BẮC SÓC CÓ TRĂNG

Chương 4



“Trên người ngươi …”

Ta đưa tay định chạm vào.

Hắn nắm lấy cổ tay ta, không cho ta động.

“Không sao.” Hắn nói.

Ta nhìn vào mắt hắn.

Trong đó có quá nhiều thứ cuộn trào, nhưng đều bị hắn ép xuống.

“Ôn Việt.”

“Ừ?”

“Vì sao người Đột Quyết lại nhận ra ta?”

Hắn im lặng rất lâu.

“Bọn chúng đang tìm nàng.”

Hắn khẽ nói.

“Bên Thịnh Kinh có người tung tin, nói nàng đã tới Bắc Sóc. Chỉ cần bắt được nàng, sẽ lấy được bản đồ phòng thủ của Thịnh Kinh.”

Tim ta chùng xuống.

Yên Nhiên.

Hoặc Triệu Cảnh An.

Hoặc cả hai đã liên thủ.

“Cho nên ngươi mới tới nhanh như vậy.”

Ta nhìn hắn.

“Ngươi vẫn luôn âm thầm theo sau đội vận lương?”

Hắn quay mặt đi.

Nhưng vành tai lại đỏ lên trong thoáng chốc.

Trong lòng ta bỗng dâng lên một dòng ấm áp.

Đúng lúc ấy, từ xa truyền đến một tràng âm thanh ồn ào.

Là tiếng Đột Quyết.

Sắc mặt Ôn Việt biến đổi.

Hắn kéo ta trốn vào bụi cây bên cạnh.

Ba kỵ binh Đột Quyết từ trong rừng chui ra, vừa đi vừa chửi rủa điều gì đó.

Chúng không phát hiện ra chúng ta, chỉ dừng lại nghỉ ngay gần đó.

Ta nín thở lắng nghe.

Tiếng Đột Quyết ta không hiểu hết, nhưng vẫn nghe lọt vài từ rời rạc.

“…lão già năm đó… cứng đầu… ch /ế /t cũng không mở miệng…”

“…bản đồ phòng thủ Bắc Sóc… đại nhân ở Thịnh Kinh…”

“…tiếp tục bắt người… phải lấy được bản đồ phòng thủ Thịnh Kinh…”

Ta đột nhiên quay đầu nhìn Ôn Việt.

Cả người hắn cứng lại.

Ánh mắt ghim chặt vào ba tên Đột Quyết kia.

Sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ.

Lão già năm đó…

Bản đồ phòng thủ Bắc Sóc…

Đại nhân ở Thịnh Kinh…

Chúng đang nói về Ôn tướng quân.

Trận phục kích năm đó…

Là có người từ bên trong tiết lộ tin tức.

Mà kẻ ấy… là người ở Thịnh Kinh.

Ta nắm lấy tay hắn.

Lạnh ngắt.

Mấy tên Đột Quyết nói thêm vài câu rồi nhảy lên ngựa rời đi.

Rất lâu sau.

“Nghe thấy rồi.”

Hắn nói, giọng khàn khàn như cọ qua giấy ráp.

“Ta nghe thấy rồi.”

“Có người ở Thịnh Kinh…”

Hắn không nói hết.

Hầu kết khẽ chuyển động.

“Ta sẽ giúp ngươi tra ra.” Ta nói.

Hắn quay đầu nhìn ta.

“Ta đến Bắc Sóc, chính là vì việc này.”

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Ôn Việt, ngươi không phải một mình.”

Hắn nhìn ta rất lâu.

Sau đó đột nhiên kéo ta vào lòng.

Ôm rất chặt.

Chặt đến mức hơi đau.

“Tề Uyển.”

Hắn ghé sát tai ta, giọng rất thấp.

“Chuyện này, nàng đừng nhúng tay.”

Ta vùi mặt vào vai hắn.

Không nói gì.

Gió xuyên qua rừng cây.

Thổi tung vạt áo ướt đẫm của chúng ta.

Xa xa lại vang lên tiếng vó ngựa.

Không biết là quân truy đuổi hay là người của hắn.

Nhưng vào lúc này…

Đều không còn quan trọng nữa.

“Ngươi không nên tới.”

Đêm hôm ấy, trên đường hắn đưa ta về thôn, hắn hạ giọng nói. “Nhưng ta đã tới rồi.”

Ta nhìn hắn.

Hắn im lặng rất lâu.

Sau đó khẽ thở dài.

“Sau này đừng làm chuyện như vậy nữa.”

Hắn nói.

“Chuyện gì?”

“Những chuyện mạo hiểm. Đặt phục kích, kéo dài thời gian. Đó là việc binh lính của ta phải làm.”

Hắn dừng một chút rồi nói tiếp.

“Sau này nếu muốn gặp ta, cứ bảo Nhị Hổ Tử truyền lời là được.”

“Ta tuy không phải binh lính của ngươi.”

Ta nhìn hắn.

“Nhưng Ôn Việt, ta là người gì của ngươi?”

Hắn không trả lời.

Chỉ quay mặt đi.

Nhưng vành tai lại đỏ lên trong thoáng chốc.

Ta cong môi cười.

Tên ngốc này.

Sau lần đội vận lương gặp quân Đột Quyết hôm đó, trong lòng ta đã dần dần sinh ra một suy đoán.

Nhà họ Triệu không đơn giản.

Năm đó Ôn tướng quân gặp phục kích, bản đồ phòng thủ đã bị người trong nội bộ đưa ra ngoài.

Mà người có thể tiếp xúc với bản đồ phòng thủ Bắc Sóc, ngoài các tướng lĩnh trong quân, chỉ còn những đại thần trong triều nắm giữ cơ mật của Binh bộ.

Tể tướng họ Triệu, hiển nhiên là người ở Thịnh Kinh đáng bị nghi ngờ nhất.

Ông ta ở Thịnh Kinh từng bước thăng tiến, vững vàng giữ vị trí cao, môn sinh khắp triều đình.

Muốn lấy được bản đồ phòng thủ Bắc Sóc đối với ông ta không phải chuyện khó.

Nhưng tất cả những điều ấy vẫn chỉ là suy đoán.

Ta cần chứng cứ.

Trở về Thịnh Kinh.

Ý nghĩ ấy một khi đã nảy sinh, liền không cách nào ép xuống được nữa.

Nhưng nếu cứ thế trở về, tay trắng không bằng chứng, thì có thể điều tra ra điều gì?

7

Cũng từ lúc ấy, ta bắt đầu để ý đến một người trong thôn.

Thúc Thủy Ngưu.

Ông ta sống ở nhà bên cạnh Nhị Hổ Tử, chừng hơn ba mươi tuổi, là một người què.

Người trong thôn đều nói trước kia ông cũng từng là binh lính.

Sau này bị thương ở chân, liền ở lại thôn quân doanh làm vài việc lặt vặt.

Ông ít nói, gặp ai cũng chỉ cười khờ khạo, trông rất thật thà chất phác.

Dân trong thôn thương ông sống một mình, thường đem cho ông chút thức ăn.

Mẹ Nhị Hổ Tử cũng hay bảo ta bưng một bát canh nóng sang.

Nhưng ta luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Số lần ông sang nhà Nhị Hổ Tử dường như quá nhiều.

Lúc thì mượn muối.

Lúc thì trả bát.

Có lúc chẳng vì chuyện gì cả, chỉ ngồi xổm ở cổng sân phơi nắng.

Nhưng vị trí ông phơi nắng lại vừa khéo đối diện chính đường của nhà Nhị Hổ Tử.

Cũng chính là chỗ ta thường ngồi ngẩn người hoặc vá áo.

Ban đầu ta chỉ cho rằng đó là trùng hợp.

Nhưng sau này ta phát hiện ánh mắt ông luôn như có như không rơi trên người ta.

Chỉ cần ta ngẩng đầu lên, ông lập tức dời mắt đi, giả vờ nhìn trời, nhìn đất, nhìn đàn gà ở xa.

Sau vụ đội vận lương gặp nạn hôm đó, ta mới biết ông cũng có mặt trong đoàn.

Một người què, đi vận chuyển lương thực làm gì?

Ta bắt đầu lặng lẽ quan sát ông.

Hôm ấy, ta ngồi trong sân vá áo.

Ông vẫn như thường lệ ngồi xổm ở cổng phơi nắng.

Ta bỗng lên tiếng.

“Thúc Thủy Ngưu, trước kia ông tòng quân ở doanh nào?”

Ông sững lại một chút rồi cười.

“À… chỉ là bộ binh bình thường thôi, không có doanh trại gì đáng nói.”

“Vậy theo vị tướng quân nào?”

“Ôi, lâu quá rồi, không nhớ rõ nữa.”

Ta gật đầu, không hỏi thêm.

Đêm đó, ta gọi Nhị Hổ Tử vào phòng.

“Ta hỏi ngươi, Thủy Ngưu người này, ngươi hiểu hắn được bao nhiêu?”

Nhị Hổ Tử gãi đầu.

“Thì… thì người trong thôn ai cũng biết. Từ nhỏ ta đã gọi hắn là thúc Thủy Ngưu…”

“Hắn đến thôn từ khi nào?”

“Cha ta nói… chắc là lúc ta năm sáu tuổi. Khi đó chân hắn bị thương, từ tiền tuyến lui về, rồi ở lại đây.”

Ta tính nhẩm một chút.

Đó là chuyện chín năm trước.

Còn Ôn tướng quân gặp nạn, là bốn năm trước.

“Cái chân ấy của hắn bị thương thế nào?”

“Nghe nói lúc đánh trận bị ngựa giẫm phải.”

Nhị Hổ Tử gãi đầu.

“Cô nương, sao đột nhiên cô hỏi về hắn vậy?”

Ta nhìn hắn, hạ giọng.

“Ta nghi hắn có vấn đề.”

Nhị Hổ Tử tròn mắt.

“Mấy ngày này ngươi đừng nói ra ngoài. Giúp ta theo dõi hắn.”

“Xem hắn đi đâu, gặp những ai, lúc nào ra ngoài, lúc nào trở về, tất cả đều ghi nhớ lại.”

Nhị Hổ Tử gật đầu.

Dù mặt đầy vẻ ngơ ngác, hắn vẫn không hỏi thêm.

8

Ba ngày sau.

Mấy phụ nhân trong thôn tụ tập bên giếng giặt áo.

Ta cũng ở đó.

Thủy Ngưu như thường lệ ngồi xổm cách đó không xa phơi nắng.

Nhìn như đang nhắm mắt dưỡng thần, nhưng tai lại hơi nghiêng về phía chúng ta.

Ta cố ý nâng cao giọng.

“Ôi, các vị không biết đâu. Lúc ta rời Thịnh Kinh, ta có mang theo một món đồ rất quan trọng.”

Một đại nương bên cạnh tò mò hỏi.

“Đồ gì vậy?”

“Bảo vật liên quan đến sinh tử của Thịnh Kinh.”

Ta nói rất hờ hững.

“Cha ta sợ ta gặp chuyện trên đường, nên bảo ta giấu nó sát người. Nếu chẳng may gặp kẻ xấu, có khi còn cứu được một mạng.”

“Ôi trời, vậy phải cất kỹ mới được!”

“Yên tâm.”

Ta vỗ nhẹ lên ngực mình.

“Ta giấu kỹ lắm. Ngay trên người ta đây.”

Trong lúc nói chuyện, khóe mắt ta liếc thấy tai Thủy Ngưu khẽ động.

Đêm đó, ta gọi Nhị Hổ Tử vào phòng, thấp giọng dặn dò mấy câu.

Hắn nghe xong mặt tái đi, nhưng vẫn gật đầu thật mạnh.

9

Trời tối đen như mực, gió cao trăng lạnh.

Ta và Nhị Hổ Tử đều đã tắt đèn, nhưng không ai ngủ.

Hắn ngồi xổm phía sau cửa.

Ta ngồi bên giường đất, con dao găm nắm chặt trong tay, nín thở chờ đợi.

Tin tức hôm nay ta cố ý tung ra ngoài, nếu Thủy Ngưu thật sự có vấn đề, đêm nay nhất định sẽ có người tới.

Thời gian trôi từng chút một.

Ngoài sân chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả và vài tiếng chó sủa vọng từ xa.

Bỗng nhiên, ngoài viện vang lên những tiếng bước chân lộn xộn.

Không phải một người.

Là cả một nhóm.

Bọn chúng không xông vào ngay, mà dừng lại bên ngoài tường viện, thấp giọng nói với nhau mấy câu.

Ta nghe không hiểu.

Nhưng sắc mặt Nhị Hổ Tử lập tức biến đổi, giọng run run.

“Cô nương… là tiếng Đột Quyết.”

Tim ta bỗng siết lại.

Tiếng bước chân bắt đầu di chuyển.

Ta siết chặt con dao găm, liếc nhìn Nhị Hổ Tử một cái.

Lòng bàn tay hắn ướt đẫm mồ hôi, nhưng vẫn cắn răng gật đầu.

Cổng viện bị khẽ đẩy mở một khe nhỏ.

Ánh trăng lọt vào, chiếu ra mấy bóng đen.

Bọn chúng khom người, lặng lẽ mò vào sân, từng bước áp sát chính đường.

Chính là lúc này.

Ta vừa định đứng dậy.

Bỗng bên ngoài vang lên một tràng tiếng vó ngựa dồn dập.

Ngay sau đó là tiếng mũi tên xé gió lao tới.

“A!”

Một tiếng kêu thảm vang lên trong sân.

Rồi liên tiếp là những tiếng kêu thảm khác, tiếng binh khí va chạm, tiếng Đột Quyết hô hoán và chửi rủa.

Ta bật dậy, lao thẳng ra cửa.

Dưới ánh trăng, trong sân đã loạn thành một mảnh.

Bảy tám hắc y nhân đang bị một đội kỵ binh giáp đen vây đánh.

Ánh đao chớp loé, liên tiếp có người ngã xuống.

Người cầm đầu mặc một thân kình trang đen, thúc ngựa xông thẳng vào viện.

Trường thương trong tay quét ngang, hai hắc y nhân lập tức ngã gục xuống đất.

Ôn Việt.

Sao hắn lại tới đây?

Hắn ghìm cương ngựa, ánh mắt quét một vòng trong sân, chợt giơ tay.

Một viên sỏi từ đầu ngón tay hắn bắn ra, chuẩn xác đánh trúng sợi tơ mảnh như tơ nhện giăng phía trên khung cửa chính đường.

“Vút vút vút.”

Ba mũi tên ngắn từ trên mái hiên bắn xuống, ghim đúng vị trí vừa rồi bọn hắc y nhân đứng.

Ta hít mạnh một hơi lạnh.

Đó là cơ quan Nhị Hổ Tử đặt theo lời dặn của ta, vốn để chờ khi bọn hắc y nhân bước vào nhà mới kích hoạt.

Nhưng vừa rồi bọn chúng mới mò tới cửa, còn chưa kịp bước vào.

Vậy mà Ôn Việt đứng từ bên kia sân đã phát hiện ra sợi tơ ấy.

Hắn liếc nhìn ta một cái, không nói gì, rồi xoay người xuống ngựa, sải bước tiến vào viện.

Mấy hắc y nhân đã bị chế phục, bị ép quỳ xuống đất.

Trong đó có một kẻ ngẩng đầu lên.

Ánh trăng chiếu rõ gương mặt hắn.

Là Thủy Ngưu.

Mặt hắn đầy m /áu, ngẩng lên nhìn Ôn Việt, bỗng nhe răng cười.

Chương trước Chương tiếp
Loading...