Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Vừa Bị Từ Hôn, Kẻ Tử Địch Phi Ngựa Chết Năm Con, Mang Chín Mươi Rương Sính Lễ Quỳ Cầu Cưới
Chương 7
Ta ngồi bên cạnh, lặng lẽ dùng bữa, nhìn ba người họ hòa thuận vui vẻ.
Trong lòng dâng lên một cảm giác khó nói thành lời.
Rất lạ.
Tựa như hắn vốn dĩ đã là một phần của Tống gia chúng ta.
Tự nhiên đến vậy.
Hợp lẽ đến vậy.
Trong bữa tiệc, mẫu thân có lẽ vì vui mừng mà uống thêm mấy chén.
Lời nói cũng nhiều hơn.
Bà nắm tay Bùi Cảnh Sâm, thao thao bất tuyệt kể lại không ít chuyện mất mặt thuở nhỏ của ta.
“Cảnh Sâm à, con không biết đâu, Tri Hạ nhà ta hồi bé nghịch ngợm lắm.”
“Năm bảy tuổi, nó đã dám leo lên cây hòe cao nhất trong viện để móc tổ chim.”
“Kết quả là không xuống được, ngồi trên cây khóc suốt cả buổi chiều, vẫn là phụ thân con tìm thang, mới bế nó xuống được.”
“Còn có lần, nó…”
“Mẫu thân!”
Ta nghe đến đỏ cả mặt, vội vàng lên tiếng ngăn lại.
Mấy chuyện xưa như vậy, sao có thể nói ra trước mặt tên kia được!
Mẫu thân trừng mắt nhìn ta.
“Con kêu cái gì! Ta nói chuyện với hiền tế tương lai, con xen vào làm gì!”
Ta cứng họng.
Thật sự hết cách rồi.
Chưa gả đi mà khuỷu tay của mẫu thân đã rẽ sang phía người ta mất rồi.
Bùi Cảnh Sâm lại nghe đến say sưa.
Hắn nhìn ta, trong đôi mắt đào hoa ấy chứa đầy ý cười dịu dàng.
“Bá mẫu, người cứ nói tiếp đi.”
“Những chuyện ấy, con đều muốn nghe.”
Mẫu thân nghe vậy càng hứng khởi.
“Nó từ bé đã kén ăn, không thích ăn cà rốt, lần nào cũng lén ném xuống gầm bàn.”
“Còn…”
Ngay lúc mẫu thân chuẩn bị vạch trần thêm “tội trạng” của ta.
Một đĩa thức ăn được xoay đến trước mặt ta.
Là món ta thích nhất, cá lư hấp.
Bùi Cảnh Sâm cầm đũa công, rất tự nhiên gắp một miếng thịt ở bụng cá – mềm nhất, cũng không có xương – đặt vào bát ta.
Động tác liền mạch như nước chảy mây trôi.
Tựa như đã làm qua trăm ngàn lần.
Trong hoa sảnh, phút chốc lặng xuống.
Phụ thân và mẫu thân đều có chút kinh ngạc nhìn hắn.
Rồi lại nhìn ta.
Tim ta đột nhiên đập nhanh hơn.
Hai má cũng bắt đầu nóng bừng, không sao khống chế được.
Ta có thể cảm nhận được, ánh mắt hắn đang dừng lại trên người ta.
Mang theo một tia dịu dàng và sủng nịch khó lòng nhận ra.
Ta cúi đầu, giả vờ bình tĩnh, đưa miếng thịt cá vào miệng.
Mềm mịn, tươi ngọt.
Nhưng dường như còn phảng phất một chút… vị ngọt không sao gọi tên.
Bữa gia yến ấy, chủ khách đều vui.
Tiễn Bùi Cảnh Sâm ra cửa, trời đã tối hẳn.
Trên không trung, vầng trăng sáng vằng vặc treo cao.
Hạ nhân đều lùi ra xa.
Chỉ còn lại ta và hắn đứng trước cổng Tống phủ.
Gió đêm hơi lạnh, thổi tung những sợi tóc bên má ta, ngưa ngứa.
“Hôm nay, cảm ơn ngươi.”
Ta nhìn hắn, nghiêm túc nói.
“Phụ thân và mẫu thân ta… rất vui.”
“Ta nhìn ra được.”
Hắn khẽ cười.
Ánh trăng phủ lên gương mặt hắn, làm mềm đi những đường nét cương nghị.
“Vậy còn ta thì sao?”
Hắn đột nhiên hỏi.
“Cái gì?”
Ta nhất thời chưa hiểu.
Hắn bước lại gần một bước.
Khoảng cách giữa chúng ta lập tức thu hẹp.
Ta thậm chí có thể ngửi thấy trên người hắn mùi hương thanh mát pha lẫn chút men rượu.
“Phụ mẫu nàng, ta đã lấy lòng được rồi.”
Giọng hắn hạ thấp, mang theo chút khàn khàn mê hoặc.
“Vậy vị thê tử tương lai của ta, đối với biểu hiện hôm nay của ta… có hài lòng không?”
Hắn gọi ta là gì?
Thê tử… tương lai?
Tim ta như bị một chiếc lông vũ khẽ quét qua, dấy lên cảm giác tê dại khó tả.
Ta theo bản năng lùi lại, nhưng hắn đã nhanh hơn một bước, nắm lấy cổ tay ta.
Bàn tay hắn rất nóng.
Nóng đến mức khiến ta giật mình.
“Tống Tri Hạ.”
Hắn nhìn thẳng vào mắt ta.
Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, tựa như ẩn giấu cả một dải ngân hà.
“Ngày thành thân của chúng ta đã định vào mồng tám tháng sau.”
“Còn hai mươi ba ngày.”
“Khế ước một tháng của ta… chỉ còn lại ba tuần.”
“Nàng nên… chuẩn bị cho tốt.”
“Chuẩn bị để cam tâm tình nguyện… thua ta.”
Nói xong, hắn buông tay ta ra.
Nhìn ta thật sâu một lần.
Rồi xoay người, sải bước dài, tan vào màn đêm.
Ta đứng một mình tại chỗ, sững sờ rất lâu.
Trên cổ tay dường như vẫn còn vương lại nhiệt độ nóng bỏng từ bàn tay hắn.
Trong lòng rối như tơ vò.
Ta ngẩng đầu, nhìn vầng trăng trên cao.
Bỗng nhiên cảm thấy, đêm kinh thành này… dường như cũng không còn lạnh lẽo như trước nữa.
13
Sau khi đính thân với Bùi Cảnh Sâm, Tống phủ quét sạch mây mù ảm đạm trước đó.
Mỗi ngày người ra kẻ vào tấp nập, không khí vui mừng tràn ngập khắp nơi.
Mẫu thân kéo ta lại, đích thân đo may kích thước giá y cho ta.
Nụ cười trên gương mặt bà rực rỡ đến mức ta chưa từng thấy bao giờ.
Phụ thân cũng như trẻ lại mười tuổi, mỗi ngày vào triều, lưng thẳng như tùng.
Bùi Cảnh Sâm gần như ngày nào cũng đến.
Khi thì buổi chiều tối, cùng phụ thân chơi một ván cờ.
Khi thì buổi trưa, mang mấy quyển thoại bản mới lạ đến cho ta giải khuây.
Nhiều hơn cả là hắn sai người đưa lễ vật đến.
Hôm nay là một bộ trân châu Nam Hải giá trị liên thành.
Ngày mai là mấy tấm vân cẩm đã tuyệt tích từ lâu.
Chất vải mịn như nước chảy, dưới ánh nắng có thể ánh lên bảy sắc cầu vồng, nghe nói là cống phẩm tiền triều, đến cả nương nương trong cung hiện tại cũng chưa chắc có.
Những thứ hắn đưa đến, chưa từng dung tục.
Món nào cũng tinh xảo đến cực điểm, lại món nào cũng hợp đúng tâm ý ta.
Tựa như hắn không phải đang tặng lễ.
Mà là đem tất cả những thứ ta từng yêu thích suốt mười mấy năm qua, nhưng không có được… từng món từng món, bù đắp lại cho ta.
Hạ nhân trong phủ đối với vị cô gia tương lai này đã sớm kính phục đến mức tâm phục khẩu phục.
Trước kia, bọn họ sợ hắn.
Hiện tại, lại là từ đáy lòng kính trọng hắn, mong hắn đến.
Chỉ có ta biết, người nam nhân ấy đang dùng một phương thức nhuận vật tế vô thanh, từng chút từng chút một, len lỏi vào mọi ngóc ngách trong cuộc sống của ta.
Như một tấm lưới dày mịn.
Khiến ta không còn đường lui.
Ngay lúc hôn kỳ ngày một cận kề, mọi việc đều tiến hành đâu vào đấy, một người không ngờ tới lại phá vỡ sự bình lặng ấy.
Chiều hôm đó, ta đang ở trong viện mình, nhìn tú nương do Bùi phủ phái đến gấp rút may giá y cho ta.
Quản gia lại hớt hải chạy vào.
“Tiểu thư! Tiểu thư!”
“Trong cung có người đến!”
Tim ta chợt thắt lại.
Trong cung?
Ta đứng dậy, bước ra cổng viện, quả nhiên thấy một thái giám trung niên mặc nội thị phục, mặt trắng không râu, đang đứng đó.
Phía sau hắn còn có hai tiểu thái giám.
Thần sắc kiêu căng, mắt cao hơn đầu.
Mẫu thân nghe tin cũng vội chạy tới, trên mặt mang theo mấy phần thấp thỏm bất an.
“Công công đại giá quang lâm, không biết có chuyện gì quan trọng?”
Mẫu thân dè dặt hỏi.
Ánh mắt tên thái giám trung niên lướt qua người ta một vòng, tựa như mang theo móc câu.
“Ngươi chính là Tống Tri Hạ?”
Giọng hắn the thé, lại lạnh lẽo.
Ta khom người hành lễ.
“Tiểu nữ chính là.”
Hắn gật đầu, từ trong tay áo lấy ra một cuộn lụa vàng sáng.
“Khẩu dụ của Hoàng hậu nương nương.”
Hắn kéo dài giọng, từng chữ từng chữ đọc lên.
“Truyền Tống thị Tri Hạ, lập tức nhập cung yết kiến.”
“Không được chậm trễ.”
Ta và mẫu thân đều sững người.
Hoàng hậu nương nương?
Vì sao người lại muốn gặp ta?
Ta chẳng qua chỉ là con gái một lục phẩm văn quan, cho dù sắp gả vào tướng quân phủ, cũng tuyệt không có tư cách để Hoàng hậu đích thân triệu kiến.
Chuyện này thật quá bất thường.
Sắc mặt mẫu thân lập tức trắng bệch.
Bà siết chặt tay ta, lòng bàn tay lạnh toát, toàn là mồ hôi.
Ngay thời khắc then chốt này mà bị Hoàng hậu triệu kiến, là phúc hay họa… thực khó đoán.
Chẳng lẽ là… vì tướng phủ?
Mẫu thân của Thẩm Nhược Tuyết chính là biểu muội ruột của Hoàng hậu.
Mối quan hệ ấy, cả kinh thành đều biết rõ.
Chẳng lẽ Thẩm Nhược Tuyết đã đến trước mặt Hoàng hậu cáo trạng ta, Hoàng hậu muốn vì cháu gái mình mà ra mặt?
Tim ta từng chút từng chút một chìm xuống.
Nếu quả thật như vậy, chuyến đi hôm nay e rằng chính là Hồng Môn yến.
Nhưng hoàng mệnh khó trái.
Ta không có đường lui.
Ta khẽ vỗ tay mẫu thân, ra hiệu cho bà an tâm.
“Nữ nhi tuân chỉ.”
Ta ngẩng đầu, nhìn tên thái giám thần sắc kiêu căng kia, giọng điệu bình thản.
“Xin công công chờ một lát, cho tiểu nữ thay y phục.”
Hắn dường như không ngờ ta có thể bình tĩnh đến vậy.
Trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh lại trở về dáng vẻ cười mà không cười.
“Tống tiểu thư cứ tự nhiên.”
“Chỉ là… đừng để nương nương đợi lâu.”
Ta trở vào phòng, lấy tốc độ nhanh nhất thay một bộ xiêm y nhã nhặn đoan trang.
Không đeo bất cứ trang sức hoa lệ nào, chỉ cài trên tóc một cây trâm bạch ngọc do Bùi Cảnh Sâm tặng.
Ôn nhuận, trong suốt.
Nắm trong tay, dường như có thể cho ta một chút lực lượng an định.
Trước khi ra cửa, ta nói với mẫu thân.
“Mẫu thân, đừng lo.”
“Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn.”
“Ta, Tống Tri Hạ, không dễ bị người khi dễ đến thế.”
Nói xong, ta không quay đầu lại nữa, theo tên thái giám ấy lên cỗ xe ngựa trong cung phái đến.
Bánh xe lộc cộc lăn đi, tiến về phía tòa cung điện vàng son rực rỡ, mà cũng sâu không thấy đáy kia.
Trong lòng ta lạnh như băng.
Ta biết, từ khoảnh khắc ta đáp ứng gả cho Bùi Cảnh Sâm, ta đã không còn là cô nương có thể tùy ý làm theo ý mình nữa.
Mỗi bước ta đi, đều liên quan đến vinh nhục của Tống gia và Bùi gia.
Trận này, ta chỉ có thể thắng.
Không thể thua.
Cỗ xe ngựa dừng lại trước cổng cung.
Ta theo tên thái giám ấy, xuyên qua hết bức tường cung nghiêm ngặt này đến bức tường cung khác.
Cung nữ và thái giám xung quanh đều cúi đầu, bước chân không phát ra một tiếng động.
Trong không khí lan tràn một thứ áp lực khiến người ta nghẹt thở.
Cuối cùng, chúng ta dừng trước một tòa cung điện khí thế hùng vĩ.
Phượng Nghi cung.
Nơi Hoàng hậu cư ngụ.
Ta hít sâu một hơi, chỉnh lại y phục, rồi theo thái giám bước vào.
Trong đại điện, hương long diên quý giá đang tỏa ra từng làn khói mỏng.
Một phụ nhân mặc phượng bào, đầu đội cửu phượng kim quan, ung dung đoan tọa trên chủ vị.
Nhìn qua chỉ chừng hơn bốn mươi tuổi, bảo dưỡng cực tốt, trên mặt không hề lộ dấu vết năm tháng.
Mi mục ôn hòa, khóe môi thậm chí còn mang theo một tia ý cười như có như không.
Nhưng đôi mắt ấy lại sâu thẳm như giếng cổ, tựa hồ có thể nhìn thấu lòng người.
Bà chính là quốc mẫu đương triều, Trần Hoàng hậu.
Ta quỳ xuống, hành đại lễ.
“Thần nữ Tống Tri Hạ, bái kiến Hoàng hậu nương nương, nương nương vạn phúc kim an.”
“Đứng lên đi.”
Giọng Hoàng hậu rất ôn hòa, nghe không ra hỉ nộ.
“Ban tọa.”
Một cung nữ mang đến một chiếc thêu đôn, đặt ở vị trí không gần không xa bà.
Ta tạ ân, chỉ ngồi nửa mông.
Đầu vẫn khẽ cúi xuống.
Hoàng hậu không lập tức nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát ta.
Ánh mắt ấy không mang theo cảm xúc, nhưng còn sắc bén hơn lưỡi đao.
Giống như đang ước lượng phẩm chất của một món hàng.
Rất lâu sau, bà mới chậm rãi mở lời.
“Ngẩng đầu lên, để bản cung nhìn xem.”
Ta theo lời, ngẩng đầu.