BẮC SÓC CÓ TRĂNG

Chương 2



Nhưng cũng không dám mở mắt nữa.

Chỉ sợ tất cả những điều này… chỉ là một giấc mộng của ta.

Khi tỉnh lại lần nữa, dưới thân là lớp chăn đệm mềm mại, trong không khí phảng phất mùi thảo dược nhàn nhạt cùng mùi khói bếp.

Nhìn qua cửa sổ, trước mắt là xà nhà thấp và bức tường đất thô ráp.

Ngoài cửa sổ vang lên tiếng gà gáy cùng tiếng cười nói của phụ nhân.

Ánh mặt trời nghiêng nghiêng chiếu vào từ cửa sổ, ánh vàng trải đều thành từng ô vuông.

Có người đẩy cửa bước vào.

Là một thiếu niên mặt tròn, chừng mười sáu mười bảy tuổi, da ngăm đen, tay bưng một bát cháo nóng hổi.

Thấy ta tỉnh lại, mắt hắn sáng lên, nhe răng cười nói:

“Ôi chao, cô nương cuối cùng cũng tỉnh rồi! Nương ta bảo cô đã hôn mê hai ngày, nếu còn không tỉnh thì ta phải đi mời bà đồng tới rồi!”

“…Ngươi là ai?”

Ta chống người muốn ngồi dậy, nhưng vết thương trên vai lập tức truyền đến cơn đau như bị xé toạc.

“Đừng động đừng động!”

Hắn vội vàng đặt bát cháo xuống, luống cuống ấn ta lại.

“Ta tên Nhị Hổ Tử! Ta gặp cô nương ở sườn núi phía sau. Lúc ấy cô nằm đó không nhúc nhích, toàn thân đầy m /áu, dọa ta sợ muốn ch /ết!”

Sườn núi phía sau.

Ta khẽ nhíu mày.

“Là… chỉ một mình ngươi phát hiện ra ta?”

Ánh mắt Nhị Hổ Tử khẽ chớp, hắn gãi đầu cười nói:

“Đúng vậy. Ta lên núi sau đặt bẫy thỏ, kết quả thỏ không bắt được, lại nhặt được một người sống lớn thế này!”

Nói đến đây, ánh mắt hắn thoáng dao động, liếc nhanh ra ngoài cửa một cái.

Ta không nói gì, cúi đầu uống cháo.

Ta uống rất chậm, nhưng khóe mắt vẫn luôn quan sát hắn.

Hắn ngồi xổm trước cửa, chống cằm nhìn ta, trong ánh mắt có tò mò, có dò xét, còn có một thứ… cẩn trọng khó nói.

“Đây là đâu?” ta hỏi.

“Đây là thôn quân doanh của Bắc Sóc.”

Trong lòng ta lập tức dâng lên vô số nghi ngờ.

Đêm qua ta còn ở ngoài thành Bắc Sóc, sao có thể chỉ trong một đêm, chạy vào được trong địa phận Bắc Sóc.

“Thôn quân doanh? Ngươi vẫn sống ở đây sao?” ta ngẩng đầu hỏi.

“Đúng vậy! Ta sống cùng nương ta. Cha ta với đại ca đều đang đánh trận ở tiền tuyến. Ta thì giúp trong thôn làm việc vặt, thỉnh thoảng lại đến doanh trại đưa lương thảo.”

“Doanh trại?”

Hắn lập tức hứng khởi, ưỡn thẳng lưng:

“Đúng! Doanh trại của Ôn tướng quân! Ta nói cho cô nghe, tướng quân của chúng ta lợi hại lắm, đánh trận chưa từng thua, lại còn đối xử với bọn lính chúng ta rất tốt…”

Ta lắng nghe hắn nói đến hăng say, vẻ mặt hớn hở.

Nhưng ta lại để ý, mỗi khi hắn nhắc đến ba chữ “Ôn tướng quân”, trong giọng nói liền lộ ra một thứ thân cận khác thường.

Đợi hắn thao thao nói xong, ta thuận miệng hỏi một câu:

“Ngươi thường xuyên gặp tướng quân của các ngươi sao?”

Nhị Hổ Tử gãi đầu.

“Cũng… cũng không phải thường xuyên… chỉ là lúc đi đưa lương thảo thì có thể đứng xa xa nhìn thấy một lần…”

Khi nói câu ấy, hắn lại liếc nhanh ra ngoài cửa một cái.

Ta hạ mắt, không hỏi thêm nữa.

Đến lúc chạng vạng, mẹ của Nhị Hổ Tử trở về.

Đó là một phụ nhân khoảng năm mươi tuổi, tóc mai đã điểm sương, tay chân lanh lẹ.

Vừa bước vào cửa, bà đã vội vàng đi đến bên giường đất, nắm lấy tay ta nhìn từ trên xuống dưới, khóe mắt hơi đỏ:

“Phật Tổ phù hộ, cuối cùng cũng tỉnh rồi. Cô nương hôn mê hai ngày, trong lòng ta cứ thấp thỏm không yên, chỉ sợ cô có chuyện gì bất trắc.”

“Đa tạ đại nương.” Ta khẽ nói.

“Khách sáo gì.”

Bà vỗ vỗ tay ta rồi quay sang bếp bận rộn.

“Cô cứ nằm nghỉ đi, đại nương hầm con gà cho cô bồi bổ. Nhị Hổ Tử! Ra sau vườn bắt con gà mái già vào đây!”

Đêm xuống, ta nằm trên chiếc giường đất ấm nóng.

Qua bức tường đất mỏng, nghe thấy tiếng đại nương và Nhị Hổ Tử nói chuyện khẽ khàng.

Ban đầu chỉ là vài câu chuyện nhà tầm thường.

Sau đó giọng đại nương bỗng hạ thấp hơn mấy phần:

“Hổ Tử, nói thật với mẹ đi. Cô nương kia… có phải con quen biết không?”

“Không… không có!”

Giọng Nhị Hổ Tử hơi hoảng.

“Con chỉ là nhặt được nàng thôi, thấy nàng đáng thương…”

“Đừng lừa mẹ.”

Đại nương hừ một tiếng.

“Sáng sớm nay con từ bên ngoài trở về, mang theo cô nương ấy, còn cuống cuồng lục ra chai kim sang dược kia. Đó là lần trước con hộ tống lương thảo lập công, tướng quân thưởng cho. Con coi như bảo bối, giấu kỹ lắm, mẹ đụng vào một cái cũng không cho. Thế mà hôm nay, một câu cũng không nói đã đem dùng cho cô nương ấy?”

Nhị Hổ Tử không đáp.

“Còn nữa,”

Giọng đại nương lại hạ thấp.

“Ban ngày con từ doanh trại đưa lương về, sắc mặt đã không đúng rồi. Mẹ hỏi con sao thế, con bảo không có gì. Nhưng lúc ngủ trưa con nói mớ, lật qua lật lại chỉ một câu ‘tướng quân yên tâm’. Yên tâm chuyện gì?”

Một khoảng im lặng kéo dài.

Ta nín thở lắng nghe.

Một lúc lâu sau, Nhị Hổ Tử mới ủ rũ mở miệng:

“Mẹ… mẹ đừng hỏi nữa. Dù sao… con không thể nói.”

“Được rồi, mẹ không hỏi.”

Đại nương thở dài.

“Mẹ chỉ lo cho con thôi, đừng dính vào chuyện không nên dính.”

“Không đâu mẹ, con biết chừng mực.”

“Cô nương kia… quan trọng lắm sao?”

“Quan trọng.”

Nhị Hổ Tử trả lời rất nhanh.

Rồi như nhận ra mình lỡ lời, giọng lập tức nghẹn lại.

“Con… con ý là… nàng bị thương nặng như vậy, đương nhiên là quan trọng…”

Đại nương không hỏi thêm nữa, chỉ khẽ “chậc” một tiếng.

Trong phòng dần yên tĩnh.

Ta nằm trong bóng tối, nhìn lên xà nhà trên đầu, khóe môi khẽ cong lên.

Kim sang dược. Tướng quân ban thưởng. Nói mớ. Nhị Hổ Tử.

Ôn Việt, hắn quả thật là…ca/yo.t

Hai ngày sau, ta đã có thể xuống đất đi lại.

Vết thương kết một lớp vảy mỏng, tuy cử động vẫn hơi đau, nhưng đã không còn đáng ngại.

Chiều hôm ấy, ta ngồi phơi nắng trong sân.

Nhị Hổ Tử ngồi xổm bên cạnh bóc tỏi.

Hắn bóc rất chăm chú, lớp vỏ tỏi bị bóc vụn ra từng mảnh nhỏ, rơi vương đầy đất.

“Nhị Hổ Tử.” Ta bỗng mở miệng gọi.

“Ừ?” Hắn ngẩng đầu lên, trong mắt là một khoảng trong veo.

“Bình kim sang dược kia là của ngươi sao?”

Tay hắn run lên, múi tỏi suýt rơi xuống đất.

“Hả? À… đúng, của ta! Lúc ta lập công, tướng quân ban thưởng. Ta vẫn tiếc, chưa nỡ dùng!”

“Vậy sao ngươi lại đem dùng cho ta?”

“Bởi… bởi vì cô bị thương nặng mà!”

Hắn nói rất đương nhiên, nhưng ánh mắt lại bắt đầu lảng đi.

Ta cười cười, không hỏi thêm nữa.

Một lát sau, hắn lại lên tiếng, giọng nhỏ như tiếng muỗi vo ve:

“Cái đó… cô nương, cô… cô có phải quen biết tướng quân của bọn ta không?”

Ta ngẩng mắt nhìn hắn.

Hắn bị ta nhìn đến mức bối rối, vội xua tay.

“Ta chỉ hỏi bừa thôi! Hỏi bừa thôi! Nếu cô nương không muốn nói thì thôi!”

“Có quen.” Ta nói.

Nhị Hổ Tử sững người, miệng hé ra rồi lại khép lại.

“Từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau.” Ta nói thêm.

Mắt Nhị Hổ Tử lập tức sáng lên, rồi lại cố ép xuống, giả vờ như không có chuyện gì, tiếp tục cúi đầu bóc tỏi.

Nhưng tay hắn rõ ràng run hơn trước, vỏ tỏi rơi vung vãi khắp nơi.

“Vậy… vậy cô nương đến đây là…”

Hắn nghẹn hồi lâu vẫn không nén nổi câu hỏi.

“Đến tìm hắn, đòi một món tình nợ.”

Nhị Hổ Tử “ồ” một tiếng, cúi đầu xuống, vành tai đỏ bừng như sắp nhỏ m/á/u.

Một lát sau, hắn bỗng đứng bật dậy, ném đống tỏi xuống đất.

“Ta… ta đi cho gà ăn!”

Nói xong liền chạy mất.

Ta nhìn theo bóng lưng hắn hoảng hốt bỏ chạy, không nhịn được bật cười.

Tên tiểu tử ngốc này.

Đêm đó, ta ngủ không sâu.

Có lẽ vì đổi chỗ ở, cũng có lẽ vì trong lòng vẫn còn treo lơ lửng điều gì đó.

Giữa lúc nửa mê nửa tỉnh, ta bỗng nghe thấy tiếng bước chân cực khẽ.

Âm thanh nhẹ như lá rơi quệt qua mặt đất.

Nếu không phải từ nhỏ ta luyện võ, thính lực nhạy hơn người thường, e rằng căn bản sẽ không phát hiện ra.

Bước chân dừng lại trước cửa, không tiến thêm nữa.

Ta không mở mắt.

Hơi thở vẫn giữ nhịp điệu của người đang ngủ say, nhưng tim lại đột nhiên thắt lại.

Bàn tay trong chăn lặng lẽ siết chặt cây trâm bạch ngọc.

Cửa bị đẩy mở một khe nhỏ.

Ánh trăng rò vào, trải trên mặt đất một lớp sương bạc mỏng.

Có người đứng ở cửa.

Ánh nhìn ấy rơi trên người ta, rất nhẹ, rất chậm, như sợ làm kinh động điều gì.

Ta cảm nhận được hắn đang nhìn ta.

Rất lâu.

Lâu đến mức ta gần như không nhịn được muốn mở mắt.

Sau đó ta nghe thấy một tiếng thở dài cực khẽ.

Nhẹ như gió lướt qua đầu ngọn cỏ.

Bước chân lại động.

Không phải tiến vào, mà là lùi ra sau.

Cửa khép lại.

Ánh trăng bị thu dần từng chút một, cuối cùng chỉ còn lại một vệt mỏng, rồi hoàn toàn biến mất.

Tiếng bước chân dần xa.

Ta mở mắt ra, nhìn cánh cửa đóng kín kia.

Dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng ta đã ngửi thấy.

Trong không khí còn vương lại một mùi gỗ tùng rất nhạt, hòa với vị gió cát, cùng một chút mùi thảo dược lạ mà ta chưa từng ngửi qua.

Là hắn.

Hắn đã đến.

Đứng đó rất lâu, nhưng lại không bước vào.

Ta trở mình, vùi mặt vào gối.

Khóe môi lại cong lên.

Tên ngốc.

3

Sáng sớm hôm sau, ta đẩy cửa bước ra ngoài.

Trong sân, Nhị Hổ Tử đang ngồi xổm cho gà ăn.

Nghe thấy động tĩnh, hắn quay đầu lại, ánh mắt lướt rất nhanh qua người ta, rồi lập tức dời đi.

“Cái đó…”

Hắn gãi đầu.

“Cô nương tối qua ngủ có ngon không?”

“Rất tốt.” Ta đáp.

“Vậy là tốt rồi, tốt rồi.”

Hắn cúi đầu tiếp tục cho gà ăn, vành tai hơi đỏ.

Ta không nói gì, ánh mắt lướt qua bức tường thấp nơi góc sân.

Mấy bụi cỏ dại sát tường bị giẫm rạp xuống vài cây.

Dấu vết rất mới, giống như đã có người đứng ở đó rất lâu.

Ta bước tới, ngồi xuống, vén mấy bụi cỏ ấy ra.

Trên lớp đất có một dấu chân rất nông.

Mũi giày hướng thẳng về phía căn nhà.

Sau lưng, Nhị Hổ Tử vẫn đang cho gà ăn, miệng lẩm bẩm điều gì đó.

Âm thanh càng lúc càng lớn, giống như đang cố che giấu điều gì.

Ta không quay đầu lại.

Chỉ nhẹ nhàng dựng lại mấy cọng cỏ bị giẫm rạp, rồi đứng dậy.

Ôn Việt.

Hắn đã đứng đó bao lâu?

4

Chiều hôm ấy, ta thay thuốc trong phòng.

Mẹ Nhị Hổ Tử rất khéo tay.

Bà vừa quấn băng vết thương cho ta vừa chuyện trò mấy câu chuyện nhà.

Nói một hồi, bà bỗng hạ giọng.

“Cô nương, đêm qua… trong phòng cô có người vào à?”

Tim ta khẽ động, nhưng sắc mặt vẫn bình thản.

“Không có.”

“Thế thì lạ thật.”

Bà nhíu mày.

“Sáng nay ta lên sau núi chặt củi, đi ngang qua góc sau cửa, dưới gốc cây hòe già thấy có dấu vó ngựa. Chỗ đó bình thường không ai cưỡi ngựa tới. Lại thấy cỏ bên tường phòng cô bị đạp gãy…”

Ta không nói gì.

“Ta nghĩ mãi, không biết nửa đêm ai lại chạy đến đây.”

Bà lắc đầu.

“Chắc là mắt ta hoa rồi.”

Ta cười cười, không tiếp lời.

Đêm ấy, ta không ngủ.

Ta tựa đầu giường đất, nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, lặng lẽ chờ đợi.

Chờ đến khi trăng lên giữa trời.

Chờ đến khi gió đêm thổi làm giấy cửa sổ khẽ sột soạt.

Chờ đến khi từ xa vang lên vài tiếng chó sủa.

Rồi ta lại nghe thấy tiếng bước chân ấy.

Rất nhẹ.

Rất chậm.

Lần này ta không giả vờ ngủ nữa.

Ta xuống khỏi giường đất, chân trần bước tới trước cửa.

Tay đặt lên cánh cửa gỗ, nín thở.

Bước chân dừng lại ngoài cửa.

Chỉ cách một cánh cửa gỗ mỏng.

Ta cảm nhận được hắn đứng ở đó.

Ngửi thấy mùi gỗ tùng nhàn nhạt trên người hắn.

Cũng nghe thấy hơi thở hắn cố nén xuống, khẽ đến mức gần như không thể nhận ra.

Ta đã muốn đẩy cửa ra biết bao.

Muốn lao vào lòng hắn.

Muốn hỏi vì sao hắn không đến gặp ta.

Vì sao không hồi âm thư của ta.

Vì sao đứng lâu như vậy mà vẫn không bước vào.

Nhưng tay ta đặt trên then cửa, cuối cùng vẫn không động.

Bởi ta biết.

Nếu hắn muốn vào, đã sớm vào rồi.

Hắn không vào.

Là vì hắn sợ liên lụy đến ta.

Hắn cho rằng mình là tội nhân.

Cho rằng ta không nên vì hắn mà chịu lời dị nghị.

Cho rằng ta nên trở về Thịnh Kinh, sống những ngày lụa là gấm vóc.

Chứ không phải đến nơi đất lạnh khắc nghiệt này cùng hắn chịu khổ.

Đồ ngốc.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...