Vị Hôn Thê Ngốc Nghếch Của Thế Tử Mặt Lạnh

Chương 1



“《Nữ Giới》 chép xong chưa?” “M... mực đổ rồi...” “Đã luyện đàn chưa?” “Dây đàn... đứt mất rồi ạ!” “Vậy nàng biết làm gì?” “Biết ăn điểm tâm! Biết chọc giận chàng! Còn biết——” “...Thôi vậy, cưới về rồi từ từ dạy.”

“Bốp!” M/ự/c/ bắn tung tóe, loang thành một đóa hoa đen xấu xí trên áo bào màu nguyệt bạch.

Ta luống cuống định lau, kết quả cả khối nghiên mực cũng bị ta làm đổ lên án thư.

“Tô! Minh! Châu!”

Tiêu Cảnh Dục nghiến răng gọi rõ từng chữ tên ta, giọng lạnh như băng đá giữa mùa đông giá rét.

Ta co rụt cổ, len lén ngẩng đầu liếc nhìn sắc mặt chàng.

Trên gương mặt tuấn tú kia mây đen giăng kín, đôi mày nhíu lại đủ để kẹp chết một con ruồi.

Thế nhưng——ủa? Khóe mắt chàng... hình như đang giật nhẹ?

“Phu tử, thiếp biết sai rồi.”

Ta lập tức cúi đầu nhận lỗi, chớp mắt tỏ vẻ đáng thương.

“Thiếp thề đây là lần cuối cùng!”

“Tháng trước làm đổ trà, tuần rồi bẻ gãy bút lông, hôm nay lại hắt m/ự/c.”

Tiêu Cảnh Dục lạnh lùng liệt kê tội trạng,

“Tô Minh Châu, nàng nói thử xem, lần nào chẳng là ‘lần cuối cùng’?”

Ta mím môi, không dám lên tiếng.

Chàng nói không sai, đây đã là lần thứ ba trong tháng ta làm bẩn y phục của chàng rồi.

Tiêu Cảnh Dục là thế tử phủ Tĩnh Vương bên cạnh, cũng là phu tử mà phụ vương ta năm lần bảy lượt cầu xin mới mời được về dạy ta đọc sách viết chữ.

Nghe nói, chàng mười tám tuổi đã đỗ thám hoa, là tài tử nổi danh khắp kinh thành.

Còn ta——

“Đệ nhất ngốc nghếch của kinh thành – danh hiệu ấy quả thực xứng đáng với nàng.”

Tiêu Cảnh Dục khẽ thở dài, cầm khăn lau vết m/ự/c trên áo.

Ta ấm ức vặn tay:

“Thiếp đâu có cố ý đâu…”

“Chép mười lần chương đầu 《Nữ Giới》, mai ta sẽ kiểm tra.”

Chàng ném lại một câu, xoay người bỏ đi.

Ta làm mặt quỷ sau lưng chàng.

Hừ, cái gì mà “Diêm Vương mặt lạnh”, cái gì mà “Tài tử ngọc diện”, rõ ràng chỉ là một tên nhỏ mọn!

Chỉ là làm bẩn quần áo thôi mà, có cần hung dữ đến thế không?

“Quận chúa…”

Tỳ nữ thân cận Thúy Nhi rụt rè bước vào, giọng run run,

“Người lại chọc giận thế tử gia nữa rồi?”

Ta bĩu môi:

“Ai bảo chàng ta dữ như vậy.

Thúy Nhi, ngươi nói xem, có phải chàng rất ghét ta không?”

Thúy Nhi ấp úng, cuối cùng chỉ khẽ thở dài:

“Quận chúa, người nên tới chỗ vương phi thỉnh an rồi ạ…”

Ta xụ mặt, rầu rĩ bước ra khỏi thư phòng.

Ai ai cũng nói ta là nỗi nhục của phủ Quận Vương, mười lăm tuổi rồi mà vẫn không biết được mấy chữ, cầm kỳ thư họa chẳng thứ nào thông, ngay cả chuyện đơn giản nhất như pha trà cũng có thể làm rơi lá trà tung tóe khắp nơi.

Tháng trước, ta định thêu tặng mẫu phi một chiếc khăn tay, kết quả lại đâm cho ngón tay mình thành tổ ong vò vẽ.

Tháng trước nữa thì thử xuống bếp, suýt nữa thiêu rụi cả phòng bếp…

Thế nhưng——

“Châu nhi đến rồi!”

Vừa bước vào viện của mẫu phi, ta lập tức bị ôm vào một vòng tay ấm áp.

“Hôm nay học với thế tử thế nào?”

Ta dụi dụi đầu vào vai mẫu phi:

“Lại làm đổ m/ự/c rồi…”

“Không sao không sao,”

Mẫu phi mỉm cười xoa đầu ta,

“Châu nhi của chúng ta lanh lợi đáng yêu, không giỏi mấy trò bút mực cứng nhắc ấy cũng chẳng sao.”

Phụ vương từ trong phòng bước ra, trên tay còn cầm “điểm tâm” cháy khét ta nướng hôm qua ——

Cái thứ đen thui kia ch /ó còn chẳng buồn ăn, vậy mà người lại cười hiền hậu bẻ một miếng bỏ vào miệng:

“Tay nghề của Châu nhi lại tiến bộ rồi đấy!”

Ba ca ca cũng ùa lại gần.

Đại ca đưa ta một hộp phấn má mới ra,

Nhị ca tặng một đôi vòng ngọc,

Tam ca thì thần thần bí bí bảo đã mang về được một con vẹt biết nói từ Tây Vực tiến cống.

Nhìn xem, đây chính là nhà của ta.

Dù bên ngoài ai ai cũng gọi ta là “ngốc nữ quận chúa”, nhưng trong phủ Quận Vương, ta lại là bảo bối trong lòng tất cả mọi người.

Chỉ có một người là ngoại lệ —— Tiêu Cảnh Dục.

Ngày hôm sau, ta lề mề đến thư phòng, phát hiện Tiêu Cảnh Dục đã ngồi chờ ở đó từ trước.

Chàng thay một thân trường bào màu lam chàm, khiến dung nhan vốn đã tuấn mỹ lại càng toát lên vẻ thanh lạnh, trầm tĩnh.

“Bài chép đâu?”

Chàng đưa tay ra.

Ta cúi đầu, đưa ra mười lần bản chép 《Nữ Giới》, mỗi bản đều xiêu vẹo méo mó, còn không ít lỗi chính tả.

Lông mày Tiêu Cảnh Dục càng lúc càng nhíu chặt, cuối cùng buông một tiếng thở dài:

“Tô Minh Châu, nàng thật sự là học trò ta từng dạy qua mà…”

“Tệ nhất, thiếp biết rồi.”

Ta bĩu môi ngắt lời,

“Chàng đã nói câu đó tám trăm lần rồi.”

Chàng bỗng đặt xấp giấy xuống, bước đến sau lưng ta, một tay chống lên án thư, tay kia nắm lấy tay cầm bút của ta:

“Cổ tay phải dùng lực như thế này, khi hạ bút phải thật vững.”

Lồng ngực chàng áp sát lưng ta, hơi thở lướt qua vành tai khiến mặt ta lập tức nóng bừng.

Kỳ lạ thật, bình thường mỗi khi chàng mắng ta, ta chỉ thấy phiền…

Nhưng hôm nay, tim lại đập nhanh đến lạ.

“Tập trung.”

Chàng khẽ quát, giọng trầm thấp, rồi cầm tay ta viết bốn chữ lên giấy: Tĩnh nữ kỳ thư

Suốt cả ngày hôm ấy, ta cứ ngẩn ngơ không yên, trong đầu chỉ quanh quẩn hình ảnh lúc chàng ghé sát, cả hơi thở và nhiệt độ trên người chàng vẫn còn vương lại.

Sau buổi học, như có ma xui quỷ khiến, ta men theo đường nhỏ vòng ra sau phủ Tĩnh Vương —— thư phòng của Tiêu Cảnh Dục nằm sát bên tường viện.

Ta trèo lên cây hoè lớn bên cạnh, từ cửa sổ có thể nhìn thấy bóng chàng bên bàn sách.

Chàng đang chăm chú nhìn vật gì đó, vẻ mặt dịu dàng đến khó tin.

Tò mò trỗi dậy, ta lại nhích sát vào một chút —— lần này nhìn rõ rồi.

Trong tay chàng… là bản chữ viết tay bị ta làm hỏng hồi tháng trước!

Không chỉ vậy, trên giá sách còn xếp ngay ngắn tất cả “tác phẩm kinh điển” của ta suốt mấy năm qua:

tranh vẽ hoa mai méo mó, túi hương thêu sai hoa văn, thậm chí cả “công thức” làm điểm tâm cháy khét (thật ra chỉ là vài chữ loằng ngoằng viết bừa)...

Chân ta trượt một cái, suýt nữa rơi khỏi cành. Trong cơn hoảng loạn, ta vội níu lấy nhánh cây, phát ra tiếng “rắc” giòn tan.

Tiêu Cảnh Dục lập tức ngẩng đầu, ta hoảng hốt rụt người trốn vào giữa tán lá.

Tim ta đập như trống trận, ta ôm lấy ngực, nhất thời không biết làm gì cho phải.

Vì sao chàng lại cất giữ những thứ đáng xấu hổ kia của ta?

Chẳng lẽ… là để thu thập bằng chứng, sau này lôi ra chế giễu ta?

Vừa nghĩ đến đây, sống mũi ta bỗng cay xè, suýt chút nữa bật khóc.

Ta lặng lẽ tụt xuống khỏi cây, chạy một mạch trở về phủ, đến bữa tối cũng không buồn ăn, chỉ chui vào chăn trùm kín đầu.

“Quận chúa, thế tử gia sai người đưa thứ này đến.”

Thúy Nhi bưng vào một hộp gấm tinh xảo.

Ta mở ra xem —— là bức thư pháp hôm nay chàng nắm tay ta viết, đã được đóng khung trang nhã, bên cạnh còn đề thêm một hàng chữ nhỏ:

Tuy chưa chỉnh tề, nhưng có thần khí. Tiếp tục cố gắng.

Ta ôm tấm chữ lăn lộn trên giường một vòng, bỗng cảm thấy tên “Diêm Vương mặt lạnh” kia… hình như cũng không đáng ghét đến thế.

Một tháng trước lễ cập kê, cả phủ Quận Vương bận rộn như ong vỡ tổ.

“Quận chúa, đây là đoạn gấm vân mây vừa được đưa tới, người sờ thử xem.”

Thúy Nhi nâng trong tay một tấm gấm sáng lấp lánh như có ánh trăng chảy xuôi.

Ta đưa tay đón lấy, nào ngờ vô ý móc trúng sợi chỉ kim tuyến ở mép.

“Soẹt ——”

Ta và Thúy Nhi nhìn nhau, chết lặng.

Trên tấm gấm đắt giá kia, rõ ràng hiện lên một đường chỉ bị rút dài ngoằng.

“T… ta không cố ý…”

Ta cắn môi, vành mắt đã bắt đầu nóng lên.

Thúy Nhi vội an ủi:

“Không sao đâu quận chúa, để thợ thêu chỉnh lại kiểu dáng là che được ngay…”

“Che gì mà che?”

Giọng của đại tỷ Tô Minh Lan vọng từ ngoài cửa vào.

Nàng khoan thai bước vào, theo sau là hai vị tiểu thư thân thiết, vừa trông thấy tấm gấm bị hỏng đã vờ kinh hãi che miệng:

“Aizz, tiểu quận chúa của chúng ta lại gây họa rồi sao?”

Ta cúi đầu không nói gì.

Đại tỷ là con của trắc phi trong phủ, cầm kỳ thư họa đều tinh thông, xưa nay luôn khinh thường ta – đứa muội muội đích xuất nhưng lại bị gọi là “ngốc nghếch”.

“Nghe nói thế tử gia ngày nào cũng đích thân đến dạy ngươi học, sao vẫn hậu đậu như vậy?”

Nàng nhấc tấm gấm vân mây lên, lắc đầu tỏ vẻ tiếc nuối:

“Tấm vải tốt thế này, đủ để mua được mười nha hoàn rồi đấy.”

“Đại tỷ, muội…”

Nàng ghé sát tai ta, cố tình cao giọng,

“Ngươi có biết bên ngoài người ta đồn gì không?

Nói rằng thế tử gia là bị ép bất đắc dĩ mới phải đến dạy ngươi, mỗi lần trở về đều phải tắm rửa thay y phục —— bảo là bị dính phải… ‘ngốc khí’ đấy!”

Hai tiểu thư đi cùng nàng liền bật cười khúc khích.

Tay ta siết chặt lấy vạt áo, nước mắt đã lưng tròng nơi khoé mắt.

Dù biết đại tỷ xưa nay vẫn hay giễu cợt ta, nhưng những lời này… thực sự quá tổn thương.

“Vậy sao?”

Một giọng nam trầm lạnh đột ngột vang lên phía sau.

“Sao bản thế tử lại không biết mình có cái thói quen đó nhỉ?”

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ cửa, khiến tất cả đều giật mình.

Chương tiếp
Loading...