta hiểu rõ hơn ai hết.

Hắn im lặng.

Hắn nhìn ta rất lâu.

Trong ánh mắt ấy có giằng xé.

Có đau đớn.

Còn có một chút… khẩn cầu?

Không, ta nhất định là nhìn nhầm.

“Không có điều kiện.” Hắn cuối cùng cũng mở miệng.

“Ta chỉ hy vọng ngươi…”

Hắn dừng lại.

“Chỉ hy vọng ngươi… sống cho tốt.”

Nói xong, hắn đặt một khối lệnh bài vào tay ta.

“Cầm nó, tới Hộ bộ, tìm một người tên Vương chủ bạ.”

“Hắn sẽ đưa đồ cho ngươi.”

Sau đó, hắn xoay người rời đi.

Không nói thêm một lời.

Ta nắm khối lệnh bài lạnh như băng, đứng tại chỗ.

Trong lòng rối như tơ vò.

Ta cứ nghĩ, hắn sẽ nhân cơ hội này uy hiếp ta, ép ta quay về bên hắn.

Nhưng hắn không.

Hắn nói, hắn chỉ hy vọng ta sống cho tốt.

Bùi Dịch, rốt cuộc… ngươi muốn làm gì?

Ta cầm sổ sách, dâng đơn kiện lên ngự tiền.

Nhân chứng vật chứng đầy đủ.

Hoàng thượng cho dù muốn bảo vệ Thái tử, cũng không thể không trả lại sự trong sạch cho phụ thân ta.

Phụ thân ta được quan phục nguyên chức.

Những kẻ hãm hại Thẩm gia đều bị trừng trị.

Thẩm gia hữu kinh vô hiểm vượt qua kiếp nạn này.

Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ có ta…Tảng đá trong lòng ngược lại càng nặng hơn.

Ta biết, vì chuyện này, Bùi Dịch đã phải trả giá thế nào.

Vì bắt được tên chủ sự kia, hắn đã đắc tội với Thái tử.

Vì để phụ thân ta được phục chức, hắn đã ở triều đường tranh luận với hoàng thượng.

Hắn gần như… lấy sức một mình đối kháng cả triều đình.

Hắn tự đẩy mình lên đầu sóng ngọn gió.

Cũng triệt để chọc thủng lớp giấy mỏng cuối cùng giữa hắn và hoàng thượng.

Hắn làm vậy… rốt cuộc vì điều gì?

Đêm hôm đó, ta nhận được một gói đồ.

Không ghi tên người gửi.

Ta mở ra xem.

Bên trong… là một con chim gỗ.

Đã vỡ thành rất nhiều mảnh.

Nhưng lại được người ta tỉ mỉ, từng chút từng chút một, ghép dán lại.

Cách dán rất vụng về.

Rất nhiều chỗ còn lưu lại vết keo.

Nhìn vừa xấu, lại vừa đáng thương.

Nhưng ta nhìn nó, lại không sao dời mắt đi được.

Ta dường như nhìn thấy người đàn ông cao lớn, luôn ngạo nghễ ấy.

Ngồi dưới ánh đèn đêm khuya, vụng về cầm những mảnh gỗ nhỏ ấy.

Hết lần này tới lần khác thất bại.

Rồi lại hết lần này tới lần khác, bắt đầu lại từ đầu.

Tim ta như bị thứ gì đó siết chặt.

Đau đến mức không thở nổi.

15

Mùa đông tới rồi.

Kinh thành rơi trận tuyết đầu tiên.

Ta đứng dưới hành lang, nhìn mấy cây mai trong viện.

Trên cành đã kết những nụ hoa nhỏ, chờ ngày nở rộ.

Năm ngoái, ta từng nói, đợi mai nở, Vương gia sẽ trở về.

Năm nay, mai lại sắp nở.

Nhưng người ngắm hoa… tâm cảnh lại hoàn toàn khác rồi.

Chuyện của Thẩm gia đã lắng xuống.

Mọi thứ đều trở lại quỹ đạo.

Phụ thân ta trở nên cẩn trọng hơn trước rất nhiều.

Mẫu thân ta bắt đầu lo liệu, muốn tìm cho ta một mối hôn sự khác.

Bà nói, nữ tử… vẫn phải có chỗ dựa.

Bà nói, không thể treo cổ trên một thân cây.

Bà nói, Trấn Bắc Vương ấy có gì tốt.

Lạnh lùng vô tình, không biết thương người.

Thanh nhi của bà… xứng đáng với người tốt hơn.

Ta nghe, chỉ khẽ cười.

Không đồng ý.

Cũng không phản đối.

Trái tim ta giống như một mặt hồ đã đóng băng.

Không còn gợn lên nổi một chút sóng nào nữa.

Ta đặt con chim gỗ đã được dán lại ấy trên bàn trang điểm của mình.

Ngày nào cũng nhìn thấy.

Mỗi lần nhìn thấy, trong lòng đều trăm vị lẫn lộn.

Ta không biết phải đối diện với Bùi Dịch thế nào.

Cũng không biết phải đối diện với chính mình thế nào.

Ta từng nghĩ, chúng ta sẽ cứ như vậy… không bao giờ gặp lại.

Không ngờ, trong cung lại xảy ra chuyện.

Phương Bắc lần nữa báo nguy.

Man tộc xé bỏ hiệp ước hòa bình, tập kết ba mươi vạn đại quân, áp sát thành trì.

Tướng giữ biên quan liên tiếp mất ba thành.

Quân báo tám trăm dặm phi ngựa, dồn dập như tuyết bay vào kinh thành.

Triều đình chấn động.

Ai cũng biết, người có thể lui địch… chỉ có một người.

Trấn Bắc Vương, Bùi Dịch.

Nhưng hoàng thượng lại do dự.

Ông ta sợ.

Sợ binh quyền của Bùi Dịch càng thêm nặng.

Sợ lần này hắn đi rồi… sẽ không quay về.

Hoặc mang theo ba mươi vạn tinh binh quay đầu nam hạ, thẳng tiến kinh thành.

Đến lúc đó… thiên hạ này mang họ gì… sẽ rất khó nói.

Triều đình tranh cãi như nước sôi.

Phe chủ chiến, phe chủ hòa, mỗi bên giữ một lời.

Hoàng thượng chậm chạp chưa quyết.

Ta biết, ông ta đang chờ.

Chờ một con bài… đủ để ông ta hoàn toàn yên tâm.

Quả nhiên, ba ngày sau.

Một đạo thánh chỉ đưa tới Thẩm gia.

Hoàng thượng muốn nạp ta làm phi.

Ngay cả phong hiệu cũng đã nghĩ xong.

Một chữ An.

An trong an ổn.

Dụ ý… rõ như ban ngày.

Hắn muốn dùng ta… để kiềm chế Bùi Dịch.

Dùng cả tính mạng trên dưới Thẩm gia… để trói Bùi Dịch bằng xiềng xích cuối cùng.

Khoảnh khắc nhận thánh chỉ, mẫu thân ta lại ngất đi.

Phụ thân ta… chỉ trong một đêm, tóc bạc trắng.

Còn ta… lại rất bình tĩnh.

Ta biết, ngày này sớm muộn cũng sẽ tới.

Kể từ khi ta dâng lên phong hòa ly thư ấy.

Vận mệnh của ta… đã không còn thuộc về ta nữa.

Nó cùng với Bùi Dịch, cùng với Thẩm gia, cùng với vận mệnh của cả vương triều này… đã bị buộc chặt vào nhau.

Ta không phản kháng.

Ta tiếp chỉ.

Tạ ân.

Lễ sách phong định vào mười ngày sau.

Sau đó, Trấn Bắc Vương… lập tức xuất chinh.

Tin tức rất nhanh lan khắp kinh thành.

Cũng truyền tới Trấn Bắc Vương phủ.

Đêm hôm đó, Bùi Dịch tới.

Hắn không đi cửa chính.

Mà trèo tường… vào viện của ta.

Hắn mặc một thân dạ hành y màu đen.

Trên người còn mang theo hơi lạnh của gió tuyết.

Hắn đứng ngoài cửa sổ, nhìn ta.

Trong phòng, ánh nến lay động.

Soi lên gương mặt nghiêng bình tĩnh của ta.

Chúng ta cách nhau một ô cửa sổ.

Nhìn nhau… không nói lời nào.

Rất lâu sau.

Hắn đẩy cửa sổ, nhảy vào.

“Đi theo ta.”

Hắn nói, giọng khàn đặc.

“Ta đưa ngươi rời khỏi nơi này.”

“Đi Giang Nam, đi tái ngoại, đi tới một nơi không ai tìm được chúng ta.”

Ta nhìn hắn, lắc đầu.

“Không đi được.”

Ta nói.

“Ta đi rồi… Thẩm gia phải làm sao?”

“Phụ thân ta, mẫu thân ta, còn cả hơn trăm người trên dưới Thẩm gia… phải làm sao?”

Hắn im lặng.

“Vì sao ngươi phải tiếp chỉ?”

Hắn hỏi, trong mắt đầy đau đớn.

“Ta không còn lựa chọn.”

“Ngươi có thể có!”

Hắn đột nhiên kích động.

“Ngươi đi theo ta! Chuyện của Thẩm gia, ta sẽ giải quyết!”

“Ngươi giải quyết thế nào?”

Ta nhìn hắn, hỏi ngược lại.

“Làm phản sao?”

Hắn lại im lặng.

Đúng vậy.

Ngoài làm phản… hắn còn có thể giải quyết thế nào?

Nhưng hắn… là đại tướng bảo quốc an dân.

Thanh kiếm của hắn… là để hướng về ngoại địch.

Không phải để chĩa về phía… những bách tính mà hắn bảo vệ.

“Bùi Dịch.”

Ta đứng dậy, đi tới trước mặt hắn.

“Đây là số mệnh của ta.”

“Cũng là của ngươi.”

“Chúng ta… đều bị nhốt trong chiếc lồng mang tên “gia quốc” này.”

“Không còn cách nào khác sao?” Hắn nhìn ta.

Vị chiến thần từng anh dũng phi phàm ấy… lúc này trong đáy mắt lại mang theo một tia cầu xin.

“Nhất định… vẫn còn cách khác.” Ta nhìn hắn.

Đột nhiên cười.

“Có chứ.” Ta nói.

“Ngươi cưới ta.” Ớt là o-t/c-ay lắm nha.

Hắn sững người.

“Ngươi… nói gì?”

“Ta nói, ngươi cưới ta thêm một lần nữa.”

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, nói từng chữ.

“Không phải Trấn Bắc Vương phi do hoàng đế ban hôn.”

“Cũng không phải Thẩm Thanh bị ngươi nhốt trong hậu viện.”

“Mà là thê tử do chính Bùi Dịch ngươi… đường đường chính chính cưới hỏi.”

“Dùng kiệu tám người khiêng, từ Thẩm gia… một lần nữa c’ay-o’t rước ta vào Trấn Bắc Vương phủ.”

“Sau đó, ngươi dẫn ta đi gặp hoàng thượng.”

“Nói rằng thê tử của Bùi Dịch ngươi… chỉ có thể là Vương phi của Trấn Bắc Vương phủ.”

“Sống… là người của ngươi.”

“C/h/ế/t… là quỷ của ngươi.”

“Quyết không thể… nhập cung làm phi.”

Hắn nhìn ta, hoàn toàn sững sờ.

Hắn không ngờ, ta lại nói ra những lời như vậy.

Những lời… còn điên cuồng hơn cả việc hắn muốn “đưa ta đi”.

Còn kinh thế hãi tục hơn.

Đây là đang công khai… đối kháng hoàng quyền.

Là đang… thử thách giới hạn của hoàng đế.

“Ngươi dám không?”

Ta hỏi hắn.

Ta nhìn hắn, nơi đáy mắt… mang theo một tia mong chờ mà chính ta cũng chưa từng nhận ra.

Hắn đứng tại chỗ rất lâu.

Gió tuyết bên ngoài ngày càng lớn.

Ngọn nến trong phòng khẽ lay động.

Cuối cùng.

Hắn ngẩng đầu.

Trong đôi mắt đen sâu ấy… lại cháy lên ánh sáng mà ta quen thuộc.

Loại ánh sáng thuộc về chiến thần.

Loại ánh sáng sắc bén, một đi không lùi.

“Ta dám.”

Hắn nói.

“Chỉ cần nàng nguyện ý.”

“Ta, Bùi Dịch, đời này kiếp này… chỉ cưới một mình Thẩm Thanh nàng.”

“Mười ngày sau… ta tới đón nàng.”

Để lại câu nói đó, hắn liền từ cửa sổ biến mất trong gió tuyết.

Ta đi tới bên cửa sổ.

Nhìn về phương hướng hắn rời đi.

Đưa tay ra, đón lấy một bông tuyết đang rơi.

Lạnh.

Nhưng dường như… lại mang theo một chút nhiệt độ có thể làm tan chảy tất cả.

Mười ngày sau.

Là ngày ta được sách phong làm phi.

Cũng là ngày… Bùi Dịch tới cưới ta.

Cả kinh thành… đều chấn động.

Một bên là nghi trượng từ hoàng cung tới, muốn đón ta đi làm lễ sách phong.

Một bên là đội ngũ đón dâu của Trấn Bắc Vương phủ, trống chiêng rộn ràng, kéo dài mười dặm.

Hai đội người… gặp nhau trước cổng Thẩm gia.

Không khí căng như dây đàn.

Ai cũng cho rằng… sẽ có một trận huyết chiến đầy o.t/c.a’y .

Bùi Dịch mặc hỷ phục đỏ thẫm, cưỡi trên tuấn mã cao lớn.

So với ba năm trước, hắn càng trầm ổn hơn, phong thái cũng thu liễm hơn.

Ánh mắt vẫn sắc bén như cũ, nhưng không còn mang theo sự lạnh lẽo khiến người ta e sợ, mà là thứ uy nghi đã được tôi luyện qua chiến trường, qua mất mát, qua cả những hối hận mà chỉ bản thân hắn mới hiểu rõ.

Hắn nhìn viên thái giám do hoàng cung phái tới, chỉ nói đúng một câu:

“Về bẩm lại với Hoàng thượng, thê tử của bản vương trước kia bị thất lạc.”

“Nay bản vương phải tự mình đi tìm nàng trở về.”

Nói xong, hắn lập tức xuống ngựa.

Từng bước một đi về phía ta.

Giống hệt ngày hắn cưới ta ba năm trước.

Chỉ là lần này, trong ánh mắt hắn không còn sự chiếm hữu đầy áp bức nữa.

Mà là trân trọng.

Hắn đưa tay ra trước mặt ta.

“Thẩm Thanh, nàng có còn nguyện ý… tin ta thêm một lần nữa không?”

Ta đứng dưới ánh nắng, khoác trên người bộ giá y còn lộng lẫy hơn cả ngày xuất giá năm đó.

Nhưng ta đã không còn là thiếu nữ ngây thơ đem hết chân tâm đặt vào tay hắn như trước nữa.

Ta là người đã từng ch /ết đi một lần trong chính cuộc hôn nhân ấy.

Cũng là người… lựa chọn lại hắn thêm một lần nữa.

Ta nhìn hắn.

Nhìn người đàn ông từng khiến ta đau lòng đến tuyệt vọng, cũng là người khiến ta c.a-y/o-t từng chờ đợi suốt ba năm thanh xuân.

Rồi ta mỉm cười.

Chậm rãi đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn.

“Ta nguyện ý.”

Bàn tay hắn siết lại rất chặt.

Chặt đến mức như sợ chỉ cần buông lỏng một chút, ta sẽ lại biến mất khỏi cuộc đời hắn lần nữa.

Hắn bế ta lên ngựa.

Chúng ta cứ như vậy, dưới ánh mắt của toàn bộ bá tánh kinh thành, dưới sự chứng kiến của nghi trượng hoàng cung, đường hoàng đi qua từng con phố.

Giống như đang nói với cả thiên hạ rằng:

Lần này, là hắn tự mình chọn ta.

Không phải vì thánh chỉ.

Không phải vì trách nhiệm.

Mà là vì hắn muốn.

Khi trở về Trấn Bắc Vương phủ, ta biết phía trước vẫn còn rất nhiều sóng gió. Còn triều đình, còn chiến sự, còn quyền lực và những toan tính chưa bao giờ dừng lại.

Nhưng lần này, ta không còn sợ nữa.

Bởi vì lần này, ta không còn là người duy nhất cố gắng trong cuộc hôn nhân này.

Đêm động phòng hoa chúc, nến đỏ cháy sáng như lửa.

Hắn tự tay vén khăn hồng của ta.

Động tác chậm rãi hơn ba năm trước, cũng dịu dàng hơn rất nhiều.

Hắn nhìn ta rất lâu, như muốn ghi nhớ từng đường nét trên gương mặt ta, như thể chỉ cần rời mắt đi một khắc, ta sẽ lại biến mất.

Hắn khẽ nói:

“Thẩm Thanh, từ nay nàng là thê tử của ta.”

Vẫn là câu nói năm đó.

Nhưng lần này, trong giọng hắn có thêm sự trân quý, còn có cả nỗi sợ mất đi mà hắn không giấu được.

Ta nhìn hắn, cũng mỉm cười.

“Bùi Dịch, hoa mai ở Bắc cảnh… đã nở chưa?”

Hắn hơi khựng lại, rồi rất nhanh hiểu được ý ta.

Hắn kéo ta vào lòng.

Lần này không phải giam giữ.

Mà là ôm.

Ôm người mà hắn suýt nữa đã đánh mất cả đời.

“Đã nở rồi.”

Hắn nói rất khẽ.

“Ta sẽ đưa nàng cùng đi Bắc Cảnh chiến Man tộc, nàng sẽ luôn ở bên ta dù bất cứ đâu.”

Ta gật đầu.

“Được.”

Sau đó hắn không nói thêm gì nữa, chỉ cúi xuống hôn ta.

Nụ hôn ấy không còn mang theo sự bá đạo và trừng phạt như trước, mà là nhẹ nhàng, là nâng niu, là trân quý, cho dù bị kìm nén rất lâu mới có lại được, giống như một người cuối cùng cũng tìm lại được bảo vật đã đánh mất, lại sợ mất thêm lần nữa…

Đêm ấy, ta mới thật sự hiểu.

Điều một nữ tử mong cầu, chưa bao giờ là vinh hoa phú quý.

Cũng không phải quyền thế hiển hách.

Chỉ là một người nam nhân thật lòng thương mình.

Một mái nhà có người luôn nhớ đến mình.

Một đêm được ôm ngủ trong vòng tay ấm áp.

Hắn ở bên ta suốt đêm.

Không rời nửa bước.

Giống như muốn bù lại ba năm ta đã cô độc chờ đợi.

Cũng giống như muốn dùng phần đời còn lại để chuộc lại những tổn thương hắn từng gây ra.

Đêm ấy ta cũng mới biết, người đàn ông này khi ra trận có thể mạnh mẽ đến mức nào, thì khi giữ người mình yêu trong lòng cũng mãnh liệt đến mức ấy.

Hắn vốn cường thế.

Là người quen dùng sức mạnh để nắm giữ tất cả.

Nhưng lần này, sự mạnh mẽ ấy không còn làm ta đ/au nữa, vẫn có nước mắt, nhưng là dòng lệ của sự viên mãn…

Tất cả khiến ta biết rằng:

Ta được hắn cần.

Được hắn giữ lại.

Cũng được hắn yêu.

Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn rơi lặng lẽ.

Nhưng trong căn phòng này, mùa xuân đã trở lại.

Sáng hôm sau, ta tỉnh dậy trong vòng tay hắn.

Hắn vẫn chưa ngủ.

Chỉ lặng lẽ nhìn ta, như thể sợ rằng tất cả chỉ là một giấc mộng.

Ta đưa tay chạm vào mặt hắn.

Nói rất khẽ:

“Ta sẽ không đi nữa.”

Bàn tay hắn khẽ siết lại.

Hắn không nói gì.

Nhưng ta biết.

Lần này, chúng ta thật sự sẽ không lạc mất nhau nữa.

Sau này, ta không còn một mình chờ hắn trở về nữa.

Ta cùng hắn đi qua phong ba thiên hạ.

Cùng hắn giữ gìn giang sơn.

Cũng cùng hắn… già đi.

Chờ một ngày thật sự được nhìn thấy:

Bắc cảnh tuyết trắng mênh mang.

Rừng mai nở rộ giữa trời đông.

Còn hắn đứng bên cạnh ta.

Đó mới là kết cục tốt nhất của đời ta.

Không phải vì ta trở thành Vương phi.

Mà vì cuối cùng, ta đã trở thành thê tử của người thật lòng yêu ta.

(HẾT TOÀN VĂN) (Mọi người đọc xong cho page Bánh Mỳ Ớt comment đánh giá với nha...Chuẩn bị đón đọc bộ dài sâu cay đặc biệt của Ớt hôm nay nha...)

Chương trước
Loading...