Xin Cứ Chiếm Tổ Chim Khách, Nhưng Đừng Rút Má0 Ta.

Chương 2



Giang Nhược Ninh khoác trên người một bộ y phục xanh nhạt đã cũ nửa mới, dáng người mảnh mai yếu ớt, dường như chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng có thể ngã xuống.

Nàng ta được Thẩm Nguy và Chu thị một trái một phải che chở bước tới, gương mặt nhỏ chỉ bằng bàn tay tái nhợt, vành mắt hơi đỏ, mang theo một vẻ rụt rè mong manh, cực kỳ dễ khơi dậy dục vọng bảo hộ của người khác.

Vừa nhìn thấy ta, nàng ta như con thỏ nhỏ bị kinh sợ, theo bản năng khẽ lùi về phía sau Chu thị, giọng nói nhỏ nhẹ mềm mại.

“Vị này… hẳn là biểu tỷ Thẩm Diêu.”

“Nhược Ninh xin ra mắt biểu tỷ.”

Chu thị lập tức đau lòng ôm lấy nàng ta, quay sang nói với ta.

“Diêu Diêu, con xem biểu muội của con đó, lễ nghĩa biết bao.”

Thẩm Nguy cũng nhìn ta với vẻ mặt rõ ràng là “con nên học hỏi đi”.

Trong lòng ta không hề gợn sóng, thậm chí còn có chút muốn bật cười.

Đến rồi.

Vở kịch quen thuộc này.

Ta bước lên một bước, nụ cười còn chân thành vô hại hơn cả nàng ta, đích thân đưa tay đỡ hờ lấy nàng.

“Biểu muội chớ đa lễ.”

“Sau này đây chính là nhà của muội.”

“Ta và muội là tỷ muội, không cần khách sáo.”

Ta thuận thế nắm lấy tay nàng ta, đầu ngón tay chạm vào một mảnh lạnh lẽo mềm mại.

Ta dẫn nàng ta nhìn về phía Đông Khoa Viện vừa được tân trang hoàn toàn, nơi chất đầy châu báu, giọng nói đầy nhiệt tình.

“Biểu muội nhìn xem, viện này muội có thích không.”

“Nghe tin muội sẽ đến, ta đã cho người thu dọn suốt đêm.”

“Nếu còn thiếu thứ gì, cứ việc nói với ta, hoặc trực tiếp sai hạ nhân đi làm.”

“Nhất định đừng để mình phải chịu ủy khuất.”

Giang Nhược Ninh nhìn khắp gian phòng rực rỡ ánh ngọc, trong đáy mắt thoáng qua cực nhanh một tia tham lam cùng đắc ý khó lòng phát giác, nhưng trên gương mặt lại càng thêm hoảng hốt bất an, liên tục xua tay.

“Cái này… cái này quá quý giá rồi.”

“Nhược Ninh có đức hạnh tài cán gì mà dám ở một viện tốt đến thế.”

“Như vậy chẳng phải là chiếm chỗ của biểu tỷ sao.”

“Cô mẫu, hay là Nhược Ninh cứ ở gian phòng bên cạnh là được rồi…”

Chu thị lập tức lên tiếng.

“Nói bậy.”

“Con chính là tiểu thư của Thẩm gia, làm gì có chuyện chiếm hay không chiếm.”

“Biểu tỷ của con là tự nguyện nhường cho con, có phải không, Diêu Diêu.”

Bà ta quay sang nhìn ta, trong ánh mắt mang theo sự cảnh cáo lẫn nhắc nhở.

Nụ cười trên mặt ta càng thêm rạng rỡ, gật đầu thật mạnh.

“Đương nhiên là tự nguyện.”

“Chớ nói chỉ là một viện.”

“Cho dù biểu muội để mắt tới thứ gì khác của ta, chỉ cần ta có, tuyệt đối không nói hai lời.”

Trên mặt Giang Nhược Ninh thoáng nổi lên hai vệt hồng nhạt, nàng ta e thẹn cúi đầu.

“Biểu tỷ… tỷ đối với muội thật sự quá tốt rồi…”

“Là điều nên làm.”

Ta vỗ nhẹ lên tay nàng ta, giọng điệu chân thành đến mức không chê vào đâu được.

Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến giọng tiểu tư cao giọng bẩm báo.

“Tạ thế tử đến.”

Lông mày ta khẽ động, gần như không thể nhận ra.

Ồ.

Nóng lòng đến vậy sao.

Tạ Doãn Hành, vị hôn phu của ta, người từng phong quang đoan chính như trăng sáng gió trong, cùng ta lớn lên từ thuở nhỏ, sớm đã định xuống hôn ước.

Hắn khoác một thân cẩm bào màu nguyệt bạch, bước chân thong dong tiến vào, ánh mắt trước hết dừng lại trên người Giang Nhược Ninh đang tỏ ra đáng thương yếu ớt, lưu lại chốc lát, mang theo một tia thương xót khó nhận ra, rồi mới chuyển sang phía ta, giữa hai hàng mày khẽ nhíu lại một cái rất nhẹ.

“Bá phụ, bá mẫu.”

Hắn chắp tay hành lễ, giọng nói trong trẻo.

“Nghe nói trong phủ có biểu thân đến, Doãn Hành đặc biệt tới bái kiến.”

Thẩm Nguy và Chu thị lập tức cười rạng rỡ, liên tục đáp lời.

“Doãn Hành có lòng rồi, mau mời vào.”

Lúc này Tạ Doãn Hành mới quay sang nhìn ta, giọng điệu nhàn nhạt, mang theo vẻ xa cách quen thuộc, như thể ta vĩnh viễn không bao giờ chạm tới được kỳ vọng của hắn.

“Thẩm Diêu, nàng đã là trưởng tỷ, lẽ ra nên chăm sóc muội muội nhiều hơn.”

“Chớ vì chuyện nhỏ nhặt mà sinh tranh chấp, làm mất thể diện.”

Nhìn xem.

Đến cả đầu đuôi trắng đen còn chưa hỏi, hắn đã mặc định ta sẽ “vì việc nhỏ mà gây chuyện”.

Ta nhìn hắn.

Nhìn người nam nhân mà ta từng đem lòng yêu mến, từng coi là cả một đời, cuối cùng lại chính tay rạch mở lồng ngực ta.

Trong lòng hận ý cuộn trào, trên mặt nụ cười lại càng thêm rạng rỡ.

“Thế tử nói rất phải.”

Ta thuận theo lời hắn, thậm chí còn chủ động khẽ đẩy Giang Nhược Ninh về phía trước một bước.

“Ta vừa nói với biểu muội xong, trong phủ này, phàm là thứ muội ấy để mắt tới, ta không có gì là không cho.”

“Thế tử đến thật đúng lúc, cũng giúp ta khuyên biểu muội một tiếng, để nàng an tâm ở lại, đừng tiếp tục chối từ nữa.”

Tạ Doãn Hành hiển nhiên không ngờ ta lại phản ứng như vậy, sững người trong chốc lát, ánh mắt nhìn ta lần đầu tiên lộ ra vẻ kinh ngạc rõ ràng.

Giang Nhược Ninh đúng lúc ngẩng lên đôi mắt long lanh ngấn nước, nhìn về phía Tạ Doãn Hành, giọng nói mềm mại như lông vũ.

“Tạ thế tử… biểu tỷ thật sự đối với ta rất tốt, là ta… là ta tự thấy không yên trong lòng…”

Mỹ nhân mang vẻ thẹn thùng, muốn nói lại thôi.

Ánh mắt Tạ Doãn Hành lập tức mềm xuống, giọng nói cũng trở nên ôn hòa.

“Giang cô nương không cần phải hoảng sợ.”

“Biểu tỷ của cô đã là một mảnh chân tâm, cô cứ yên tâm mà nhận lấy.”

“Nhưng…”

Giang Nhược Ninh cắn môi, vẫn còn do dự.

Ta mỉm cười, cắt ngang lời nàng ta.

“Biểu muội còn chối từ nữa, chẳng phải là xem thường người tỷ tỷ này rồi sao.”

Ta xoay sang phụ mẫu cùng Tạ Doãn Hành, khẽ khom người hành lễ.

“Phụ thân, mẫu thân, thế tử, mọi người cứ ở lại cùng biểu muội làm quen với hoàn cảnh.”

“Nữ nhi còn phải đi thu dọn tiểu viện phía tây, xin phép cáo lui trước.”

“Tiểu viện phía tây sao.”

Tạ Doãn Hành lại sững người lần nữa, buột miệng hỏi.

“Nàng đến đó làm gì.”

Ta quay người lại, nụ cười tự nhiên đến mức như đang nói hôm nay thời tiết rất đẹp.

“À, suýt nữa thì quên nói.”

“Đông Khoa Viện đã nhường cho biểu muội, ta đương nhiên phải dọn ra ngoài.”

“Tiểu viện phía tây tuy nhỏ, lại hẻo lánh, nhưng thu xếp một chút vẫn có thể ở được.”

“Tổng không thể để ta chiếm chỗ của biểu muội, khiến nàng ấy bất an, đúng không.”

Nói xong, ta không buồn nhìn xem trên gương mặt bọn họ lúc này rốt cuộc đặc sắc đến mức nào.

Ta xoay người, đưa tay cho Xuân Hiểu đỡ, dứt khoát rời đi.

Sau lưng là một mảnh tĩnh lặng ch/ ế/t người.

Ta có thể tưởng tượng ra dáng vẻ sững sờ của bọn họ.

Nhất là Tạ Doãn Hành.

Hắn đại khái chưa từng nghĩ tới, sẽ có một ngày, ta không còn xoay quanh hắn nữa.

Thậm chí còn “rộng lượng” đến mức, tự tay đem con mồi mới mẻ mà hắn có thể để mắt tới, đẩy thẳng đến trước mặt hắn.

Thuận tiện, còn đổi cho mình một tiểu viện tàn tạ chẳng khác gì nhà kẻ sa cơ.

Đi xa rồi, Xuân Hiểu mới hạ thấp giọng, mang theo nức nở.

“Tiểu thư.”

“Người hà tất phải như vậy.”

“Người không thấy ánh mắt biểu cô nương nhìn Tạ thế tử sao.”

“Còn lão gia phu nhân nữa… trong mắt bọn họ giờ chỉ có mỗi biểu cô nương đó.”

“Vậy mà người còn tự tay đẩy nàng ta về phía thế tử.”

Ta vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng, ánh mắt nhìn về con đường nhỏ dẫn tới dãy phòng tạp dịch phía tây, càng đi càng hoang vắng, khóe môi chậm rãi cong lên một đường cong lạnh lẽo.

“Đẩy sao.”

“Xuân Hiểu, ngươi hãy nhớ cho kỹ.”

“Vĩnh viễn đừng đi tranh giành thứ nằm trong bát của kẻ khác.”

“Nhất là khi thứ đó đã dính đ//ộ/c, lại còn thấm cả ph//â/n.”

“Nếu bọn họ đã thấy thơm ngon, thì cứ để bọn họ… thưởng thức cho thật trọn vẹn.”

2

Động tĩnh dọn sang tiểu viện phía tây không lớn, nhưng ta cố ý để Xuân Hiểu “vô tình” làm vỡ một cái vò gốm rẻ tiền.

Tiếng vỡ lanh lảnh vang lên trong góc vắng, ch /ói tai đến mức đủ để lôi kéo mấy mụ gia nhân thích chuyện thị phi thò đầu ngó nghiêng.

Vậy là đủ rồi.

Tin tức Thẩm gia đích nữ vì nhường chỗ cho biểu cô nương mà cam tâm dọn tới ở sát phòng tạp dịch, sẽ như mọc thêm cánh, bay khắp toàn phủ.

Rồi từ trong phủ, tiếp tục bay ra ngoài.

Ta an nhiên ở lại tiểu viện phía tây, viện tuy nhỏ, đồ đạc tuy cũ, nhưng hơn ở chỗ lòng người thanh tĩnh.

Chỉ tiếc, cây muốn lặng mà gió chẳng chịu ngừng.

Ngày thứ ba sau khi Giang Nhược Ninh dọn vào Đông Khoa Viện, vị hôn phu “tình thâm nghĩa trọng” của ta, Tạ Doãn Hành, liền tìm tới cửa.

Hắn đứng trước cổng tiểu viện đơn sơ của ta, áo bào nguyệt bạch nổi bật hẳn giữa một mảnh xám xịt tàn cũ, hai hàng mày nhíu chặt, ánh mắt nhìn ta như đang nhìn một thứ gì đó tự cam đọa lạc, không đáng lọt vào mắt.

“Thẩm Diêu, nàng làm loạn đủ chưa.”

Hắn vừa mở miệng đã là giọng điệu hạch tội.

“Dọn tới cái nơi thế này, là muốn làm cho ai xem.”

“Nhất định phải khuấy cho cả phủ không yên, khiến Nhược Ninh trong lòng bất an, nàng mới vừa lòng hay sao.”

Ta đang cầm chiếc cuốc nhỏ, cẩn thận xới đất cho mấy khóm hoa dại dưới bậu cửa sổ sắp héo khô, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.

Chương trước Chương tiếp
Loading...