Vương Gia Nói Kỹ Nữ Thanh Lâu Thân Gia Trong Sạch, Ta Tạt Rượu Thẳng Vào Mặt Nàng

Chương 1



1

“Phu nhân, Nhu Nhi là ân nhân cứu mạng của bổn vương, tuy xuất thân thanh lâu, nhưng thân gia thanh bạch, bổn vương muốn nâng nàng làm bình thê.” Trong yến tiệc khánh công, phu quân của ta, người chiến công hiển hách, nắm tay một nữ tử mềm yếu như không xương, giữa chốn đông người ép cung.

Khắp đại sảnh, tân khách đều khen hắn có tình có nghĩa, khuyên ta rộng lượng.

Kiếp trước, ta ngậm lệ gật đầu, từ đó bị đóa tiểu bạch hoa ấy từng bước dồn ép.

Hài nhi của ta bị nàng d /ìm c /hết trong hồ sen, còn ta bị vu tội thông gian, chịu cảnh ngũ mã ph /anh th /ây.

Nỗi đ /au x /é tâm can ấy còn chưa tan, ta đã trở về khoảnh khắc này.

Ta nâng chén rượu, dội thẳng lên mặt nữ nhân kia: “Vương gia đã biết nàng xuất thân thanh lâu, lại còn nói gì đến thanh bạch?”

“Ngươi làm cái gì!”

Tiêu Ngạn lập tức kéo Tần Nhu đang run rẩy vào sau lưng bảo hộ.

Rượu theo lớp phấn son nàng tỉ mỉ vẽ nên mà chảy xuống, loang vết trên váy áo trắng tinh.

Đôi mắt đa tình của nàng lúc này phủ đầy hơi nước, kinh ngạc lại tủi thân nhìn ta.

Tiếng chúc mừng trong đại sảnh bỗng ngưng bặt, ánh mắt mọi người đồng loạt dồn về phía ta, kinh ngạc, khó hiểu, lại có kẻ chờ xem trò hay.

Ta, Trấn Nam vương phi Sở Chiêu Hoa, xưa nay nổi danh kinh thành bởi tính ôn nhu hiền thục.

Mà hôm nay, chính tay ta xé nát lớp ngụy trang ấy.

“Ta làm gì sao?” ta cười lạnh một tiếng, nện mạnh chén lưu ly xuống bàn, “Vương gia nên tự hỏi mình đang làm gì.”

“Ngươi đang tát vào mặt bổn vương, tát vào mặt Trấn Nam vương phủ!” sắc mặt Tiêu Ngạn xanh mét.

“Thể diện của vương gia là tự mình giành lấy, cũng là tự mình đánh mất.”

Ta chậm rãi đứng dậy, ánh mắt bình tĩnh quét qua Tần Nhu vẫn chưa hoàn hồn.

“Luật triều ta quy định, hoàng thất tông thân không được cưới nữ tử phong trần làm thê, dù là thiếp cũng không được. Vương gia muốn nâng một kỹ nữ thanh lâu làm bình thê, cùng ta đồng tôn đồng vị, là đặt thể diện hoàng gia ở đâu? Là đem thể diện Sở gia ta giẫm dưới chân sao?”

Kiếp trước, ta chính là bị một câu ân cứu mạng của hắn cùng lời “đại độ” khắp sảnh đường trói buộc, ngu xuẩn tin cái gọi là thân gia thanh bạch.

Kết cục thì sao?

Đóa bạch liên hoa “thanh bạch” này từng bước đoạt đi tất cả của ta.

Quyền quản gia của ta, nhân mạch của ta, sủng ái của phu quân ta, cuối cùng là mạng của con trai ta.

Ta vĩnh viễn không quên, khi hài nhi ba tuổi l /ạnh ng /ắt được vớt lên từ hồ sen, trên gương mặt khóc đến lê hoa đái vũ của Tần Nhu lại ẩn giấu một tia cười đắc ý.

Cũng không quên, khi ta bị tr /ói trên hình giá, Tiêu Ngạn tự tay ấn thiết lạc lên người ta, chỉ vì Tần Nhu nói ta th /ông g /ian, đứa trẻ kia không phải cốt nhục của hắn.

Nỗi đau ngũ mã ph /anh th /ây vẫn còn lưu lại nơi sâu thẳm linh hồn.

Sống lại một đời, ta sẽ không để bi kịch tái diễn.

“Nhu Nhi không giống!” Tiêu Ngạn biện giải, “Nàng bán thân thanh lâu chỉ vì chôn cất phụ thân, là trong sạch!”

“Ồ?” ta nhướng mày, “Vị cô nương họ Tần này, ngươi nói xem, ngươi trong sạch thế nào? Là bán nghệ không bán thân, hay xuất ô nê nhi bất nhiễm?”

Thân thể Tần Nhu run rẩy dữ dội hơn, nàng c /ắn môi dưới, lệ châu lăn dài: “Vương phi… dân nữ tự biết thân phận hèn mọn, không xứng với vương gia. Nhưng dân nữ đối với vương gia là chân tâm… cầu vương phi thành toàn…”

“Nói rồi, nàng lại muốn quỳ xuống.”

Lấy lui làm tiến.

Ta sao có thể để nàng toại nguyện.

Ta tiến lên một bước, trước khi nàng quỳ xuống đã nắm lấy cổ tay nàng.

Ta ghé sát bên tai Tần Nhu, dùng thanh âm chỉ hai người chúng ta nghe thấy, khẽ nói một câu: “Đừng giả vờ nữa, chút thủ đoạn của ngươi, ta đã xem đến chán rồi.”

Thân thể Tần Nhu chợt cứng đờ.

Ta buông tay, lùi lại một bước, hướng về phía mọi người nói: “Vương gia, hôm nay là tiệc khánh công ngài khải hoàn, ta không cùng ngài tranh cãi. Nhưng trong Trấn Nam vương phủ này, có ta thì không có nàng ta, có nàng ta thì không có ta.”

“Ngươi…” Tiêu Ngạn tức đến nghẹn lời.

“Nếu vương gia cố ý muốn đưa nàng vào phủ,” ta dừng lại một nhịp, “vậy xin hãy viết sẵn hòa ly thư, Sở Chiêu Hoa ta tự thỉnh hạ đường.”

Trở về vương phủ, sau khi lui hết hạ nhân, Tiêu Ngạn rốt cuộc bộc phát.

Hắn một phen nắm chặt cổ tay ta: “Sở Chiêu Hoa, ngươi có phải điên rồi không? Hòa ly? Ngươi cho rằng ngươi là ai? Ngươi là thê tử của ta, Tiêu Ngạn, không có sự cho phép của ta, ngươi c /hết cũng phải là quỷ của Trấn Nam vương phủ!”

Cổ tay truyền đến cơn đ /au thấu tim, nhưng ta ngay cả mày cũng không nhíu một cái.

Kiếp trước, ta yêu hắn đến mức đánh mất chính mình.

Hắn là chiến thần, là anh hùng, là trời của ta.

Nhưng hiện tại, ta chỉ cảm thấy nực cười.

“Tiêu Ngạn, ngươi dựa vào đâu mà cho rằng ta không dám?” ta nghênh đón ánh mắt phẫn nộ của hắn, “Dựa vào tước vị Trấn Nam vương của ngươi, hay dựa vào chút chiến công kia?”

“Ngươi!” hắn bị lời ta chặn họng.

Trong nhận thức của hắn, Sở Chiêu Hoa ta vĩnh viễn là nữ nhân đi sau lưng hắn, ngẩng đầu ngưỡng vọng hắn, ôn nhu thuận theo.

“Buông tay.” ta lạnh lùng phun ra hai chữ.

Hắn chẳng những không buông, trái lại còn siết chặt hơn: “Sở Chiêu Hoa, ngươi đừng được đằng chân lân đằng đầu! Ta kính ngươi là đích nữ của Sở đại học sĩ, mới cho ngươi thể diện vương phi. Ngươi còn tiếp tục hồ nháo, đừng trách ta vô tình!”

“Vô tình?” ta bật cười, “Ngươi đối với ta, từng có tình sao?”

Thành hôn ba năm, hắn hơn nửa thời gian đều ở biên cương.

Mỗi lần hắn trở về, chúng ta tương kính như tân, cử án tề mi, trong mắt người ngoài là một đôi bích nhân.

Ta từng cho rằng hắn bản tính lạnh nhạt, không hiểu tình ái.

Cho đến khi hắn mang Tần Nhu về phủ, ta mới biết hắn không phải không hiểu, chỉ là sự dịu dàng của hắn, chưa từng thuộc về ta.

“Tiêu Ngạn, ta nói lại lần nữa, buông tay.” giọng ta lạnh hẳn xuống, “Bằng không, ngày mai tảo triều, tấu chương huynh trưởng ta dâng lên sẽ không còn là lời chúc mừng ngươi khải hoàn, mà là tham ngươi một bản ‘đức hạnh có khuyết, sủng thiếp diệt thê’.”

Huynh trưởng ta, Sở Minh Hiên, là vị Lại bộ thượng thư trẻ tuổi nhất đương triều, là hồng nhân trước mặt thánh thượng.

Phụ thân ta tuy đã trí sĩ, nhưng môn sinh cố cựu khắp triều dã, là đế sư ngay cả hoàng đế cũng phải kính ba phần.

Tiêu Ngạn có được ngày hôm nay, ngoài chiến công của chính hắn, còn có Sở gia ta ở phía sau dốc toàn lực nâng đỡ.

Sắc mặt Tiêu Ngạn biến đổi liên hồi, cuối cùng vẫn không cam lòng mà hất tay ta ra.

Trên cổ tay ta lưu lại năm vết ngón tay rõ rệt, nóng rát đ /au đớn.

“Ngươi dùng huynh trưởng ngươi ép ta?”

“Là ngươi ép ta.” ta xoa cổ tay, bước đến trước bàn trang điểm, “Tiêu Ngạn, ta cho ngươi hai lựa chọn. Thứ nhất, lập tức đưa nữ nhân kia đi, càng xa càng tốt, từ nay chúng ta nước giếng không phạm nước sông.”

“Thứ hai, chúng ta hòa ly, ta mang theo của hồi môn của mình, còn ngươi đường đường chính chính nghênh đón ân nhân cứu mạng của ngươi vào cửa.”

“Ngươi đừng hòng!” hắn không chút do dự liền cự tuyệt, “Nhu Nhi ta sẽ không đưa đi, hòa ly, ngươi cũng đừng mơ!”

“Vậy thì không còn gì để nói.”

Ta đưa tay rút cây trâm cài trên búi tóc xuống, mặc cho mái tóc dài buông xõa, từng sợi thanh ti như dòng thác đen đổ tràn sau lưng.

Đó là tín hiệu không lời giữa chúng ta, đại diện ta đã mệt rồi, không muốn nhiều lời cùng hắn nữa.

Trước kia, hễ thấy ta làm động tác ấy, hắn sẽ thức thời rời đi.

Nhưng hôm nay, hắn không.

Hắn bỗng bước lên một bước, từ phía sau ôm lấy ta, cằm tựa lên vai ta, giọng nói cũng mềm xuống.

“Chiêu Hoa, nàng đừng như vậy. Ta biết hôm nay ủy khuất nàng, nhưng Nhu Nhi nàng ấy… nàng ấy thật sự không giống người khác. Nàng đã cứu mạng ta, ta không thể phụ nàng. Nàng xưa nay rộng lượng, hãy dung chứa nàng ấy, được không?”

Nếu là kiếp trước, ắt hẳn ta đã mềm lòng.

Nhưng giờ phút này, ta chỉ cảm thấy buồn nôn đến cực điểm.

Vòng tay của hắn, từng là bến bờ ta tham luyến nhất, nay lại như một chiếc lồng dính đầy uế trọc.

“Vương gia,” ta từng chữ từng chữ nói rõ ràng, “ngươi chạm vào ta, ta cảm thấy bẩn.”

“Ngươi nói cái gì?”

Giọng Tiêu Ngạn lạnh xuống, cánh tay đang ôm ta cũng cứng lại.

Ta dùng sức giãy khỏi vòng tay hắn, đứng dậy, kéo giãn khoảng cách giữa chúng ta.

“Đêm đã khuya, vương gia mời hồi phủ.” ta chỉ về phía cửa, hạ lệnh tiễn khách, “Nơi này của ta, dung không nổi ngươi.”

Hắn nhìn chằm chằm vào ta, như muốn nhìn thủng một lỗ trên mặt ta.

Rất lâu sau, hắn cười lạnh một tiếng: “Được, rất tốt. Sở Chiêu Hoa, đây là nàng tự chuốc lấy.”

Dứt lời, hắn phất tay áo rời đi, mạnh tay đóng sầm cửa lại.

Nghe tiếng bước chân hắn xa dần, toàn thân ta như bị rút cạn khí lực, mềm nhũn ngồi phịch xuống ghế.

Thị nữ thân cận Bạch Chỉ vội vàng bưng hòm thuốc tiến vào, thấy vết bầm trên cổ tay ta, đau lòng đến đỏ hoe mắt.

“Tiểu thư… vương gia sao có thể ra tay nặng như vậy…”

Bạch Chỉ vừa thoa thuốc cho ta, vừa hạ giọng hỏi nhỏ: “Tiểu thư, người thật sự muốn hòa ly với vương gia sao?”

Ta nhìn chính mình trong gương, ánh mắt kiên định: “Phải.”

Người đã từng c /hết một lần, còn điều gì không thể buông bỏ.

Tôn vinh của Trấn Nam vương phi này, ta không cần nữa.

Tình yêu của hắn, ta càng không hiếm lạ.

Ta chỉ muốn sống cho tốt, bảo hộ gia nhân, bình bình an an đi hết một đời này.

“Nhưng mà…” Bạch Chỉ ngập ngừng muốn nói lại thôi, “Nữ tử một khi hòa ly, chung quy vẫn là…”

Ta ngắt lời nàng: “Không có gì phải nhưng cả. Đi, lấy danh sách của hồi môn của ta trong kho ra đây, ta muốn tự mình kiểm lại một lượt.”

Kiếp trước, sau khi ta c /hết, toàn bộ của hồi môn dồi dào ấy đều bị Tần Nhu chiếm làm của riêng, rồi dùng làm tiền vốn để mua chuộc lòng người, từng bước củng cố và nâng vững địa vị của mình trong vương phủ.

Kiếp này, một phân một hào ta cũng sẽ không để lại cho bọn họ.

Bạch Chỉ đáp lời lui ra, chẳng bao lâu đã bưng một chiếc hộp gỗ tử đàn trở lại.

Ta mở hộp, bên trong đặt mấy cuốn sổ dày cộp.

Cuốn thứ nhất là của hồi môn mẫu thân chuẩn bị cho ta, trăm mẫu ruộng tốt, mười gian thương phô, còn có vô số trân bảo cổ ngoạn.

Cuốn thứ hai là phần của hồi môn huynh trưởng âm thầm bổ sung cho ta, gồm một trang viên suối nước nóng ở vùng ngoại ô kinh thành và ba phần mười lợi phần của tiệm tơ lụa lớn nhất Giang Nam.

Cuốn thứ ba là lễ ban của hoàng đế khi ta đại hôn, vạn lượng hoàng kim, trăm viên đông châu.

Chừng ấy đủ để ta nửa đời sau, thậm chí mấy đời sau cũng không lo áo cơm.

Ta lật từng trang sổ, trong lòng âm thầm tính toán làm sao chuyển những thứ này đi một cách kín kẽ.

Đúng lúc ta đang xuất thần, Bạch Chỉ khẽ nói: “Tiểu thư, Tần cô nương… đã được vương gia sắp xếp ở Thính Trúc Hiên, nơi gần chủ viện của chúng ta nhất.”

Tay ta khựng lại.

Thính Trúc Hiên.

Kiếp trước, đó là nơi ở của hài nhi ta.

Vì gần ta nhất, tiện bề chăm sóc.

Nay con ta còn chưa chào đời, nơi ấy đã trước tiên đón vào một kẻ mang họa.

“Hắn đúng là… không chờ nổi nữa.” ta cười lạnh.

“Vương phi, vậy chúng ta…”

“Không vội.” ta khép sổ lại, “Cứ để nàng ta ở đó. Ta muốn xem nàng ta có thể ở đó được bao lâu.”

Sáng hôm sau, ta còn đang dùng điểm tâm, Tần Nhu đã xách theo một hộp thức ăn, thướt tha bước vào.

Nàng thay một bộ nhu váy màu anh thảo, không phấn son, càng khiến vẻ mặt thêm phần yếu ớt đáng thương.

“Tỷ…” nàng rụt rè cất tiếng gọi, đặt hộp thức ăn xuống bàn, “Đây là cháo yến do Nhu Nhi tự tay nấu, mong dâng lên tạ tội với tỷ. Chuyện hôm qua là do Nhu Nhi không hiểu quy củ, khiến tỷ tức giận.”

Nàng cụp mắt, bộ dạng mặc cho ta quở phạt.

Ta cầm thìa, chậm rãi dùng cháo của mình, đến một cái liếc cũng không dành cho nàng.

“Muội muội có tâm rồi. Chỉ là quy củ trong viện ta, phàm thức ăn bên ngoài mang vào, đều không được nhập khẩu, kẻo lỡ có điều chi sai sót, lại khó bề phân nói.”

Sắc mặt Tần Nhu khẽ tái đi, miễn cưỡng mỉm cười: “Là Nhu Nhi suy tính chưa chu toàn. Vậy… để Nhu Nhi hầu tỷ dùng thiện.”

Nói rồi, nàng đưa tay định nhận đôi công đũa từ tay Bạch Chỉ.

“Không cần.” ta đặt bát xuống, dùng khăn lau nhẹ khóe môi, “Ta đã dùng xong.”

Ta đứng dậy, định ra sân tản bộ.

Tần Nhu chợt gọi: “Tỷ!”

Ta quay đầu nhìn nàng.

Nàng cắn môi, như đã lấy hết can đảm: “Tỷ, muội biết tỷ không ưa muội. Nhưng muội và vương gia là thật tâm tương ái. Cầu tỷ thành toàn, Nhu Nhi nguyện cả đời hầu hạ bên cạnh tỷ, làm trâu làm ngựa, tuyệt không oán hận.”

“Thật tâm tương ái?”

“Vậy ta là gì? Là chướng ngại ngăn trở các người tương ái sao?”

“Nhu Nhi không có ý ấy…”

Tần Nhu vội xua tay, vành mắt lại đỏ lên, “Nhu Nhi chỉ là… chỉ mong có một chốn dung thân.”

“Chốn dung thân?” ta bước đến trước mặt nàng, từ trên cao nhìn xuống, “Trấn Nam vương phủ rộng lớn thế này còn chưa đủ cho ngươi dung thân ư? Hay là, thứ ngươi muốn, chính là vị trí vương phi?”

“Ta không có!” nàng như mèo bị giẫm phải đuôi, lập tức cao giọng phản bác, rồi chợt nhận ra mình thất lễ, vội hạ giọng, lệ quang lấp lánh, “Tỷ, người đã hiểu lầm muội. Muội chưa từng nghĩ đến chuyện thay thế vị trí của tỷ, muội chỉ muốn được ở bên cạnh vương gia…”

“Ở bên cạnh vương gia, có rất nhiều cách.” ta ngắt lời nàng, “Ngươi có thể làm hồng nhan tri kỷ của hắn, có thể làm ngoại thất hắn nuôi bên ngoài, thậm chí có thể làm một thị thiếp trong phủ. Nhưng điều ngươi cố tình muốn, lại là vị trí bình thê.”

Ta nhìn thẳng vào mắt nàng mà hỏi: “Tần Nhu, ngươi dám nói đối với bảo tọa vương phi này, ngươi không có lấy một tia một hào lòng dòm ngó sao?”

Ánh mắt nàng chớp động, không dám nhìn thẳng ta.

Kiếp trước, ta chính là bị bộ dạng nhu nhược vô tội ấy lừa gạt.

Ta từng cho rằng nàng thật sự vô tranh với đời, chỉ là một kẻ đáng thương.

Nhưng ta đã quên, kẻ có thể bò ra từ nơi đó, còn có thể bám được vào Trấn Nam vương bậc đại nhân vật như vậy, tâm cơ thủ đoạn sao có thể đơn giản.

Chương tiếp
Loading...