Xin Cứ Chiếm Tổ Chim Khách, Nhưng Đừng Rút Má0 Ta.

Chương 10



“G/i/ế/t ta sao. Vậy muội muội Nhược Ninh của ngươi, ai sẽ cứu.”

Tạ Doãn Hành bị ta chặn họng, lồng ngực phập phồng dữ dội, ánh mắt âm trầm đến đáng sợ.

Hắn quả thực không dám g/i/ế/t ta vào lúc này, Giang Nhược Ninh còn đang chờ “d/ư/ợ/c d/ẫ/n” của ta.

“Cứ mạnh miệng đi.”

Cuối cùng hắn nghiến răng nghiến lợi nói.

“Ta có cả đống cách khiến nàng khuất phục. Nàng cứ ở đây nghĩ cho kỹ đi. Nghĩ thông rồi, bảo người ngoài cửa đến nói với ta.”

Hắn sập cửa bỏ đi, tiếng khóa rơi xuống chát chúa đến nhức tai.

Ta xoa cằm đang nhức nhối, trong lòng lạnh lẽo như băng.

Tạ Doãn Hành đã điên cuồng đến mức mất kiểm soát rồi.

Những ngày tiếp theo, ta bị canh giữ nghiêm ngặt trong gian phòng này, ngày ba bữa đều có người đưa tới, không đến mức thiếu thốn, nhưng cũng tuyệt đối không hề tử tế.

Tạ Doãn Hành không xuất hiện thêm lần nào, nhưng sự chờ đợi một hình phạt không biết lúc nào giáng xuống này, lại càng bào mòn ý chí hơn bất cứ tra tấn nào.

Ta thử dò hỏi tin tức từ miệng bà tử đưa cơm, nhưng bà ta kín miệng như bưng, nửa chữ cũng không chịu tiết lộ chuyện bên ngoài.

Mãi đến tối ngày thứ ba, ta vô tình nghe được tiếng thì thầm khe khẽ của hai tên hộ vệ ngoài cửa.

“…Thế tử đúng là tình thâm nghĩa trọng, biểu tiểu thư đã như vậy rồi, vẫn kiên quyết phải thành thân đúng kỳ hạn…”

“Chậc, xung hỉ thôi. Nghe nói bên Quốc Công phủ cũng đã gật đầu rồi…”

“Cũng phải, dù sao Thẩm gia vị kia… hừ, đợi qua cửa chính danh chính ngôn thuận, lấy được d/ư/ợ/c d/ẫ/n rồi, cũng chẳng còn giá trị gì nữa…”

Thành thân.

Xung hỉ.

Ta đột ngột siết chặt nắm tay.

Tạ Doãn Hành muốn cưới Giang Nhược Ninh rồi sao.

Lại còn là trong tình cảnh này.

Hắn thậm chí còn dự định sau khi thành thân, sẽ danh chính ngôn thuận lấy m/á/u của ta.

Một luồng hàn ý rợn người dâng lên từ đáy lòng.

Bọn họ không chỉ muốn m/ạ/n/g ta.

Mà còn muốn giẫm lên x/á/c ta, mở tiệc chúc mừng cho cái gọi là “tình yêu” của bọn họ.

Ta phải trốn đi.

Tuyệt đối không thể ngồi chờ ch/ế/t.

Nhưng trốn bằng cách nào.

Nơi này canh phòng nghiêm ngặt…

Đúng lúc ta đang nóng ruột đến cực điểm, giữa đêm khuya, cửa sổ bỗng vang lên ba tiếng gõ rất khẽ.

6

Ta giật mình, cảnh giác nhìn về phía ô cửa sổ đã bị đóng đinh chặt chẽ.

Lại ba tiếng nữa vang lên, nhịp điệu đều đặn, rõ ràng là ám hiệu.

Ngay sau đó, một tấm ván gỗ cực kỳ không bắt mắt ở phía dưới cửa sổ bị người bên ngoài tháo ra, lộ ra một khe nhỏ, rồi một mảnh giấy bị nhét vào trong.

Tim ta đập thình thịch, lập tức lao tới nhặt lấy mảnh giấy.

Dưới ánh trăng mờ nhạt, trên đó chỉ có vỏn vẹn một dòng chữ nhỏ: Đêm mai giờ Tý, cửa góc Đông Nam.

Không có ký tên, nhưng nét chữ lại khiến ta thấy quen mắt.

Là người của Tiêu Quyết sao.

Hắn làm sao biết ta bị giam ở đây.

Và hắn… vẫn chịu nhúng tay vào chuyện này ư.

Vô số nghi vấn trào dâng trong lòng, nhưng đây là con đường sống duy nhất của ta.

Ta không chút do dự, nuốt thẳng mảnh giấy vào bụng, rồi cẩn thận áp tấm ván gỗ trở lại vị trí cũ, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Suốt cả ngày hôm sau, ta sống trong trạng thái căng thẳng chờ đợi.

Tạ Doãn Hành không hề xuất hiện, trong phủ dường như đặc biệt bận rộn, từ xa mơ hồ truyền đến tiếng người qua lại và tiếng nhạc cụ, giống như đang chuẩn bị hỷ sự.

Quả nhiên, bọn họ sắp thành thân rồi.

Màn đêm dần buông xuống, giờ Tý sắp tới.

Ta nín thở, lắng nghe tiếng canh giờ vọng lại ngoài sân.

Khi tiếng trống canh giờ Tý vang lên mơ hồ, ta nghe thấy bên ngoài cửa truyền đến một tiếng rên cực nhẹ bị kìm nén, tiếp đó là âm thanh thân thể ngã xuống đất.

Ngay sau đó, ổ khóa vang lên tiếng mở khẽ, cánh cửa phòng được đẩy ra một khe hẹp.

Một nam nhân mặc trang phục hộ vệ của Hầu phủ, gương mặt hoàn toàn xa lạ, nhanh ch /óng vẫy tay về phía ta, hạ giọng thúc giục: “Thẩm cô nương, mau lên!”

Ta không kịp nghĩ nhiều, lập tức lách người bước ra ngoài.

Bên ngoài cửa, hai tên hộ vệ trông coi đã bất tỉnh nằm sõng soài trên mặt đất.

Người kia dẫn ta đi, quen đường quen lối tránh khỏi các toán tuần tra, một mạch hướng về phía Đông Nam của Hầu phủ mà gấp rút rời đi.

Tim ta như treo lơ lửng nơi cuống họng, mỗi bước chân đều tựa như giẫm lên lưỡi dao.

Cuối cùng, một cánh cửa góc hẻo lánh hiện ra trước mắt, cửa chỉ khép hờ.

Người kia thấp giọng nói: “Cô nương ra ngoài, tự sẽ có người tiếp ứng.”

Ta cảm kích gật đầu với hắn, không chút do dự kéo cửa, lao thẳng ra ngoài.

Bên ngoài đã có một cỗ xe ngựa phủ bạt xanh hết sức bình thường đỗ sẵn, phu xe đội nón rộng vành, không nhìn rõ dung mạo.

Ta nhảy lên xe, rèm xe lập tức buông xuống, cỗ xe nhanh ch /óng lăn bánh, lao vào màn đêm đen đặc.

Mãi đến khi xe ngựa chạy xa thật xa, ta mới mềm nhũn ngã xuống chỗ ngồi, há miệng thở dốc, trong lòng dâng lên một cảm giác hoang mang không thật.

Ta… thật sự trốn ra được rồi sao?

“Bị dọa đến ngây người rồi à?”

Một giọng nói lười nhác, pha chút ý cười vang lên từ góc khoang xe.

Ta giật mình quay phắt lại.

Trong bóng tối, hắn nghiêng người tựa trên đệm mềm, tay đang thong thả xoay xoay một miếng ngọc bội, ánh mắt nhìn ta như cười như không.

Hắn vẫn mặc thường phục, nhưng so với lúc ở trang tử của ta, trông gọn gàng chỉnh tề hơn rất nhiều.

“Điện hạ?!”

Ta bật thốt, không giấu nổi kinh ngạc.

“Ngài… sao ngài lại ở đây…”

“Sao ta lại ở đây?”

Hắn nhướng mày, giọng điệu hờ hững.

“Tri kỷ hồng nhan của ta bị người ta dùng giả thánh chỉ bắt đi, ta dù thế nào cũng phải đến xem thử, rốt cuộc kẻ gan to nào dám động vào người của ta.”

Hắn nói nhẹ như không, nhưng ta hiểu rõ phía sau câu nói ấy là bao nhiêu nguy hiểm.

Lẻn vào Hầu phủ để cứu người, sao có thể là chuyện đơn giản.

“Đa tạ điện hạ ơn cứu mạng.”

Ta hạ giọng, thật lòng cảm tạ.

“Đừng vội cảm ơn.”

Hắn khẽ nhếch môi, trong mắt thoáng qua một tia hứng thú khó lường.

“Kịch còn chưa hạ màn.

Ngày mai, Thế tử Tạ và vị biểu muội tốt của nàng thành thân, chúng ta không đến tặng một phần ‘đại lễ’, chẳng phải quá đáng tiếc sao?”

Ta khựng lại.

“Đại lễ?”

Hắn tiến lại gần hơn một chút, hạ thấp giọng, ghé sát bên tai ta, nói nhỏ từng câu một.

Ta càng nghe, đôi mắt càng mở to, đến cuối cùng không thể tin nổi mà nhìn hắn, giọng không giấu được kinh ngạc:

“Việc này… thật sự có thể làm được sao?”

Hắn khẽ bật cười, nụ cười cong lên như của một con hồ ly già lắm mưu sâu kế.

“Vì sao lại không thể?”

Giọng hắn lười biếng, nhưng từng chữ lại mang theo sự chắc chắn không cho phép nghi ngờ.

“Họ đã muốn mạng của nàng, vậy thì cứ cho họ một ‘x/á/c’. Còn việc bọn họ có gánh nổi hậu quả hay không, phải xem bản lĩnh của họ đến đâu.”

Tim ta đập thình thịch không ngừng, nhưng m/á/u trong người lại âm thầm sôi lên, một cảm giác vừa sợ hãi vừa hưng phấn lan khắp tứ chi.

Được.

Nếu bọn họ đã bất nhân trước, thì đừng trách ta bất nghĩa sau.

7.         

Ngày hôm sau, Vĩnh Ninh Hầu phủ giăng đèn kết hoa, trước cửa đông nghịt người, khách khứa tấp nập ra vào.

Dù sắc mặt tân lang không mấy tốt, còn tân nương nghe nói thân thể yếu nhược, phải có người kề bên dìu đỡ, nhưng cuộc hôn sự giữa Hầu phủ và Thẩm phủ vẫn là một đại sự chấn động cả kinh thành.

Huống chi còn mang danh “xung hỷ”, người đến xem náo nhiệt lại càng nhiều hơn.

Phụ thân ta mặc lễ phục đỏ rực, mẫu thân ta cũng khoác xiêm y lộng lẫy, trên mặt treo đầy nụ cười, đi lại giữa đám tân khách, vui vẻ tiếp nhận từng lời chúc tụng.

Dường như bọn họ đã hoàn toàn quên mất, mình còn một nữ nhi đang bị giam lỏng trong Hầu phủ, chờ ngày bị lấy m/á/u làm thuốc c/ứ/u m/ạ/ng cho người khác.

Giờ lành sắp đến, khách khứa đã lần lượt an tọa.

Đột nhiên, từ hậu viện Hầu phủ vang lên một tràng kêu thét ch /ói tai, kéo theo tiếng hỗn loạn dồn dập.

“Cháy rồi! Cháy rồi! Mau gọi người tới!”

“Là… là viện giam giữ vị kia!”

Sắc mặt Tạ Doãn Hành lập tức đại biến, hôn lễ cũng chẳng kịp đoái hoài, lập tức dẫn người lao thẳng về hậu viện.

Thẩm Ngụy và Chu thị nhìn nhau, sắc mặt trắng bệch, cũng vội vàng theo sau.

Không ít khách khứa hiếu kỳ nhao nhao rời chỗ, kéo nhau đi xem náo nhiệt.

Chỉ thấy trong hậu viện, một góc viện hẻo lánh khói đen cuồn cuộn bốc lên, ngọn lửa tuy không lớn, nhưng đủ khiến lòng người chấn động.

Đám hạ nhân hoảng hốt xách nước qua lại, luống cuống dập lửa.

Tạ Doãn Hành xông thẳng vào trong viện, một cước đá tung cánh cửa gian phòng bên cạnh.

Bên trong trống rỗng, không một bóng người, chỉ còn lại một đống tàn tro cháy đen, trông như quần áo đã bị thiêu rụi, trong không khí phảng phất một mùi khét cổ quái khó nói thành lời.

“Người đâu?!” Tạ Doãn Hành quát lớn, quay sang chất vấn đám hộ vệ canh giữ.

Tên hộ vệ lập tức quỳ sụp xuống đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy.

“Thế tử tha tội! Tiểu nhân… tiểu nhân không biết! Vừa rồi vẫn còn bình thường, đột nhiên bốc cháy… bên trong… bên trong không thấy ai chạy ra cả…”

Một mụ bà từ trong làn khói mù mịt lăn lộn bò ra, nhặt được một vật gì đó rồi thét lên thất thanh: “Cái này… đây là trâm cài của Thẩm Diêu! Lão nô nhận ra mà!”

Chiếc trâm đã bị lửa thiêu đến cháy đen, nhưng hình dáng vẫn còn mơ hồ nhận ra được.

Ngay sau đó, lại có người bới trong đống tro tàn, lôi ra một khối ngọc bội đã bị đốt đến biến dạng, song miễn cưỡng vẫn nhìn ra là vật nữ tử thường mang theo bên người.

“Chẳng lẽ… chẳng lẽ Thẩm Diêu nàng ấy…” có người run rẩy thì thầm.

“Bị thiêu ch/ế/t rồi sao?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...