BẮC SÓC CÓ TRĂNG

Chương 1



Cực hay dài đã, cuốn, tầng tầng cảm xúc, bất ngờ đến cuối, hạnh phúc không tự có, phải tự tranh, nữ chủ cường. Trước đêm đại hôn, ta xé nát hôn thư ngự ban, thúc ngựa trốn khỏi Thịnh Kinh.

Vị hôn phu của ta, vị công tử phủ Tể tướng danh chấn thiên hạ, trong đêm liền phái t /ử sĩ chặn đường tr /uy s /át.

Khi mũi tên x /uyên qua vai, ta bật cười.

Cười vì lòng ta mù, nhưng mắt chưa từng mù, chỉ liếc một cái đã nhận ra miếng ngọc bội nơi thắt lưng t /ử sĩ.

Trong khoảnh khắc ngã xuống, ta cắt phăng túi hương bên hông, cùng đoạn quá vãng hoang đường này dứt sạch từ đây.

Ta và Triệu Cảnh An vốn chưa từng là lương phối.

Ta là đương triều quận chúa, phụ thân là hoàng đệ của Tề Hoàng. Có lẽ thanh danh ta thường ngày quá tệ, phụ thân vì muốn tốt cho ta, mới đích thân cầu Tề Hoàng ban xuống mối nhân duyên này.

Nhưng ta và hắn từ mấy năm trước đã hình đồng mạt lộ, đến nay lại cưỡng ép kết thành phu thê, chỉ càng thêm dày vò lẫn nhau.

Ta nhiều lần bày tỏ với phụ thân, song rốt cuộc vẫn không thể thay đổi. Bất đắc dĩ, ta chỉ còn cách xé hôn thư, thúc ngựa bắc thượng.

Ta biết hắn bạc tình, nhưng chưa từng nghĩ hắn đã chẳng còn kiêng dè thân phận của phụ thân ta.

Lúc này cơn đau càng lúc càng dữ dội, ta đã không còn tâm trí nghĩ đến hắn nữa.

Ta ngã ngồi trong hố bẫy thú, chỉ mong hắn không phát hiện ra, m /áu từ bả vai theo đầu ngón tay chảy xuống. Nhắm mắt lại mới hay, thì ra khi sắp ch /ết, quá khứ thật sự sẽ như đèn kéo quân, từng cảnh từng cảnh xoay vòng trước mắt.

Thế nhưng trong ký ức của ta, lại tràn ngập bóng hình một thiếu niên áo huyền khác.

Thiếu tướng quân phủ Ôn, Ôn Việt….

1

Là giữa dòng nước xiết nơi bến Vĩnh An, hắn không chút do dự nhảy xuống cứu ta khỏi dòng nước cuộn xoáy.

Là trong yến tiệc ngày xuân, ánh mắt hắn rực sáng, giọng ngâm Bắc Sóc Hành vang dội như kim thạch.

Cũng là khi hắn như làm ảo thuật, nhét kẹo đường hay châu chấu cỏ vào lòng bàn tay ta, cười nói rằng cho tiểu Uyển nhà ta, ai cũng không được giành, thiên vị sáng rõ đến chói mắt.

Cũng là thuở ấu thơ, ta cùng người khác tranh giành ngọc trụy, cuống quýt đến mức sắp bật khóc. Hắn mấy bước tiến tới, không dỗ dành, chỉ khẽ vỗ lên đỉnh đầu ta, bảo rằng Tề Tiểu Uyển, thứ mình thích, không cần tranh cũng có thể có được, tin ta, cũng tin chính mình, được không.

Những thanh âm và ánh sáng ấy đan xen, lại đưa ta trở về con phố Thịnh Kinh bốn năm trước.

Ngày đó, Ôn Việt, Triệu Cảnh An và ta vừa từ bãi săn trở về.

Tin tức Bắc Sóc bại trận, Ôn Huyền tướng quân bán nước cầu vinh, đến nay tung tích không rõ truyền về Thịnh Kinh, triều dã chấn nộ.

Chúng ta bị đám đông vây kín đến mức nước chảy không lọt.

Trứng thối và rau úa ném thẳng vào mặt.

Trong thứ dơ bẩn ấy, Ôn Việt vẫn đứng thẳng sống lưng.

Tiếng chửi rủa như dầu sôi cuộn trào, mọi người dường như mất hết lý trí, còn hắn chỉ dang tay, liều m /ạng che chắn chúng ta phía sau.

Ôn tướng quân bán nước, những chữ hoang đường đến vậy, có ngày lại bị gán lên chiến thần Bắc Tề.

Nhưng lời đồn như hồng thủy mãnh thú, một khi bùng lên, liền không thể vãn hồi.

“Đi!”

Khi ấy Ôn Việt quay đầu quát lớn, đôi mắt đỏ ngầu đến rợn người, bên trong bốc cháy thứ ngọn lửa ta không sao hiểu nổi.

Ta nhìn sang bên cạnh, không thấy Triệu Cảnh An đâu.

Quay đầu lại, mới phát hiện chẳng biết từ lúc nào, hắn đã đứng cách chúng ta vài bước.

Gương mặt nghiêng của hắn giữa đám người hỗn loạn lại bình thản khác thường, thậm chí có phần lạnh nhạt.

Hắn không động, không nói một lời, xoay người, lặng lẽ rời khỏi dòng người cuồn cuộn.

Nhẹ nhàng tựa như một chiếc lá rơi.

Mà chẳng biết từ khi nào, chiếc lá xanh của ngày xuân ấy đã rơi xuống vai ta, nặng nề, trĩu xuống, thấm ra một nỗi bi th /ương.

Tim ta cũng theo đó mà lạnh đi.

Sau này ở học đường, những lời xì xào cùng suy đoán đ /ộc địa như dây đ /ộc lan, bò kín từng góc tường.

Ta cùng người khác ẩu đả, búi tóc rối tung, ngẩng đầu lại thấy Triệu Cảnh An đoan tọa một bên, mày mắt ôn nhu như cũ, thong thả vuốt lại mép trang sách của mình.

Cho đến khi ta bị đánh ngã xuống đất, hắn mới chậm rãi bước tới, giọng trong trẻo mà từng chữ như dao: “Tề Uyển, chớ còn chấp mê. Sai rồi chính là sai rồi, đó là món nợ Ôn gia hắn phải gánh.”

Hắn thay ta tạ lỗi trước mọi người, tư thái nhã nhặn, không một chỗ nào có thể chê trách.

Khoảnh khắc ấy, vị lạnh buốt nơi lồng ngực ta còn thấu x /ương hơn cả mũi tên đang cắm trên vai hôm nay.

Mà Ôn Việt, rốt cuộc đã gánh hết mọi tội lỗi mà chiếc lá rơi kia mang xuống.

Từ sau ngày đó, Ôn phu nhân t /ự vẫn, Ôn phủ trong một ngày sụp đổ tan tác.

Tòa trạch đệ rộng lớn chỉ còn lại một mình Ôn Việt.

Hắn dầm mưa xuân quỳ trước tiền triều suốt ba ngày.

Ta chống ô đi xem hắn, nhưng dường như hắn cũng đã mất đi ký ức, chiếc ô giấy dầu ta nghiêng về phía hắn bị hắn hất rơi xuống đất.

Ta ngơ ngác đứng giữa mưa, không phân rõ đâu là nước mắt, đâu là cay.o/t nước mưa, chỉ thấy mặn chát.

Cuối cùng phụ thân mang ta về.

Vì dầm mưa nhiễm hàn khí, ta bị nhốt trong phủ tĩnh dưỡng hai ngày.

Hai ngày sau, chỉ nghe tin hắn cuối cùng đã nhận được chiếu chỉ xuất chinh Bắc Sóc.

Ta khẽ thở ra một hơi, nhớ đến gương mặt tái nhợt trong mưa ấy, tim lại thắt lại.

Nha hoàn thân cận đến bẩm báo, hôm nay thiếu tướng quân Ôn phủ xuất chinh, tóc ta còn chưa kịp chải xong đã lao thẳng về phía cổng thành.

Hôm ấy, vừa đến Trường An nhai, chỉ thấy cổng thành Thịnh Kinh trước mặt hắn chậm rãi mở ra, rồi phía sau hắn nặng nề khép lại.

Thiếu niên mười bốn tuổi toàn thân ướt đẫm, đơn kỵ hướng bắc, cả thành lặng ngắt như tờ.

Đèn kéo quân trong ký ức cuối cùng hóa thành sắc hồng non nớt, đó là mùa xuân sớm hơn nữa, dưới gốc đào trong sân Ôn gia.

Ba bóng dáng nhỏ bé học theo thoại bản mà kết nghĩa.

Chúng ta buộc sợi dây đỏ tự bện vào cổ tay, đồng thanh nói rằng: “Nghĩa vườn đào, sinh t /ử không phụ. Mũi tên của chúng ta, vĩnh viễn không bao giờ chĩa vào nhau.”

Chúng ta nhìn nhau, cười sảng khoái.

Sau này, ta đem sợi dây đỏ ấy đặt vào túi hương bên người, mang theo đến tận hôm nay.

2

Ý thức của ta chậm rãi chìm xuống, như rơi vào một vực sâu không đáy.

Nhưng ngay sau đó, một loạt động tác thô bạo kéo giật ta trở lại nhân gian.

Cơn đau ở bả vai bỗng bùng lên dữ dội, giống như có thứ gì đó đang x /é toạc da thịt.

Ta gắng sức mở mắt.

Trước mặt lại là một gương mặt xa lạ, đen sạm vì gió sương.

Thấy ta tỉnh lại, người kia lập tức nặn ra một nụ cười lấy lòng, cúi người nói:

“Quận chúa cuối cùng cũng tỉnh rồi! Tiểu nhân là cữu phụ của tiểu thư Yên Nhiên, họ Vương.”

“Hôm qua nửa đêm, tiểu nhân nhận được thư cấp báo của tiểu thư Yên Nhiên, dặn tiểu nhân đến khu vực này tìm Quận chúa, trông nom cẩn thận và phải hết sức trợ giúp người.”

“Tiểu nhân nghĩ đoạn đường này sơn phỉ hoành hành, đường núi lại hiểm trở, e quận chúa gặp chuyện ngoài ý muốn, nên đã đến chờ từ sớm.”

“Tiểu nhân tìm quanh đây suốt cả ngày vẫn không thấy tung tích quận chúa, trong lòng mới sinh nghi, nghĩ liệu quận chúa có phải đã rơi xuống hố săn thú hay không.”

“Không ngờ ông trời thật sự có mắt, cuối cùng cũng để tiểu nhân tìm được ngài!”

Cữu phụ của Yên Nhiên?

Ta phục (nằm úp) trên tấm lưng đẫm mồ hôi của hắn, thần trí lại bị kéo trở về đêm trước lúc lên đường.

Yên Nhiên là muội muội cùng cha khác mẹ của ta, cũng là một trong số ít người trong Tề vương phủ thân cận với ta.

Thuở nhỏ, nàng luôn theo sau ta. Ta cùng Ôn Việt, Triệu Cảnh An ra ngoài mò cá bắt tôm, nàng chỉ đứng ngoan ngoãn trước cổng, đôi mắt sáng long lanh nhìn ta:

“Yên Nhiên đợi tỷ tỷ bắt cá lớn trở về.”

Nếu ta vì phạm lỗi mà bị phụ thân trách phạt, nàng cũng sẽ lặng lẽ chạy đến phòng ta, bắt chước nét bút của ta, chép lại từng quyển kinh thư cổ văn chất cao như núi:

“Tỷ tỷ đừng giận, Yên Nhiên giúp tỷ chép.”

Những dòng ấm áp ấy cũng trở thành một trong số ít hơi ấm mà ta cảm nhận được trong Tề vương phủ.

Đêm trước lúc lên đường, nàng đã đến phòng ta.

Giữa ta và nàng hiếm khi có bí mật, bao gồm cả sự bất mãn của ta đối với mối hôn sự này.

Khi giúp ta thu xếp hành trang, nàng quả thật từng nhắc đến một nhà thân thích xa ở Bắc cảnh, còn nhét cho ta một miếng ngọc bội làm tín vật.

Nghĩ đi nghĩ lại, quả thật chỉ có nàng là lo liệu chu toàn mọi chuyện.

Sự đề phòng trong đầu ta buông lỏng đi một nửa.

Ta lại lặng lẽ quan sát người đàn ông trước mắt.

Hắn mặc áo vải thô, bên hông còn giắt một lưỡi liềm cũ dùng để cắt cỏ, cán gỗ đã mòn nhẵn, rõ ràng là dấu vết của người quanh năm lao động.

Sự cảnh giác trong lòng ta dần dịu lại, nhưng vẫn giữ lại vài phần nghi hoặc.

Ta không tiếp lời, vẫn giữ bộ dạng suy yếu, mặc cho hắn cõng đi.

Đầu ngón tay ta khẽ cuộn lại, cảm nhận đường nét lạnh lẽo của cây trâm bạch ngọc Ôn Việt tặng nằm trong túi kín nơi ống tay áo.

Chỉ mong mọi trùng hợp đều thật sự chỉ là trùng hợp.

Ta được đặt lên chiếc giường đất trong một căn nông xá đơn sơ.

Vương cữu mẫu là một phụ nhân nhanh nhẹn, gương mặt chất phác.

Bà vừa thấy mũi tên cắm trên vai ta liền hoảng hốt đến suýt rơi nước mắt:

“Trời đất ơi… vết thương nặng thế này… cô nương cố nhịn chút, thảo dược của ta tuy không bằng trong thành, nhưng cầm m /áu giảm đau thì vẫn được.”

Bà nhẹ tay giúp ta xử lý vết thương, sau đó đắp thảo dược lên.

Còn Vương cữu phụ thì ngồi xổm trước cửa, táp táp rít thuốc lào, thỉnh thoảng quay đầu nhìn vào:

“Quận chúa phúc lớn mệnh lớn, gặp được chúng ta cũng là duyên. Ngài cứ yên tâm dưỡng thương, đợi vết thương lành rồi, chúng ta sẽ nghĩ cách đưa ngài đến nơi ngài muốn đi.”

Sự quan tâm của họ thô ráp mà trực tiếp, mang theo chút lấy lòng của dân thường đối với hoàng thân quý tộc.

Ta cũng không tìm ra quá nhiều sơ hở.

Trong cơn mơ hồ, ta nghĩ rằng có lẽ thật sự mạng ta chưa đến số tận.

Đêm ấy, ta phát sốt cao.

Trong cơn mê man, chỉ cảm thấy Vương cữu mẫu hết lần này đến lần khác dùng nước lạnh lau trán cho ta, còn nghe thấy Vương cữu phụ nửa đêm vẫn lên hậu sơn tìm thảo dược hợp chứng cho ta.

Chút nghi ngờ cuối cùng trong lòng ta, sau ba ngày được chăm sóc tận tình, gần như đã tan biến sạch.

Thậm chí ta còn sinh ra vài phần áy náy, áy náy vì bản thân đã từng hoài nghi dụng tâm của Yên Nhiên.

Cho đến đêm thứ tư.

Cơn sốt đã lui, nửa đêm mơ hồ tỉnh dậy, ta chợt nghe thấy bên gian phòng kế vang lên tiếng cãi vã bị cố ý hạ thấp.

“Không thể kéo dài thêm nữa!”

Đó là giọng của Vương cữu mẫu, mang theo sự nôn nóng và tàn nhẫn chưa từng có, hoàn toàn khác với vẻ chất phác ban ngày.

“Nhỏ tiếng một chút! … Ta biết chứ, nhưng mấy ngày nay nàng sốt mê man mà vẫn cảm tạ chúng ta… trong lòng ta thật sự không dễ chịu.”

“Không dễ chịu? Ngươi quên trong thư Tình Vũ đã nói gì rồi sao? ‘Nhất định phải xử lý sạch sẽ, không để lại hậu hoạn.’ Nếu để nàng thật sự sống mà đến được Bắc Sóc, cả nhà chúng ta, thậm chí tiền đồ của Yên Nhiên trong vương phủ cũng tiêu tan hết! Còn số tiền kia, ngươi không muốn nữa sao? Đủ cho con trai chúng ta cưới vợ rồi!”

“Thế còn người ở cái kỹ viện kia…”

“Đã tìm xong rồi, hẹn với Nguyệt nương tử đúng giờ Tý đến nhận người. Nói cho cùng nàng còn phải cảm tạ chúng ta đấy. Khổ cực lắm mới kéo được nàng từ tay Diêm Vương trở về, giờ còn giữ lại cho nàng một cái m /ạng.”

“Haiz… nhưng nàng dù sao cũng là…”

“Là cái gì? Là quý nhân sao? Quý nhân lại càng phải ch /ết! Nàng sống thì Yên Nhiên tiểu thư mãi mãi chỉ là thứ xuất, mãi mãi bị nàng đè đầu! Lần này chúng ta giúp Yên Nhiên tiểu thư, sau này mới có ngày tốt! Thuốc đâu? Bảo ngươi bỏ vào thang thuốc tối nay, đã bỏ chưa?”

“Bỏ… bỏ rồi… giờ chắc đã ngủ m /ê rồi…”

Âm thanh dần hạ thấp, hóa thành những tiếng sột soạt, tựa như đang chuẩn bị dây thừng.

Ta cứng đờ trên giường đất, toàn thân như bị đông cứng, m /áu trong người dường như cũng ngưng chảy.

Thì ra miếng ngọc bội kia không phải sinh lộ, mà là dấu hiệu đoạt m /ạng.

Thì ra những ánh mắt dịu dàng ấy chẳng qua chỉ nhìn xuyên qua ta để thấy địa vị cao sang phía sau.

Thì ra trong những danh môn thế gia, tình tỷ muội lại là thứ giả dối nhất.

Thì ra tất cả… chỉ là tính kế.

Đạo lý này ta đâu phải không hiểu, những ma ma bên cạnh từng nhắc nhở.

Chỉ là ta ngu dại, vẫn lựa chọn tin tưởng, ngu dại khát cầu một chút chân tình.

Đến nước này nghĩ lại, việc Triệu Cảnh An xuất hiện khi ấy, e rằng cũng là vì nàng đã sớm ngả về phía hắn mà thôi.

Nước mắt lặng lẽ lăn xuống, nóng đến đáng sợ.

Nhưng lúc này ý thức đã bắt đầu rời rạc, dược lực bắt đầu phát tác…

Ta lập tức rút cây trâm ngọc ra, mạnh tay đâm vào đầu ngón tay.

M /áu bật ra, cơn đau nhói tận tim đổi lại cho ta một tia thanh tỉnh.

Lúc này có đau khổ thêm cũng vô ích.

Nhân lúc đôi phu thê kia còn đang tính toán trong phòng, ta nghiến răng chống người dậy, chộp lấy chiếc đèn dầu lờ mờ bên mép giường đất, ném thẳng vào đống rơm khô.

Đốm lửa lập tức bùng lên.

“Ầm…”

Ngọn lửa trong nháy mắt bốc cao, khói đặc cuồn cuộn tràn ra. Trong nhà lập tức vang lên những tiếng la hoảng cùng cơn ho sặc sụa.

“Ch /áy rồi! Mau lên!”

“Con nha đầu kia đâu?!”

Ta che kín miệng mũi, nhân lúc hỗn loạn, loạng choạng lao ra khỏi nông xá, chạy thẳng vào khu rừng tối đen phía trước.

Ta gần như không nhìn thấy đường, chỉ có thể dựa vào bản năng mà chạy về phía ngược lại với căn nhà.

Bước cao bước thấp, lao đi như phát điên.

Nhưng gió đêm thổi tới, dược lực cùng sự suy yếu vì mất m /áu đồng loạt dâng lên, ý thức chao đảo.

Một bước… hai bước… ba bước…

Hai chân hoàn toàn mềm nhũn.

Trong khoảnh khắc ngã xuống, ta không đập xuống đất như dự liệu, mà rơi vào một vòng tay rộng lớn mang theo hơi lạnh của sương đêm, quen thuộc đến lạ.

Có mùi gỗ tùng, thoang thoảng, hòa lẫn với mùi m /áu tanh và gió cát.

“Tề Uyển.”

Giọng nói ấy khàn khàn như vừa bị sỏi đá mài qua, lại khiến trái tim ta bỗng thắt lại.

Ta muốn mở mắt, muốn nhìn rõ gương mặt hắn, nhưng mí mắt nặng như chì.

Ta chỉ có thể dốc hết sức, nắm chặt vạt áo trước ngực hắn, tựa như nắm lấy một khúc gỗ trôi giữa biển.

“Ôn… Việt…”

Ta nghe thấy giọng mình vỡ vụn như tiếng mộng mị.

“Ta đây.”

Cánh tay hắn siết chặt hơn một chút, ôm cả người ta vào lòng, bàn tay áp lên vầng trán nóng rực của ta.

Giọng hắn hạ rất thấp, như sợ làm kinh động điều gì.

“Không sao rồi.”

Trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào giấc ngủ, ta cảm nhận được hắn vững vàng bế ta lên, bước chân cực nhanh xuyên qua màn đêm.

Gió lướt qua bên tai, nhịp tim của hắn truyền qua lớp áo, từng nhịp, từng nhịp, nặng nề mà vững vàng.

Ta bỗng nhiên có chút muốn khóc.

 

Chương tiếp
Loading...