Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Vừa Bị Từ Hôn, Kẻ Tử Địch Phi Ngựa Chết Năm Con, Mang Chín Mươi Rương Sính Lễ Quỳ Cầu Cưới
Chương 13
Ta cũng dường như có thể tưởng tượng ra.
Ở một góc nào đó không mấy nổi bật.
Cố Ngạn Thanh và Thẩm Nhược Tuyết nhìn vinh quang ngập trời này, sắc mặt sẽ xanh mét, méo mó, đầy vẻ không cam lòng ra sao.
Nhưng điều đó thì có liên quan gì đến ta?
Nỗi đau của họ, đã không còn có thể khiến lòng ta dậy lên dù chỉ một gợn sóng.
Nhân sinh của ta, từ lâu đã lật sang một trang mới.
Một trang tràn đầy ánh dương, ấm áp và hy vọng.
Phượng kiệu cuối cùng cũng dừng lại trước cổng phủ Trấn Bắc tướng quân.
Rèm kiệu được một bàn tay to lớn, khớp xương rõ ràng, vững vàng hữu lực khẽ vén lên.
Trước mắt ta xuất hiện một bàn chân mang hỉ hài đỏ thắm.
“Khanh Khanh.” (tên thân mật mà Bùi Cảnh Sâm hay gọi)
Thanh âm quen thuộc đến mức đã khắc vào tận xương tủy vang lên trên đỉnh đầu ta.
“Ta đến đón nàng.”
Giọng hắn không còn sự phô trương hay trêu chọc thường ngày.
Chỉ còn lại một thứ dịu dàng và trịnh trọng không thể tan ra.
Ta đưa tay ra, đặt những đầu ngón tay mảnh mai mềm mại của mình vào lòng bàn tay rộng lớn của hắn.
Hắn siết chặt.
Nhiệt độ nóng bỏng ấy xuyên qua da thịt, lan thẳng vào tận đáy tim ta.
Hắn dắt ta bước ra khỏi phượng kiệu.
Bước qua chậu lửa, vượt qua yên ngựa.
Giữa ánh nhìn và lời chúc phúc của toàn bộ tân khách.
Hắn nắm tay ta, từng bước, từng bước tiến vào hỉ đường.
Chúng ta sóng vai mà đứng.
Bái thiên địa, bái cao đường, bái lẫn nhau.
Cúi mình thật sâu.
“Nhất bái thiên địa.”
“Nhị bái cao đường.”
“Phu thê giao bái.”
Giọng xướng lễ cao vút vang vọng khắp đại sảnh.
Khi trán chúng ta khẽ chạm, cúi đầu đối bái thật sâu.
Qua tấm khăn hỉ đỏ, ta dường như vẫn có thể nhìn thấy đôi mắt đào hoa sáng rực đến kinh người của hắn.
Trong đôi mắt ấy, chứa đầy thứ tình sâu và niềm vui mà ta có thể đọc hiểu.
Lễ thành.
Đưa vào động phòng.
Khi được hỷ nương đỡ xoay người lại, đúng khoảnh khắc ấy.
Ta nghe hắn ghé sát bên tai, dùng giọng nói chỉ hai chúng ta mới nghe được, khẽ mà rõ ràng vô cùng nói.
“Bùi phu nhân.”
“Quãng đời còn lại, xin nàng chỉ giáo nhiều hơn.”
Khóe mắt ta lập tức ướt nhòa.
Dưới lớp khăn hỉ, ta nặng nề gật đầu.
“Được.
“Bùi tiên sinh. “
“Quãng đời còn lại của ta, toàn bộ quãng đời còn lại.”
“Đều giao cho chàng.”
20
Trong tân phòng, long phượng hỷ chúc lặng lẽ cháy, ánh lửa lay động, nhuộm cả căn phòng thành một màu đỏ rực.
Trong không khí thoang thoảng mùi quế nhè nhẹ, mang theo sự cát tường và vui mừng.
Ta đoan chính ngồi trên hỷ sàng đã bày đủ vật cát tường, lòng bàn tay căng thẳng đến mức mồ hôi mịn khẽ thấm ra.
Khăn hỉ che khuất tầm nhìn, đồng thời phóng đại mọi giác quan của ta.
Ta nghe được bên ngoài tiếng khách khứa ồn ào, tiếng cụng chén, tiếng ép rượu rộn ràng.
Cũng nghe rõ trái tim mình chẳng chịu nghe lời, “thình thịch thình thịch” đập càng lúc càng nhanh.
Không biết đã qua bao lâu.
Cửa phòng “kẽo kẹt” một tiếng, bị người từ bên ngoài đẩy mở.
Một luồng khí tức quen thuộc mang theo hơi men nhè nhẹ tiến lại gần ta.
Hỷ nương cười nói mấy câu chúc cát tường, rồi hiểu ý lui ra ngoài.
Cửa phòng được khép lại.
Cả thế giới dường như lặng xuống.
Chỉ còn ta và hắn.
Và đôi long phượng hỷ chúc cháy ngày một rực hơn.
Ta cảm nhận được hắn từng bước từng bước tiến đến trước mặt ta.
Rồi dừng lại.
Hắn không nói gì.
Ta cũng căng thẳng đến mức không thốt nổi một lời.
Thời gian như bị kéo dài vô hạn trong khoảnh khắc ấy.
Cuối cùng, hắn động.
Ta cảm nhận được một cây ngọc như ý mang theo chút mát lạnh khẽ nâng lên, nhẹ nhàng vén tấm khăn hỉ đỏ của ta.
Trước mắt đột nhiên bừng sáng.
Một gương mặt tuấn lãng đến mức khiến cả đất trời cũng phải lu mờ xuất hiện trước mắt ta.
Hắn đã thay bộ hỉ phục rườm rà, chỉ còn mặc một chiếc trung y lụa đỏ.
Vạt áo hơi mở, để lộ một khoảng ngực màu mật ong săn chắc, đầy sức sống.
Có lẽ vì men rượu, hai gò má hắn ánh lên một lớp hồng nhạt mê người.
Đôi mắt đào hoa vốn luôn mang theo vài phần tà khí và phóng túng, giờ đây không chớp lấy một lần, chăm chú nhìn ta.
Ánh nhìn ấy nóng bỏng đến mức như muốn nung chảy cả con người ta.
Mặt ta “bừng” một cái, nóng ran.
Theo bản năng, ta hạ mi mắt, không dám đối diện với hắn thêm nữa.
“Khanh Khanh.”
Hắn bỗng mở lời, giọng vì vương men rượu mà trở nên khàn khàn, trầm thấp, mang theo một sức quyến rũ khó tả.
“Hôm nay nàng thật đẹp.”
Tim ta lại lỡ mất một nhịp.
Tên này.
Khen người cũng thẳng thừng đến vậy.
Hắn dường như nhìn ra sự lúng túng của ta, khẽ bật cười trầm thấp.
Tiếng cười ấy êm và sâu như rượu ủ lâu năm, khiến lòng ta cũng theo đó mà say.
Hắn bước đến bàn, rót hai chén hợp cẩn tửu.
Sau đó cầm chén rượu, ngồi xuống bên cạnh ta.
Giường khẽ lún xuống một chút.
Khoảng cách giữa chúng ta lập tức bị kéo lại gần.
Ta thậm chí còn có thể ngửi thấy hương rượu thanh mát trong hơi thở hắn.
“Uống chén này.”
Hắn đưa một chén về phía ta.
“Chúng ta sẽ là phu thê thực sự.”
Ta giơ tay, có chút run rẩy nhận lấy chén rượu.
Hắn vươn tay, vòng qua cánh tay ta.
Bốn mắt giao nhau.
Trong đáy mắt hắn, ta nhìn thấy chính mình — một thân hồng y, dung nhan như đào nở, vừa khẩn trương lại vừa e thẹn.
Ta cũng nhìn thấy trong đáy mắt hắn thứ tình sâu và sủng nịch đầy ắp, gần như sắp tràn ra ngoài.
Chúng ta nâng chén, uống cạn.
Rượu cay nồng, theo cổ họng trượt xuống, một đường nóng rực lan tới dạ dày.
Cũng lan tới tận tim ta.
Đặt chén xuống, hắn không rời đi.
Mà vươn tay, nhẹ nhàng ôm ta vào lòng.
Vòng tay hắn rộng lớn, ấm áp.
Mang theo một thứ lực lượng khiến người ta an tâm.
“Tri Hạ.”
Hắn đặt cằm lên đỉnh tóc ta, giọng trầm thấp.
“Ta vẫn cảm thấy như đang nằm mộng.”
“Ta đợi ngày này đã quá lâu.”
“Lâu đến mức chính ta cũng sắp quên mất, thuở ban đầu rốt cuộc là vì điều gì.”
Tim ta khẽ se lại.
Ta đưa tay vòng qua eo hắn, ôm chặt.
“Xin lỗi.”
Ta vùi mặt vào ngực hắn, giọng cũng nghèn nghẹn.
“Xin lỗi đã để chàng chờ lâu như vậy.”
“Xin lỗi vì trước kia ta quá ngốc.”
Cánh tay ôm ta của hắn siết chặt thêm mấy phần.
“Không trách nàng.”
Hắn khẽ thở dài.
“Trách ta.”
“Trách ta quá nhát gan, trách ta quá vụng về.”
“Trách ta chỉ biết dùng những cách trẻ con nhất để thu hút sự chú ý của nàng.”
“May mà…”
Hắn khựng lại, trong giọng nói mang theo chút may mắn pha lẫn sợ hãi.
“May mà ta đã quay về.”
“May mà vẫn còn kịp.”
“May mà nàng vẫn còn ở đây.”
Ta ngẩng đầu nhìn đôi mắt đang cuộn trào cảm xúc của hắn.
Trong lòng bị một thứ mang tên “xót xa” lấp đầy.
Bỗng nhiên ta nhớ ra điều gì đó.
Ta rời khỏi vòng tay hắn, bước tới rương hồi môn của mình.
Từ ngăn bí mật sâu nhất bên trong, lấy ra một tờ giấy được gấp ngay ngắn.
Chính là bản khế ước tiền hôn nhân mà chúng ta đã ký.
Ta cầm tờ giấy ấy, bước trở lại trước mặt hắn.
Đưa cho hắn.
Hắn nhìn tờ giấy, khựng lại một chút.
Ngay sau đó như hiểu ra điều gì, bất đắc dĩ bật cười.
“Thế nào?”
Hắn nhướn mày, lại khôi phục dáng vẻ cà lơ phất phơ thường ngày.
“Bùi phu nhân định ngay trong đêm tân hôn đã tính sổ tổng với ta sao?”
“Ta nhớ là giao ước một tháng của chúng ta vẫn chưa đến hạn.”
Ta nhìn hắn, cũng mỉm cười.
Không nói một lời.
Chỉ cầm chân nến trên bàn, đưa tờ giấy lại gần ngọn lửa.
Ngọn lửa cam đỏ lập tức liếm lên mặt giấy.
Thiêu rụi từng nét mực đen trên nền trắng thành tro bụi.
“Bây giờ đến hạn rồi.”
Ta nhìn hắn, ý cười trong mắt dịu dàng mà kiên định.
“Bùi Cảnh Sâm.”
“Ta, Tống Tri Hạ, cam tâm tình nguyện.”
“Thua chàng rồi.”
Hắn nhìn ta, nhìn ngọn lửa nhảy múa trong đáy mắt mình.
Nụ cười trên mặt dần dần đông cứng lại.
Thay vào đó là một vẻ trịnh trọng và thâm tình chưa từng có.
Hắn đưa tay lên, khẽ vuốt ve gò má ta.
Ngón cái chậm rãi miết qua môi ta, lặp đi lặp lại.
“Khanh Khanh.”
Giọng hắn khàn đến mức như đang thở dài.
“Nàng có biết không.”
“Bộ dạng này của nàng… sẽ khiến ta phát điên.”
Nói xong, hắn không cho ta bất kỳ thời gian phản ứng nào.
Hắn cúi xuống, mạnh mẽ hôn lấy ta.
Một nụ hôn mang theo mười năm chờ đợi, mang theo cảm giác mất rồi lại được, mang theo tình yêu mãnh liệt đến mức đủ sức bùng cháy cả đồng hoang.
Tràn xuống như sóng lũ.
Nhấn chìm ta hoàn toàn.
Hồng chúc lay động, căn phòng dậy lên thứ ái ý mơ hồ.
Ta nghe thấy hắn kề bên tai ta, hết lần này đến lần khác, không biết mệt mỏi mà thì thầm.
“Khanh Khanh, Khanh Khanh của ta.”
“Cuối cùng ta cũng đợi được nàng.”
Phải vậy.
Chúng ta cuối cùng cũng đợi được nhau.
Mười năm này không hề muộn.
Bởi vì quãng đời còn lại của chúng ta, vẫn còn rất dài, rất dài.
21
Những ngày sau hôn lễ, khác xa so với những gì ta từng hình dung.
Ta vốn cho rằng, gả vào Trấn Bắc tướng quân phủ như vậy, thứ phải đối mặt ắt sẽ là lễ nghi nghiêm ngặt cùng những mối quan hệ chằng chịt rối ren.
Nhưng sự thật lại ngoài dự liệu, giản đơn và thuần túy đến lạ.
Phụ thân của Bùi Cảnh Sâm, Trấn Bắc tướng quân, quanh năm trấn thủ biên cương.
Mẫu thân hắn sớm qua đời vì bệnh.
Cả một tòa tướng quân phủ rộng lớn, rốt cuộc chủ tử chân chính, cũng chỉ có ta và Bùi Cảnh Sâm.
Ta, vị Bùi phu nhân vừa mới nhậm chức, gần như không gặp phải bất kỳ cái gọi là “nan đề mẹ chồng nàng dâu” hay “tranh chấp chị em dâu” nào.
Bùi Cảnh Sâm cho ta tự do tuyệt đối và sự tôn trọng trọn vẹn.
Hắn đem toàn bộ đối bài trong phủ, sổ sách, tất cả đều giao vào tay ta.
Hắn nói, từ nay về sau, ngôi nhà này do ta làm chủ.
Hắn nói, hắn chịu trách nhiệm ở bên ngoài che gió chắn mưa cho ta, dốc sức gây dựng cơ nghiệp.
Còn ta, chỉ cần ở trong phủ, dung nhan rạng rỡ, làm những điều mình thích là đủ.
Thế là, ta thật sự sống những tháng ngày mà tất cả quý nữ trong kinh thành đều mơ ước, tựa như chốn thần tiên.
Ta không cần dậy sớm vấn an trưởng bối.
Không cần dè dặt nhìn sắc mặt bất kỳ ai.
Mỗi ngày, ta ngủ đến khi tự nhiên tỉnh giấc.
Tỉnh dậy rồi, liền có Bùi Cảnh Sâm, đã sớm chuẩn bị cho ta đĩa bánh quế hoa còn ấm.
Hắn thật sự đã giữ lời.
Bánh quế hoa của ta, hắn bao trọn.
Bao một cái, là cả một đời.
Sau bữa sáng, ta bắt đầu xử lý việc lớn nhỏ trong phủ.
Bùi Cảnh Sâm tuy là võ tướng, nhưng tâm tư lại vô cùng tinh tế.
Hắn sớm đã dạy dỗ hạ nhân trong phủ quy củ nghiêm chỉnh, ai nấy đều thuận phục, mỗi người một chức trách, đâu vào đấy.
Việc ta cần làm, chẳng qua chỉ là mỗi ngày lật xem sổ sách, nghe Tống bá bẩm báo đôi lời, ngoài ra không còn chuyện gì đáng bận tâm.
Buổi chiều, thời gian hoàn toàn thuộc về riêng ta.
Ta có thể ngồi trong tiểu thư phòng của mình, đọc trọn một buổi những cuốn thoại bản yêu thích.
Cũng có thể ra bãi ngựa phía sau viện, cưỡi con bạch mã nhỏ mà Bùi Cảnh Sâm tặng ta, tên là “Truy Vân”, mặc sức rong ruổi giữa gió trời.
Hắn vẫn thường nói, dáng ta trên lưng ngựa là phong cảnh đẹp nhất thế gian.
Như một ngọn lửa tự do, rực rỡ, đang cháy bừng giữa trời rộng.
Hắn thích nhìn ta cười, thích nhìn ta quấy phá, thích nhìn ta ở trạng thái chân thật và sống động nhất.
Hắn chiều ta đến mức biến ta thành một đứa trẻ chẳng vướng nỗi lo.
Những góc cạnh cùng phong mang năm nào từng bị Cố Ngạn Thanh bào mòn, cũng được hắn kiên nhẫn từng chút một nâng lên, lau sạch bụi thời gian, rồi trả lại cho ta nguyên vẹn như thuở ban đầu.
Tháng thứ ba sau khi thành hôn, trong cung truyền ra tin vui.
Phụ thân ta vì dâng lên triều đình một bản sách lược trị thủy Hoàng Hà vô cùng xác đáng, được hoàng thượng long tâm đại duyệt, liền thăng liền ba cấp.
Từ một viên quan văn chính lục phẩm, một bước trở thành chính tứ phẩm Hộ bộ Thị lang.
Tống gia nhất thời danh chấn kinh thành.
Ta biết, phía sau đó ắt có sự nâng đỡ của Bùi Cảnh Sâm.
Có phủ Trấn Bắc tướng quân làm chỗ dựa, phụ thân ta trên triều đường mới thật sự có cơ hội thi triển hoài bão.
Trái lại, Cố gia và phủ Thừa tướng lại là một cảnh tượng hoàn toàn khác.
Cố Ngạn Thanh, kể từ buổi chia tay ở Vọng Giang Lâu hôm ấy, dường như đã bị rút mất cốt khí.
Hắn ta ngã bệnh một trận, suốt ngày tự nhốt mình trong phòng, mượn rượu giải sầu, không còn dáng vẻ phong nhã của vị công tử năm nào.
Hôn sự giữa hắn ta và Thẩm Nhược Tuyết tuy không hủy bỏ, nhưng vì bức “tình thư” bị ta công khai trước thiên hạ, cuối cùng cũng chỉ còn là một cuộc liên minh chính trị lạnh lẽo, từ đầu đến cuối không chút phong nguyệt.
Nghe nói Thẩm Nhược Tuyết ở trong phủ vô cùng cường thế.
Nàng ta thường xuyên đối với Cố Ngạn Thanh không đánh thì mắng, đem hết những uất ức chịu ở bên ngoài trút cả lên người hắn ta.
Mà Cố Ngạn Thanh cũng chỉ lặng lẽ chịu đựng, chưa từng phản kháng.
Bọn họ, trở thành một đôi oán ngẫu mà khắp kinh thành ai ai cũng biết.
Giày vò lẫn nhau, hao mòn lẫn nhau.
Khi ta nghe những tin ấy, trong lòng sớm đã không còn dậy nổi nửa phần gợn sóng.
Những người ấy, những chuyện ấy, tựa như một giấc mộng xa xôi của kiếp trước.
Không còn can hệ gì đến cuộc sống an yên hiện tại của ta nữa.
Hôm ấy, ta đang ở trong vườn, tỉa một khóm cúc thu vừa mới nở.
Bùi Cảnh Sâm từ quân doanh trở về, phong trần mệt mỏi.
Hắn lặng lẽ ôm ta từ phía sau, đặt cằm lên vai ta.
“Đang làm gì mà chuyên tâm đến vậy?”
Giọng hắn mang theo chút khàn khàn của người vừa trải qua đường dài.
Ta đặt kéo xuống, xoay người lại, giúp hắn chỉnh lại cổ áo hơi xộc xệch.
“Không có gì, chỉ tiện tay tỉa chút hoa thôi.”
Ta nhìn quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt hắn, trong lòng không khỏi xót xa.
“Dạo này quân doanh bận lắm sao?”
“Ừ.”
Hắn gật đầu, nắm tay ta, kéo ta ngồi xuống ghế đá bên cạnh.
“Bắc địa gần đây, bọn Thát Đát lại bắt đầu không yên phận.”
“Biên quan đã mấy lần gửi quân báo khẩn về.”
“Ý của hoàng thượng là muốn ta qua đó một chuyến.”
Tim ta chợt siết lại.
“Lại phải… ra biên quan sao?”
“Đi bao lâu?”
Nhìn dáng vẻ căng thẳng của ta, hắn không nhịn được bật cười.
Hắn đưa tay khẽ gõ nhẹ lên chóp mũi ta.
“Đừng lo.”
“Chỉ đi tuần tra một vòng, ổn định quân tâm mà thôi.”
“Nhanh thì một tháng, chậm thì ba tháng, sẽ trở về.”
Lúc ấy, trái tim ta mới dần dần thả lỏng.
Nhưng vừa nghĩ đến việc phải xa hắn lâu như vậy, trong lòng ta vẫn dâng lên một nỗi lưu luyến đậm sâu.
Hắn dường như đã nhìn thấu tâm tư ấy.
Hắn nắm lấy tay ta, đưa lên môi, khẽ hôn một cái.
“Khanh Khanh.”
Hắn nhìn vào mắt ta, hỏi bằng giọng nghiêm túc.
“Nàng có muốn đi ngắm phong cảnh nơi tái ngoại không?”
Ta sững người.
“Đi… tái ngoại?”
“Ừ.”
Hắn khẽ gật đầu, ý cười trong mắt dịu dàng như mặt nước đầu xuân.
“Đi xem Ngọc Môn Quan mà ta đã trấn thủ suốt ba năm.”
“Đi xem nơi đó có khói cô lẻ giữa đại mạc, có bóng chiều rơi dài trên sông lớn.”
“Cũng đi xem vị phu quân tương lai của nàng, trên chiến trường sẽ oai phong lẫm liệt ra sao.”
Tim ta chợt đập mạnh.
Ra biên quan.
Cùng hắn.
Ý nghĩ ấy như một hạt mầm, trong lòng ta nhanh chóng bén rễ, nảy chồi.
Ta nhìn hắn, nhìn vào đôi mắt tựa như chứa cả tinh hà biển rộng.
Rồi khẽ gật đầu thật mạnh.
“Được.”
Hắn cười.
Nụ cười sáng rỡ như đứa trẻ vừa được ban cho kẹo ngọt.
Hắn siết ta vào lòng.
“Vậy quyết định như thế.”
“Đợi ta sắp xếp ổn thỏa mọi việc, sẽ quay về đón nàng.”
“Chúng ta cùng đi.”
“Ừ.”
Ta vùi mặt vào ngực hắn, lắng nghe nhịp tim trầm ổn và mạnh mẽ ấy.
Trong lòng được lấp đầy bởi một thứ hạnh phúc và viên mãn chưa từng có.
Ta ngẩng đầu nhìn gương mặt tuấn lãng của hắn, dưới ánh hoàng hôn phủ lên một tầng sáng vàng dịu.
Bỗng nhiên, trong lòng dâng lên một cảm khái khó gọi thành tên.
Mười năm ấy.
Ta từng cho rằng đó là quãng thời gian hoang đường và thất bại nhất đời mình.
Cho đến khoảnh khắc này, ta mới thật sự hiểu.
Đó không phải là một vở trò hề.
Đó là cuộc trùng phùng rực rỡ nhất, cũng may mắn nhất đời ta.
Hóa ra, tình yêu đẹp nhất không phải là phút gặp gỡ đầu tiên đã khiến tim rung động.
Mà là khi bất chợt ngoảnh đầu nhìn lại.
Người ấy là CHÀNG – BÙI CẢNH SÂM vẫn lặng lẽ đứng nơi ánh đèn thưa vắng.
CHÀNG Chưa từng rời xa.
(TOÀN VĂN HOÀN) (Mọi người thấy hay quay lại cho ad 1 đề xuất đánh giá 5* ở đầu fanpage nha…)