Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Vị Hôn Thê Ngốc Nghếch Của Thế Tử Mặt Lạnh
Chương 6
Tiêu Cảnh Dục nheo mắt lại:
"Tô Minh Châu, lá gan nàng lớn thật đấy?"
Ta rụt cổ lại, chuẩn bị tâm lý đón lấy "hình phạt" — thường là chép sách hoặc học thuộc thơ.
Không ngờ hắn lại cẩn thận gấp bức vẽ lại, nhét vào túi áo trước ngực.
"Phạt nàng mỗi ngày phải vẽ cho ta một bức."
Hắn nghiêm túc nói:
"Biểu cảm phải khác nhau."
Ta tròn mắt nhìn hắn xoay người trở lại bàn làm việc, mà hai vành tai đã âm thầm đỏ ửng.
Một tháng sau, Vương phi phủ Tĩnh Vương – giờ nên gọi là mẫu phi mới đúng – nói rằng muốn dạy ta quản lý việc bếp núc và sổ sách trong phủ.
Ta nhăn nhó ôm quyển sổ cái đi tìm Tiêu Cảnh Dục cầu cứu.
"Không hiểu cách xem à?"
Hắn buông quyển binh thư trong tay xuống, hỏi.
Ta gật đầu như giã tỏi:
"Mấy con số này nhìn cứ như giun bò loằng ngoằng… loạn hết cả lên…"
Tiêu Cảnh Dục khẽ thở dài, kéo ta ngồi lên đùi hắn, tay nắm tay dạy ta nhận biết từng khoản thu chi.
Ngực hắn áp sát lưng ta, hơi thở ấm nóng lướt qua vành tai, khiến ta căn bản không thể tập trung nổi.
"Chỗ này, chi bị ghi trùng."
Hắn chỉ một dòng,
"Còn đây, thiếu ghi một khoản thu."
Ta kinh ngạc quay đầu lại nhìn hắn:
"Sao chàng hiểu rõ thế?"
Hắn nhéo mũi ta một cái, cười như không cười:
"Nếu ta không hiểu, sao quản nổi tiểu tổ tông nhà ta tiêu tiền như nước?"
"Từ nay mỗi tháng ta sẽ giúp nàng đối soát một lần, còn lại nàng muốn tiêu thế nào thì tiêu."
Ta cảm động ôm lấy cổ hắn, cười tít mắt:
"Tiêu Cảnh Dục, chàng đúng là tuyệt nhất luôn đó!"
Ánh mắt hắn chợt trầm xuống, đột nhiên bế bổng ta lên, đi thẳng vào nội thất.
"Chỉ nói không thì sao đủ… phải dùng hành động thực tế mà cảm ơn mới đúng."
Những ngày tháng sau đó cứ thế ngọt ngào trôi qua.
Một hôm, ta đột nhiên nổi hứng, muốn tự tay nấu một bữa cho Tiêu Cảnh Dục.
Đám hạ nhân trong phòng bếp như gặp đại địch, răm rắp đứng canh bên, sợ ta lại thiêu rụi nhà bếp như lần trước.
Hai canh giờ sau, ta mặt mũi lem nhem, hai tay nâng ra một bát cháo… à không, một thứ gì đó giống như cháo, nguyên liệu bên trong hoàn toàn không thể phân biệt nổi, lo lắng đưa tới trước mặt Tiêu Cảnh Dục.
Hắn nếm thử một thìa.
"Thế nào?!" Ta hồi hộp hỏi.
Hắn mặt không biến sắc, nuốt xuống một ngụm:
"...Hương vị độc nhất vô nhị."
"Thật hả? Để ta thử xem!"
Ta phấn khởi định cầm thìa thì hắn đã vội đưa bát ra xa.
"Món ngon thế này, đương nhiên phải để ta độc chiếm."
Hắn nghiêm túc nói, rồi dưới ánh mắt ngờ vực của ta… cố gắng ăn hết sạch cả bát “mỹ vị”.
Sau này ta mới nghe Thúy Nhi kể, đêm ấy Tiêu Cảnh Dục phải chạy… ba lượt vào nhà xí.
Mùa đông đến, ta nhiễm phong hàn, ho liên miên không dứt.
Tiêu Cảnh Dục gác lại toàn bộ chính vụ, không rời nửa bước, ở cạnh chăm sóc ta từng chút một.
Tự tay đút thuốc, lau người, thay khăn chườm trán – việc gì cũng tự làm.
"Đắng..."
Ta nhăn mặt đẩy chén thuốc ra.
Hắn dịu dàng dỗ dành:
"Ngoan, uống xong sẽ có ô mai ngọt."
Ta lắc đầu, úp mặt vào chăn, không chịu uống.
Tiêu Cảnh Dục thở dài, bỗng cúi xuống, tự mình uống một ngụm lớn thuốc, sau đó giữ lấy cằm ta, ép ta há miệng rồi truyền qua.
Ta sững người, trợn to mắt kinh ngạc.
Dòng thuốc ấm nóng theo cổ họng chảy xuống… quả nhiên, không còn đắng như trước nữa.
"Giờ còn thấy đắng không?"
Hắn khàn giọng hỏi.
Ta mặt đỏ như gấc, lắc đầu, ngoan ngoãn đón lấy chén thuốc, uống cạn một hơi.
Tiêu Cảnh Dục thưởng cho ta một viên ô mai, rồi cúi đầu hôn nhẹ lên trán:
"Ngủ đi, ta ở đây trông nàng."
Bệnh khỏi không bao lâu thì vừa đúng dịp Tết Nguyên Tiêu.
Tiêu Cảnh Dục lén dẫn ta ra khỏi phủ, hai người chúng ta hóa trang thành đôi phu thê bình thường, cùng đi dạo phố đèn lồng.
Ta tay trái cầm kẹo hồ lô, tay phải ôm đèn hình thỏ, trên đầu còn đội chiếc mặt nạ hồ ly, vui vẻ như một đứa trẻ.
"Tiêu Cảnh Dục, ta muốn cái đèn hoa sen to nhất giữa hồ kia!"
Ta chỉ về phía trung tâm dòng nước, phấn khích hô to.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên tấm đèn lớn, nơi treo câu đố:
"'Có miệng mà không biết nói, có chân lại chẳng biết đi' – đoán đúng mới lấy được."
Ta vò đầu suy nghĩ rất lâu, cuối cùng linh quang chợt lóe:
"Là… cái bàn!"
Chủ quán cười tươi, tháo chiếc đèn vương giả xuống đưa cho ta.
Ta hí hửng khoe với Tiêu Cảnh Dục:
"Thấy chưa? Ta đâu có ngốc!"
Hắn cũng bật cười, đưa tay véo nhẹ má ta:
"Tiểu Quận chúa của ta thông minh nhất."
Lúc thả đèn hoa đăng, ta lặng lẽ nhắm mắt cầu nguyện:
Nguyện đời đời kiếp kiếp, mãi mãi bên Tiêu Cảnh Dục.
Vừa mở mắt đã thấy hắn đang nhìn ta chăm chú, ánh mắt dịu dàng như ánh trăng rơi trên mặt nước.
"Cầu gì thế?"
Hắn hỏi.
Ta lập tức ôm chặt bí mật:
"Nói ra là mất linh rồi!"
Hắn khẽ cười, bất chợt quỳ một gối bên bờ sông, từ trong ngực lấy ra một chiếc hộp gấm:
"Vậy… để ta thực hiện cho nàng một điều ước lớn hơn nhé?"
Trong hộp là một đôi khuyên tai ngọc minh châu, trong suốt lấp lánh, phản chiếu ánh trăng rạng rỡ.
"Minh châu tặng minh châu."
Hắn nói khẽ,
"Thích không?"
Ta cảm động đến mức nghẹn lời, chỉ có thể gật đầu thật mạnh.
Tiêu Cảnh Dục đích thân đeo khuyên tai cho ta, sau đó cúi đầu, khẽ đặt lên môi ta một nụ hôn dịu dàng như sương sớm.
Trên đường về phủ, ta tung tăng nhảy phía trước, đột nhiên xoay người hỏi:
"Tiêu Cảnh Dục, vì sao chàng lại đối xử tốt với ta như vậy?"
Hắn bước nhanh vài bước đuổi kịp ta, nắm lấy tay ta rồi đút cả vào ống tay áo ấm áp của mình.
"Bởi vì nàng là tiểu ngốc của ta mà."
"Ta không ngốc!"
Ta phản đối, "Ta biết giải đố đèn, còn biết gảy đàn, còn biết... còn biết..."
"Biết làm ta vui vẻ."
Hắn tiếp lời, ánh mắt như ngàn sao lấp lánh:
"Thế là đủ rồi."
Lòng ta như tan chảy trong khoảnh khắc đó, nhẹ nhàng tựa đầu vào vai hắn, cùng hắn bước chậm trên đường về phủ. Ánh trăng kéo bóng hai người thành một dải thật dài, như con đường tương lai mà cả hai sẽ cùng nhau đi hết.
Tối hôm ấy, ta mơ một giấc mộng.
Trong mơ, ta thấy mình hồi nhỏ, vì không thuộc bài thơ mà bị tiên sinh trách mắng, trốn sau hòn giả sơn mà khóc nức nở.
Đúng lúc ấy, Tiêu Cảnh Dục khi còn là thiếu niên xuất hiện, đưa cho ta một viên kẹo:
"Đừng khóc, ta dạy nàng học."
Ta nức nở hỏi:
"Vậy chàng có dạy ta suốt đời không?"
Tiêu Cảnh Dục xoa đầu ta, cười đáp:
"Có chứ, dạy cả đời."
Tỉnh giấc, đã thấy Tiêu Cảnh Dục nằm bên cạnh, chống đầu nhìn ta, ánh mắt đầy dịu dàng.
"Mơ thấy gì mà cười ngọt thế?"
Ta rúc vào lòng hắn, nghe rõ từng nhịp tim mạnh mẽ:
"Mơ thấy chàng."
"Ồ?"
Hắn nhướn mày,
"Mơ thấy ta mắng nàng à?"
"Mơ thấy chàng nói... muốn dạy ta cả đời."
Tiêu Cảnh Dục trầm mặc chốc lát, rồi bất chợt lật người, đè ta xuống dưới thân.
"Vậy thì bắt đầu bài học đầu tiên ngay bây giờ ——"
"Bài gì thế?"
Ta chớp mắt hỏi, ngây ngô mà tò mò.
Hắn cúi đầu, hôn lên môi ta:
"Đạo làm phu thê."
Bên ngoài cửa sổ, xuân sắc đang độ rạng rỡ.
(TOÀN VĂN HOÀN)