Bách Điểu Triều Phượng Đồ
Chương 1
Ta tên là Kỷ Như Tự, thứ nữ của Kỷ gia ngành dệt ở Giang Nam.
Bọn họ đều nói, đích tỷ Kỷ Ngọc Dao là phượng hoàng trên trời, còn ta chỉ là bùn đất dưới mặt đất.
Nhưng bọn họ không biết, trong bùn có thể nở hoa, cũng có thể ch /ôn v /ùi người.
Chỉ vì kỹ nghệ thêu hai mặt của ta lấn át nàng, đích mẫu ban cho ta một bát thuốc c /âm, hủy hoại giọng nói của ta, rồi n /ém ta vào xưởng thêu trong hoàng cung, mặc cho tự sinh tự d /iệt.
Bà ta nói, kẻ c /âm mới là kẻ thích hợp nhất để làm thêu nữ suốt đời.
Bà ta nói đúng.
Trong những ngày không thể nói, mười ngón tay của ta chính là đ /ao, sợi tơ chính là k /iếm.
Ta đem tất cả o /án h /ận, tất cả u /ất ứ /c, từng mũi từng đường, toàn bộ thêu vào trong gấm vóc.
Cho đến yến thọ của Thái hậu, bức 《Bách Điểu Triều Phượng Đồ》 do ta thêu được dâng lên.
Khắp triều văn võ chỉ nhìn thấy bách điểu triều phượng.
Chỉ có Thái hậu nhìn ra, con họa mi không mấy bắt mắt trong đàn bách điểu kia, trong mắt cất giấu s /át ý như thế nào.
Sau đó, ta trở thành nghĩa nữ của Thái hậu, được Hoàng đế đích thân sắc phong làm Chiêu Hoa Công Chúa.
Khi ta ngồi trên kiệu tám người khiêng, trở về trước cổng nhà đã từng đuổi ta đi.
Đích mẫu và đích tỷ quỳ trên nền đất băng lạnh, nghênh đón thứ uy nghiêm do chính tay họ tạo ra, thứ uy nghiêm không thể cất lời…
1
Ta tên là Kỷ Như Tự.
Năm thứ ba vào cung, những ngón tay của ta đã không còn dáng vẻ ban đầu.
Đầu ngón đầy những l /ỗ kim li ti, vết cũ đóng vảy, vết mới lại chồng lên, giống như một lớp vỏ cây thô ráp.
Ma ma quản sự nói, đó là “tay thêu”, là phúc khí.
Ta nhìn đôi tay m /éo m /ó biến dạng trong chậu nước, chỉ muốn cười.
Đáng tiếc, ta không phát ra được âm thanh.
Cuống họng của ta, ba năm trước đã bị vị đích mẫu cao cao tại thượng kia, dùng một bát canh thuốc đen sì th /iêu h /ỏng.
“Một thứ nữ, cũng dám lấn át danh tiếng của Dao nhi ư?”
“Cả đời này, ngươi cứ ngoan ngoãn làm một ả thêu nương c /âm đ /iếc đi.”
Lời của bà ta, như mũi kim tẩm đ /ộc, ngày ngày đêm đêm đ /âm vào tim ta.
Bà ta cho rằng ném ta vào xưởng thêu nơi thâm cung này, ta sẽ chỉ có thể mục nát ở đây.
Bà ta không biết, đối với một thêu nương mà nói, tay còn hữu dụng hơn miệng.
Những ngày tháng ở xưởng thêu, là bị ng /âm trong nước đ /ắng.
Hàng chục cung nữ chen chúc trên một dãy giường lớn, trong không khí vĩnh viễn là mùi mồ hôi và mùi vụn chỉ thừa.
Mỗi ngày trời còn chưa sáng đã phải dậy, ngoài lúc ăn cơm, đôi tay không được phép ngừng lại.
Thêu hỏng một mũi, nhẹ thì bị m /ắng ch /ửi, nặng thì không có cơm ăn.
Bởi vì ta là kẻ c /âm, lại không có chỗ dựa, b /ắt n /ạt ta là thuận tay nhất.
Khung thêu của ta, thường xuyên bị người khác “vô tình” đụng đổ xuống đất.
Những sợi tơ vừa mới chải xong, chớp mắt đã rối thành một đám bòng bong.
Phần cơm lĩnh về, lúc nào cũng là đồ ô /i th /iu.
Ta chưa từng phản kháng.
Bọn họ m /ắng ta, ta cúi đầu, tiếp tục thêu.
Bọn họ c /ướp đồ của ta, ta nhìn họ, ánh mắt không hề lay động.
Bọn họ cho rằng ta chỉ là một kẻ gỗ không có tính khí, dần dần cũng mất hứng thú.
Không ai biết, ta đã ghi nhớ từng món nợ, dùng mũi kim, khắc sâu vào lòng.
Thứ bọn họ thêu, là hoa điểu ngư trùng, là uyên ương hí thủy.
Thứ ta thêu, là gương mặt méo mó của đích mẫu Lưu thị, là bộ mặt giả nhân giả nghĩa của đích tỷ Kỷ Ngọc Dao.
Ta đem da th /ịt, gân cốt, tâm can của bọn họ, từng mũi từng đường tháo rời ra, rồi lại khâu vá lại.
Mỗi khi hoàn thành một bức, ta liền đem nó đốt đi.
Trong ánh lửa, ta dường như nghe thấy tiếng bọn họ kêu gào thảm thiết.
Hôm nay, trong xưởng thêu tới một nhân vật lớn.
Là thái giám quản sự bên cạnh Thái hậu, Vương công công.
Ông ta bóp giọng, tuyên đọc ý chỉ của Thái hậu.
“Thái hậu sắp tới lục tuần đại thọ, muốn chế tác bức 《Bách Điểu Triều Phượng Đồ》 làm thọ lễ, ban thưởng trăm vàng.”
“Trên dưới xưởng thêu, ai cũng có thể dâng tay nghề.”
Cả xưởng thêu lập tức nổ tung.
Trăm vàng!
Số tiền ấy, đủ để một cung nữ sau khi xuất cung, cả đời áo cơm không lo.
Tất cả mọi người đều phát đ /iên.
Ánh mắt của ma ma quản sự Trương cô cô, dính chặt lên người đệ tử đắc ý nhất của bà ta là Lý Lan Nhi.
“Lan Nhi, Tô thêu của con là tốt nhất ở đây, cơ hội này, con nhất định phải nắm lấy.”
Lý Lan Nhi thẹn thùng gật đầu, vẻ đắc ý trong mắt căn bản không giấu được.
Không ai nhìn ta.
Một kẻ c /âm, thì có thể thêu ra hoa gì chứ?
Ánh mắt the thé của Vương công công quét một vòng trong đám người, cuối cùng, dừng lại trên người ta.
Ánh nhìn của ông ta, có chút kỳ quái.
“Ngươi, tên là gì?”
Ta không cách nào trả lời.
Trương cô cô vội vàng bước lên một bước, nở nụ cười lấy lòng.
“Bẩm công công, nàng ta tên là Kỷ Như Tự, là một kẻ c /âm.”
“Ồ? Kẻ c /âm sao?”
Lông mày của Vương công công nhướn lên một chút, không hỏi thêm nữa, xoay người rời đi.
Sau khi ông ta đi, Lý Lan Nhi bước tới trước mặt ta, ném một tấm giẻ lau bẩn thỉu xuống dưới chân ta.
“C /âm, lau sàn cho sạch.”
“Đừng để vận xui của ngươi, làm bẩn gấm vóc của ta.”
Xung quanh vang lên tiếng cười ầm ĩ.
Ta khom lưng xuống, nhặt tấm giẻ lau lên, từng chút từng chút lau bụi bẩn trên nền đất.
Không có ai nhìn thấy.
Móng tay của ta, đã gh /im sâu vào lòng bàn tay.
M /á0, từng giọt từng giọt, hòa lẫn vào dòng nước bẩn trên mặt đất.
《Bách Điểu Triều Phượng Đồ》 ư?
Hay cho một bức 《Bách Điểu Triều Phượng Đồ》.
Ta, Kỷ Như Tự, sẽ dùng chính đôi tay mà bọn họ khinh thường này, thêu nên một bức “bách điểu triều phượng” chân chính.
Ta muốn cho bọn họ biết, phượng hoàng, chưa chắc đều là loài biết cất tiếng hót.
Có những con phượng hoàng, chỉ biết ẩm m /á0.
Tin tức Thái hậu muốn bức 《Bách Điểu Triều Phượng Đồ》, như một hòn đá ném vào vũng nước ch /ếc trong xưởng thêu.
Ai ai cũng muốn trở thành con phượng hoàng được bách điểu triều bái kia.
Trương cô cô đem những tấm vải tốt nhất, những sợi tơ sáng nhất, tất cả đều phân cho Lý Lan Nhi.
Còn đặc biệt thu dọn cho nàng ta một gian phòng riêng, để nàng ta tĩnh tâm sáng tác.
Bây giờ Lý Lan Nhi đi đường, cằm gần như đã ngẩng lên tận trời.
Nàng ta nhìn thấy ta, mí mắt cũng lười nhấc lên, chỉ từ trong mũi hừ ra một tiếng cười lạnh.
Giống như trăm lượng hoàng kim kia, đã sớm trở thành vật trong túi của nàng ta.
Ta vẫn giống như trước kia.
Mỗi ngày dậy sớm nhất, ngủ muộn nhất.
Làm những việc b /ẩn th /ỉu và mệt nhọc nhất.
Ban ngày, ta thêu những việc mà xưởng giao xuống, những chiếc khăn tay, túi thơm giống nhau đến nhàm chán.
Buổi tối, đợi tất cả mọi người đều ngủ say.
Ta mới dám từ dưới gối, lôi bảo bối của mình ra.
Đó là một tấm gấm màu nguyệt bạch, là ta dùng tiền tháng tích góp suốt mấy tháng, nhờ một tiểu thái giám ra ngoài mua sắm lén mang vào.
Tơ chỉ, là ta từ những đầu chỉ bỏ đi, từng sợi từng sợi nhặt ra, rồi se lại.
Chúng dưới ánh nến, ánh lên thứ quang mang u ám.
Giống như những ý niệm không thể lộ ra ánh sáng trong lòng ta.
Bức 《Bách Điểu Triều Phượng Đồ》 của ta, hoàn toàn không giống với những gì bọn họ nghĩ.
Phượng hoàng của bọn họ, nhất định phải vàng son lộng lẫy, chiếm trọn vị trí trung tâm.
Phượng hoàng của ta, lại ẩn mình nơi góc khuất.
Thậm chí, nó căn bản không phải là phượng hoàng.
Con chim đầu tiên ta thêu, là chim họa mi.
Một con họa mi chẳng có gì nổi bật, trộn lẫn trong đàn bách điểu, không ai thèm nhìn thêm một lần.
Đây mới là “phượng” của ta.
Còn những con công, tiên hạc, gà gấm với bộ lông rực rỡ kia, đều không phải nhân vật chính.
Chúng, chỉ là vai phụ.
“Ôi chao, đây chẳng phải là vị tài nữ c /âm của chúng ta sao?”
Một giọng nói cay nghiệt vang lên sau lưng ta.
Là Lý Lan Nhi.
Không biết từ lúc nào nàng ta đã bước vào, phía sau còn theo mấy cung nữ ngày thường vẫn hay b /ắt n /ạt ta.
Ta lập tức đem món thêu trong tay giấu vào ngực.
“Giấu cái gì mà giấu?”
Lý Lan Nhi giật phắt lấy tấm vải trong tay ta.
Đó là món việc ban ngày ta làm, một chiếc túi thơm bình thường.
Nàng ta liếc mắt khinh miệt một cái, rồi ném xuống đất.
“Chỉ có chút bản sự này, cũng dám tranh thọ lễ của Thái hậu sao, đúng là mơ giữa ban ngày.”
“Kỷ Như Tự, ta khuyên ngươi nên an phận đi.”
“Hạng người như ngươi, chỉ xứng thêu giẻ lau cả đời.”
Nói xong, nàng ta nhấc chân lên, hung hăng giẫm xuống chiếc túi thơm kia.
Trên mặt gấm mới tinh, lập tức in thêm một dấu chân bẩn thỉu.
Ta nhìn dấu chân ấy, bàn tay buông thõng bên người, siết chặt đến ch /ếc lặng.
Bọn họ đi rồi.
Ta nhặt chiếc túi thơm lên, dùng khăn tay từng chút từng chút lau sạch vết bẩn phía trên.
Không lau sạch được nữa.
Giống như dấu ấn mà đích mẫu để lại trên người ta, thế nào cũng không thể xóa đi.
Ta không khóc.
Nước mắt là thứ rẻ mạt nhất trong chốn thâm cung này.
Ta chỉ trở về chỗ ngủ của mình, lấy lại tấm gấm màu nguyệt bạch kia.
Dưới ánh nến, ta dùng chỉ vàng, bắt đầu thêu đôi mắt của chim họa mi.
Một mũi kim hạ xuống, là nụ cười d /ữ t /ợn của đích mẫu.
Một mũi kim kéo về, là gương mặt giả dối của đích tỷ.
Lại một mũi nữa, là bộ dáng cao cao tại thượng vừa rồi của Lý Lan Nhi.
Ta đem tất cả những gương mặt ấy, đều thêu vào trong đôi mắt của con chim này.
Từ nay về sau, khi nó nhìn thế gian, trong mắt sẽ mang theo nỗi hận của ta.
Đêm đã khuya.
Tất cả mọi người đều ngủ rồi.
Ta nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân rất khẽ.
Một bóng người gầy nhỏ, từ khe cửa nhét vào một thứ gì đó, rồi nhanh chóng biến mất.
Ta bước tới, cúi xuống nhặt lên.
Là một gói giấy nhỏ.
Mở ra nhìn, bên trong là một bó chỉ vàng.
Sáng hơn gấp trăm lần so với số chỉ ta se lại từ đống đầu chỉ bỏ đi.
Trong gói giấy còn có một mảnh giấy nhỏ.
Trên đó chỉ có ba chữ.
“Sống tiếp đi.”
Nét chữ, thanh tú, nhưng mang theo một cỗ lực đạo.
Ta nhận ra nét chữ này.
Là của tiểu thái giám đứng bên cạnh Vương công công hôm ấy đến tuyên chỉ.
Hắn tên là Ngụy Tấn.
Ngày thường lúc nào cũng cúi đầu, chẳng có chút cảm giác tồn tại nào.
Vì sao hắn lại muốn giúp ta?
Ta cất bó chỉ vàng và mảnh giấy đi, trong lòng lạnh như băng.
Trong hoàng cung này, không có thiện ý vô duyên vô cớ.
Sau lòng tốt của hắn, nhất định giấu một cuộc giao dịch mà ta chưa nhìn thấu.
Nhưng không sao cả.
Chỉ cần có thể giúp ta báo thù, ta không quan tâm mình sẽ trở thành thứ gì.
Là quân cờ, hay là đ /ao, đều không quan trọng.
Chỉ cần cuối cùng, có thể đ /âm vào t /im t /r /ái của kẻ thù.
Ngày tháng trôi qua từng ngày, bầu không khí trong xưởng thêu càng lúc càng căng thẳng.
Bức 《Bách Điểu Triều Phượng Đồ》 của Lý Lan Nhi đã dần thành hình.
Trương cô cô ngày nào cũng tới xem, trở về là khen không dứt miệng.
Nói rằng lông vũ của phượng hoàng được thêu bằng chỉ lông công, rực rỡ chói mắt.
Nói rằng đóa mẫu đơn được thêu bằng kỹ pháp đánh hạt, từng hạt căng tròn đầy đặn.
Cả xưởng thêu, tất cả đều xoay quanh nàng ta.
Giống như ngày mai nàng ta sẽ bay lên cành cao, hóa thành phượng hoàng thật sự.
Phiền phức của ta cũng tới.
Đầu tiên là kim thêu của ta, không hiểu sao lại gãy mất mấy cây.
Kim thêu đều có định số, lĩnh bao nhiêu thì phải trả lại bấy nhiêu, không được thiếu một cây.
Gãy rồi, chỉ có thể tự mình nghĩ cách.
Ta chỉ đành ban đêm lén mài nhọn những cây kim gãy, tiếp tục dùng.